← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 303: Muốn giàu phải phát hoành tài

30 min read 28.08.2026

 

(hoành tài: tiền của bất chính)

Kỷ Viễn dẫn người vào trong rồi giới thiệu với mọi người: “Vị này chính là thiếu đông gia của Kim Minh Các, Kim thiếu chủ, đặc biệt đến đây để gặp Văn Trạch ngươi đấy.”

Hóa ra đúng là người của Kim gia, nhìn phong cách ăn mặc này thì chẳng lệch đi đâu được. Gã… à không, hắn trông chừng hơn hai mươi tuổi, vóc dáng so với Kỷ Viễn và Bạch Kiều Mặc thì vạm vỡ hơn nhiều. Bởi thế, khi khoác lên mình bộ trang phục vàng son lấp lánh, hắn mang lại cho người ta cảm giác giống như một tên bạo phát hộ.

Kim thiếu chủ mở lời giải thích: “Trước đây Kim mỗ từng đến cầu đan nhưng chậm một bước, vừa nghe tin Văn luyện dược sư xuất quan liền lập tức chạy tới đây ngay.”

Những tiệm luyện khí lớn, chẳng hạn như Kim Minh Các của Kim gia, đều tự nuôi dưỡng trận pháp sư của riêng mình, tuyệt đối không cần dùng đến người bên ngoài. Vì vậy, những tiệm luyện khí thuê Bạch Kiều Mặc và Kỷ Viễn đều thuộc hạng trung lưu, gia đại nghiệp đại không thể sánh bằng Kim Minh Các.

Nhưng điều này cũng dẫn đến một điểm bất lợi: khi Thanh Ninh Đan và Hàn Nguyên Đan bắt đầu lưu truyền rộng rãi trong các tiệm luyện khí vừa và nhỏ, Kim Minh Các mới nhận được tin tức. Kim Lân vội vã chạy đến cầu đan, song đơn đặt hàng trong tay Thu Dịch đã tích tụ không ít, không cách nào đáp ứng được nhu cầu của Kim gia.

Sau khi trở về, Kim Lân lại tỉ mỉ điều tra tình hình của Thu Dịch và Kỷ Viễn, mới biết vẫn còn một vị luyện dược sư nữa đang bế quan. Tuy không hiểu vì sao vị này lại chọn địa hỏa phòng để bế quan, nhưng hắn chỉ đành kiên nhẫn chờ đợi, đồng thời phái người canh giữ ở lối ra vào địa hỏa phòng.

Thế nên, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc vừa xuất quan trở về, còn chưa kịp nói chuyện mấy câu với Kỷ Viễn và Thu Dịch thì Kim Lân đã tới bái phỏng.

Phong Minh vốn dĩ đang muốn kiếm nguyên tinh, nay mối làm ăn tự dẫn xác đến cửa, dĩ nhiên không có lý do gì để từ chối, huống hồ vị Kim gia thiếu chủ này còn là bằng hữu của Triệu Dung Côn.

Phong Minh nói: “Kim thiếu chủ khách khí rồi. Kim thiếu chủ đã chuẩn bị xong dược liệu chưa? Ta vừa vặn đang rảnh rỗi đây.”

Kim Lân vui mừng khôn xiết, vội vàng đáp: “Đều đã chuẩn bị sẵn sàng, đây là nguyên liệu của Thanh Ninh Đan và Hàn Nguyên Đan, tổng cộng một trăm phần.”

Phong Minh bảo: “Để dược liệu lại đi, năm ngày sau tới lấy đan.”

Kim Lân chắp tay: “Đa tạ Văn luyện dược sư, Kim mỗ xin cáo từ.”

Kim Lân rời đi không bao lâu, lại có thêm vài vị tu giả nối gót tới cửa cầu đan. Họ cũng đều muốn cầu hai loại đan dược này, Phong Minh đều không từ chối ai, có điều thời gian nhận đan sẽ phải xếp sau Kim gia. Những người đến sau chẳng một ai oán thán, họ vui vẻ để lại linh thảo rồi hân hoan ra về.

Đợi đến lúc trước cửa tạm thời vắng người, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc mới hỏi thăm về những chuyện xảy ra trong hơn hai mươi ngày qua.

