Chương 304: Năm thành luyện khí đại tái
Kim Lân với tư cách là người bản xứ kiêm bằng hữu của Triệu Dung Côn đã đứng ra bày tiệc chiêu đãi hắn và Trác Tú Dương, bốn người Phong Minh đương nhiên cũng nằm trong danh sách khách mời. Địa điểm đặt tiệc được chọn tại tửu lâu tốt nhất trong thành. Trước đó Kim Lân còn chưa có danh nghĩa gì để bắt quàng quan hệ với bốn người Phong Minh, sự xuất hiện của Triệu Dung Côn vừa vặn đã trao cho hắn một cơ hội tốt.
Lúc riêng tư, Kim Lân nói đùa với Triệu Dung Côn: “Ngươi cũng thật là, chẳng chịu gửi thư báo trước cho ta một tiếng về việc bốn vị này tới đây.”
Triệu Dung Côn bất đắc dĩ đáp: “Ta và bốn vị tiền bối thực chất cũng chỉ là bèo nước gặp nhau, bọn họ nói là bằng hữu của ta, chi bằng nói họ có hứng thú với Tú Dương nhiều hơn.” Triệu Dung Côn có chút ngượng ngùng kể lại một lượt cảnh tượng năm xưa kết thức với bốn người này ở Tuyền Xuyên Thành, Kim Lân nghe xong liền ha ha đại tiếu.
Thực ra ban đầu hắn cũng nhận được thong tin, nói là vị Triệu gia thiếu gia này có hứng thú nồng hậu với một song nhi ở Tuyền Xuyên Thành. Hắn từng dò hỏi Triệu Dung Côn thì phát hiện sự tình vốn không phải như thế. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, trước khi nhìn thấy Trác Tú Dương, hắn cũng không ngờ tới người mà Triệu Dung Côn thực sự có hứng thú lại là một nam tử.
“Tiền bối quả không hổ danh là tiền bối, một mắt liền nhìn thấu quan hệ chân thực giữa hai người các ngươi, lại còn có lòng tốt đẩy thuyền giúp một tay. Nếu không thì với cái tốc độ lề mề như sên bò của ngươi, đến năm nào tháng nào mới có thể theo đuổi được người ta vào tay đây?”
Triệu Dung Côn thấy bộ dạng trêu chọc của hắn liền tặng cho hắn một đấm.
Trên bàn tiệc, có Kim Lân và Triệu Dung Côn cùng nhau đàm luận về một vài chuyện lý thú trong thành, bầu không khí có thể nói là khá tốt. Triệu Dung Côn cũng đem phong cách trang trí vàng son lấp lánh của Kim Minh Các ra làm trò cười, phong cách này từ lâu đã trở thành một loại tiêu chí đặc trưng của Kim gia rồi. Hễ cứ nhắc tới cái phong cách vàng son lấp lánh ấy thì sẽ chẳng có ai liên tưởng đến gia tộc nào khác, duy chỉ có Kim gia mà thôi, có thể nói là vô cùng khắc sâu vào lòng người. Thành thử thời gian trôi qua dài lâu, người Kim gia không những không lấy làm kỳ quái, ngược lại còn xem đó là vinh dự, trang phục và cách ăn mặc của người Kim gia cũng đi theo đúng lối phong cách này. Triệu Dung Côn tuy là bằng hữu của Kim Lân nhưng nói thật lòng cũng không cách nào tiếp thụ nổi cái phong cách thẩm mỹ của vị bằng hữu này.
Phong Minh bọn họ ở Dung Thành cũng đã được một thời gian, đối với Dung Thành cũng không phải hoàn toàn mù tịt. Họ biết rõ Dung Thành có ba đại luyện khí thế gia, đó chính là Kim gia, Phong gia và Ngô gia. Ba nhà đều có ngũ phẩm luyện khí sư tọa trấn, tạo thành thế chân vạc ở Dung Thành. Nhưng tính đến thời điểm hiện tại, người tìm đến chỗ Phong Minh bọn họ đặt hàng cầu đan trong số ba đại thế gia thì cũng chỉ có mỗi Kim gia mà thôi. Khi đó Kim Lân còn chưa biết mối quan hệ giữa Triệu Dung Côn và Phong Minh bọn họ, bản thân hắn cũng không hề mang cái thói kiêu căng ngạo mạn, nếu không thì bốn người Phong Minh cũng chẳng đời nào nhận lời mời.
