Chương 287: Chuyện làm lớn rồi
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc rảo bước tiến vào trong thành, đi thẳng tới khách sạn đã định trước, cả hai đều không hề xa lạ với Thánh Nguyên Thành này.
Sau đó quả thực chính là vừa du ngoạn vừa chờ đợi. Phong Minh rất kỳ vọng Lưu Dương Các sẽ đem viên lưu ảnh thạch mà hắn gửi tặng kia, nhân bản ra thành hàng vạn, hàng chục vạn bản, rải khắp Thánh Nguyên Đảo cùng bảy đại hòn đảo còn lại, khiến cho tất cả mọi người đều bàn tán xôn xao, cũng khiến Thánh Nguyên Tông không cách nào né tránh vấn đề này được nữa.
Nghĩ mà xem, đó là tà trận cơ đấy! Trừ phi Thánh Nguyên Tông không cần thanh danh nữa, bằng không sao có thể dung thứ cho sự tồn tại của tà trận được.
Nghĩ đến viễn cảnh ấy, Phong Minh đang đi dạo phố bên ngoài không kìm được vui sướng mà ngân nga vài câu hát từ kiếp trước.
Hai người tuy vẫn giữ liên lạc với Kỷ Viễn và Thu Dịch, nhưng không hề cố ý gặp mặt, cũng không hỏi đối phương sẽ ra vào những nơi nào.
Có khi có chạm mặt nhau cũng chưa chắc đã nhận ra, bởi vì Kỷ Viễn và Thu Dịch đều chưa từng gặp qua Văn Trạch và Võ Hải – cặp huynh đệ Văn Võ này, dù cho có nghe qua danh hiệu của bọn họ.
Ngày hôm đó, hai người đến một tửu lâu dùng bữa, vừa thưởng thức mỹ thực vừa nghe ngóng những chuyện bát quái của các tu giả khác.
Chủ đề bàn tán của bọn họ không hề thống nhất, chuyện gì cũng có thể đem ra nói.
Có người bàn luận về vị công tử, tiểu thư danh tiếng nào đó trong thành, có người lại nói về việc không lâu nữa khi Thánh Nguyên Tông chiêu thu đệ tử, sẽ có những tu giả trẻ tuổi nào bộc lộ tài năng.
Liệu có vị tân đệ tử nào nhập tông nhờ thiên phú cực cao mà được nhận làm hạch tâm đệ tử hay không.
Có thể trú tại Thánh Đảo, đó là việc khiến mọi người hâm mộ nhất. Cho dù xuất thân bình thường, một khi được vị trưởng lão nào nhìn trúng nhận làm hạch tâm đệ tử, thì không chỉ bản thân mà ngay cả gia tộc phía sau cũng lập tức một bước lên mây. Biết bao tu giả hằng mơ ước bản thân có thể một đêm phi thăng như thế.
Phong Minh kinh ngạc: “Thế mà đã sắp đến thời gian Thánh Nguyên Tông chiêu thu đệ tử rồi, ta thấy vận khí của chúng ta cũng thật tốt, lại đụng đúng vào thời cơ thế này.”
Kế đó liền truyền âm: “Trên Ngân Phượng Đảo kia, không ít gia đình chắc hẳn đang hận thấu xương hai cha con Chương Cừu rồi nhỉ. Tên họ Chương kia không lẽ định phong tỏa Ngân Phượng Đảo cho tới tận khi kỳ chiêu thu đệ tử kết thúc sao?”
Bạch Kiều Mặc lắc đầu nói: “Minh đệ đã quá khinh thường sức ảnh hưởng của viên lưu ảnh thạch kia rồi. Chờ đến khi lưu ảnh thạch được truyền bá ra, Chương Cừu không muốn giải phong cũng phải giải trừ phong tỏa Ngân Phượng Đảo, Thánh Nguyên Tông sẽ bức gã phải làm như vậy.”
Phong Minh liên tục gật đầu: “Bạch đại ca nói phải, cũng may khi đó ta thông minh, lấy lưu ảnh thạch ra ghi lại những cảnh tượng kia.”
Nói đến đây, Phong Minh còn có chút tự đắc. Bằng không rất có thể đã bị cha con Chương Cừu lấp liếm cho qua chuyện, những tu giả thảm tử trong tay bọn họ đúng là có chết cũng không nhắm mắt.
