Chương 206: Thiên La Bí Cảnh
Sự hưng phấn trong mắt Phong Minh chẳng duy trì được bao lâu, bởi vì Bạch Kiều Mặc đã bảo với hắn rằng cảm giác ngồi truyền tống trận lần đầu tiên hoàn toàn không hề dễ chịu chút nào, đồng thời dặn hắn phải bám sát lấy y.
Phong Minh ngẫm lại thấy cũng đúng, đem một người từ điểm này chớp mắt truyền tống sang một điểm khác, vượt qua một khoảng không gian dằng dặc như thế, bảo cơ thể không chịu chút tác động nào thì ai mà tin được?
Nghĩ thông suốt rồi, Phong Minh vội vàng túm chặt lấy cánh tay của Bạch Kiều Mặc, kế đó liền nghe thấy Bạch Kiều Mặc nói với mình: “Ta sẽ bảo vệ Minh đệ.”
Vừa dứt lời, quá trình truyền tống liền bắt đầu. Ngay lúc Phong Minh cảm thấy có một luồng sức mạnh đang xé toạc và vặn vẹo thân thể mình, một luồng nguyên lực ôn hòa bỗng dưng buông xuống, bao bọc lấy toàn thân hắn.
Cảm giác khó chịu của Phong Minh lập tức giảm đi đáng kể, thế nhưng vẫn thấy bản thân giống như bị ném vào cái lồng quay của máy giặt, bị quật qua quật lại đến mức ngũ tạng lục phủ suýt nữa thì đảo lộn hết cả lên.
Cả người tựa hồ bị hất tung lên thật cao, để rồi ngay khắc sau lại rơi bịch xuống mặt đất.
Vừa dẫm chân lên đại địa vững chãi, Phong Minh đã lập tức lao tót sang một bên ra sức nôn khan, song rốt cuộc chẳng nôn ra được thứ gì.
Bạch Kiều Mặc theo sát phía sau Phong Minh, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng hắn, đồng thời truyền một luồng nguyên lực ấm áp vào để làm dịu đi sự khó chịu trong người hắn.
Phong Minh thấp thoáng nghe thấy có tiếng cười cợt, ngẩng đầu nhìn lên thì ra là mấy tên đệ tử Thánh Nguyên Tông đang chế nhạo biểu hiện của hắn.
Đâu chỉ riêng hắn, số tu giả thuộc bên bọn Phong Minh cũng có tới gần một nửa biểu lộ phản ứng tương tự.
Ngay cả Thu Dịch cũng mặt cắt không còn giọt máu, gồng mình đè nén sự khó chịu của cơ thể xuống.
Phong Minh đón lấy chén trà do Bạch Kiều Mặc đưa tới, ngửa cổ nốc một hơi hết sạch chén lớn, rồi trừng mắt giận dữ lườm nguýt cái đám đang cười nhạo mình kia.
Ngồi truyền tống trận quen chân thì có gì ghê gớm lắm chắc? Làm như thể chính tay tụi bấy giờ tự biết xây truyền tống trận không bằng.
Cái lũ khốn kiếp mở miệng ra là cười cợt người khác quê mùa này, sớm muộn gì cũng có ngày bị kẻ khác chê là đồ nhà quê mà thôi.
Trừ phi họ cứ ru rú ở cái chốn Thánh Nguyên Tông này suốt đời không bước chân ra ngoài, bằng không một khi đi tới thế giới cao hơn, lúc tiếp xúc với những điều mới lạ thì biểu hiện liệu có khác gì so với họ bây giờ chăng?
“Úi chà, cái tên song nhi này mà cũng dám lườm chúng ta cơ đấy? Bản thân là một kẻ nhà quê vô tích sự mà lại không cho người ta cười à?” Đệ tử Thánh Nguyên Tông lập tức tỏ vẻ bất mãn. Cho dù bọn họ cũng chưa được ngồi truyền tống trận mấy lần, nhưng rõ ràng đám người Phong Minh là loại lần đầu tiên được nếm trải.
