← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 191: Song song tấn cấp

24 min read 28.08.2026

 

Những ảnh hưởng mà Côn Nguyên Tông phải gánh chịu chuyển biến xấu hơn vẻ bề ngoài rất nhiều, chuyện bị người đời chê cười chung quy vẫn còn là nhẹ.

Về sau này, các tầng lớp cao tầng cùng Tông chủ Côn Nguyên Tông mới bàng hoàng nhận ra, việc chiêu mộ những đệ tử có tư chất tốt ngày càng trở nên khó khăn. Bởi lẽ vết xe đổ cùng bài học nhãn tiền của Bạch Kiều Mặc vẫn còn sờ sờ ra đó, thử hỏi có gia tộc nào còn dám giao phó con em mình cho Côn Nguyên Tông?

Thời điểm Bạch Kiều Mặc chưa trỗi dậy, tình cảnh thực sự của hắn không bị phát tán rộng rãi. Nhưng chính vì hắn đã danh chấn khắp Đông Mộc Hoàng Triều, quá khứ của hắn liền trở thành đề tài được người ta bàn tán say sưa.

Mọi biến cố xoay quanh khoảng thời gian hắn bị phế bỏ tu vi bị thiên hạ vạch trần không sót một chi tiết, tin đồn lan truyền khắp nơi vô cùng náo nhiệt, Côn Nguyên Tông hoàn toàn vô lực ngăn chặn hay che đậy. Một tông môn đến cả đệ tử của mình cũng không bảo hộ nổi, ai có thể tin tưởng mà gửi gắm tương lai con trẻ?

Điều này trực tiếp dẫn đến viễn cảnh Côn Nguyên Tông rơi vào tình trạng tre già măng mọc không kịp, từng bước trượt dài trên đà suy thoái, biết đâu chừng sẽ có một ngày phải cuốn gói khỏi địa giới Cao Dương Quận.

Ngay tại thời điểm này, trong nội bộ Côn Nguyên Tông đã có không ít đệ tử vốn bất mãn với sự việc năm xưa lựa chọn rời bỏ tông môn, tự mình bôn ba bên ngoài, suốt quãng đời còn lại hiếm khi quay về. Chuyện này so với trục xuất hay thoát ly tông môn thực chất chẳng khác là bao, chỉ là thiếu đi một vài thủ tục danh nghĩa mà thôi. Đây cũng là một nguyên nhân then chốt đẩy Côn Nguyên Tông lún sâu hơn vào con đường lụi bại.

Tại Khánh Vân Thành, Bạch gia cũng chung số phận sa sút, đám người Bạch gia dù có hối hận đứt ruột thì mọi chuyện cũng đã muộn màng.

Khi nhóm người Bạch Kiều Mặc đặt chân trở lại Tứ Hồng Thư Viện, họ lập tức nhận được sự hoan nghênh nhiệt liệt từ toàn thể thư viện. Tu giả ở Lan Thủy Thành cũng lũ lượt kéo đến vây xem, tranh nhau chiêm ngưỡng phong thái ngày trở về của hai vị quán quân.

Những lưu ảnh thạch khắc ghi hình ảnh của hai người được săn đón và bán sạch với tốc độ chóng mặt, giúp cho các thương gia cung ứng kiếm được một khoản hời nhỏ.

“Đúng là anh hùng xuất thiếu niên, cả hai vị quán quân đều còn quá trẻ, tiền đồ sau này thật không thể đong đếm.”

“Chỉ có mình ta là đang lo lắng sau này sẽ càng khó mua được đan dược do Phong luyện dược sư luyện chế sao? Vốn dĩ ở Lan Thủy Thành này muốn tranh giành một viên đan dược đã khó như lên trời, giờ đây e là có ngàn vàng cũng khó cầu được.”

“Ngươi nói vậy mới khiến ta sực nhớ, trước kia khi Phong luyện dược sư còn ở đây, thỉnh thoảng vẫn có một lượng nhỏ đan dược từ Tứ Hồng Thư Viện tuồn ra ngoài. Bây giờ cho dù có tuồn ra, đám thương gia kia đoán chừng cũng sẽ giữ lại làm bảo vật chứ chẳng chịu đem bán.”

