Chương 288: Đại nghĩa diệt thân
Nếu là kẻ khác nói ra những lời này, phỏng chừng không sống nổi bao lâu trên địa bàn của Thánh Nguyên Tông rồi. Thế nhưng tên đệ tử tới kia trong lòng dù có muốn giết chết Liễu Đan Tự đến mấy cũng không dám biến thành hành động.
Liễu Đan Tự kia chính là thiếu chủ tử của Lưu Dương Các, con trai độc nhất của các chủ Lưu Dương Các, phía sau đứng vị Khai Hồn cảnh cường giả.
Hơn nữa không chỉ có thế, người ngoài không rõ nhưng thân là đệ tử của Nhị trưởng lão sao bọn họ lại không biết, phía trên Liễu gia có người.
Mạch của Liễu các chủ và Liễu Đan Tự tuy phát triển ở Phi Hồng Đại Lục, nhưng các mạch khác của Liễu gia đều ở phía bên trên, bối cảnh thâm hậu này ngay cả chính Nhị trưởng lão cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Lưu Dương Các trong vòng một ngày đã đem hàng chục vạn khối lưu ảnh thạch phát tán ra ngoài, lại còn là miễn phí, không thu một viên nguyên tinh nào. Hiệu quả mà nó mang lại giống như một trận địa chấn sóng thần vậy.
Trong lúc vội vã, đệ tử dưới trướng Nhị trưởng lão căn bản không cách nào ngăn cản nổi, cuối cùng đã kinh động đến toàn bộ cao tầng của Thánh Nguyên Tông, thậm chí cả Khai Hồn cảnh thái thượng trưởng lão cũng bị đánh động.
Tông chủ Thánh Nguyên Tông một mặt phái người đi tìm hiểu tình hình chi tiết hơn, một mặt triệu tập cao tầng họp nghị sự, trong cuộc họp còn có Khai Hồn cảnh cường giả tham dự.
Cuộc họp vừa bắt đầu, những vị nguyên đan cảnh cao thủ này giống như đám phàm nhân ngoài phố chợ vậy, mồm năm miệng mười tranh cãi ỏm tỏi hệt như cái chợ vỡ.
Các trưởng lão thuộc phe cánh không hợp với Chương Bành ra sức công kích Chương Bành vì đã bôi nhọ hình tượng và danh tiếng của Thánh Nguyên Tông.
Những kẻ ít nhiều có vướng mắc lợi ích với Chương Bành thì lại ra sức tìm cớ biện hộ cho Chương Bành.
Tông chủ và thái thượng trưởng lão nghe đến mức sắc mặt xanh mét, đã là lúc nào rồi mà các trưởng lão của các phái hệ này vẫn vì lợi ích riêng của mình mà tranh chấp không thôi.
“Đủ rồi!” Tông chủ quát lớn một tiếng, nghị sự sảnh tức khắc yên tĩnh trở lại, nhưng các phái hệ vẫn cứ là kẻ này không phục kẻ kia, song uy quyền của tông chủ thì vẫn còn đó.
Tông chủ nhìn về phía Chương Bành, hỏi: “Nhị trưởng lão, ngươi còn lời gì muốn nói nữa không?”
Chương Bành thừa biết lần này nếu không đưa ra được một lời giải thích thỏa đáng thì không xong chuyện rồi, tông chủ và thái thượng trưởng lão có khả năng vì bảo vệ thanh danh tông môn mà đẩy cả lão ra gánh chịu toàn bộ trách nhiệm về hiến tế trận pháp này.
Khi chưa xảy ra chuyện, vị trí Nhị trưởng lão của lão cao cao tại thượng, ngay cả bản thân tông chủ cũng phải nể lão vài phần mặt mũi, nhưng đến thời khắc mấu chốt, vị Nhị trưởng lão này của lão cũng có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào.
Lão đã phòng bị muôn vàn ngả, vạn vạn lần không ngờ tới Lưu Dương Các lại nhúng tay vào chuyện này, khiến cục diện đi vào con đường không thể vãn hồi.
Trong lòng Chương Bành hận không thể bóp chết Liễu Đan Tự, thế nhưng lão cũng biết đã đến thời khắc mấu chốt lão phải đưa ra lựa chọn rồi.
Trong lòng lão chỉ biết nói lời xin lỗi với huynh trưởng và chất nhi, sau chuyện này lão nhất định sẽ tìm ra hung thủ đứng sau màn cho bọn họ để báo thù rửa hận.
Chương Bành nhắm nghiền mắt lại đầy đau đớn, khi mở ra lần nữa liền nói: “Tông chủ, là ta đã không nắm rõ tình hình. Đáng lẽ khi biết được lời đồn này, ta nên đích thân tới Ngân Phượng Đảo kiểm tra, chứ không phải nghe theo lời thêu dệt lừa dối của huynh trưởng ta.”
