← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 183: Trận chiến vương miện

22 min read 28.08.2026

 

So với sự phấn khích của bao người, bọn Lộ Diên Phong và Cung Lập Quyền lại tức tới nghiến răng nghiến lợi.

Đặc biệt là Lộ Diên Phong, bản thân thương thế còn chưa lành, bị Bạch Kiều Mặc quất cho hai roi thương đau đớn kịch liệt, cũng vì thế mà càng thêm hận y, muốn chống mắt chờ xem kết cục Bạch Kiều Mặc thảm bại.

Ngặt nỗi sự đời phũ phàng, không như mong muốn.

Hắn tuy phải nằm giường dưỡng thương, không thể ra cửa, nhưng bên người không thể không có kẻ hầu hạ.

Ước chừng thời gian đã hòm hòm, hắn sai người ra ngoài dò la chiến quả giữa Bạch Kiều Mặc và Ngô Lệ Nhạn.

Người đàn bà Ngô Lệ Nhạn kia một khi đánh tới điên cuồng, ngay cả Lộ Diên Phong cũng phải kiêng dè ba phần. Hắn đinh ninh Bạch Kiều Mặc đối đầu với mụ dạ xoa bạo lực đó, chắc chắn sẽ không có kết quả tốt đẹp.

Tên tùy tùng do Lộ gia phái đến quả thực có ra ngoài một vòng, kết quả thế nào chẳng cần dò hỏi cũng đã truyền khắp nơi, dù cho gã tùy tùng này cũng kinh hãi khôn cùng.

Lúc trở về, tùy tùng chẳng biết phải bộc bạch với thiếu gia ra sao, thiếu gia làm sao chịu nổi kết cục này.

Thấy sắc mặt Lộ Diên Phong gan gà tía lịm, tùy tùng càng ngập ngừng, hắn càng cảm thấy điềm chẳng lành.

Tùy tùng đành cắn răng, bẩm báo chi tiết kết quả. Lộ Diên Phong nghe xong lập tức đờ người kinh hãi. Bạch Kiều Mặc vậy mà đánh bại được mụ dạ xoa bạo lực kia, điều này sao có thể?

Ngay khắc sau, hắn chịu không nổi đả kích liền phun ra một ngụm máu tươi. Tùy tùng hốt hoảng vội vàng móc đan dược cho hắn uống, gã cũng không ngờ chuyện này lại kích động thiếu gia đến nông nỗi này.

Cung Lập Quyền cũng có xung động muốn hộc máu. Đến cả Ngô Lệ Nhạn cũng không phải là đối thủ của Bạch Kiều Mặc, trận chiến luân phiên ban đầu của bọn họ, càng lúc càng trở thành một trò hề nực cười.

Bạch Kiều Mặc đáng chết, cớ sao phải chơi trội đến mức này.

Bản thân vô năng, ngược lại đi trách người khác quá ưu tú.

Sau khi loạt trận đài chiến ngày hôm đó kết thúc, độ nóng của các chủ đề bàn tán về Bạch Kiều Mặc trong hoàng thành vẫn cao chót vót không chịu hạ.

Dù cho Tông Dục Bào cũng đánh một trận, nhưng mức độ quan tâm căn bản không thể nào đặt lên bàn cân so sánh với trận so tài giữa Bạch Kiều Mặc và Ngô Lệ Nhạn.

Đôi khi, việc đi đâu cũng nghe nhắc đến một người sẽ khiến người ta nảy sinh tâm lý nghịch phản, trở nên chán ghét kẻ đó.

Thế nhưng trong các đề tài buôn chuyện gần đây, nhân vật Bạch Kiều Mặc này lại là cái tên mà ai ai cũng không thể né tránh.

Từ trên xuống dưới hoàng thành, có ai mà không dõi theo tiến trình của giải liên đấu. Nay đã đi đến giai đoạn cuối của phần võ đấu, đại chúng lại càng quan tâm xem rốt cuộc ai có khả năng đoạt quán quân, á quân và quý quân sẽ thuộc về tay ai, trong đó ngôi vị quán quân được chú mục nhiều nhất.

Trước đó Phong Minh vung hơn một ngàn vạn nguyên tinh vào người Bạch Kiều Mặc, cả hoàng thành hầu như đều xem đó là trò cười, chẳng một ai nghĩ Bạch Kiều Mặc có thể toại nguyện như ý muốn của Phong Minh mà bước lên ngôi vị quán quân sau cùng.