Phong Minh còn nghe thấy ở bàn khách bên cạnh, một vị trưởng bối đang dặn dò vãn bối những điều cần chú ý khi tham gia khảo hạch đệ tử.
Lại nghe người đó nói: “Cha sở dĩ dẫn con đến Thánh Nguyên Đảo trước, chính là để con làm quen sớm với môi trường và bầu không khí nơi đây, tránh cho lúc khảo hạch nhập tông lại quá mức căng thẳng.
Ngoài ra, cha còn giúp con tìm một vị đệ tử của Thánh Nguyên Tông hướng dẫn cho con vài ngày, con hãy cố gắng đi theo người ta mà học hỏi, đến lúc khảo hạch sẽ có nắm chắc hơn.
Con trai à, tiền đồ của cả nhà ta đều trông cậy vào một mình con đấy. Chỉ cần con thi đỗ vào Thánh Nguyên Tông, ngày lành của nhà ta liền tới rồi, thế nên cha có tốn bao nhiêu nguyên tinh đi chăng nữa cũng không tiếc.”
Lời nói đắng lòng xót dạ kia nghe đến mức khóe miệng Phong Minh co giật liên hồi. Cái này gọi là “nhồi nhét” học hành đây mà, xem ra dù có đổi sang thế giới khác thì hiện tượng nhồi nhét này vẫn cứ tồn tại như cũ.
Phong Minh khẽ nói nhỏ với Bạch Kiều Mặc: “Lúc huynh bái nhập Côn Nguyên Tông, có ai dặn dò huynh như vậy không?”
Trên mặt Bạch Kiều Mặc lộ ra nụ cười, thực ra những chuyện năm đó đối với y đã vô cùng xa xôi, cách biệt cả một đời một kiếp.
Thế nhưng khi hồi tưởng lại, y phát hiện những ký ức ấy vẫn rõ mồn một.
Y gật đầu nói: “Có, có chứ, nhưng không đến mức độ này. Những đứa trẻ và trưởng bối này đều thật không dễ dàng.”
Phong Minh ha ha cười lớn, giải thích cho y hiểu ý nghĩa của từ “nhồi nhét” kia. Bạch Kiều Mặc cho rằng từ này vô cùng hình tượng và sinh động, những gì cha mẹ trưởng bối chưa thực hiện được liền gửi gắm lên thế hệ tiếp theo, đời đời kiếp kiếp cứ thế mà tiếp nối. (nguyên văn là kê oa, là một từ lóng rất phổ biến ở Trung Quốc, đặc biệt trong các chủ đề về giáo dục: thúc ép con học hành, rèn luyện không ngừng)
Vọng tử thành long, vọng nữ thành phượng.
Phong Minh lại hỏi: “Không lẽ ở đây còn có mấy cái lớp học thêm, trung tâm bồi dưỡng linh tinh nữa sao?”
Bạch Kiều Mặc cười đáp: “Nói không chừng là có thật đấy, cho dù bái nhập Thánh Nguyên Tông thì cũng chẳng phải đệ tử nào cũng giàu có.”
Hai người đang nói cười thì có một tu giả lao xông vào tửu lâu, tay cầm một viên lưu ảnh thạch, gào lên: “Xảy ra chuyện rồi, xảy ra chuyện lớn rồi, chuyện ở Ngân Phượng Đảo là thật!”
“Thật cái gì mà thật, giả cái gì mà giả, chuyện Ngân Phượng Đảo chẳng phải đã sớm làm sáng tỏ rồi sao? Còn đem chuyện Ngân Phượng Đảo ra nói làm gì?”
Tu giả cầm lưu ảnh thạch kia hét lớn: “Cái đó mà gọi là làm sáng tỏ? Đó chẳng qua là đem lời đồn đè ép xuống mà thôi! Thử hỏi Ngân Phượng Đảo hiện tại đã giải phong chưa? Nếu vô sự thì Chương đảo chủ cớ gì không giải phong? Rõ rành rành là có chuyện, hơn nữa hiện tại bằng chứng thép đã tới rồi. Ta vừa mới cướp được một viên lưu ảnh thạch, không bao lâu nữa viên lưu ảnh thạch này sẽ truyền khắp toàn bộ Thánh Nguyên Đảo!”