Lời này vừa thốt ra, những cao tầng đứng ở phía đối lập với Chương Bành tức khắc lộ ra vẻ châm biếm.
Hại bọn họ bấy lâu nay cứ ngỡ hai huynh đệ Chương Bành, Chương Cừu này tình thâm nghĩa trọng lắm, thế nhưng đến thời khắc mấu chốt, Chương Bành cũng không chút do dự mà hy sinh huynh trưởng của mình.
Còn những cao tầng có vướng mắc lợi ích với Chương Bành thì biết rõ biện pháp này là sáng suốt nhất, chỉ có bảo toàn lực lượng hiện tại mới có thể mưu tính chuyện tương lai.
Trong lòng bọn họ còn có chút may mắn vì Chương Bành đã đưa ra lựa chọn như vậy, bằng không lợi ích của bọn họ cũng sẽ bị tổn hại.
Vị thái thượng trưởng lão vốn nhắm mắt dưỡng thần nãy giờ lúc này mở mắt ra nhìn về phía Chương Bành: “Lời này có thật không?”
Chương Bành nghiến răng hạ quyết tâm: “Là thật.”
Thái thượng trưởng lão nói: “Nếu ngươi đã có quyết tâm này, vậy thì do ngươi dẫn theo chấp pháp đội tới Ngân Phượng Đảo xử lý chuyện này, cho thiên hạ tu giả một lời giải thích.”
Trong lòng Chương Bành đau đớn như rỉ máu, lão không chỉ phải lựa chọn từ bỏ huynh trưởng, mà còn phải tự tay đi xét xử và chế tài huynh trưởng của mình.
Thế nhưng lão đã không còn đường lui, nặng nề gật đầu một cái: “Rõ, thưa thái thượng trưởng lão.”
Cuộc họp kết thúc, các bên đều thỏa mãn, duy chỉ có bản thân Chương Bành là không thỏa mãn. Thế nhưng lão cũng chỉ có thể dẫn theo chấp pháp đội của tông môn, đích thân tới Ngân Phượng Đảo.
Chương Bành vừa xuất phát trước, chân sau Thánh Nguyên Tông đã lập tức đưa ra tuyên bố ra bên ngoài, thu hút toàn bộ ánh nhìn của các tu giả, gây ra phản hưởng cực kỳ to lớn.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ngoại trừ ban đêm nghỉ ngơi, ban ngày thảy đều ở bên ngoài nghe ngóng tin tức hóng chuyện.
Ngày đầu tiên hóng chuyện vô cùng vui vẻ, thế nhưng đến ngày thứ hai, nghe thấy tuyên bố phát ra từ Thánh Nguyên Tông, sắc mặt Phong Minh lập tức đen như đít nồi.
Phong Minh nói: “Làm như vậy thì Thánh Nguyên Tông tự phủi sạch sành sanh trách nhiệm rồi, mọi chuyện xấu xa đều là do thủ hạ tự tiện làm, không liên quan gì đến tông môn cả, Thánh Nguyên Tông thanh thanh bạch bạch.”
Hắn chẳng cần nghe người khác bàn tán thế nào cũng có thể đoán được bọn họ sẽ nói những gì.
“Thế nhưng tên Chương Bành này cũng thật là độc ác, chẳng phải đều nói gã cùng Chương Cừu tình huynh đệ thâm sâu sao, không ngờ Chương Bành lại đem mọi chuyện đổ hết lên đầu một mình Chương Cừu, còn gã thì là kẻ vô tội bị lừa gạt.”
“Lần này chắc hẳn ai nấy đều vỗ tay khen ngợi Thánh Nguyên Tông làm việc công chính, Chương Bành đại nghĩa diệt thân rồi nhỉ.”
“Ta còn có thể tưởng tượng được, Chương Bành bị ép phải tự tay đi đại nghĩa diệt thân, chắc chắn sẽ càng giận cá chém thớt lên đầu mấy kẻ vạch trần chân tướng là chúng ta đây. Chờ chuyện Ngân Phượng Đảo xử lý xong xuôi, chờ đón chúng ta chính là sự truy sát vô bờ bến rồi, không giết chết chúng ta thì Chương Bành chắc chắn không cam lòng.”
Bạch Kiều Mặc vỗ vỗ đỉnh đầu Phong Minh: “Gã muốn truy sát là có thể truy sát được sao? Có khi chưa đợi gã giết chết chúng ta, chúng ta đã xoay người giết chết gã trước rồi.”
Tâm trạng Phong Minh phấn chấn trở lại rất nhanh, nắm chặt tay nói: “Bạch đại ca nói phải, cứ chờ xem cái tên già khọm Chương Bành kia khi nào thì tìm được chúng ta, đến thời khắc tìm thấy chúng ta chính là ngày giỗ của gã rồi. Thế nhưng trải qua một hồi này, manh mối về hiến tế tà trận chắc hẳn là đứt đoạn rồi nhỉ.”