Nhưng theo tiến triển từng ngày, câu cửa miệng của mọi người lại đổi thành: “Cái gã Bạch Kiều Mặc kia, không lẽ thực sự sắp đoạt chức quán quân rồi sao?”

Trong các trà lâu tửu quán, đâu đâu cũng bàn luận về thế cục trên lôi đài ngày hôm nay, cũng như trận chiến sống còn vào ngày mai.

“Ta vốn tưởng mụ đàn bà hung hãn Ngô Lệ Nhạn kia, ngoại trừ Tông Dục Bào có thể áp chế mụ một đầu, thì không ai trị nổi mụ ta rồi chứ. Không ngờ Bạch Kiều Mặc này lại đánh thắng được mụ, thật là bất khả tư nghị.”

“Trải qua từng vòng đài chiến thế này, ngoại trừ Tông Dục Bào ra, thì chỉ có Bạch Kiều Mặc là đến nay vẫn giữ vững thành tích bất bại đúng không? Ngô Lệ Nhạn cũng đã nếm mùi thất bại rồi.”

“Kẻ họ Bạch này có chút tà môn nha. Nghe nói trước kia hắn ta đến cả đan điền cũng bị người ta phế bỏ, chúng bạn xa lánh, không ngờ có một ngày lại có thể trỗi dậy lần nữa. Đến nay nhìn lại quả là một đường ca khúc khải hoàn, tình cảnh này sẽ còn kéo dài đến bao giờ đây?”

“Giờ phải xem trận chiến ngày mai rồi. Vốn dĩ chẳng ai nghĩ ngoài Tông Dục Bào ra còn có người khác có khả năng đoạt quán quân, nhưng hiện tại mọi người đều không dám chắc chắn nữa.”

“Trận chiến hôm nay quá đỗi đặc sắc, bên ngoài đã có lưu ảnh thạch bày bán rồi, các vị đã mua chưa?”

“Đã có rồi sao? Thế thì ta phải mau chóng đi mua một cái, không, mua hẳn mười phần, một phần để xem, chín phần còn lại dùng để cất giữ làm kỷ niệm.”

Lại có người bước vào, hỏi: “Mấy cái sòng đặt cược đều đóng cửa rồi sao? Không cho người ta xuống tay nữa à?”

“Ha ha, đã là lúc nào rồi mà còn cho ngươi đặt cược? Hơn nữa nhìn thế cục hiện tại, các nhà cái đứng sau đều đang lo sốt vó không giữ nổi tiền vốn kia kìa. Vạn nhất ngày mai Bạch Kiều Mặc thực sự đoạt quán quân, đám nhà cái đó phỏng chừng có tâm tư muốn gặm sống nuốt tươi Bạch Kiều Mặc luôn ấy chứ.”

“Không đến mức đó đâu chứ, các ngươi lại coi trọng Bạch Kiều Mặc đến thế sao?”

“Nói vậy là ngươi không coi trọng? Không coi trọng Bạch Kiều Mặc, giờ ngươi chạy đến mấy cái sòng đó mua cửa của ai?”

Đâu phải chỉ có một người làm vậy, cũng có những kẻ khác lén lén lút lút chạy qua, muốn đặt cược vào người Bạch Kiều Mặc, nhỡ đâu y thắng, hiện tại vẫn còn tỷ lệ một đền năm cơ mà.

Kết quả thì hay rồi, các sòng cược đều đóng cửa sạch trơn, không nhận tiền cược nữa, khiến người ta ôm hận ra về.

“Hắc hắc, chẳng qua là muốn thử vận may chút thôi mà, biết thế ta đã xuống tay từ lúc tỷ lệ một đền hai mươi rồi.”

“Các vị huynh đệ, thử tính toán xem, nếu Bạch Kiều Mặc thực sự thắng, thì số tiền một ngàn vạn nguyên tinh mà Phong Minh vung vào người y, sau ngày mai có thể thu về bao nhiêu?”

Phàm là ai nghe thấy lời này, đều không kìm được mà nhẩm tính trong đầu, liền sau đó trong tửu lầu vang lên một loạt tiếng hít hà thon thót.

Bao nhiêu chứ? Đó là hơn hai ức nguyên tinh đấy! Nghe mà bọn họ đều muốn sinh lòng đi cướp bóc một phen, giờ thì đã hiểu áp lực mà đám nhà cái kia phải gánh vác lớn đến nhường nào rồi.

Nên biết rằng không chỉ có một người đặt cược vào Bạch Kiều Mặc, về sau có không ít kẻ cũng ăn theo mua một ít chơi vui.