Mọi người trong tửu lâu nghe vậy liền kinh hô, bao gồm cả phụ huynh của các học tử đến chuẩn bị “ứng thí” cũng bị chuyện này thu hút sự chú ý.
Dưới sự thúc giục của các tu giả khác, tên tu giả kia liền đem hình ảnh trong lưu ảnh thạch phóng chiếu ra ngoài. Những vị khách ở trên lầu nghe thấy động tĩnh đều chạy ra mép lan can cầu thang, rướn người nhìn xuống dưới.
Phong Minh để tránh dẫn tới hoài nghi cũng kéo theo Bạch Kiều Mặc cùng đi qua xem. Tất nhiên, Bạch Kiều Mặc thừa biết Phong Minh phần nhiều là muốn đến góp vui mà thôi.
Tráng cảnh cỡ này, bọn họ với tư cách là kẻ khởi xướng sao có thể bỏ lỡ cho được.
Dù cho là bản sao chép thì hình ảnh được chiếu ra vẫn vô cùng rõ nét.
Khi nhìn rõ hình ảnh, không khí ồn ào nguyên bản trong tửu lâu lập tức im bặt. Ngay cả chưởng quầy lẫn tiểu nhị đều ngừng tay, đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên.
Đến đoạn quay cận cảnh vị thiếu đảo chủ Chương Phượng Xuân kia, có người thấp giọng nói: “Ta từng gặp vị thiếu đảo chủ này rồi, đúng thật là thiếu đảo chủ của Ngân Phượng Đảo – Chương Phượng Xuân!”
Có người hít một hơi khí lạnh: “Nhiều tụ khí cảnh tu giả như vậy, cánh tay đều bị rạch ra, trận pháp kia chỉ nhìn qua hình ảnh đã thấy vô cùng tà ác, tại hiện trường chắc chắn còn kinh tâm động phách hơn nhiều.”
Càng xem về sau, các tu giả có mặt tại hiện trường càng không cách nào bình tĩnh nổi nữa.
Bất kể là việc thiếu đảo chủ Chương Phượng Xuân coi thường mạng sống của ngàn tên tu giả, muốn lợi dụng bọn họ hiến tế để chữa trị suy nhược bẩm sinh cho mình, hay là việc bọn họ đàm thoại rằng đảo chủ Chương Cừu cũng muốn lợi dụng hiến tế trận pháp để tấn cấp. Phàm là tu giả có lương tri nhìn thấy đều phẫn nộ tột cùng, cảm giác bản thân như bị đùa giỡn.
Sau khi hình ảnh được phát xong hoàn toàn, cả tửu lâu liền bùng nổ.
“Cái thứ rác rưởi gì thế này! Lời đồn trước đó rốt cuộc là kẻ nào đứng ra làm sáng tỏ? Cái thứ ghê tởm như vậy mà lại có kẻ đứng ra che đậy cho bọn chúng? Không lẽ cùng một giuộc cả sao?”
“Các ngươi quên rồi sao, thân đệ đệ của Chương Cừu đảo chủ chính là Nhị trưởng lão của Thánh Nguyên Tông – Chương Bành, bọn họ rõ ràng là cùng một phe, Chương Bành làm sao có thể không biết rõ chuyện này chứ.”
“Đây là việc mà một đại tông đại phái đường đường có thể làm ra được sao? Lúc trước khi lời đồn truyền ra, đám cao tầng của Thánh Nguyên Tông vậy mà không một ai nghi ngờ sao? Ngay cả việc tới Ngân Phượng Đảo kiểm tra cũng không thèm đi kiểm tra một cái sao? Liệu có ngày nào đó lão tặc Chương Cừu đem toàn bộ tu giả trên đảo đi hiến tế, Thánh Nguyên Tông cũng khoanh tay đứng nhìn hay không?”
Chưởng quầy của tửu lâu xem xong cũng kinh hãi khôn nguôi, lời đồn đại tất nhiên ông ta cũng biết, cái gọi là làm sáng tỏ sau đó trong mắt ông ta chẳng qua là một trò hề.
Ông ta biết Ngân Phượng Đảo chắc chắn đã xảy ra chuyện, giống như có người trong tửu lâu đã nói, nếu cha con Chương Cừu trong sạch thì cớ gì không giải phong Ngân Phượng Đảo.