Ba nhà vốn cạnh tranh gay gắt với nhau nên không tránh khỏi việc thường xuyên xảy ra va chạm và mâu thuẫn. Trên bàn tiệc, Triệu Dung Côn đột nhiên nhắc tới một chuyện: “Ta nhớ không lầm thì Năm thành luyện khí đại tái chẳng còn bao lâu nữa là khai mạc rồi phải không.”
Phong Minh vừa nghe thấy hai chữ “đại tái” này liền ngửi thấy mùi có chuyện bát quái để nghe, bèn hỏi: “Khi nào thì bắt đầu? Chắc là sẽ thú vị lắm nhỉ?”
Triệu Dung Côn đối với vị này cũng có thể coi là có vài phần hiểu biết, biết hắn có hứng thú liền giải thích cặn kẽ: “Thực ra cái giải luyện khí đại tái này ban đầu chỉ là do Dung Thành tổ chức nhằm mục đích thu hút nhân tài luyện khí, muốn lôi kéo những luyện khí nhân tài xuất chúng gia nhập vào thế lực của phe mình. Về sau, cùng với việc địa vị của Dung Thành trong giới luyện khí được nâng cao, tầm ảnh hưởng của giải luyện khí đại tái này cũng từng bước mở rộng, không còn bó hẹp trong phạm vi một địa phương Dung Thành nữa, mà còn có các thành trì khác muốn tranh giành địa vị trong giới luyện khí với Dung Thành tham gia vào. Phát triển cho đến ngày nay, số lượng thành trì gia nhập vào đã lên tới con số năm.”
Triệu Dung Côn với tư cách là người đứng xem nên nhìn nhận vấn đề càng thêm thấu triệt: “Ban đầu đại tái lựa chọn nhân tài cọ xát luyện khí thuật là chính, nhưng phát triển đến ngày hôm nay, nó đã trở thành vũ đài để các bên so kè thực lực, mùi thuốc súng trên đại tái càng lúc càng nồng nặc rồi. Không biết giải luyện khí đại tái khóa này lại sẽ xảy ra chuyện gì đây.”
Vẻ mặt hóng hớt bát quái trên mặt Phong Minh càng thêm đậm nét, ngay cả Thu Dịch cũng nhìn Triệu Dung Côn, hy vọng hắn có thể nói nhiều hơn một chút. Phong Minh hỏi: “Nói như vậy thì đại tái khóa trước đã xảy ra một số chuyện không mấy vui vẻ sao?”
Trác Tú Dương lập tức cướp lời: “Ta biết cái này, ta biết cái này! Khóa luyện khí đại tái trước có truyền ra một đoạn giai thoại đấy. Ngô gia tiểu thư và một vị thiếu gia của luyện khí thế gia ở đại thành khác nhờ khí kết duyên, định hạ minh ước. Về sau hai nhà cử hành hôn lễ, ta còn đặc biệt từ Tuyền Xuyên Thành chạy tới Dung Thành để xem náo nhiệt nữa cơ.”
Phong Minh nghe vậy thì nhướng nhướng mày. Cái gọi là giai thoại này chưa chắc đã mang lại lợi lộc gì cho Kim gia. Ngô gia nhờ liên minh với thế gia ngoại thành mà thế lực bành trướng, áp lực đè nặng lên vai Kim gia chắc chắn không nhỏ. Vậy còn một thế gia khác là Phong gia thì sao?