Hơn nữa, truyền tống trận là báu vật độc nhất vô nhị của Thánh Nguyên Tông bọn họ, chỉ dựa vào điểm này thôi cũng đủ khiến đệ tử Thánh Nguyên Tông cảm thấy vô cùng hãnh diện rồi.
“Ai biết được chứ, có khi Đông Mộc hoàng triều thực sự chẳng đào đâu ra người nữa rồi, nên mới phái một đứa song nhi vừa nhỏ tuổi vừa có tu vi thấp kém thế này ra mặt, đúng là bêu xấu trước bàn dân thiên hạ.”
“Nghe bảo cái đứa song nhi này còn là quán quân của đại hội luyện dược sư đấy.”
“Cái danh quán quân đó xem ra mất giá quá rồi. Thánh Nguyên Tông chúng ta thì không thế đâu nhé, mỗi một vị đệ tử cốt lõi đều phải trải qua các vòng tuyển chọn vô cùng gắt gao mới được định đoạt.”
Phong Minh hoài nghi lũ người này là cố tình, lại còn cố ý nói lớn cho bên này nghe thấy, muốn chọc giận hắn sao? Hắn, Phong Minh, dễ bị chọc giận thế à?
Phong Minh hừ lạnh một tiếng, đi chấp nhặt với loại người như vậy chỉ tổ làm hạ thấp đẳng cấp của mình mà thôi.
Năm nhóm người lần lượt được truyền tống sang tới nơi, xuất hiện cuối cùng chính là năm vị cường giả Khai Hồn cảnh kia. Họ vừa lộ diện, toàn trường lập tức khôi phục vẻ tĩnh lặng như tờ.
Phong Minh đưa mắt quan sát môi trường xung quanh, phía xa xa có thể nhìn thấy đường bờ biển rõ ràng, nơi đây quả thật là một hòn đảo nhỏ ngoài khơi, diện tích không được coi là quá rộng lớn.
Vị trí họ đang đứng hiện tại, cũng chính là nơi đặt trận pháp truyền tống ở đầu bên này, vẫn được bao bọc bởi trùng trùng điệp điệp các trận pháp bảo hộ nhằm ngăn chặn sự tàn phá của hải thú và chim muông phương xa.
Phía bên ngoài trận pháp là những bụi cây thấp lùn, nhìn ra bốn bề xung quanh, hòn đảo này có phần hoang vắng, đến một cái cây cổ thụ cao lớn cũng chẳng tìm ra nổi một gốc, nhiều nơi còn trơ trọc cả đất đá ra ngoài.
Cường giả Khai Hồn cảnh của Thánh Nguyên Tông lơ lửng trên không trung, khua tay một cái rồi tiên phong bay ra ngoài: “Chư vị, xuất trận thôi.”
“Rõ.”
Lại là đệ tử Thánh Nguyên Tông nhanh chân bám theo đầu tiên, bốn vị cường giả Khai Hồn cảnh còn lại thì đều ngự không phi hành trên trời.
Chờ đến khi tất cả mọi người đã bước ra ngoài phạm vi trận pháp, vị cường giả Khai Hồn cảnh kia lại vung tay lên, một đạo quang mang loé qua, đại trận liền khép kín lại như cũ.
Vừa ra khỏi phạm vi đại trận, Phong Minh liền cảm nhận được những biến đổi dị thường mà mắt thường không thể thấy được. Nguyên khí nơi này đậm đặc đến mức kinh người, hơn nữa còn không ngừng cuộn trào cuồn cuộn.
Đây chính là dấu hiệu cho thấy bí cảnh sắp sửa mở ra rồi, dạo trước lúc hắn và Bạch Kiều Mặc tiến vào Huyền Nguyệt bí cảnh cũng diễn ra tình trạng tương tự thế này.
Một vị cường giả Khai Hồn cảnh lên tiếng: “Thời gian đến rồi, chúng ta bắt đầu thôi.”
Cường giả Khai Hồn cảnh của Thánh Nguyên Tông đáp: “Được, để ta nói rõ lại quy tắc của chuyến đi lần này cho họ nghe một chút, tránh để có kẻ mờ mịt không rõ ràng.”