Thế nhưng cũng không ngờ tới, hình ảnh thực tế mang lại cảm giác xung kích trực diện và chấn động đến vậy, chấn động đến mức tim ông ta đập thình thịch liên hồi.
Sắp xảy ra chuyện lớn rồi, bất kể là Ngân Phượng Đảo hay là Thánh Nguyên Tông thì cũng đều sắp xảy ra đại sự rồi.
Tà trận như thế, sao có thể xuất hiện trên địa bàn của Thánh Nguyên Tông được chứ.
Bách tính và tu giả trên địa bàn Thánh Nguyên Tông kỳ thực đều có một nỗi kiêu ngạo, cảm thấy bách tính tu giả sinh sống dưới sự che chở của Thánh Nguyên Tông so với các hoàng triều khác thì hạnh phúc hơn nhiều.
Sự quản lý của Thánh Nguyên Tông thanh minh hơn những hoàng triều kia rất nhiều, quyền quý ở mấy hoàng triều đó áp bức bách tính tầng lớp dưới mới gọi là tàn khốc.
Thế nhưng cố tình tà trận như vậy lại xuất hiện ngay trên lãnh thổ của bọn họ. Cảnh tượng Chương Phượng Xuân cao cao tại thượng, coi thường mạng sống của ngàn tên tu giả kia quá mức kích thích nhãn cầu, thử thách sức chịu đựng của trái tim con người ta rồi.
Thậm chí trong mắt Chương Phượng Xuân, việc những người đó có thể hiến tế cho gã, giúp gã chữa trị thương tật lại là một loại vinh hạnh.
Thật là nực cười làm sao!
Cảnh tượng như vậy diễn ra tại rất nhiều nơi ở Thánh Nguyên Thành và Thánh Nguyên Đảo. Cùng lúc đó, trên bảy hòn đảo lớn khác, loại lưu ảnh thạch này cũng được truyền bá rộng rãi như thế.
Phàm là tu giả nhìn thấy hình ảnh trong lưu ảnh thạch đều sôi sục phẫn nộ.
Chuyện này cũng ngay lập tức kinh động đến Thánh Nguyên Tông. Đệ tử trong tông không phải lúc nào cũng ru rú ở trong tông môn, hơn nữa còn có những đệ tử rời tông môn ra ngoài đảm nhiệm các chức vụ khác nhau, sau khi phát hiện ra lưu ảnh thạch này liền lập tức liên lạc với tông môn.
Đặc biệt là đệ tử thuộc mạch của Nhị trưởng lão Chương Bành, khi ở bên ngoài nhìn thấy hình ảnh lưu ảnh thạch đang được trình chiếu thì kinh hãi đến mức suýt chút nữa thất thái ngay tại chỗ, liền xoay người nghĩ cách đoạt lấy một viên lưu ảnh thạch, lấy tốc độ nhanh nhất chạy về tông môn.
“Nhị trưởng lão, đại sự không ổn rồi, Nhị trưởng lão…” Đệ tử mang lưu ảnh thạch trở về tông môn kia lết bánh lăn lộn chạy tới trước động phủ của Chương Bành, “Nhị trưởng lão mau xem viên lưu ảnh thạch này đi, hiện tại thứ này đã truyền khắp Thánh Nguyên Thành rồi.”
“Chuyện gì mà phải đại kinh tiểu quái như thế.”
Chương Bành ban đầu còn không thèm để ý, dĩ nhiên mấy ngày nay tâm tình lão luôn không tốt, bởi vì chuyện huynh trưởng làm việc không cẩn thận đâm ra rắc rối, liên lụy lão không chỉ phải đi chùi mông hộ, mà còn phải hứa hẹn cho các trưởng lão mạch khác không ít chỗ tốt mới tạm thời đè chuyện này xuống được.
Thế nhưng lão biết chuyện này vẫn còn lâu mới kết thúc, lúc này lão chỉ hy vọng phía huynh trưởng có thể xóa sạch mọi dấu vết, giải quyết toàn bộ những tu giả tụ khí cảnh đã chạy thoát cùng gia quyến của bọn họ.
Dù cho Thánh Nguyên Tông có phái người tới điều tra thì cũng phải đảm bảo không tra ra được một chút manh mối nào.