Kim Lân có lẽ cũng biết được tính khí của vị này rồi, đành thất cười lắc đầu nói: “Vẫn là để ta nói cho nghe đi. Bên ngoài thì đồn thổi nghe cho lọt tai, chứ thực chất hai nhà đó trước khi đại tái diễn ra đã lén lút thông đồng với nhau từ sớm, cố tình dàn xếp một màn tại đại tái mà thôi. Sự thật ra sao ai mà chẳng rõ mười mươi. Người ngoài cứ ngỡ chuyện này là một đoạn mỹ đàm, song đối với Dung Thành mà nói thì lại vô cùng bất lợi.”
“Bốn vị hẳn là cũng biết, Dung Thành và các luyện khí thế gia của Dung Thành sở dĩ có được địa vị như ngày hôm nay là nhờ có mối quan hệ mật thiết với môi trường đặc thù của bản thân Dung Thành. Có thể nói nếu không có Dung Thành thì sẽ không có luyện khí thế gia Kim gia của chúng ta ngày nay. Các thế lực bên ngoài thực ra đã sớm thèm khát Dung Thành từ lâu, ngặt nỗi ba nhà Kim, Phong và Ngô tuy thường xuyên cạnh tranh, thậm chí là va chạm, nhưng giữa các nhà vẫn duy trì một sự ngầm hiểu nhất định, đó chính là ba nhà quyết không ai nhường lại Dung Thành, khi cần thiết ba nhà sẽ đồng lòng nhất trí đối ngoại.”
Bốn người Phong Minh nghe xong đều gật đầu tán đồng. Lời này của Kim Lân có vài phần đạo lý, nếu không có môi trường của Dung Thành, ba nhà này tuy vẫn có thể trở thành luyện khí thế gia, nhưng ở Tây Minh Hoàng Triều tuyệt đối sẽ không có được tầm ảnh hưởng như hiện tại. Họ đến Dung Thành cũng có thể nhìn ra được, ba đại thế gia tuy là cột trụ, song cũng chính nhờ đặc sắc của Dung Thành mà đám luyện khí sư tứ phương mới không ngừng được thu hút về đây. Ba đại thế gia mượn cơ hội này để thu nạp nhân tài, nhờ vậy mới có thể bảo chứng cho địa vị của gia tộc mình trong giới luyện khí mãi không bị lung lay. Một khi đánh mất đi cái đặc sắc như vậy, thực lực của họ sẽ bị giảm sút đi rất nhiều. Có thể nói, phóng mắt nhìn khắp cả Phi Hồng Đại Lục, cũng chẳng có tòa thành trì nào sở hữu số lượng luyện khí sư đông đảo như Dung Thành. Mặc dù nói nếu không có Kim gia, Phong gia, bao gồm cả Ngô gia đi chăng nữa thì cũng sẽ xuất hiện các thế gia khác, chỉ cần Dung Thành còn đó thì sẽ có thế gia mới trỗi dậy. Nhưng các thế gia hiện đang cắm rễ ở Dung Thành này, có kẻ nào lại cam tâm tình nguyện đem cái miếng bánh lợi ích to lớn này nhường lại cho kẻ khác cơ chứ.
“Nói như vậy là Ngô gia muốn bắt tay với người ngoài để nhắm vào Kim gia và Phong gia các ngươi sao? Ngô gia lại có thể thiển cận đến mức này à?”
Kim Lân xì mũi coi thường: “Người Ngô gia đời nào lại tự nhận mình thiển cận. Bọn họ chẳng qua là muốn đạt được nhiều hơn, không cam chịu cái cục diện chân vạc ba bên nữa, bọn họ muốn một nhà độc tôn.”
Phong Minh hiếu kỳ hỏi: “Còn Phong gia thì sao?”
Triệu Dung Côn cười đáp: “Vài năm trước, có một vị thế gia cô nương đã gả vào Phong gia rồi.”
Phong Minh bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra Phong gia ở bên ngoài cũng đã dây dưa mập mờ với các thế lực khác từ lâu rồi. Hắn lại hỏi: “Kim gia không tính đến chuyện phát triển ra bên ngoài sao?”