Biết bao người hối hận khôn nguôi, biết thế bọn họ cũng ăn theo cho rồi, chứ chẳng thèm chăm chăm đứng xem trò cười làm chi.

Một ngày mới lại đến, trên khán đài của đấu trường không còn một chỗ trống, vẫn còn nhiều người hơn nữa đang chen chân tiến vào, chỉ để chứng kiến trận chiến then chốt nhất: Cuộc đối đầu giữa Bạch Kiều Mặc và Tông Dục Bào.

Ngôi vị quán quân của cuộc thi võ đấu lần này sẽ được sinh ra giữa hai người bọn họ.

Khán giả đã đến từ rất sớm, lúc này hai vị tuyển thủ vẫn chưa có mặt tại sàn đấu.

Đến cả hoàng tử công chúa cũng tới không ít, một vài vị hoàng tử tâm trạng phức tạp, không biết nên mong chờ vị thập bát đệ (ca) của mình thắng hay bại.

Bại, dường như hoàng gia có chút mất mặt, thiên kiêu do bọn họ dày công bồi dưỡng lại thua dưới tay một tu giả từ bên ngoài đến.

Thắng, vậy vị thập bát đệ (ca) này trong mắt phụ hoàng cũng như triều thần, địa vị sẽ càng cao hơn, càng thêm quan trọng, tạo ra chướng ngại trên con đường đoạt quyền của bọn họ.

Lại có hoàng tử hối hận vì không phát hiện ra con hắc mã Bạch Kiều Mặc này sớm hơn để ra tay trước kéo y về trận doanh của mình.

Bây giờ mới động thủ thì mục đích quá lộ liễu, hơn nữa biết bao con mắt đang đổ dồn vào Bạch Kiều Mặc, bọn họ vừa động là sẽ bị các phương phát giác ngay.

Cũng có người thuần túy vui mừng ra mặt, hai ông cháu Thạch Nham và Trình Diểu chính là như thế.

Thạch Nham nghĩ đến khoản tiền đặt cược dưới danh nghĩa ngoại tôn, cười đến híp cả mắt: “Diểu Diểu à, nếu Bạch Kiều Mặc lại thắng, con đã nghĩ xem số nguyên tinh đó tiêu thế nào chưa?”

Trình Diểu gãi gãi đầu: “Ngoại công, còn chưa khai chiến mà.”

Thạch Nham hớn hở: “Nhưng đâu có cản trở chúng ta mường tượng trước chút đỉnh đâu chứ.”

Trình Diểu dở khóc dở cười, nói thật y cũng không biết phải tiêu thế nào, từ nhỏ đến lớn chưa từng thấy qua một khoảng nguyên tinh khổng lồ đến vậy.

Khi các đệ tử của Tứ Hồng thư viện cùng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc bước vào trường đấu, đều bị trận thế bên trong dọa cho giật mình.

Người ở đây đông đến mức quá thể rồi đi, nếu không phải bọn họ có lối đi chuyên dụng, e là đã bị kẹt cứng ở bên ngoài rồi.

Thử nghĩ xem bọn họ lặn lội đến đây là để xem Bạch Kiều Mặc và Tông Dục Bào đấu nhau, kết quả chính chủ Bạch Kiều Mặc lại bị dòng người chen chúc giữ chân ở ngoài không vào được sân, cảnh tượng đó thật khiến người ta không nỡ nhìn thẳng.

Bọn họ vừa xuất hiện, đám đông liền xao động hẳn lên.

“Bạch Kiều Mặc tới rồi kìa, nghe nói hôm qua hắn đánh với Ngô Lệ Nhạn bị thương, giờ đã khôi phục chưa vậy?”

“Nhìn sắc mặt y bình thường, có lẽ đã khôi phục rồi.”

“Nếu mang thương tích lên đài, trận chiến này định sẵn là võ đài độc diễn của Tông Dục Bào rồi.”

“Ta thấy trạng thái của y rất tốt, đừng quên bên cạnh y có một vị Tứ phẩm Luyện dược sư, lại còn thường xuyên luyện ra cực phẩm đan dược. Ngoài ra sau lưng vị Tứ phẩm Luyện dược sư đó còn có một vị Ngũ phẩm Luyện dược sư chống lưng, trừ phi trọng thương, bằng không làm sao có chuyện mang thương lên trận.”

“Mau nhìn xem, bên kia Tông Dục Bào cũng tới rồi, hai người bọn họ hẹn giờ với nhau à? Gần như vào sân cùng một lúc.”