“Trời ạ, ta vốn còn tính đợi Phong luyện dược sư trở về, tìm mọi cách cầu một viên đan dược để đột phá cảnh giới, giờ biết phải làm sao đây?”

“Thì cuốn gói đứng nhìn chứ sao nữa.”

Bùi viện trưởng đích thân ra mặt nghênh đón nhóm người trở về, đồng thời gửi lời chúc mừng nồng nhiệt đến hai vị quán quân Phong Minh và Bạch Kiều Mặc. Ông cũng hào phóng ban thưởng một lượng điểm cống hiến thư viện khổng lồ, đủ để họ tùy ý hoán đổi các tài nguyên tu luyện quý giá trong thư viện, đồng thời bày tỏ sự chào đón nồng hậu đối với hai ông cháu Thạch Nham.

Ngày hôm đó, gần như toàn bộ đệ tử trong thư viện đều có mặt đông đủ, ngay cả những đệ tử đang đi lịch luyện ở bên ngoài, sau khi nhận được tin tức cũng rầm rộ cố gắng chạy về cho kịp. Vinh quang to lớn này khiến mỗi một đệ tử đều cảm thấy vẻ vang lây. Những đệ tử khác tham gia thi đấu và lọt vào vòng trong cũng nhận được phần thưởng xứng đáng từ thư viện.

Sau khi trở về, vì thân phận đệ tử chân truyền thứ ba của viện trưởng đã được công khai, Bạch Kiều Mặc không thể tiếp tục lưu lại Đệ Tử Phong mà chuyển đến ở tại Chủ Phong nơi viện trưởng tọa lạc.

Khi nhóm người bọn họ vừa an bài xong xuôi, lượng tu giả trong và ngoài thư viện đến bái phỏng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đông như trẩy hội, lượng bái thiếp gửi đến nhiều không đếm xuể, không ít thương gia ở Lan Thủy Thành còn chuẩn bị yến tiệc linh đình muốn chiêu đãi hai người.

Thế nhưng ngay ngày thứ hai sau khi trở về, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liền tuyên bố bế quan, cùng bế quan với bọn họ còn có vị sư phụ Dư Tiêu. Mọi người chỉ biết thất vọng ra về.

Trước khi bước vào mật thất, Phong Minh tranh thủ thời gian gặp mặt Cung Ngọc Minh và Thịnh Đạc một lát. Thấy tu vi của cả hai đều có tiến triển, y rất mực vui mừng liền để lại cho họ một ít đan dược, không quên dặn họ chuyển cho Tống Vạn Thông một phần, cả ba người nhận được quà đều vô cùng phấn khởi.

Vừa lúc Dư Tiêu bắt đầu bế quan, Phong Minh liền lén lút chuồn sang chỗ của Bạch Kiều Mặc để cùng hắn bế quan tu luyện, y mới không thèm chịu cảnh cô đơn một mình bên Thiên Tuy Phong. Đối với hành động này, sáu vị sư huynh sư tỷ của y thì có thể nói được gì đây? Chỉ đành mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện mà thôi.

Bùi Trường Thanh dĩ nhiên nhìn thấu hành động lẻn sang Chủ Phong của Phong Minh, ông không những vui mừng nhìn thành quả mà thậm chí còn ra tay che giấu hành tung giùm y.

Vốn dĩ Bạch Kiều Mặc đang tính đi tìm Phong Minh, kết quả chân còn chưa kịp bước đi đã nhận được truyền tấn của Phong Minh bảo hắn cứ ở yên đó chờ đợi, thế là hắn liền đợi được Phong Minh tự dẫn xác đến.

Phong Minh hớn hở nói với Bạch Kiều Mặc: “Sư phụ bế quan rồi, lần bế quan này biết đâu sư phụ có thể luyện chế ra Ngưng Hồn Đan. Đúng rồi, huynh nhìn cái này đi.”