Triệu Dung Côn trái lại còn nói đỡ cho vị hảo hữu một câu, trong lời nói còn mang theo vài phần trêu chọc: “Thế gia nữ muốn gả cho Kim Lân này đông đến xếp thành hàng dài kia kìa. Ngặt nỗi Kim Lân đã sớm định sẵn hôn ước từ trước, với lại hắn không muốn hủy ước mà thôi.”
Kim Lân bị trêu chọc đến mức gương mặt hơi ửng hồng. Cái tên này chuyện của bản thân còn chưa giải quyết xong xuôi mà đã quay sang trêu chọc hắn rồi. Hắn nói: “Các thế lực bên ngoài tâm mang dã tâm lang sói, thật sự để bọn họ tiến được vào Dung Thành rồi thì muốn đuổi đi chưa chắc đã là chuyện dễ dàng. Kim gia chúng ta dù sao vẫn muốn nỗ lực liều mạng một phen.”
Triệu Dung Côn vỗ vỗ vai hắn an ủi: “Luyện khí sư thuộc thế hệ trẻ tuổi mà muốn thắng được Kim Lân ngươi thì e là chẳng có mấy người, trừ phi bọn họ mời tới viện binh từ bên ngoài, ví dụ như thỉnh cao thủ từ Thánh Nguyên Tông tới giúp sức. Có điều như vậy thì thắng cũng chẳng vẻ vang gì.”
Phong Minh tiếp lời: “Cho dù có mời tới luyện khí đệ tử của Thánh Nguyên Tông đi chăng nữa, song bằng vào thực lực tứ phẩm luyện khí sư của Kim đạo hữu đây, chưa chắc đã phải chịu thua bọn họ.”
Triệu Dung Côn gật đầu: “Đúng vậy, cho nên ta vẫn rất tin tưởng vào Kim Lân huynh.”
Kim Lân khổ sở lắc đầu cười trừ, hắn làm gì có cái sự tự tin lớn đến thế.
“Kẻ như ta đây thì tính là cái loại thiên tài gì cơ chứ, ta chẳng qua là chiếm được cái lợi về mặt tuổi tác mà thôi. Ngươi không thấy ngay đến cái vòng tuyển chọn của Thiên La Bí Cảnh mà ta còn chẳng lọt vào được sao. Nghe đồn cái lần đó các đại thế lực lòi ra biết bao nhiêu là thiếu niên thiên tài. Có một vị thiên tài thiếu niên khi tham gia vào lúc bí cảnh mở ra độ tuổi còn chưa đầy hai mươi. So với cái loại anh tài bực đó, Kim Lân ta thật xấu hổ chết đi được.”
Phong Minh chớp chớp mắt. Cái này đang nói hắn phải không, thực chất chính là đang nói hắn chứ còn ai nữa. Sao tự dưng cái chủ đề đang hay ho từ trên người Kim Lân bọn họ lại bỗng chốc lái sang bên phe của mình rồi thế này.
Nhắc tới cái chủ đề này, không chỉ có Kim Lân mà ngay cả Triệu Dung Côn và Trác Tú Dương cũng tỏ ra vô cùng hứng khởi. Ba người họ không chỉ rà soát lại một lượt đám thiên tài xuất hiện trong lần mở ra bí cảnh năm đó, trong số đó có cả cái tên của bốn người Phong Minh, mà còn nhắc tới một trận cọ xát tỷ thí luyện dược thuật giữa Thu Dịch và đệ tử Thánh Nguyên Tông trước khi bí cảnh mở ra.
Bốn người họ hiện đang mang cái dung mạo đã qua biến đổi, khoác lên mình một tầng lớp ngụy trang khác, ngồi nghe người ta từ trong miệng thốt ra chính cái tên của bản thân mình, cái cảm giác này thực sự vô cùng vi diệu.