Bọn họ còn muốn xem xem cái hiến tế trận pháp này rốt cuộc là do huynh đệ Chương gia tự mình có được, hay là truyền ra từ trong Thánh Nguyên Tông, giờ thì chắc chắn không thể tiếp tục truy tra được nữa rồi.
Bạch Kiều Mặc an ủi Phong Minh: “Tuy nói vì vậy mà manh mối bị đứt đoạn, nhưng cũng có mặt tốt, chuyện này sẽ là hồi chuông cảnh tỉnh cho các phương. Nếu sau này còn xuất hiện hiện tượng tu giả mất tích vô cớ, định rành sẽ có thế lực đi điều tra tìm kiếm, ngăn chặn tối đa việc hiến tế trận pháp lại lộ ra tung tích.”
Phong Minh gật đầu: “Bạch đại ca nói có lý, có kết quả tốt là được rồi, động tĩnh lớn như thế này, bốn hoàng triều còn lại chắc chắn cũng đã nhận được tin tức rồi.”
Bạch Kiều Mặc khẳng định nói: “Đúng vậy.”
Năm đại thế lực giữa các bên chắc chắn đều cài cắm tai mắt thám tử, chuyện về hiến tế trận pháp chắc chắn đã được truyền về, bao gồm cả lưu ảnh thạch hiện tại chắc cũng đang trên đường vận chuyển về rồi.
Đây là ở phương diện chính thống, còn tu giả trong dân gian chắc chắn cũng sẽ biết được chuyện xảy ra trên địa bàn Thánh Nguyên Tông sau đó không lâu. Dù sao tu giả cũng là lưu động, lại còn có thương gia chạy đôn chạy đáo giữa năm đại thế lực, chuyện lớn như thế này không thể nào không đem ra bàn tán một phen.
Thu Dịch đang ở cùng một chỗ với Kỷ Viễn cũng đang đầy bụng bất bình, đặc biệt là khi nhìn thấy những tu giả kia khen ngợi Thánh Nguyên Tông làm việc nhanh chóng công chính, Thu Dịch lại càng thêm bực bội.
“Hiện tại sự tình làm lớn rồi, Thánh Nguyên Tông mới vì sợ ảnh hưởng tới thanh danh tông môn mà vội vàng xử lý, trước đó sao không thấy có chút động tĩnh nào? Mạng sống của ngàn tên tụ khí cảnh tu giả trên Ngân Phượng Đảo kia không phải là mạng chắc!”
Kỷ Viễn đối với tình huống này không hề thấy bất ngờ: “Chớ có nóng nảy, chúng ta đem chuyện này vạch trần ra chẳng phải là muốn bức bách Thánh Nguyên Tông phải đưa ra xử lý sao? Hiện tại hiệu quả chúng ta muốn đã đạt được rồi, cha con Chương Cừu sẽ bị chính Chương Bành xử lý, không thể tiếp tục một tay che trời ở Ngân Phượng Đảo được nữa. Đệ xem, mọi thứ đều đang phát triển theo đúng dự tính của chúng ta.”
Được Kỷ Viễn phân tích như vậy, cơn giận của Thu Dịch đã tiêu tan đi không ít.
Đúng vậy, Thánh Nguyên Tông rễ sâu lá tốt, muốn dựa vào chuyện này để lung lay địa vị của Thánh Nguyên Tông, Thu Dịch dù có ngây thơ đi chăng nữa cũng biết là chuyện không thể nào.
Cho nên, hành động của bọn họ vẫn là thành công.
“Ta chỉ là không nuốt trôi cục tức khi lão tặc Chương Bành kia thoát được một kiếp thôi.”
Trong mắt Thu Dịch, Chương Bành sao có thể không biết tình hình được chứ, phản ứng và tốc độ trấn áp lời đồn trước đó rõ ràng là nhanh đến vậy, giờ mới tới đại nghĩa diệt thân, muộn rồi!
Kỷ Viễn vẫn khuyên nhủ: “Thu sư đệ cho rằng lão tặc Chương Bành không có tổn thất gì sao? Không, tổn thất của gã lớn lắm đấy. Gã sở dĩ có địa vị vững chắc ở Thánh Nguyên Tông chính là vì có Chương Cừu trong ngoài phối hợp với gã.
Chương Bành ngồi vững ở Thánh Nguyên Tông cung cấp chỗ dựa cho Chương Cừu, Chương Cừu ở bên ngoài vì Chương Bành mà vơ vét lượng lớn của cải, đảm bảo cho vị trí Nhị trưởng lão của Chương Bành càng thêm vững chắc.
