Chương 192: Hồn đan
Phong Minh cứ thế ở ngoài sân viện, một mặt canh chừng hộ pháp cho Bạch Kiều Mặc đột phá tấn cấp, mặt khác lại lấy ra đan lô cùng linh thảo để luyện dược. Y cần phải nhanh chóng thích ứng với lượng hồn lực và nguyên lực mới gia tăng, giúp cho tu vi vừa đột phá của mình được củng cố vững chắc, mà luyện dược chính là một phương thức tuyệt vời nhất để thực hiện điều đó.
Ban đầu do sức mạnh mới tăng lên có chút chưa quen tay, nhưng sau khi luyện xong vài lò, mọi thứ liền trở nên trơn tru mượt mà, từng lò đan dược không ngừng bay ra khỏi đan lô trước mặt y.
Hai nhóc tỳ đều không kìm chế nổi mà nhanh chóng chiếm giữ vị trí hai bên trái phải của Phong Minh, chỉ riêng việc ngửi mùi hương dược liệu tỏa ra cũng đủ khiến chúng sướng điên người. Phong Minh cũng không hề keo kiệt, tùy tiện luyện chế cho mỗi đứa vài lò đan để chúng thu vào trong không gian của mình tích trữ ăn dần.
Phong Minh nhận ra việc bản thân luyện chế cực phẩm đan dược ngày càng trở nên thuận tay hơn. Những viên ngũ phẩm đan dược trước đây vốn dĩ luyện chế có chút khó khăn, nay cũng có thể thuận lợi thành đan, hơn nữa còn là cực phẩm đan. Cùng với sự tăng trưởng của hồn lực và tu vi, thuật luyện dược của y một lần nữa được nâng lên một tầm cao mới.
Thu hồi xong một lò đan nữa, Phong Minh liền hướng mắt nhìn về phía phòng tu luyện đang đóng chặt của Bạch Kiều Mặc. Chỉ một lát sau, y cảm nhận được một luồng khí tức cường hãn vô biên đột ngột phóng thích ra ngoài, Phong Minh reo lên khe khẽ, Bạch Kiều Mặc đã tiến thăng lên Nguyên Dịch cảnh đỉnh phong rồi!
Hơn nữa y còn phát hiện ra sự chuyển động của nguyên khí vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, Bạch đại ca vẫn đang tiếp tục đẩy cao tu vi của mình. Y vội vàng chạy tới tụ nguyên trận để tiếp thêm nguyên tinh, đảm bảo nguồn cung cấp nguyên khí không bị gián đoạn.
Biến hóa này kéo dài thêm hai ngày nữa mới hoàn toàn dừng lại. Bạch Kiều Mặc dành thêm hai ngày để củng cố cảnh giới rồi mới từ trong phòng tu luyện bước ra. Vừa ra tới nơi, hắn liền nhìn thấy Phong Minh đang đứng đợi ở sân viện.
Phong Minh vẫy vẫy tay với hắn: “Bạch đại ca, tình hình của huynh thế nào rồi?”
Bạch Kiều Mặc sải bước đi về phía y, cái nhìn đầu tiên đã nhìn ra trạng thái tấn cấp của Phong Minh, hắn so với việc bản thân mình đột phá còn cảm thấy thỏa mãn hơn. Hắn đi tới bên cạnh Phong Minh rồi ngồi xuống: “Nguyên Dịch cảnh đỉnh phong rồi, nhưng muốn tiến thăng lên Nguyên Đan cảnh thì vẫn cần phải có thêm thời gian.”
Phong Minh cười hớn hở: “Không vội, không vội, mới vừa tiến cấp Nguyên Dịch cảnh đỉnh phong mà, làm sao có thể nhanh như vậy đã lên Nguyên Đan cảnh được.”
Bạch Kiều Mặc kỳ thực cũng nghĩ như vậy, có lẽ đám người Tông Dục Bào và Ngô Lệ Nhạn đều đã đột phá lên Nguyên Đan cảnh, nhưng hắn không hề tỏ ra nôn nóng. Được sống lại một đời, tâm thái của hắn so với bất kỳ thời điểm nào trước đây đều trở nên vững vàng hơn rất nhiều.