Hóa ra Kim gia nhận được tin tức muộn như vậy là do các tiệm luyện khí nơi Kỷ Viễn và Bạch Kiều Mặc làm việc đã cố tình phong tỏa tin tức. Tuy nhiên, giữa các tiệm luyện khí luôn có sự lưu chuyển nhân sự nhất định, thế nên dù hai bên tiệm luyện khí đã dặn dò thuộc hạ bên dưới không được truyền thong tin ra ngoài, chuyện này cuối cùng vẫn bị rò rỉ.

Thành ra, các tiệm luyện khí khác đều biết Dung Thành mới tới hai vị trận pháp sư cùng hai vị luyện dược sư như vậy. Nghe đồn đan dược do hai vị tam phẩm luyện dược sư này luyện chế ra có phẩm chất cực cao, chẳng hề thua kém những tứ phẩm luyện dược sư kia.

Thế thì còn chờ đợi gì nữa? Các tiệm luyện khí vừa nhận được tin liền cuống cuồng gom đủ linh thảo rồi tìm đến tận cửa.

Thu Dịch dùng ngón tay ra bộ cử chỉ, nói: “Ta đã nhận đơn hàng của mười mấy nhà rồi, thực sự bận đến mức chân không chạm đất. Cho nên khi Kim gia thiếu chủ qua cầu đan, ta mới bảo hắn chờ một chút, nghĩ bụng hai người các ngươi chắc cũng sắp xuất quan rồi, đỡ cho hắn phải xếp hàng chỗ ta.”

Phong Minh đảo mắt đánh giá hắn: “Xem ra thời gian qua ngươi kiếm được không ít nguyên tinh đâu nhỉ.”

Thu Dịch bật cười, đúng là kiếm được bộn tiền. Đây cũng là lần đầu tiên hắn dùng thân phận luyện dược sư để kiếm được nhiều nguyên tinh đến thế. Lúc trước ở trong quân doanh Lam Dương Thành, tuy luyện chế đan dược nhiều hơn, nhưng hắn và Phong Minh chẳng thu bao nhiêu nguyên tinh, chẳng qua chỉ lấy đi một ít tài nguyên như thú hạch, linh thảo mà thôi, ở nơi đó cũng không có nhiều nguyên tinh đến vậy.

Thu Dịch nói: “Chủ yếu là vì nơi này quá thiếu luyện dược sư, mà nhu cầu của đám luyện khí sư đối với mấy loại đan dược này lại cao. Có điều, ta đoán chừng lão bản của mấy tiệm đan dược quanh đây sắp không vui nổi rồi.”

Phong Minh tỏ vẻ dửng dưng: “Chúng ta đâu có ở lại đây lâu dài để cướp chén cơm của bọn họ. Chờ khi chúng ta rời đi, nơi này sẽ khôi phục lại trạng thái ban đầu thôi. Nếu như họ đến chút thời gian này cũng không đợi được thì lòng dạ này chưa chắc cũng quá hẹp hòi rồi.”

Thu Dịch cũng chỉ thuận miệng nói vậy chứ chẳng hề để tâm đến thái độ của mấy vị lão bản kia. Ngay cả đảo chủ Ngân Phượng Đảo và nhị trưởng lão Thánh Nguyên Tông mà họ còn dám đắc tội, há lại phải kiêng dè vài kẻ đứng sau mấy tiệm đan dược nhỏ nhoi sao?

Vì đã trở về, ngày thứ hai Bạch Kiều Mặc liền khôi phục lại nhịp sống thường nhật là đến tiệm luyện khí làm việc, tiệm luyện khí kia cũng được phen thở phào nhẹ nhõm. Có Bạch Kiều Mặc ở đó, họ muốn thu mua đan dược sẽ dễ dàng hơn nhiều. Đông gia của tiệm luyện khí thực sự rất sợ Bạch Kiều Mặc sẽ chướng mắt số nguyên tinh ít ỏi bỏ ra để thuê hắn.

Nhưng hắn ta đâu biết rằng, phần lớn thời gian Bạch Kiều Mặc là đang nhìn lén để học trộm kỹ nghệ, việc kiếm nguyên tinh chẳng qua chỉ là thứ yếu.