Phong Minh xòe tay ra, trong lòng bàn tay là hai hạt giống nhỏ nhắn, y đưa tới trước mặt Bạch Kiều Mặc giống như đang khoe bảo vật.

Bạch Kiều Mặc kinh ngạc, khẽ nhặt một hạt lên hỏi: “Đây là hạt giống của Ngưng Hồn Thảo?”

Phong Minh gật đầu lia lịa: “Đúng vậy, ta xin sư phụ cho xem Ngưng Hồn Thảo thêm một chút, phát hiện trên đó thực sự có hạt giống nên đã tiện tay hái hai hạt, sư phụ cũng chẳng thèm hỏi ta lấy hạt giống để làm gì, hi hi.”

Đối với một vị sư phụ như vậy, Phong Minh vô cùng mãn nguyện. Kỳ thực nếu sư phụ có gặng hỏi, Phong Minh cũng sẽ tiết lộ một phần sự thật. Bởi vì sư phụ đối xử với y quá tốt, sau này dùng tức nhưỡng dưỡng ra linh thảo trân hi, y hoàn toàn có thể đem biếu sư phụ sử dụng.

Bạch Kiều Mặc cũng rất vui mừng, có tức nhưỡng trong tay, bọn họ sẽ không bao giờ thiếu Ngưng Hồn Thảo để dùng. Loại linh thảo có thuộc tính đặc thù này ngay cả ở bên ngoài Phi Hồng Đại Lục cũng được xem là cực kỳ quý hiếm.

Bạch Kiều Mặc đặt hạt giống trở lại lòng bàn tay Phong Minh: “Minh đệ thu cất cho kỹ, chúng ta tạm thời chưa cần vội vàng bồi dưỡng Ngưng Hồn Thảo, trước tiên cứ vào động phủ bế quan tu luyện đã.”

Phong Minh tất nhiên cũng có cùng ý nghĩ, việc bồi dưỡng Ngưng Hồn Thảo tiêu tốn nguyên tinh và thời gian lớn hơn rất nhiều so với các loại linh thảo khác. Thời gian một tháng nói dài không dài, nói ngắn không ngắn, bọn họ không nên lãng phí vào việc này, nâng cao thực lực bản thân mới là điều cấp bách nhất.

Nghĩ cũng biết, nhóm người Ngô Lệ Nhạn và Tông Dục Bào lúc này chắc chắn cũng đang bế quan điên cuồng, biết đâu chừng một tháng sau gặp lại, hai người kia đã đột phá lên Nguyên Đan cảnh rồi.

Phong Minh mau chóng đem hạt giống bỏ vào một chiếc hộp ngọc: “Được, chúng ta bế quan, ta cũng phải tranh thủ đột phá.”

Bạch Kiều Mặc lấy động phủ ra, hai người song song bước vào trong, bắt đầu quá trình bế quan và thăng tiến lực lượng.

Trong phòng tu luyện của mình, Bạch Kiều Mặc vừa nỗ lực củng cố căn cơ, vừa dồn toàn lực trùng kích gông cùm xiềng xích từ Nguyên Dịch cảnh hậu kỳ lên tới đỉnh phong.

Phong Minh thì khác với hắn, trước tiên y tập trung tôi luyện thể phách của bản thân, cực phẩm Thú Huyết Đan cùng với hồn lực đặc thù của mình được y luân phiên sử dụng, cộng thêm công pháp nâng cao cường độ nhục thân do Bạch Kiều Mặc truyền thụ. Dưới sự kết hợp của cả ba yếu tố này, cường độ nhục thân của Phong Minh không ngừng tăng tiến mạnh mẽ.

Sau khi đã rèn giũa xong thể phách, Phong Minh mới bắt đầu uống Dưỡng Hồn Đan. Khi dược lực thẩm thấu vào hồn hải, Phong Minh cảm nhận được một cảm giác lâng lâng sảng khoái vô cùng diệu kỳ. Tuy nhiên y không để bản thân hoàn toàn chìm đắm trong đó mà lập tức vận chuyển một thiên hồn quyết do Bạch Kiều Mặc dạy để giúp hấp thụ dược lực của Dưỡng Hồn Đan một cách hiệu quả nhất.