Áp lực lão phải gánh chịu ở bên này không hề nhỏ, thế nên tiếng la hét của tên đệ tử này khiến lão nổi trận lôi đình: “Lưu ảnh thạch gì mà đáng để ngươi gào thét như thế?”
Tên đệ tử vội vàng nói: “Nhị trưởng lão, là lưu ảnh thạch liên quan đến hiến tế trận pháp trên Ngân Phượng Đảo ạ!”
Lời vừa dứt, lưu ảnh thạch trên tay gã liền biến mất, đã rơi vào tay Chương Bành, lão lập tức rót hồn lực vào bên trong để dò xét.
Mới xem đến hình ảnh đầu tiên, sắc mặt Chương Bành liền âm trầm xuống, xem tới cuối cùng, cả viên lưu ảnh thạch bị khí tức của lão nghiền nát thành bột mịn.
“Đáng chết! Chương Cừu làm ăn cái kiểu gì thế này!” Khí tức thuộc về nguyên đan cảnh đỉnh phong không hề thu liễm mà phóng thích ra ngoài, tên đệ tử kia là người đầu tiên phải gánh chịu luồng xung kích này, không chỉ bị hất văng ra ngoài mà còn hộc máu mồm.
Bàn ghế dụng cụ bên cạnh Chương Bành thảy đều bị chấn thành mảnh vụn, đệ tử phụ cận đều bị kinh động, vội vã chạy tới xem thử là kẻ nào đã chọc giận sư phụ sư tổ của bọn họ đến mức này.
Khi bọn họ chạy tới liền nhìn thấy tên đệ tử bị thương kia, túm lấy gã tra hỏi một hồi, khi biết được chân tướng sự việc, có người đầu óc choáng váng, xong đời rồi.
Lúc này, đệ tử dưới trướng Nhị trưởng lão hận không thể đem tên tu giả đã mang viên lưu ảnh thạch này ra và truyền bá nó trong thành băm vằm ra làm trăm mảnh, ngay cả hồn phách cũng không tha.
Lúc này Nhị trưởng lão sau khi phát tiết một hồi liền từ trong động phủ bước ra: “Tra! Xem là kẻ nào mang lưu ảnh thạch tới, lại là kẻ nào đứng sau lưng truyền bá!”
“Rõ!”
Chúng đệ tử lập tức chia nhau ra đi điều tra chuyện này, còn những đệ tử thuộc phe phái đối địch với Nhị trưởng lão khi nhìn thấy lưu ảnh thạch truyền từ bên ngoài vào trong tông môn thì cũng kinh ngạc khôn xiết.
Bọn họ bao gồm cả phe cánh của Nhị trưởng lão đều chưa từng ngừng truy lùng bốn tên tu giả đã biến mất khỏi Ngân Phượng Đảo kia.
Thế nhưng bốn người này bản lĩnh thật lớn, lại có thể dưới mí mắt của tất cả mọi người chạy vào Thánh Nguyên Đảo, còn đem lưu ảnh thạch mang ra truyền bá rộng rãi.
Chuyện này tuyệt đối có thế lực khác đứng sau lưng đổ thêm dầu vào lửa.
“Là nhà nào đang bán ra loại lưu ảnh thạch này? Mau tra!”
Chuyện này không hề khó điều tra, do đó các phương rất dễ dàng tra được đến đầu của Lưu Dương Các. Lưu Dương Các chỉ trong vòng một ngày đã tung ra mười vạn viên lưu ảnh thạch tại Thánh Nguyên Đảo.
Đây mới chỉ là ở Thánh Nguyên Đảo, còn chưa tính đến bảy đại đảo khác, nếu cộng gộp lại thì chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi, Lưu Dương Các đã chuẩn bị tới hàng mấy chục vạn viên lưu ảnh thạch.
Đây chính là cái lợi của việc thế lực lớn cường thịnh. Nếu không phải Lưu Dương Các thì dựa vào bốn người Phong Minh, có thể làm ra được hơn ngàn viên lưu ảnh thạch đã là tốt lắm rồi, lại còn phải bận rộn không quản ngày đêm.
“Lưu Dương Các đáng chết!” Đây là tiếng gào thét phẫn nộ của đệ tử dưới trướng Nhị trưởng lão.
“Lại là Lưu Dương Các, xem ra cũng chỉ có Lưu Dương Các mới có bản lĩnh lớn như thế.” Đây là tiếng lòng của đệ tử các phái hệ khác, cũng chỉ có Lưu Dương Các mới không sợ hãi cái uy thế của Thánh Nguyên Tông.