Phong Minh cũng cùng Thu Dịch bắt tay vào luyện dược. Tất nhiên, hai người không dùng toàn bộ thời gian để hoàn thành các đơn đặt hàng. Thời hạn họ đưa ra đều đã qua bàn bạc và cân nhắc kỹ lưỡng, nếu không thì với đơn hàng của Kim thiếu chủ, Phong Minh chỉ cần đồng thời khai hỏa mấy cái lò luyện, e rằng trong vòng một ngày là có thể đuổi kịp tiến độ rồi.

Phong Minh biểu diễn cho Thu Dịch xem cảnh tượng dùng Tinh Viêm Hỏa để luyện chế đan dược. Có Tinh Viêm Hỏa trợ lực, cùng một loại đan dược, thời gian Phong Minh tiêu tốn để luyện chế đã rút ngắn đi rất nhiều. Vốn dĩ tốc độ luyện dược của hắn đã không hề chậm, giờ đây lại càng nhanh hơn.

Phong Minh nói: “Tinh Viêm Hỏa giúp đề luyện linh thảo và tôi luyện tạp chất nhanh hơn rất nhiều so với khi không có hỏa chủng, tạp chất cũng dễ dàng bị thanh lọc hơn, đặc biệt là những tạp chất ngoan cố.”

Đây chính là ưu điểm mà hắn đúc kết được khi luyện dược trong địa hỏa phòng. Lượng tạp chất nhiều hay ít ảnh hưởng trực tiếp đến phẩm chất của thành đan.

Thu Dịch nghe xong không khỏi cảm thán: “Có hỏa chủng tương trợ thật là tốt biết bao. Tiếc rằng hỏa chủng quá mức khó cầu, ta cũng không biết bản thân có cơ hội đạt được hay không nữa.”

Ngay cả lục phẩm luyện dược sư trong hoàng thất còn không có hỏa chủng tùy thân, cho nên hắn hiểu rõ điều này trân quý đến nhường nào. Nhưng đối với cơ duyên của Phong Minh, hắn chỉ có hâm mộ chứ không hề đố kỵ. Dù sao hắn cũng từng tham gia vượt ải ở Truyền Thừa Điện, phần thưởng bày ra ngay trước mắt, là do bản thân hắn không đủ bản lĩnh để đi tới cửa ải cuối cùng mà thôi.

Phong Minh nói: “Sẽ có ngày đạt được thôi. Ta và Bạch đại ca cũng sẽ lưu ý tin tức về mặt này, đến lúc đó có cái nào hợp với ngươi thì sẽ bảo ngươi.”

Thu Dịch cười, khẩu khí này của Phong Minh thật lớn nha. Lời này nghe qua cứ như thể Phong Minh sẽ gặp được không chỉ một loại hỏa chủng, trong đó cái nào không hợp với mình thì mới không cần nói cho mình biết vậy. Nhưng tấm lòng này Thu Dịch xin nhận: “Đa tạ, ta biết vận khí của ngươi từ trước đến nay đều vô cùng tốt.”

Phong Minh đắc ý vểnh râu, cái đó là hiển nhiên rồi, hắn ở cùng một chỗ với Bạch đại ca thì vận khí tăng lên gấp bội.

Hai người trao đổi một lúc về những vấn đề gặp phải khi luyện dược thì cửa viện lại bị gõ vang. Phong Minh phất tay áo thanh lý sạch sẽ hơi thuốc còn sót lại trong phòng: “Để ta đi mở cửa, có khi lại là người tới cầu đan.”

Cánh cửa vừa mở ra, Phong Minh liền ngạc nhiên phát hiện ba người đang đứng ngoài cửa thì có đến hai người là người quen, chính là Trác Tú Dương và Triệu Dung Côn từng quen biết ở Tuyền Xuyên Thành.

Phong Minh kinh ngạc thốt lên: “Hai người các ngươi sao lại tới đây? Ta còn đang tính khi nào đến Khúc Dương Thành sẽ tìm Triệu thiếu ngươi là địa chủ ở đó để ăn chực một bữa no nê đây.”

Trác Tú Dương vừa nhìn thấy Phong Minh tuy rất vui mừng nhưng cũng không quên oán trách: “Ta đã ở Khúc Dương Thành bên kia đợi các ngươi lâu như vậy rồi mà các ngươi vẫn chưa chịu tới. Thế là ta và tên họ Triệu kia đành phải chạy tới Dung Thành để tìm ngươi đây này. Cái nơi quỷ quái này thật không phải là chỗ cho người ở mà, nóng chết đi được.”