“Xin đi, thời gian đã gần kề rồi, người ta đều là canh chuẩn giờ mà đến chứ, đâu có giống chúng ta vào sân từ sớm chỉ để tranh giành một vị trí tốt mà xem chiến đâu.”

Cả hai cùng lộ diện, trong trường đấu vang lên những tiếng huyên náo còn lớn hơn nữa, nếu sàn đấu này có mái che, e là cái mái cũng bị lật tung lên rồi.

Thực sự là vạn chúng chú mục.

Phong Minh ngó sang bên trái, lại liếc sang bên phải, rồi trầm giọng hỏi: “Bạch đại ca, huynh hiện tại cảm thấy thế nào? Có kích động chút nào không?”

Bạch Kiều Mặc dở khóc dở cười gõ nhẹ lên đầu Phong Minh, cái đầu nhỏ này rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì vậy không biết.

Ngô Lệ Nhạn cũng tới, nàng làm sao có thể bỏ lỡ trận chiến ngày hôm nay.

Tuy nói đã từng giao thủ với cả hai người này, nhưng Ngô Lệ Nhạn lúc này cũng không dám quả quyết ai trong bọn họ sẽ thắng.

Kỷ Viễn và Thu Dịch cũng ngồi ở vị trí cũ của bọn họ, nhìn trận thế trong sân mà không khỏi cảm thán vạn phần.

Kỷ Viễn tự cảm thấy khi mình đoạt quán quân giải thi đấu Trận pháp sư, cũng chẳng có động tĩnh lớn đến mức này, Trận pháp sư tự bao giờ lại chẳng đáng tiền như vậy chứ?

Ngô Lệ Nhạn có không ít người hâm mộ cuồng nhiệt, Tông Dục Bào với tư cách là Thập bát hoàng tử, lại càng không thiếu đệ tử muội muội ái mộ.

Thậm chí không ít song nhi và cô nương chưa gả của các nhà quyền quý đều xem Thập bát hoàng tử là nhân tuyển bạn lữ lý tưởng nhất.

Dù cho ngày thường không mấy hứng thú với chuyện đao thương, lúc này cũng chạy tới khán đài từ sớm để được chiêm ngưỡng cảnh tượng Tông Dục Bào đại triển thần uy.

Ngoại hình của Bạch Kiều Mặc cũng chẳng hề thua kém Tông Dục Bào, những ngày qua cũng tích lũy được một lượng người hướng vọng sùng bái.

Đối với một số con em quyền quý trong hoàng thành mà nói, nếu không phải Bạch Kiều Mặc đã sớm làm chuế tế, bọn họ rất sẵn lòng nạp Bạch Kiều Mặc vào cửa nhà mình.

Đáng tiếc một nửa còn lại của y là Phong Minh – vị thiên tài Luyện dược sư kia, bọn họ nếu dám cướp người, đắc tội chính là thiên tài Luyện dược sư Phong Minh, cùng với vị Ngũ phẩm Luyện dược sư Dư Tiêu đứng sau lưng y.

Thế nên bọn họ chỉ có thể ôm hận mà nhìn Bạch Kiều Mặc, một người đàn ông tốt như vậy, cớ sao lại sớm gả bán mình đi ở rể như thế chứ.

Nhìn lại Ngô Lệ Nhạn và Tông Dục Bào xem, chưa có ai giải quyết xong chuyện chung thân đại sự cả.

Trọng tài thông qua khuếch âm trận pháp truyền giọng nói của mình đến khắp mọi ngõ ngách, bằng không chẳng thể áp chế nổi tiếng huyên náo trong sân.

“Trận chiến đoạt quán quân ngày hôm nay chuẩn bị bắt đầu, mời hai vị tuyển thủ Tông Dục Bào và Bạch Kiều Mặc lên đài.”

“Tông Dục Bào tất thắng!”

Trọng tài vừa dứt lời, liền có không ít người lớn tiếng hò hét cổ vũ cho Tông Dục Bào.

Phong Minh thấy trận thế này không ổn, chỉ gào tên một mình Tông Dục Bào thì khí thế của Bạch Kiều Mặc chẳng phải sẽ bị yếu đi sao, liền vội vàng dẫn đầu, khản cả giọng hét lớn:

“Bạch Kiều Mặc cố lên! Bạch Kiều Mặc tất thắng!”

Các đệ tử của Tứ Hồng thư viện vội vàng gia nhập, lại kéo theo nhiều tiếng vang hơn nữa hòa vào trong đó, tổng toán cũng chống đỡ được trận thế này lên, chứ không để xảy ra tình cảnh một bên đè bẹp như vừa rồi.