Hai người trò chuyện một lát, trao đổi với nhau về tình hình cũng như tâm đắc gặt hái được trong quá trình tu luyện đột phá lần này. Tính đến thời điểm hiện tại, kể từ lúc bọn họ bắt đầu bế quan đã trôi qua hơn nửa tháng, thời gian bọn họ có thể lưu lại Tứ Hồng Thư Viện quả thực không còn nhiều nữa.
Đệ tử xuất quan, Bùi Trường Thanh là người đầu tiên chạy tới xem xét. Nhìn thấy Bạch Kiều Mặc thuận lợi tiến thăng lên Nguyên Dịch cảnh đỉnh phong, hơn nữa tu vi lại cực kỳ vững chắc, Bùi Trường Thanh vô cùng vui mừng. Khoảng thời gian ngắn ngủi còn lại này, ông định sẽ mang đồ đệ theo bên mình để tận tâm chỉ dạy.
Phong Minh thì trở về Thiên Tuy Phong, vẫn là lặng lẽ lẻn về như trước. Tất nhiên chân còn chưa kịp bước vào động phủ của mình thì y đã thấy ngũ sư huynh Trần Thiên Lãng cùng lục sư huynh Tang Dương đang đứng chặn ngay bên ngoài.
Phong Minh chớp chớp mắt đầy vô tội: “Ngũ sư huynh và Lục sư huynh sao lại tới đây? Tới lâu chưa vậy? Tìm sư đệ có việc gì không?”
Trần Thiên Lãng giơ ngón tay dí dí vào trán vị tiểu sư đệ này: “Đệ còn biết đường mò về cơ à, còn nhớ mình là đệ tử Thiên Tuy Phong sao.”
Phong Minh mang theo chút chột dạ nói: “Ta dĩ nhiên nhớ kỹ mình là đệ tử Thiên Tuy Phong mà, sư phụ thế nào rồi huynh?”
Trần Thiên Lãng bật cười, hiếm khi mới nhìn thấy biểu cảm chột dạ đáng yêu của tiểu sư đệ, gã đi tới choàng vai y rồi đẩy y đi về phía trước: “Khỏi cần về động phủ của đệ nữa, ta và Lục sư đệ đợi ở đây là để truyền lời của sư phụ. Sư phụ vừa luyện xong một lò đan, sau khi gặp tiểu sư đệ đệ xong thì người lại tiếp tục bế quan.”
Phong Minh đại hỷ: “Sư phụ luyện thành công rồi sao?”
Lục sư huynh tò mò hỏi: “Tiểu sư đệ biết sư phụ lần này luyện chế là loại đan dược gì không?”
Tang Dương cũng từng gặng hỏi chuyện này, đáng tiếc là sư phụ lại giữ bí mật với bọn họ, khiến cho lòng dạ Tang Dương ngứa ngáy khó chịu, càng muốn biết rõ sự tình.
Gương mặt Phong Minh vẫn tràn ngập niềm vui: “Dù sao thì cũng là chuyện đại sự tốt lành, còn có nên nói hay không thì phải xem ý tứ của sư phụ, dù sao sau này các huynh cũng sẽ biết thôi mà. Mau đi thôi, đi gặp sư phụ để chúc mừng người nào.”
Không cần nghi ngờ gì nữa, sư phụ chắc chắn đã luyện thành Ngưng Hồn Đan rồi, như vậy thì tỷ lệ sư phụ tiến thăng lên Khai Hồn cảnh lần này lại tăng thêm vài phần, Phong Minh làm sao có thể không vui cho được.
Trần Thiên Lãng và Tang Dương nhìn nhau bất lực, biết làm sao bây giờ? Đành phải tiếp tục chờ đợi thôi. Bọn họ hoài nghi lò đan mà sư phụ đặc biệt bế quan luyện chế lần này chắc chắn có mối liên hệ mật thiết với vị tiểu sư đệ này.
Hai người hộ tống Phong Minh đến chỗ của Dư Tiêu thì liền bị vị sư phụ này xua tay đuổi đi thẳng cổ. Cả hai chỉ biết sờ sờ mũi ái ngại, kể từ khi tiểu sư đệ gia nhập môn hạ, đám sư huynh sư tỷ bọn họ liền triệt để thất sủng, hiện tại tiểu sư đệ đã trở thành đứa con cưng được sư phụ sủng ái nhất rồi.