Vị cường giả này quay người lại, từ trên cao nhìn xuống toàn bộ tu giả của năm chi đội ngũ. Ánh mắt ông ta quét qua một lượt, ai nấy đều cảm thấy như bản thân bị nhìn thấu từ trong ra ngoài, không có bất kỳ bí mật nào có thể che giấu nổi.
Phong Minh cũng sinh ra thứ cảm giác ấy, thầm nghĩ trong lòng rằng cường giả Khai Hồn cảnh đúng là đáng sợ thật.
Nhưng mà không sao hết, tương lai hắn và Bạch đại ca thế nào cũng có ngày thăng tiến lên tới Khai Hồn cảnh.
Hắn đối với việc này ôm lòng tin tưởng tuyệt đối.
Vị cường giả này cất giọng: “Chư vị, Thiên La bí cảnh sắp sửa mở ra. Bí cảnh này vốn là do tông môn thượng cổ Thiên La Tông lưu lại, là nơi dùng để rèn luyện cho đệ tử của Thiên La Tông năm xưa. Sau khi chư vị tiến vào Thiên La bí cảnh, việc cần làm chính là tìm mọi cách vượt qua trùng trùng khảo hạch do tông môn Thiên La Tông thiết lập, nhằm đoạt lấy truyền thừa cốt lõi của họ. Đội ngũ nào giành được truyền thừa tốt nhất, đội ngũ đó sẽ là người chiến thắng trong chuyến mở cửa bí cảnh lần này.”
“Ta xin nhấn mạnh lại một lần nữa, sau khi vào bí cảnh, mọi đạo cụ không gian đều không thể sử dụng được, hết thảy đều phải dựa vào sự đoàn kết hợp tác của chính các ngươi thì mới có thể sinh tồn nổi. Hy vọng nửa năm sau, tất cả các ngươi đều có thể bình an vô sự trở ra.”
“Rõ.”
Vị cường giả kia vừa dứt lời liền xoay người cùng bốn vị cường giả còn lại chung tay mở ra bí cảnh.
Trong tay bọn họ đồng loạt xuất hiện một khối lệnh bài cổ phác to bằng bàn tay, sau đó tung mạnh lên không trung, kết thành một trận pháp xoay tròn tít mù giữa trời.
Đám người Phong Minh lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà ngắm nghía mấy thứ đó, ai nấy đều bận rộn kiểm tra lại các vật dụng mang theo trên người.
Đạo cụ không gian không xài được nữa, thành thử phải đem theo một số món đồ quan trọng bên mình. Trên eo của rất nhiều người đều treo lỉnh kỉnh một cái túi lớn, bên trong nhồi nhét căng phồng những thứ nhu yếu phẩm tiêu hao như linh phù, đan dược, trận bàn, đồng thời tay nắm chặt vũ khí quan trọng nhất của mình.
Phong Minh chợt nhớ ra điều gì liền hỏi: “Bạch đại ca, có cần thả Tiểu Tinh ra ngoài không huynh? Nó có thể cùng tiến vào bí cảnh được chứ?”
Bạch Kiều Mặc còn chưa kịp trả lời, Bùi Ứng Mẫn tới để tiễn họ đi đã cướp lời đáp trước: “Sủng thú có thể mang vào trong.”
Phong Minh vội vã lấy Tiểu Tinh từ trong túi sủng thú ra, cảm thấy để nó trên vai không được an tâm cho lắm nên quyết định nhét tọt nó vào trước ngực mình, hành động này khiến Bạch Kiều Mặc phải liếc mắt nhìn sang mấy cái, cơ mà lúc này cũng không tiện nói năng chi nhiều.
Con rắn nhỏ kia vẫn quấn chặt lấy cổ tay của Bạch Kiều Mặc như cũ, vô cùng ngoan ngoãn sắm vai một chiếc vòng tay của hắn.
Có tận năm vị cường giả Khai Hồn cảnh hiện diện ở đây, nó đã sớm bị dọa cho chết khiếp không dám nhúc nhích dù chỉ một chút, bằng không nếu bị phát hiện thì nó chắc chắn chạy trời không khỏi nắng.
