Chương 205: Tống Trận
Phong Minh nào có hay biết sự nuối tiếc của Bạch Kiều Mặc, sau khi để mắt tới vị Trạm Ngạo Thiên kia một chút, hứng thú của hắn đã sớm chuyển dịch sang chuyện khác.
Phong Minh nói: “Đây là lần đầu tiên ta được tận mắt nhìn thấy tu giả của cả năm đại thế lực cùng lúc đấy, đặc biệt là người của Bắc Minh hoàng triều. Bạch đại ca, huynh có phát hiện ra đám tu sĩ Bắc Minh hoàng triều kia khí tức trên người cứ khác khác chúng ta không? Hơn nữa ai nấy đều vạm vỡ cao to, nhìn như dã thú vậy.”
Ngay cả các nữ tu cũng chẳng thấy được mấy ai có vóc dáng nhỏ nhắn mảnh mai.
Bạch Kiều Mặc khẳng định: “Tu giả của Bắc Minh hoàng triều quả thực không giống Đông Mộc hoàng triều chúng ta. Điều này có liên quan đến công pháp tu luyện của họ. Tu giả Bắc Minh hoàng triều có thói quen dùng tinh huyết của hoang thú để tu luyện, mượn cơ hội đó mà đoạt lấy sức mạnh cường đại của hoang thú. Do vậy, trong thế lực hoàng triều này, thực lực tổng thể của luyện dược sư, trận pháp sư, cũng như luyện khí sư và chế phù sư đều lẹt đẹt ở vị trí cuối cùng trong năm đại thế lực.”
“Nhưng thực lực của họ lại là mạnh nhất, hẳn là số lượng Nguyên Đan cảnh của họ đông đảo nhất.”
Phong Minh kinh ngạc: “Trách không được khí tức trên người họ lại khác biệt như vậy, hơn nữa ta còn cảm nhận được mấy người có khí tức khá nôn nóng hung bạo, quả thực rất giống hoang thú. Họ cứ tu luyện như thế mãi thì không để lại di chứng gì sao?”
Bạch Kiều Mặc đáp: “Chắc chắn là có. Cũng giống như luyện dược sư các đệ vậy, luyện dược sư rất khó luyện chế ra cực phẩm đan, đan dược làm ra ít nhiều đều có lẫn tạp chất. Việc chiết xuất tinh huyết hoang thú cũng vậy, rất khó để loại bỏ hoàn toàn những yếu tố tiêu cực bên trong. Thế nên có một số tu giả khi tu luyện đến tận cùng, một vài bộ phận trên cơ thể sẽ xuất hiện đặc trưng của hoang thú.”
“Thế nhưng tu giả của hoàng triều này đôi khi còn lấy đó làm vinh dự, coi đó là biểu tượng của việc có được sức mạnh. Cũng chính vì nguyên nhân này mà tu giả Bắc Minh hoàng triều cực kỳ hiếu chiến. Các cuộc chiến nơi biên thùy, ngoại trừ giao tranh với hoang thú ra, phần lớn đều do quân đội Bắc Minh hoàng triều khơi mào.”
Phong Minh nghe vậy liền hít vào một ngụm khí lạnh: “Nghe có vẻ đáng sợ quá, liệu có tu giả nào đến cuối cùng lại biến hoàn toàn thành một con hoang thú mất sạch thần trí tỉnh táo không?”
Bạch Kiều Mặc gật đầu, đồng tình với suy đoán này của Phong Minh, bản thân y từng bắt gặp tình cảnh như vậy rồi.
Bạch Kiều Mặc nói tiếp: “Khác với Bắc Minh hoàng triều một chút, Nam Hoàng hoàng triều tuy cũng có hiện tượng này, nhưng cách thức vận dụng tinh huyết lại không giống, hơn nữa chỉ có thành viên hoàng thất mới dùng đến.”
Phong Minh lập tức nghĩ tới những người thuộc Nam Hoàng hoàng triều mà mình chạm mặt cả hai lần trước sau, ai nấy đều kiêu ngạo như khổng tước xòe đuôi: “Chẳng lẽ họ hấp thụ tinh huyết của khổng tước sao?”
Bạch Kiều Mặc bị suy đoán của Phong Minh làm cho bật cười: “Cách nói của Minh đệ vừa đúng lại vừa không đúng. Hoàng thất Nam Hoàng hoàng triều vốn tự xưng là hậu duệ của huyết mạch Phượng Hoàng. Thành viên hoàng thất mỗi một thế hệ đều lấy việc nâng cao độ đậm đặc của huyết mạch làm vinh hiển. Huyết mạch càng thuần hậu thì càng được coi trọng. Vị Ngũ công chúa đến đây lần này chính là người có độ đậm đặc huyết mạch cao nhất trong thế hệ này, hiện tại cũng đã có thực lực Nguyên Đan cảnh.”