Thôi được rồi, bọn họ dù sao cũng đã qua cái tuổi tranh phong ghen tị từ lâu, nếu như thành hôn sớm thì con cái của bọn họ e là tuổi tác còn lớn hơn cả vị tiểu sư đệ này rồi ấy chứ. Phong Minh ở Thiên Tuy Phong có được cuộc sống như cá gặp nước, phần lớn cũng là nhờ công lao che chở của đám sư huynh sư tỷ bọn họ, ngay cả những vị sư điệt có tuổi đời lớn hơn Phong Minh cũng đều đã hình thành thói quen chăm sóc chu đáo cho vị tiểu sư thúc này.
Gương mặt Dư Tiêu hồng hào hớn hở, Ngưng Hồn Đan luyện thành khiến tâm trạng ông vô cùng vui vẻ sảng khoái. Sau khi Phong Minh tới nơi, Dư Tiêu liền đem những viên Ngưng Hồn Đan vừa luyện xong ra cho y chiêm ngưỡng. Dư Tiêu tổng cộng luyện thành ba viên Ngưng Hồn Đan, hơn nữa trong đó thế mà lại có một viên đạt tới phẩm tướng trung phẩm, điều này hoàn toàn vượt xa dự liệu của Dư Tiêu, bởi vậy nên tâm tình mới tốt đến thế.
“Ba viên Ngưng Hồn Đan này…”
Phong Minh lập tức cắt lời: “Sư phụ cứ giữ lại hết đi ạ, cho dù là giữ lại để hoán đổi tài nguyên tu luyện hay là tặng cho người khác đột phá thì đó đều là việc của sư phụ, đệ tử chỉ biết vui mừng thay người mà thôi. Ta và Bạch đại ca tu vi hiện tại còn thấp, tính đến những chuyện đó thì còn xa vời lắm.”
“Hơn nữa sư phụ phải tin tưởng rằng vận khí của ta và Bạch đại ca từ trước đến nay luôn cực kỳ tốt, biết đâu chừng lần tới lại để tụi con tìm được một cây Ngưng Hồn Thảo đã trưởng thành thì sao.”
Có tức nhưỡng cùng với hạt giống Ngưng Hồn Thảo trong tay, Phong Minh thực sự sẽ không bao giờ lâm vào cảnh thiếu thốn Ngưng Hồn Thảo, sau này Ngưng Hồn Đan cũng sẽ tự khắc có mà thôi.
Dư Tiêu vốn dĩ định giữ lại cho mình một viên, hai viên còn lại sẽ giao cho đồ đệ, bởi vì cây Ngưng Hồn Thảo này vốn là do đồ đệ mang về. Hơn nữa nguyên nhân khiến ông có thể thành công phần lớn là nhờ có Địch Hồn Thủy giúp ông thanh tẩy tạp chất trong hồn lực, giúp cho quá trình vận chuyển và khống chế hồn lực khi luyện chế đan dược trở nên thông suốt, tự nhiên hơn.
Thế nhưng nghe lời đồ đệ nói vậy, Dư Tiêu cũng bị chọc cười, suy nghĩ kỹ lại một chút thì cơ duyên gặp gỡ của vị tiểu đệ tử này và Bạch Kiều Mặc quả thực vô cùng nghịch thiên, hơn nữa khoảng cách từ thời điểm hiện tại của bọn họ cho đến lúc cần dùng tới Ngưng Hồn Đan để đột phá Khai Hồn cảnh vẫn còn một khoảng thời gian khá dài. Do đó ông quyết định nghe theo lời khuyên của đồ đệ, giữ lại hai viên còn lại: “Được rồi, sư phụ sẽ giữ lại. Đợi sau khi sư phụ tiến cấp, lượng tài nguyên có thể thu thập được sẽ càng nhiều hơn, đến lúc đó sư phụ sẽ dốc toàn lực giúp đỡ con và Kiều Mặc.”