“Được rồi, biết ngươi là một vị đại thiếu gia được nuông chiều từ bé rồi. Dung Thành này dù có khó ở đến đâu thì chưa chắc đã khó chịu bằng cái vị của việc ngâm suối nước nóng Lệ Dương? Vào đi thôi, bên trong mát mẻ lắm.”

Trác Tú Dương chẳng thèm khách khí liền cất bước vào cửa: “Cái đó sao mà giống nhau được? Ngâm suối nước nóng là để tu luyện, với lại chỉ cần cắn răng chịu đựng một lát là xong. Còn đến Dung Thành này thì phải chịu đựng cái môi trường tồi tệ này từng giây từng phút, vậy mà các ngươi lại có thể ở lại đây lâu đến thế.”

Kim Lân trước khi gặp Triệu Dung Côn ngày hôm nay cũng không ngờ mình lại nhanh như vậy đã tới cửa tìm hai vị luyện dược sư lần nữa. Triệu Dung Côn đến Dung Thành vậy mà không phải để tìm hắn, mà là vì hai vị luyện dược sư này mà đến.

Kim Lân khách khí nói: “Kim mỗ lại tới làm phiền Văn luyện dược sư rồi.”

Trác Tú Dương nghe thấy cách xưng hô của Kim Lân liền kinh hô lên: “Luyện dược sư? Văn đạo hữu, ngươi và Quý đạo hữu thực sự đều là luyện dược sư sao? Lại còn là luyện dược sư rất lợi hại nữa?”

Thu Dịch lấy hóa danh là Quý Dịch. Trên đường tới đây, Kim Lân đã từng nhắc qua thân phận của Phong Minh, song Trác Tú Dương vẫn có chút không dám tin. Lúc ở Tuyền Xuyên Thành, hai người này chưa từng hé lộ nửa phân.

Phong Minh buồn cười hỏi: “Sao thế? Ta trông không giống luyện dược sư lắm à? Bản thiếu gia vốn dĩ đã rất lợi hại rồi có được không.”

Lúc này Thu Dịch cũng từ bên trong bước ra tiếp khách, nhìn thấy ba người đi vào cũng vô cùng kinh hỷ, nghe thấy đoạn đối thoại giữa Phong Minh và Trác Tú Dương liền bật cười.

Trác Tú Dương phẩy phẩy tay với Thu Dịch, rồi tính khí thẳng như ruột ngựa liền thốt ra: “Nếu nói Quý đạo hữu là luyện dược sư thì ta còn có vài phần tin tưởng, chứ còn Văn đạo hữu ngươi…”

Triệu Dung Côn vội vàng kéo giật Trác Tú Dương một cái. Cái tên này thật là trong lòng nghĩ gì thì ngoài miệng nói nấy, cho dù trong lòng có nghĩ như vậy thật thì cũng không thể nói huỵch toẹt ra như thế chứ.

Phong Minh hừ cười một tiếng: “Muộn rồi, Kim thiếu chủ hôm qua đã đặt hàng chỗ ta, đống dược liệu kia có nện cũng nện vào tay ta rồi, giờ tính sao đây?”

Kim Lân nghe vậy dở khóc dở cười, vội vàng giải thích: “Kim mỗ tuyệt đối không hề có ý hoài nghi Văn luyện dược sư.”

Phong Minh nói: “Thấy chưa, vẫn có người tinh mắt biết nhìn hàng đấy chứ, chẳng giống cái tên nhà ngươi chút nào. Cái ánh mắt gì không biết, mà thôi bỏ đi, nhãn quang của ngươi vốn dĩ đã tệ hại sẵn rồi, vốn không nên ôm hy vọng gì ở ngươi cả.”

Trác Tú Dương không phục: “Nhãn quang của ta tệ chỗ nào chứ?”

Phong Minh hừ hừ không thèm đáp lời. Quen biết một tên Lộ Mễ mà cũng có thể sinh tình với loại người đó, tự biến mình thành cái ống tiền di động, thế mà không phải nhãn quang kém thì là gì? Đã vậy còn không nhìn ra tâm ý của Triệu Dung Côn dành cho mình, lại cố tình coi người ta thành tình địch, thật là cười chết người ta rồi.