Phong Minh bảo: “Hóa ra Nam Hoàng hoàng triều thích nuôi chim chóc là vì lý do này ư? Nhưng mà trên đời thực sự có Phượng Hoàng sao?”
Đến cả Rồng cũng chỉ là sinh vật trong truyền thuyết, mới xuất hiện một con Giao Long mà mấy bên đã rầm rộ xuất quân chỉ để vây bắt, Phong Minh rất khó tin nổi lại có Phượng Hoàng thật.
Bạch Kiều Mặc mỉm cười lắc đầu: “Không có Phượng Hoàng thực sự đâu, nhưng nghe nói hoàng thất Nam Hoàng nuôi không ít loài chim mang huyết mạch Phượng Hoàng, trong đó quả thực có khổng tước.”
Phong Minh rốt cuộc đã hiểu tại sao vừa rồi Bạch đại ca lại nói cách nghĩ của hắn vừa đúng vừa sai. Hắn lập tức đập bàn cười lớn: “Hóa ra ta nhìn không lầm chút nào, đám người đó cứ như khổng tước xòe đuôi, nguyên lai chính là vì họ hấp thụ tinh huyết khổng tước thật. Ôi trời ơi, ta cười đến đau cả bụng rồi đây.”
“Mẹ ơi, có phải vì những người trong hoàng thất Nam Hoàng hấp thụ tinh huyết khá thuần nhất nên không bị di chứng gì quá lớn, còn tu giả Bắc Minh hoàng triều thì thứ tinh huyết hoang thú gì cũng nạp vào loạn cào cào, thành ra chịu ảnh hưởng nặng nề hơn không?”
Bạch Kiều Mặc ngẫm nghĩ thấy cũng có lý: “Có lẽ vậy, nhưng công pháp tu luyện chắc hẳn cũng có chỗ khác biệt. Người của Bắc Minh hoàng triều là dùng tinh huyết để gia tăng sức mạnh và thực lực của bản thân, còn thành viên hoàng thất Nam Hoàng lại mượn tinh huyết để nâng cao độ đậm đặc của huyết mạch, hai bên vẫn có sự khác nhau.”
“Hơn nữa theo ta được biết, ở Bắc Minh hoàng triều, tu giả có địa vị càng cao thì cấp bậc của hoang thú cung cấp tinh huyết càng lớn, và nguồn tinh huyết cũng có thể càng thuần nhất hơn.”
Phong Minh lắc đầu: “Phức tạp thật đấy, Bắc Minh hoàng triều cứ tiếp tục chơi kiểu này thì chẳng phải đều sẽ biến thành bán thú nhân với thú nhân hết sao?”
Phong Minh lại bất giác nhớ tới mấy cuốn tiểu thuyết mình từng đọc trước kia, không lẽ thú nhân và bán thú nhân ở thế giới thú nhân đều từ đây mà ra cả đấy chứ?
Phong Minh lại hỏi: “Phía bên ngoài Phi Hồng đại lục có đại lục hay thế lực tông môn nào tu luyện loại công pháp này không huynh?”
Công pháp tu luyện ở thế giới bên ngoài muôn hình vạn trạng, Bạch Kiều Mặc tự thấy bản thân cũng mới chỉ được mở mang tầm mắt một phần nhỏ mà thôi. Y trầm ngâm một lát rồi đáp: “Có những loại tương tự, nhưng không hoàn toàn giống hệt. Minh đệ có ý tưởng gì sao?”
Phong Minh gãi gãi đầu bảo: “Đệ đang nghĩ, liệu có khả năng nào nơi đây của Bắc Minh hoàng triều thực chất chỉ là một bãi thử nghiệm của bề trên không?”
Bạch Kiều Mặc đưa tay xoa xoa đầu Phong Minh, suy đoán này của Minh đệ không phải là không thể xảy ra, thế giới bên ngoài đâu có một mảnh thái bình, ngược lại, các loại tranh đấu gay gắt mới là chủ đạo.
Tối hôm đó, Cửu trưởng lão liền bảo Ngô Lệ Nhạn thông báo cho tất cả mọi người, sáng sớm ngày mai sẽ xuất phát tới nơi có bí cảnh.
Sáng sớm ngày thứ hai, mọi người liền tập hợp lại, theo chân Cửu trưởng lão bước ra khỏi tòa lầu cao. Tu giả ở mấy tòa lầu khác cũng giống như họ, lúc chạm mặt nhau cũng chỉ đưa mắt dò xét, âm thầm ước lượng thực lực cao thấp của đối phương.