Khi dược lực của một viên Dưỡng Hồn Đan được hấp thụ hoàn toàn, Phong Minh cẩn thận quan sát nội cảnh, y nhận thấy lượng hồn lực mà mình có thể điều động đã trở nên lớn hơn, phạm vi hồn hải cùng tổng lượng hồn lực cuồn cuộn bên trong quả thực đã gia tăng đáng kể.

Phong Minh không vội vã tiếp tục uống Dưỡng Hồn Đan mà chuyển sang tu luyện nguyên lực của mình. Đến khi nguyên lực được tích lũy tới một giới hạn nhất định, y mới lại uống thêm một viên Dưỡng Hồn Đan. Cứ tuần hoàn như vậy, y tổng cộng đã tiêu hao ba viên Dưỡng Hồn Đan, cảm giác sự tăng trưởng của hồn lực đã chạm tới điểm nghẽn tối đa. Nếu tiếp tục uống Dưỡng Hồn Đan cũng không mang lại lợi ích gì lớn, chỉ uổng công lãng phí.

Thế là y lại lấy Địch Hồn Thủy ra, bắt đầu thanh tẩy hồn lực, gột rửa mọi tạp chất ẩn chứa bên trong. Sư phụ giữ lại một nửa, trên người Phong Minh vẫn còn một bình rưỡi Địch Hồn Thủy. Một bình rưỡi này y cũng chỉ tiêu hao một nửa thì đã thấy hồn hải của mình trở nên thanh minh hơn rất nhiều, đầu óc tỉnh táo lạ thường. Không ít điểm khúc mắc, mơ hồ trong quá trình tu luyện lúc này bỗng nhiên thông suốt, đặc biệt là những nhận thức về phương diện luyện dược cũng trở nên rõ ràng hơn hẳn.

Phong Minh vừa mừng vừa rỡ: “Không ngờ còn có lợi ích thần kỳ như vậy, Địch Hồn Thủy này đúng là chí bảo, sau này nếu có cơ hội phải tìm cách kiếm thêm một ít tích trữ mới được.”

Lần này chỉ có thể chia cho sư phụ một nửa, phía Bạch đại ca liền không có phần, Phong Minh vẫn luôn muốn để Bạch Kiều Mặc cùng sử dụng loại thần thủy này.

Sau khi tẩy sạch tạp chất trong hồn lực, Phong Minh nhận thấy bản thân không thể kìm hãm được xu thế đột phá nữa, thế là y cũng chẳng buồn rời khỏi phòng tu luyện, tiếp tục khoanh chân ngồi tại chỗ dồn toàn lực trùng kích vào cảnh giới tiếp theo — Nguyên Dịch cảnh.

Thời điểm hai người tiến vào động phủ bế quan, bọn họ đã ném vào tụ nguyên trận trong động phủ một lượng nguyên tinh khổng lồ. Lúc này nhờ có sự vận hành của tụ nguyên trận, nguyên khí bên trong nguyên tinh bị rút ra với tốc độ chóng mặt, khiến cho nguyên khí trong động phủ đậm đặc đến mức hóa thành sương mù dày đặc.

Huyền Tinh Quy cùng tiểu xà lúc này đang nằm rạp ở sân viện động phủ, hai nhóc tỳ cũng đang vô cùng sảng khoái nuốt chửng thứ nguyên khí đã hóa sương này. Đây là lần đầu tiên tiểu xà nếm trải cảm giác nằm không cũng thắng, chẳng cần bản thân phải nỗ lực trầy da tróc vẩy, nguyên khí đậm đặc, đan dược cùng thú hạch thượng hạng cứ thế tự động dâng tận miệng.

Bên cạnh đó còn có một quả trứng thú cũng đang nhịp nhàng hô hấp nuốt chửng nguyên khí, đó chính là phần thưởng mà Phong Minh nhận được, một quả trứng thú hệ phi hành ngũ phẩm.