Sau khi yên vị, Phong Minh quay sang tạ lỗi với Triệu Dung Côn: “Trước đó ta có bế quan một chuyến, hôm qua mới vừa xuất quan. Tiện đây lại có mối làm ăn tìm đến cửa, có nguyên tinh để kiếm nên mới không vội vã rời khỏi nơi này, khiến các ngươi bên kia phải đợi lâu rồi.”

Triệu Dung Côn chẳng hề để tâm. Hơn nữa hiện tại biết được bốn người này, trong đó hai người là tam phẩm trận pháp sư, hai người là tam phẩm luyện dược sư, giá trị của họ lại càng thêm lớn, làm gì đến lượt hắn kén cá chọn canh. Vả lại nói đi cũng phải nói lại, cấp bậc tam phẩm của bốn người này thực sự chỉ là tam phẩm thôi sao? Hắn có thể biết được, bốn người này đều là cao thủ Nguyên Đan Cảnh, lại còn cực kỳ thích che giấu thực lực, cũng chính vì thế mới khiến đám người chặn đường cướp bóc kia phải ngã một cú đau đớn, hắn đều đã nhận được thong tin rồi.

Bởi vì cái đặc điểm này của họ nên Triệu Dung Côn bày tỏ sự hoài nghi đối với cấp bậc tam phẩm kia. Nếu như không phải tam phẩm mà là tứ phẩm, vậy thì bốn vị tiền bối này thực sự quá mức thiên tài rồi. Cho nên họ rốt cuộc là thiên tài xuất thân từ thế lực nào trên đại lục này chứ? Triệu Dung Côn cảm thấy có bổn phận phải rà soát lại một lượt danh sách thiên tài tu giả của các đại thế lực, xem có bốn vị nào có đặc điểm trùng khớp với họ hay không.

Triệu Dung Côn và Trác Tú Dương qua đây thăm bằng hữu, Kim Lân lại càng thêm phần vui mừng. Hắn không ngờ tới còn có thể thông qua phương thức này để kéo gần quan hệ với hai vị luyện dược sư, Triệu Dung Côn tới thật là quá đúng lúc.

Đầu óc của Trác Tú Dương vẫn cứ dừng lại ở việc Phong Minh và Thu Dịch là luyện dược sư, nghe Phong Minh nhắc tới chuyện kiếm nguyên tinh, hắn đột nhiên thốt lên: “Luyện dược sư có thể kiếm được nhiều nguyên tinh đến thế cơ à? Vậy bây giờ ta bắt đầu học luyện dược thì có còn kịp không? Liệu có thể có một ngày giống như Văn đạo hữu ngươi đây, kiếm được vài ngàn vạn nguyên tinh không?”

Kim Lân chớp chớp mắt tỏ vẻ không hiểu, quay sang nhìn vị bằng hữu Triệu Dung Côn của mình. Hắn vốn không quen biết Trác Tú Dương, là do Triệu Dung Côn dẫn tới mới biết vị này xuất thân từ Trác gia ở Tuyền Xuyên Thành. Kim Lân rất muốn nói, muốn trở thành luyện dược sư mà lại dễ dàng như vậy sao? Cũng giống như luyện khí sư vậy, muốn thành tài đâu phải chuyện dễ. Dung Thành tuy hội tụ không ít luyện khí sư, song số lượng đông đảo nhất vẫn là đám luyện khí học đồ, ở trong các tiệm luyện khí làm chân sai vặt phụ tá cho luyện khí sư để học hỏi luyện khí thuật, nhưng trong số đó người thực sự có thể bộc lộ tài năng chỉ là một bộ phận cực nhỏ mà thôi. Giống như hắn, cũng là vì sinh ra trong luyện khí thế gia Kim gia, từ nhỏ đã được thụ hưởng truyền thừa luyện khí của Kim gia, lại có trưởng bối tận tình chỉ dạy, lúc này mới có thể ở độ tuổi này trưởng thành thành một tứ phẩm luyện khí sư.

Triệu Dung Côn thì nghe mà dở khóc dở cười, bèn giải thích với Kim Lân: “Văn đạo hữu bọn họ ở Tuyền Xuyên Thành vung tay một cái liền chi ra tám ngàn vạn nguyên tinh để ngâm ba loại suối nước nóng đắt đỏ nhất, khiến Trác thiếu đây hâm mộ đến phát cuồng. Cũng vì chuyện đó mà họ bị một số thế lực trong ngoài Tuyền Xuyên Thành để mắt tới, lòi ra tới ba tốp người muốn ra tay cướp bóc.”