Phong Minh lại một lần nữa trở thành tâm điểm chú ý của vô số ánh nhìn mà chẳng có gì bất ngờ. Phong Minh dám đánh cược rằng hắn đã thấy vẻ hoài nghi lộ rõ trong mắt rất nhiều người, ai nấy đều khinh thường thực lực Nguyên Dịch cảnh sơ kỳ của hắn.
Kỷ Viễn cũng thấy cảnh đó, đồng thời nhận ra Phong Minh có vẻ không vui, bèn thấp giọng an ủi: “Họ coi thường ngươi không phải càng tốt sao? Giống như trong giải đấu liên minh hồi trước ấy, tất cả những kẻ dám xem nhẹ ngươi cuối cùng chẳng phải đều bị ngươi vả mặt bôm bốp trở về đó thôi.”
Phong Minh khinh bỉ liếc nhìn: “Ngươi tưởng ta ham hố cái trò ngày nào cũng đi vả mặt người khác chắc?”
Kỷ Viễn kinh ngạc, ơ, thế không thích à? Nhìn vào những hành động trước giờ của Phong Minh, gã có thấy chỗ nào là không thích đâu chứ.
Phong Minh quay ngoắt đầu đi, chẳng thèm chấp tên Kỷ Viễn này nữa.
Bạch Kiều Mặc nhàn nhạt liếc Kỷ Viễn một cái, rồi rảo bước bước theo.
Chẳng hiểu sao, Kỷ Viễn lại đọc ra được sự đe dọa nặc mùi trong ánh mắt của Bạch Kiều Mặc. Đúng vậy, chính là đe dọa! Tên này vì Phong Minh mà dám đe dọa gã, thật là trọng sắc khinh bạn.
Phong Minh không chỉ có tu vi yếu nhất mà còn là người nhỏ tuổi nhất ở đây. Những tu giả được tuyển chọn đến nơi này nếu không phải xấp xỉ ba mươi thì cũng ngoài hai mươi tuổi, dưới hai mươi tuổi duy chỉ có một mình hắn.
Đừng nhìn Thu Dịch trông có vẻ non nớt như không chênh lệch tuổi tác với Phong Minh là mấy, thực ra anh ta cũng đã hai mươi tư tuổi rồi, tuổi đó mà đạt tới mức này thì đã được xếp vào hàng thiếu niên thiên tài hiếm gặp rồi đấy.
Bởi vậy, tu giả thuộc đội ngũ của các thế lực khác sao có thể không tò mò ngó nghiêng hắn cho được, thậm chí có kẻ đã bắt đầu xầm xì bàn tán.
Phong Minh tựa như một kẻ lập dị duy nhất trà trộn vào giữa toàn bộ các đội ngũ vậy.
Đáng tiếc là Phong Minh chẳng mảy may có cái tự giác mình là kẻ lập dị. Hắn là người nhỏ tuổi nhất thật sao?
Nhưng tuổi tác tâm hồn của hắn chín chắn lắm chứ bộ, có bao giờ cảm thấy mình nhỏ tuổi hơn đám người kia đâu.
Phong Minh ghé tai nói nhỏ với Bạch Kiều Mặc: “Vị tiền bối kia không xuất hiện, là không ở cùng chỗ với chúng ta sao huynh?”
Bạch Kiều Mặc biết Phong Minh đang nhắc tới ai, chính là vị cường giả Khai Hồn cảnh kia: “Chắc là vậy rồi, nhân vật ở cấp bậc đó thì quy cách tiếp đãi hẳn cũng phải khác.”
Mọi người theo chân Cửu trưởng lão tiến về một nơi, Cửu trưởng lão lên tiếng nhắc nhở mọi người đừng có sờ mó lung tung, nơi này bố trí rất nhiều trận pháp, phải cẩn thận kẻo kích hoạt chúng.
Chẳng cần phải đi hỏi ai, Phong Minh nghe ngóng từ cuộc trò chuyện của những người xung quanh là đã biết họ đang đi tới khu vực truyền tống trận của Thánh Nguyên Tông.
Phong Minh cũng mới chỉ nghe nói đến sự tồn tại của truyền tống trận ở phía Thánh Nguyên Tông mà thôi, chứ Đông Mộc hoàng triều làm gì có. Chẳng lẽ chỉ riêng Thánh Nguyên Tông mới nắm giữ phương pháp xây dựng truyền tống trận?
Phong Minh dùng ánh mắt hỏi Bạch Kiều Mặc, y khẽ gật đầu, khẳng định suy đoán của hắn, đây quả thực là bí mật độc quyền của Thánh Nguyên Tông.