Hiện tại khuyết đi một mắt xích Chương Cừu này, Chương Bành chẳng khác nào tự tay chặt đứt một cánh tay của mình. Không có lượng lớn tài lực chống đỡ, gã sau này ở trong Thánh Nguyên Tông còn có thể thu hút được nhiều đệ tử đi theo gã như vậy nữa hay không?
Các phái hệ không hợp với gã cũng sẽ nhân cơ hội này mà dốc sức chèn ép mạch này của gã, sau này ngày tháng của gã sẽ càng lúc càng khó khăn.”
Thu Dịch càng nghe càng vui mừng, Chương Bành ngày tháng không dễ chịu thì y liền vui vẻ rồi.
Kỷ Viễn trước tiên cứ để Thu sư đệ vui vẻ cái đã, không nói cho y biết chuyện Chương Bành chắc chắn sẽ hận thấu xương bốn người bọn họ, sau này càng sẽ dốc toàn lực truy tra thân phận cùng tung tích của bọn họ, không giết chết bọn họ thì gã không cam lòng.
Tất nhiên Kỷ Viễn cũng không hề sợ hãi, cứ đợi Chương Bành tra ra được thân phận của bọn họ rồi tính sau.
Tâm trạng của Thu Dịch rốt cuộc cũng nhờ tuyên bố này của Thánh Nguyên Tông mà tốt lên, hỏi: “Vậy chúng ta có thể hội hợp với đám người Phong Minh được chưa?”
Mặc dù Kỷ sư huynh và y thường xuyên đấu khẩu với Phong Minh, nhưng khi thực sự tách ra rồi, Thu Dịch lại có chút nhớ nhung Phong Minh.
Kỷ Viễn có chút bất lực, Phong Minh tên này thật là tà môn, cũng may hắn là song nhi, Thu sư đệ cũng là song nhi.
Kỷ Viễn nói: “Ta liên lạc với bọn họ một chút, hỏi xem suy nghĩ của bọn họ thế nào.”
Phong Minh nhận được lời hỏi thăm truyền tới từ Kỷ Viễn, bàn bạc với Bạch Kiều Mặc một lát, quyết định rút lui trước, nhân lúc mạch của Chương Bành không rảnh bận tâm đến bọn họ, đi là thượng sách.
Hắn cũng không thể đảm bảo Chương Bành không tra ra được một chút manh mối nào rồi nghi ngờ lên đầu bọn họ, vả lại không chỉ có mạch của Chương Bành đâu, Thánh Nguyên Tông chịu thiệt thòi lớn như vậy, tông chủ phỏng chừng cũng sẽ hạ lệnh truy tra hung thủ đứng sau màn.
Kỷ Viễn nhanh chóng nhận được hồi âm, xem ra suy nghĩ của hai bên là nhất trí, Kỷ Viễn cũng thấy lúc này rút lui trước là tốt nhất.
Hơn nữa tạm thời không nên hội hợp thì hơn, bất kể là vì nghĩ cho an toàn, hay là để giảm bớt sức ảnh hưởng của Phong Minh đối với Thu sư đệ, Kỷ Viễn cũng cho rằng chia binh làm hai đường rút lui là tốt nhất.
Thế là ngày hôm đó, Kỷ Viễn liền dẫn theo Thu Dịch lên một con thuyền buồm lớn rời xa Thánh Nguyên Đảo, đích đến là bến cảng của một biên thành thuộc Tây Minh Hoàng Triều.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc không đi nhanh đến thế, trước khi đi Phong Minh còn muốn bày tỏ lòng cảm tạ đối với Liễu Đan Tự, chuyện này nếu không có sự giúp đỡ của Liễu Đan Tự thì căn bản không thể đạt được hiệu quả như hiện tại.
Trước đó chỉ biết thân phận của Liễu Đan Tự là một “thiếu gia”, cụ thể là thiếu gia nhà nào thì không rõ lắm, ngay cả tên của y cũng không biết.
Nhưng bởi vì chuyện Lưu Dương Các miễn phí phát ra lượng lớn lưu ảnh thạch, tu giả khó tránh khỏi bàn tán xem người chủ trì là ai, thế là sự tồn tại của nhân vật Liễu Đan Tự này liền bại lộ trước mắt hai người.
Hóa ra vị thiếu gia mà bọn họ vô tình chạm mặt kia lại có lai lịch lớn đến thế.
Trước khi đi, Phong Minh đổi sang một diện mạo vô cùng phổ thông đại chúng, tìm đến một dong binh đội có danh tiếng khá tốt, nhờ dong binh đội gửi tới cho Liễu Đan Tự một cái tráp, yêu cầu phải đưa tận tay y.
Làm xong việc này, hắn và Bạch Kiều Mặc cũng bước lên một con thuyền khác rời khỏi Thánh Nguyên Đảo.
—