“Tạ ơn sư phụ, sư phụ là tốt nhất!” Phong Minh lập tức dâng lên những lời nịnh nọt ngọt xớt.
Dư Tiêu cốc nhẹ vào đầu đồ đệ một cái, cất đan dược đi rồi nói: “Tiếp theo đây, sư phụ sẽ tranh thủ thời gian chỉ dạy cho con phương pháp luyện chế những loại đan dược còn lại.”
Phong Minh liền ngoan ngoãn ngồi xuống. Sư phụ sau khi luyện đan xong liền đặc biệt tìm mình tới đây chứ không tiếp tục bế quan chờ đợi đột phá, chính là vì chuyện này đây. Phong Minh dĩ nhiên không muốn lãng phí thời gian của sư phụ và bản thân, tập trung tinh thần học hỏi từ sư phụ.
Khoảng thời gian tiếp theo, hai thầy trò liền đắm chìm vào không gian dạy và học. Dư Tiêu đem toàn bộ phương pháp luyện chế tứ phẩm đan dược mà mình nắm giữ truyền thụ hết cho Phong Minh, bao gồm cả những dược lý liên quan đến chúng cũng đều nhồi nhét sạch sẽ vào đầu y. Bất kể hiện tại y có thể thấu hiểu được hết hay không, cứ dạy trước rồi tính sau, tương lai Phong Minh sẽ có thời gian để từ từ lĩnh ngộ và hấp thụ, chân chính làm chủ được chúng.
Thậm chí đến cuối cùng, Dư Tiêu còn trực tiếp diễn luyện thực tế quá trình luyện chế ngũ phẩm đan dược cho Phong Minh xem, hoàn toàn không sợ hành động này mang lại tác dụng phụ kiểu gượng ép, đốt cháy giai đoạn. Chủ yếu là do tốc độ tấn cấp của Phong Minh quá nhanh, tốc độ nâng cao thuật luyện dược cũng vô cùng kinh người, Dư Tiêu lo lắng nếu hiện tại mình không dạy, đến khi Phong Minh chạm tới cấp độ này mà bản thân chưa từng chỉ dẫn qua thì Phong Minh lại phải tự mình mày mò đi đường vòng. Hiện tại dạy trước thì đồ đệ sau này có thể bớt đi được vài phần trắc trở.
Dư Tiêu hận không thể khiến thời gian trôi chậm lại một chút để ông có thể dạy dỗ đồ đệ nhiều hơn, đáng tiếc là Bùi Ứng Mẫn vẫn đúng giờ tới thông báo cho Phong Minh rằng thời điểm xuất phát tiến về hoàng thành đã cận kề.
Dư Tiêu bực dọc lườm Bùi Ứng Mẫn một cái, người sau thì có thể làm được gì đây? Nếu không thông báo cho Phong Minh cùng xuất phát, chẳng lẽ sau đó Dư Tiêu định tự mình đơn độc hộ tống Phong Minh qua đó sao?
Dư Tiêu cũng chỉ là giận cá chém thớt chút thôi, sau đó liền phất tay đuổi người đi, quay sang nói với Phong Minh: “Cũng may là sư phụ đã kịp truyền thụ phương pháp luyện chế ngũ phẩm đan dược cho con rồi, không cần lo lắng đến lúc thực lực của con chạm tới ngưỡng đó mà lại không luyện chế nổi ngũ phẩm đan.”
Lại sắp phải ly biệt sư phụ, Phong Minh vô cùng không nỡ, giữa y và sư phụ luôn rơi vào cảnh tụ họp thì ít mà ly tán thì nhiều. Y khẽ kéo kéo tay áo sư phụ: “Sư phụ sau khi tiến cấp thành công có thể tới tìm đệ tử mà, đệ tử luôn muốn được sư phụ chống lưng cho một lần, để ta cũng được nếm thử cảm giác cậy thế hiếp người một chuyến xem sao.”
Dư Tiêu dở khóc dở cười cốc đầu đồ đệ một cái: “Thật là đồ không có tiền đồ, dựa vào sư phụ chống lưng thì có ích lợi gì, bao giờ bản thân con có thể tự cậy thế lực của chính mình để đi hiếp đáp người khác thì mới gọi là có bản lĩnh thực sự.”