Thu Dịch và Kỷ Viễn đây là lần đầu tiên gặp phải cái tình huống kiểu này, cả hai đều không biết nên bày ra cái bộ dạng biểu cảm gì cho phải nữa, rốt cuộc là nên phụ họa theo đây, hay là không nên phụ họa theo đây nhỉ? Họ làm sao có được cái da mặt dày như Phong Minh, có thể ở ngay trước mặt người khác mà ra sức khen ngợi chính mình cho được.
Thế nên, khi nghe người ta ca ngợi Phong Minh – vị thiếu niên thiên tài khi đó còn chưa đầy hai mươi tuổi, Phong Minh cũng chẳng hề tiếc nuối những lời tán dương hoa mỹ, biểu cảm trên mặt Thu Dịch suýt chút nữa là vặn vẹo biến dạng luôn rồi.
Kim Lân và Triệu Dung Côn đàm luận một cách vô cùng say sưa: “Khi đó Thu Dịch luyện dược sư có nói phải thắng được hắn thì mới có tư cách tỷ thí với Phong Minh luyện dược sư. Mọi người ai nấy đều tưởng hắn chỉ thuận miệng nói đùa vậy thôi. Cái danh thiên tài của Thu luyện dược sư không chỉ ở Thánh Nguyên Tông mà ngay cả Tây Minh chúng ta cũng đều có nghe danh, thế mà lại còn có người có thể thiên tài hơn cả hắn nữa, kết cục là tất cả chúng ta đều đã nghĩ sai hướng mất rồi.”
Phong Minh lắc đầu tặc lưỡi nói: “Sao các ngươi lại có thể nghĩ sai hướng được cơ chứ. Vị Thu luyện dược sư kia xuất thân cao quý đến nhường nào, cháu ngoại ruột của Đông Mộc Hoàng cơ đấy. Một nhân vật có thân phận như vậy há lại thèm hạ mình nói dối sao. Ta thì lại khác với các ngươi, ta vừa nghe qua một cái liền cảm thấy quả thực là phi thường ghê gớm rồi.”
Kim Lân ha ha cười lớn: “Vẫn là Văn luyện dược sư biết nhìn người. Tuy nhiên theo ý kiến của ta, luyện dược thuật của hai vị Văn luyện dược sư và Quý luyện dược sư đây cũng thuộc hàng cực tốt, tương lai chưa chắc đã không có thực lực để cạnh tranh so kè với bọn họ.”
Phong Minh nghe xong liền đại tiếu, nâng chén cùng Kim Lân cạn một ly, cái tên này thật là khéo ăn khéo nói quá đi mà. Thu Dịch suýt chút nữa thì bị một ngụm rượu làm cho sặc chết. Cái tên khốn kiếp Phong Minh này, rốt cuộc là đang tâng bốc hắn hay là đang tự tâng bốc chính mình vậy không biết.
Kim Lân hứng thú vẫn còn rất đậm đà: “Điều khiến người ta không ngờ tới nhất chính là vị sư phụ kia của Phong luyện dược sư, vậy mà sau khi Thiên La Bí Cảnh đóng lại đã thuận lợi tiến cấp Khai Hồn Cảnh rồi, trở thành một vị lục phẩm luyện dược đại sư mới. Kim gia chúng ta cũng có phái người tới chúc mừng, đồng thời muốn hướng đại sư cầu đan, tiếc rằng các thế lực và tu giả tới cầu đan đông như trẩy hội, Dung Thành Kim gia chúng ta kẹp ở giữa quả thực quá mức mờ nhạt, vô duyên tiến lại gần trước thân hình của đại sư.”
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đưa mắt nhìn nhau một cái, không ngờ tới chuyện này còn có một màn như vậy diễn ra. Có điều khi đó các bên thế lực kéo đến thực sự quá đông, họ làm sao nhớ được rõ ràng đến thế. Lúc bấy giờ Phong Minh còn chưa biết Tây Minh có tồn tại một nơi gọi là Dung Thành cơ mà, đối với một thế gia từ nơi này tới đương nhiên là không có ấn tượng gì rồi.
Hóa ra hóng hớt ăn dưa một hồi lại ăn đúng lên đầu của chính mình.
—