Nhắc tới đây, Kim Lân liền sực nhớ ra một chuyện: “Chẳng lẽ cái thủ cấp của lão đại Hắc Phong Trại trước đó là do Văn luyện dược sư các ngươi mang tới?”

Đại danh của Hắc Phong Trại làm sao Kim gia lại không biết cho được, có điều thế lực của Kim Minh Các tương đối lớn nên Hắc Phong Trại không dám đánh chủ ý lên đầu nhà bọn họ mà thôi. Cách đây không lâu, lão đại Hắc Phong Trại bị người ta lấy mất đầu, có người đem đến thành chủ phủ lĩnh thưởng, chuyện này đã sớm truyền tai nhau khắp Dung Thành rồi. Hắn thân là Kim gia thiếu chủ đương nhiên cũng có nghe qua. Không ngờ người đi lĩnh thưởng lại chính là bốn người Văn luyện dược sư bọn họ, Kim Lân không khỏi kinh hãi. Kẻ có thể lấy được cái đầu của lão đại Hắc Phong Trại kia, ít nhất cũng phải là Nguyên Đan Cảnh. Cho nên, bốn vị này phi phải là Nguyên Dịch Cảnh, mà là tu giả Nguyên Đan Cảnh?

Kim Lân chấn động khôn cùng, một lần nữa trừng mắt nhìn Triệu Dung Côn, cái tên khốn kiếp này vậy mà dám không nói thật cho hắn biết? Triệu Dung Côn sờ sờ mũi, bốn vị tiền bối đã không muốn tiết lộ, hắn làm sao dám tự ý làm chủ mà phá hỏng hứng thú của bốn vị tiền bối được chứ.

Phong Minh ha ha cười lớn: “Đúng vậy, bọn chúng tự đâm đầu vào tay bọn ta, sẵn tiện tiện tay lấy cái đầu đi lĩnh thưởng luôn, không lỗ.”

“Hóa ra là tiền bối, Kim mỗ thật thất lễ rồi.”

Phong Minh khoua khoua tay: “Không sao, bọn ta chỉ là ra ngoài lịch luyện mà thôi, Kim thiếu chủ cứ coi như không biết đi. Trác thiếu, ngươi tưởng tám ngàn vạn nguyên tinh kia của bọn ta là dựa vào luyện dược mà có được chắc?”

“Chẳng lẽ không phải sao?”

Phong Minh lắc đầu: “Tất nhiên là không phải rồi. Ngươi xem, đám thảo khấu Hắc Phong Trại kia đến cướp của bọn ta, bọn ta liền tiện tay cướp ngược lại bọn chúng một vố. Lão đại Hắc Phong Trại ngoài cái đầu kia đáng tiền ra thì gia sản tích cóp trên người cũng không hề tệ. Cho nên nói, muốn giàu có thì còn phải phát hoành tài mới được.” Nói đoạn, hắn lại dùng vẻ mặt đầy thâm trầm vỗ vỗ lên vai Trác Tú Dương: “Ngươi ấy à, còn kém xa lắm. Với cái thực lực này của ngươi mà đòi phát hoành tài thì căn bản là không thể nào, ngược lại chỉ có nước đi dâng tài sản cho kẻ khác mà thôi.”

Trác Tú Dương rốt cuộc cũng hiểu ra hàm ý trong câu nói kia là gì rồi, đây là đang chê bai tu vi của hắn quá kém cỏi mà. Triệu Dung Côn và Kim Lân nghe xong bờ vai không ngừng run rẩy, ra sức nín cười. Nhưng hai người bọn họ cũng cảm thấy lời này vô cùng có lý, tuy rằng tiền kiếm được từ việc bán đan dược của hai vị luyện dược sư không hề nhỏ, song so với việc đi cướp ngược lại kẻ khác thì quả thực vẫn còn chậm chạp chán.

Tám ngàn vạn, trong lòng Kim Lân cũng thầm kêu ngoan ngoãn, quả thực là quá mức hào phóng rồi. Hắn thân là thiếu chủ của Kim Minh Các mà còn chưa từng có nhiều nguyên tinh đến thế để tiêu xài hoang phí.