Phong Minh cố ý nhăn mặt nói: “Như vậy thì khó quá, còn phải đợi một khoảng thời gian dài lắm.”
“Chẳng phải con từ trước đến nay luôn cực kỳ tự tin vào bản thân mình sao?”
“Đệ tử dĩ nhiên có lòng tin chứ, ta muốn trở thành lục phẩm luyện dược sư, cũng muốn tiến cấp Khai Hồn cảnh nữa, thế nhưng cơm phải ăn từng miếng, Khai Hồn cảnh cũng đâu phải chuyện ngày một ngày hai là có thể đạt tới được.”
Dư Tiêu thầm nghĩ, cũng may là đồ đệ còn biết đến điểm này, chứ không phải vừa muốn một ngụm đã tự biến mình thành một tên mập mạp, bằng không thì người làm sư phụ như ông đây lại càng phải lao tâm khổ tứ nhiều hơn nữa.
“Yên tâm đi, đợi ta tiến cấp thành công, tin tức chắc chắn sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó ai ai cũng sẽ biết con có một vị sư phụ thuộc Khai Hồn cảnh tọa trấn, xem kẻ nào còn dám cả gan bắt nạt con?”
“Sư phụ cũng thật là có lòng tin nha.”
Dư Tiêu lại cốc đầu đồ đệ một cái nữa, gan to bằng trời, dám trêu chọc cả sư phụ.
Hai thầy trò cười nói một lát, Dư Tiêu liền đem tiểu đồ đệ đuổi ra ngoài, tuyên bố bản thân muốn tiếp tục bế quan. Thế nhưng trước khi đuổi tiểu đồ đệ đi, ông còn không quên nhét vào trong nhẫn trữ vật của y rất nhiều linh thảo cần thiết để luyện chế tứ phẩm đan, những vật phẩm hộ thân phòng vệ cũng trao cho không ít. Lần này ông không thể đi cùng, kỳ thực trong lòng vô cùng lo lắng, chỉ có thể chuẩn bị thật nhiều tài nguyên vật tư cho y mà thôi.
Bên ngoài, sáu vị sư huynh sư tỷ đang cùng nhau đứng đợi. Sau khi Phong Minh bước ra, bọn họ liền tiễn y xuống tận chân Thiên Tuy Phong, nơi Bạch Kiều Mặc đã đứng chờ sẵn từ trước.
Trần Thiên Lãng cười nói: “Tiểu sư đệ giao lại cho đệ đó, đến lúc đó đệ phải mang một vị tiểu sư đệ nguyên vẹn không sứt mẻ sợi tóc nào trở về cho bọn ta.”
Phong Minh không phục nhăn nhăn mũi, Bạch Kiều Mặc thì trịnh trọng hứa hẹn: “Ta nhất định sẽ làm được.”
Đại sư huynh lên tiếng: “Được rồi, đi thôi, con đường của hai đứa thì phải do tự hai đứa bước tiếp.” Con đường mà vị tiểu sư đệ này của bọn họ phải đi sau này sẽ hoàn toàn khác biệt so với đám sư huynh sư tỷ bọn họ.
Bạch Kiều Mặc dẫn theo Phong Minh vẫy tay từ biệt các vị sư huynh sư tỷ, lên đường hội họp với những người khác, phía sau còn có không ít sư điệt chạy theo tiễn chân vị tiểu sư thúc này.
Hàn Xu là người mang nhiều cảm khái nhất, tốc độ trưởng thành của tiểu sư thúc quá mức khủng khiếp, nàng có đuổi theo thế nào cũng không kịp. Mới đó mà đã là tứ phẩm luyện dược sư rồi, liệu lần tới nghe được tin tức về y, có phải đã biến thành ngũ phẩm luyện dược sư rồi không?
Mặc dù nàng cảm thấy chuyện này quá đỗi hoang đường, thế nhưng những quy luật thường tình một khi đặt lên người vị tiểu sư thúc này thì chỉ dùng để phá vỡ mà thôi, tiểu sư thúc và Bạch Kiều Mặc vốn dĩ đều là những kẻ không bao giờ chịu bước đi trên những con đường tầm thường.
—