Nếu có thể, đệ tử của Nhị trưởng lão hận không thể san phẳng Lưu Dương Các, thế nhưng bọn họ không làm được, bởi vì Lưu Dương Các cũng có Khai Hồn cảnh cường giả tọa trấn.
Bọn họ mà dám động vào thì điều đó đồng nghĩa với việc Thánh Nguyên Tông và Lưu Dương Các khai chiến.
Thế nhưng Nhị trưởng lão vẫn phái người tới chất vấn hành vi của Lưu Dương Các, tại sao lại can thiệp vào sự vụ nội bộ của Thánh Nguyên Tông.
Liễu Đan Tự tiếp đãi người tới, trực tiếp châm biếm nói: “Đây là chuyện lớn liên quan đến sự an nguy của tu giả toàn bộ Phi Hồng Đại Lục, không đơn thuần là sự vụ nội bộ của Thánh Nguyên Tông. Diệt trừ tà trận, tiêu diệt tà ác tu giả, mỗi một tu giả đều có trách nhiệm.”
Nếu Phong Minh ở đây nghe được lời này, chắc chắn sẽ cảm thấy hắn và Liễu Đan Tự này vô cùng đồng điệu.
Tiêu diệt tà trận, chẳng phải là ai ai cũng có trách nhiệm sao. Tên đệ tử được phái tới này cũng thật là một kẻ hồ đồ, lại muốn dùng sự vụ nội bộ để lấp liếm Liễu Đan Tự, bọn họ quả thực là hết cách rồi đúng không.
Tên đệ tử kia cố đấm ăn xôi nói: “Có phải tà trận hay không vẫn chưa rõ ràng, tính chân thực của đoạn hình ảnh kia vẫn còn phải chờ kết luận.”
Liễu Đan Tự nói: “Thế thì tra đi! Hiệu suất làm việc của Thánh Nguyên Tông đúng là quá thấp, từ lúc lời đồn truyền ra đã bao nhiêu ngày rồi? Đủ để bổn thiếu gia đi từ Ngân Phượng Đảo khứ hồi Thánh Nguyên Đảo một chuyến rồi đấy.”
Hành tung của Liễu Đan Tự không khó tra, tất cả những người điều tra chuyện này đều phát hiện ra Liễu Đan Tự vừa mới từ Ngân Phượng Đảo trở về.
Nói một cách chính xác, người của y không thể đặt chân lên Ngân Phượng Đảo, vì chuyện phong đảo mà buộc phải dừng lại trên biển một thời gian, sau đó dứt khoát hạ lệnh quay về.
Nói cách khác, chính là trong khoảng thời gian dừng chân trên biển đó, Liễu Đan Tự đã tiếp xúc với bốn tên tu giả kia, từ tay bọn họ mà có được lưu ảnh thạch đúng không.
Cho nên bốn tên tu giả kia đã được Liễu Đan Tự và Lưu Dương Các giấu đi rồi?
Ngay cả nội bộ Lưu Dương Các cũng có người nghĩ như vậy, còn có người chạy tới trước mặt Liễu Đan Tự hỏi y đã giấu người ở đâu, liệu có an toàn không, nếu có thể thì tốt nhất vẫn là tiễn ra khỏi địa bàn của Thánh Nguyên Tông.
Liễu Đan Tự dở khóc dở cười, y có giải thích rằng căn bản chưa từng tiếp xúc với bốn người kia thì e là cũng chẳng ai tin.
Đáng tiếc sự thật chính là như vậy, y ngay cả bốn người kia rốt cuộc có lai lịch thế nào, dung mạo ra sao cũng không hề rõ biết.
Mấy bức họa chân dung của bốn người truyền ra từ Ngân Phượng Đảo kia, y không tin một chữ nào, tuyệt đối là giả.
Thế nhưng hiện tại bốn người kia chắc chắn đang ở Thánh Nguyên Đảo rồi, Liễu Đan Tự thầm nghĩ, bốn người này gan thật lớn, vậy mà không vội vàng rời đi, lại chạy tới ngay dưới mí mắt của Thánh Nguyên Tông, cũng không sợ bị Thánh Nguyên Tông tóm được.
—