Đội ngũ khác người nào người nấy đều nhét đầy những cái túi căng phồng, thậm chí có kẻ còn treo không chỉ một cái, mà thắt lưng đeo lủng lẳng một chuỗi dài toàn túi là túi. Nói chung cái tạo hình đó ai nhìn vào cũng thấy tức cười, thực sự là vô cùng mất hình tượng.
Thế nhưng vì để chiếm được ưu thế sau khi vào bí cảnh, mọi người cũng chẳng màng tới vấn đề thể diện nữa rồi.
Duy chỉ có một đội ngũ là hình ảnh trông không đến nỗi nhếch nhác như vậy.
Tu giả của các đội khác sau khi kiểm tra xong xuôi, đều không kìm được mà đồng loạt phóng tầm mắt về phía đội ngũ của Đông Mộc hoàng triều.
Bởi vì tất cả bọn họ ai nấy đều đeo trên vai một chiếc ba lô có dung tích khá lớn, mà kiểu dáng của chiếc ba lô này lại là thứ mà bọn họ chưa từng được trông thấy bao giờ.
Phong Minh lúc này ưỡn ngực ngẩng cao đầu, trong lòng đắc ý khôn tả. Cái kiểu ba lô hai quai này chính là do hắn đề xuất thiết kế, kết quả là khi những người khác phát hiện ra, ai cũng trầm trồ khen ngợi, thế là người người nhà nhà đều học theo mà làm ra một chiếc ba lô hai quai.
Đồ đạc có thể nhét vào trong ba lô nhiều hơn mấy cái túi kia gấp bội, lại còn hoàn toàn không gây ảnh hưởng đến việc vận động hay di chuyển chút nào.
Chỉ có vài vị luyện dược sư như bọn Phong Minh là bên hông vẫn treo thêm một chiếc lò luyện đan, dù sao thì luyện dược sư mà thiếu mất lò luyện đan thì hỏng bét, vào tới bí cảnh rồi lấy gì để mở lò luyện dược đây.
Cửu trưởng lão và Bùi Ứng Mẫn cùng những người khác đảo mắt nhìn quanh một vòng, đều nở nụ cười vừa lòng. Trưởng bối hộ tống của các đội ngũ khác thì nét mặt có phần vi diệu, còn đám tu giả sắp sửa sửa soạn tiến vào bí cảnh thì cơ mặt đã bắt đầu vặn vẹo co rúm cả lại.
Ngô Lệ Nhạn vỗ vỗ vai Phong Minh nói: “Cái ba lô đệ nghĩ ra quả thật rất tiện lợi, bằng không nếu tỷ muốn mang thêm nhiều đồ vào trong thì trên người chắc cũng phải treo lủng lẳng một chuỗi dài túi lớn túi nhỏ rồi.”
Nghe tỷ ấy nói vậy, sắc mặt của một số tu giả ở các đội ngũ khác lại càng thêm phần méo mó.
Phong Minh tinh ý nhận ra ngay, đặc biệt là mấy tên tu giả trong đội ngũ Nam Hoàng hoàng triều, sắc mặt bọn họ lại càng tệ hại hơn nữa.
Hắn hiểu rồi, mấy kẻ đó chính là những người thích xòe đuôi khổng tước hợm hĩnh nhất, bao gồm cả vị Ngũ công chúa gì gì đó nữa.
“Mau nhìn xem, cánh cửa của Thiên La bí cảnh mở ra rồi kìa!”
Tiếng hét này vừa vang lên, bất kể là ai cũng chẳng thèm để tâm đến chuyện hình tượng hay ba lô gì nữa, hết thảy đồng loạt ngẩng đầu hướng mắt lên không trung. Chỉ thấy chính giữa vòng tròn do năm khối lệnh bài vây quanh đã xuất hiện một cánh cổng lớn.
Phía sau cánh cổng ấy thấp thoáng hiện ra một sơn môn có phần đổ nát hoang tàn, đây chính là quang cảnh bên trong Thiên La bí cảnh ư?