Nếu nói trận pháp của Thánh Nguyên Tông là mạnh nhất đại lục thì tuyệt đối không cần phải hoài nghi.
Nơi này ngoài trận pháp ra còn có đệ tử Thánh Nguyên Tông canh gác nghiêm ngặt. Khi tới một địa điểm, có đệ tử Thánh Nguyên Tông bước ra dẫn đường cho họ tiếp tục tiến lên.
Đi thêm một lát, rẽ qua một khúc quanh, họ liền nhìn thấy một trận pháp truyền tống khổng lồ nằm ngay phía trước.
Các đệ tử Thánh Nguyên Tông tham gia vào chuyến mở cửa bí cảnh lần này đã đợi sẵn ở đây. Phong Minh liếc mắt một cái liền nhận ra Tả Văn Phủ, mà mấy kẻ đứng cạnh Tả Văn Phủ khi nhìn về phía họ, đặc biệt là lúc nhìn Thu Dịch, ánh mắt đều tràn ngập vẻ bất thiện.
Phong Minh thầm nghĩ, chẳng lẽ đám này thua rồi nên đâm ra nhỏ mọn hay sao? Bằng không thì việc gì phải nhìn người khác bằng cái ánh mắt ấy chứ?
Trận so tài trước đó giữa Tả Văn Phủ và Thu Dịch, rõ ràng là do Tả Văn Phủ tự mình chủ động tìm tới khiêu khích cơ mà?
Đợi đến khi các đội ngũ khác đều đã tới đông đủ, trên không trung bỗng nhiên xuất hiện năm vị tu giả.
Năm người này vừa lộ diện, hiện trường ngay lập tức chìm vào im lặng, không còn nghe thấy một chút thanh âm nào nữa.
Dẫu có kẻ muốn mở miệng thì dưới sự áp bức từ khí thế của năm người này cũng đành lực bất tòng tâm.
Phong Minh không ngẩng đầu lên nhìn thẳng, chỉ dùng dư quang khóe mắt liếc thấy một người đàn ông trung niên trong số đó, chính là vị cường giả Khai Hồn cảnh đi cùng họ từ Đông Mộc hoàng triều tới đây.
Mẹ ơi, nói như vậy tức là năm người xuất hiện trên kia đều là cường giả Khai Hồn cảnh, áp lực thế này hỏi sao mà không kinh người cho được.
Duy chỉ có Bạch Kiều Mặc là vẫn thập phần điềm tĩnh đứng sừng sững tại chỗ.
Một trong số các cường giả Khai Hồn cảnh lên tiếng: “Đệ tử Thánh Nguyên Tông tiến vào truyền tống trận trước.”
“Rõ, thưa Thái thượng trưởng lão.”
Quả nhiên là cường giả Khai Hồn cảnh của Thánh Nguyên Tông. Các đệ tử Thánh Nguyên Tông tiên phong bước vào trong truyền tống trận, những đệ tử khác nhanh chóng ném một lượng lớn trung phẩm nguyên tinh vào các rãnh khảm của trận pháp để khởi động truyền tống trận.
Một quầng sáng rực rỡ bao bọc lấy toàn bộ mọi người, ánh sáng nhấp nháy vặn vẹo mấy hồi, những bóng người bên trong trận pháp liền biến mất tăm mất tích.
Phong Minh nhìn mà không ngớt lời ca ngợi, cái truyền tống trận này thực sự quá mực tiện lợi rồi, nếu khắp nơi trên Phi Hồng đại lục đều được thiết lập truyền tống trận thì sau này khi họ ra ngoài ngao du thiên hạ sẽ chẳng cần tốn phần lớn thời gian vào việc đi đường nữa.
Đến lúc đó hắn muốn đi gặp cha mình cũng không phải lặn lội đường xá xa xôi vạn dặm.
Nhưng hắn cũng chỉ dám nghĩ ngợi viển vông vậy thôi, chứ biết rõ điều này không thực tế chút nào.
Đừng nói tới chuyện Bạch Kiều Mặc có thể xây dựng được hay không, hắn còn chưa từng mở lời hỏi qua câu nào. Mà dẫu y có biết làm đi chăng nữa, đám hoàng triều và tông môn này cũng đời nào chịu cho phép.
Tiếp theo liền đến phiên tu giả của Đông Mộc hoàng triều, nhận được mệnh lệnh của vị cường giả Khai Hồn cảnh phía trên, bọn Phong Minh đều ngoan ngoãn bước chân vào bên trong truyền tống trận.
Trong mắt không ít người đều lấp lánh vẻ hưng phấn, chẳng phải ai cũng từng có cơ hội được ngồi truyền tống trận bao giờ, Phong Minh đương nhiên cũng nằm trong số đó.
—