Rất nhanh sau đó, động tĩnh phát ra từ phòng tu luyện của Phong Minh đã làm kinh động đến hai nhóc tỳ. Hai cặp mắt đồng loạt mở ra nhìn về phía đó, nguyên khí đang điên cuồng tràn vào căn phòng nơi Phong Minh tọa trấn. Không cần phải nói, Phong Minh đang trong quá trình tấn cấp đột phá.

Hai nhóc tỳ chỉ liếc mắt nhìn một cái rồi lại tiếp tục nằm sấp xuống tu luyện, Phong Minh tấn cấp thì có gì phải lo lắng chứ? Lo lắng y đột phá thất bại sao? Chuyện đó căn bản không tồn tại. Tiểu xà đang sốt sắng muốn chữa trị thương thế để khôi phục lại thực lực đỉnh phong, còn tiểu quy thấy tiểu xà điên cuồng tu luyện như vậy liền cảm thấy áp lực nặng nề, sợ bản thân bị tụt lại quá xa so với tiểu xà rồi sẽ bị thất sủng, thành ra thái độ tu luyện so với trước kia đã siêng năng hơn rất nhiều.

Quá trình tấn cấp của Phong Minh diễn ra vô cùng thuận lợi, nước chảy thành sông, thời gian tiêu tốn thậm chí còn ít hơn so với lần Bạch Kiều Mặc đột phá trong động phủ thuê tại Lan Thủy Thành. Nguyên lực trong đan điền của y ngưng tụ thành từng giọt chất lỏng, đồng thời có càng nhiều nguyên khí từ bên ngoài điên cuồng tràn vào cơ thể y. Lượng chất lỏng chuyển hóa trong đan điền ngày một nhiều, khiến tu vi của y tăng tiến vùn vụt.

Không biết đã trải qua bao lâu, sự dao động của nguyên khí cuối cùng cũng dần lắng xuống, Phong Minh cũng dừng việc tu luyện, dùng hồn lực để kiểm tra tình trạng của bản thân. Y kinh ngạc phát hiện lần đột phá này không chỉ giúp tu vi của mình tiến thăng lên Nguyên Dịch cảnh sơ kỳ, mà còn tiến một bước dài về phía trước, khoảng cách tới Nguyên Dịch cảnh trung kỳ xem ra cũng chẳng còn bao xa.

Kết quả này khiến Phong Minh mừng rỡ khôn xiết, không ngờ lần đột phá này lại mạnh mẽ đến vậy, đây hẳn là nhờ vào việc hồn lực của y đã tăng trưởng vượt bậc mang lại. Nhìn lại hồn hải của mình, việc tấn cấp đã khiến hồn hải của y một lần nữa phát sinh biến hóa, những khối hồn lực bị cố hóa trước kia giờ chỉ còn sót lại một mảnh ngoan cố cuối cùng. Có lẽ ở lần đột phá kế tiếp, y sẽ có thể hoàn toàn chuyển hóa đống hồn lực cố hóa này thành thứ bản thân có thể tùy ý sử dụng. Lúc này, với lượng hồn lực có thể tùy nghi vận dụng, Phong Minh hoài nghi thực lực của mình e là đã áp sát Nguyên Đan cảnh rồi cũng nên.

Sau khi kiểm tra xong xuôi tình trạng của mình, Phong Minh đứng dậy đẩy cửa bước ra ngoài. Y nhận thấy động tĩnh bên phía mình vừa dứt thì biến động bên phía Bạch Kiều Mặc lại bắt đầu bùng nổ. Nguyên khí trong động phủ một lần nữa cuộn trào mãnh liệt, quy mô thậm chí còn lớn hơn cả lúc Phong Minh tấn cấp trước đó.

Phong Minh mừng rỡ, Bạch đại ca cũng đang đột phá! Y lo lắng lượng nguyên tinh hiện tại không đủ đáp ứng, liền nhanh chóng chạy tới tụ nguyên trận, tiếp tục ném vào đó một lượng lớn nguyên tinh.