Năm vị cường giả Khai Hồn cảnh một lần nữa nhanh chóng kết thủ ấn, điều động nguồn năng lượng hùng mạnh bên trong các khối lệnh bài.
Chẳng mấy chốc, từ trong năm khối lệnh bài đã phóng hạ một vòng tròn ánh sáng chói lọi. Một người trong số họ quát lớn: “Mau chóng đứng vào bên trong quang khuyên! Vòng sáng sẽ truyền tống các ngươi vào Thiên La bí cảnh. Thời gian Thiên La bí cảnh mở cửa kéo dài trong vòng nửa năm, khi kỳ hạn nửa năm kết thúc, các ngươi sẽ tự động được bí cảnh truyền tống trở ra ngoài, chúng ta sẽ ở đây chờ đợi các ngươi.”
“Đệ tử Thánh Nguyên Tông chúng ta đi trước!”
Đệ tử Thánh Nguyên Tông lại một lần nữa giành thế tiên phong, cứ mười người chia làm một nhóm bước vào trong quang khuyên, chỉ một loáng sau liền được trận pháp truyền tống đi mất. Việc này hoàn toàn không cần phải cung cấp thêm năng lượng từ bên ngoài, mà là trực tiếp rút lấy nguồn năng lượng phát ra từ cánh cửa bí cảnh.
Sau khi toàn bộ đệ tử Thánh Nguyên Tông đã tiến vào bên trong bí cảnh, Tông Dục Bào rốt cuộc cũng cử động, bước chân lên phía trước.
Có hắn dẫn đầu, những người khác lập tức bước chân theo sát, vào thời điểm này thì làm gì có ai chịu nhún nhường nhường nhịn nữa.
Tông Dục Bào và Ngô Lệ Nhạn là những người đầu tiên đứng vào trong quang khuyên, kế đó có thêm tám người bước qua, họ là đợt truyền tống thứ nhất rời đi.
Phong Minh nhìn rõ mồn một ý đồ ấy, họ là đang lo lắng đám đệ tử Thánh Nguyên Tông vào trước sẽ mai phục ở bên trong để chặn đánh các đội ngũ vào sau.
Bởi thế, hai người có thực lực mạnh mẽ nhất là Tông Dục Bào và Ngô Lệ Nhạn đành phải gánh vác trách nhiệm đi tiền trạm dò đường.
Bạch Kiều Mặc nắm chặt lấy bàn tay của Phong Minh: “Chúng ta cũng đi thôi.”
Họ bước vào quang khuyên ở đợt thứ hai, Kỷ Viễn và Thu Dịch lẹ làng nối gót theo sau, những người còn lại cũng sát cánh bám đuổi, vừa vặn gom đủ mười người, trận pháp truyền tống liền ngay tức khắc được kích hoạt.
Kiểu truyền tống cự ly ngắn thế này so với việc ngồi truyền tống trận đường dài thì dễ chịu hơn nhiều lắm.
Chỉ sau một hồi đầu váng mắt hoa, Phong Minh đã phát hiện ra bọn họ đã đổi sang một nơi khác, xuất hiện giữa một cánh rừng rậm rạp.
Bàn tay của Bạch Kiều Mặc vẫn nắm chặt lấy tay hắn như trước, cho dù trong quá trình đó có một luồng lực xé rách ra sức chia rẽ hai người bọn họ thì cũng hoàn toàn không thể làm lung lay.
Phong Minh vui mừng khôn xiết, chẳng những không bị lạc mất Bạch Kiều Mặc mà xung quanh cũng chẳng thấy bóng dáng của đám đệ tử Thánh Nguyên Tông vào trước đâu cả, chứng tỏ họ không bị truyền tống tới cùng một tọa độ với bọn chúng.
Thế nhưng Kỷ Viễn và Thu Dịch cư nhiên cũng xuất hiện cùng một chỗ với họ. Phong Minh liếc mắt liền thấy Kỷ Viễn đang rụt cái vuốt đang túm lấy ống tay áo bên kia của Bạch Kiều Mặc lại.
—