← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 182: Nếm thử đan dược cực phẩm vị thế nào

25 min read 28.08.2026

 

Trận đấu võ đài này giữa Ngô Lệ Nhạn và Bạch Kiều Mặc thu hút số lượng khán giả đông đảo nhất, thậm chí còn có rất nhiều người nhận được tin tức đang điên cuồng chạy xộc tới đây. Bởi vì bọn họ nghe nói Bạch Kiều Mặc vậy mà có thể giằng co ngang ngửa với Ngô Lệ Nhạn, ai nấy đều vô cùng kinh hãi.

Những vị cao thủ Nguyên Đan Cảnh có mặt tại trường đấu cũng nhìn đến mức nghiêm túc phi thường. Không ai ngờ được hai tiểu tử còn chưa tấn cấp Nguyên Đan Cảnh lại có thể đánh đến mức độ kịch liệt như thế này. Khi trận pháp phòng hộ một lần nữa vì trận chiến ác liệt mà xuất hiện dấu hiệu lung lay sụp đổ, các cao thủ Nguyên Đan Cảnh tọa trấn tại đây đành phải ra tay trợ giúp, tránh cho trận pháp bị phá vỡ, cái võ đài này sẽ không còn chứa nổi hai người bọn họ nữa.

Ngô Lệ Nhạn một đao chém ra hóa vào khoảng không, trực tiếp bổ xuống võ đài, làm cho đất đá vụn bắn tung tóe khắp nơi.

Tại hiện trường, một vị cao thủ Nguyên Đan Cảnh của Ngô gia nhìn thấy cảnh này thì có chút không nỡ nhìn thẳng: “Nha đầu này cũng không biết thu liễm một chút, khí lực đều uổng phí hết cả rồi. Cứ tiếp tục như vậy, nếu không có sát chiêu tất sát, nàng sớm muộn gì cũng bại trong tay Bạch Kiều Mặc.”

Các tử đệ khác của Ngô gia đang nhìn đến mức nhiệt huyết sôi trào, trong tộc vốn có không ít người sùng bái Ngô Lệ Nhạn, không nghĩ tới trưởng bối lại tạt một gáo nước lạnh như vậy liền vội hỏi: “Không thể nào, ta thấy Nhạn tỷ đánh vô cùng hung mãnh, Bạch Kiều Mặc có chút bị động mà.”

“Rắm! Hung mãnh thì có tác dụng cái rắm! Ta thấy Bạch Kiều Mặc đã sớm nhìn ra nhược điểm của nha đầu kia rồi, y muốn tiêu hao sạch sẽ nguyên lực của nàng trước, sau đó chiến cục liền định đoạt. Trận chiến trước đó với tiểu tử Tông gia đã bộc lộ rõ thiếu sót này của nàng, nhưng có nói thế nào nàng cũng không chịu sửa.”

Có người không phục: “Vậy tên họ Bạch kia cũng quá mức giảo hoạt rồi đi.”

Trưởng bối Ngô gia trợn mắt râu tóc dựng ngược: “Cái này gọi là giảo hoạt? Đây gọi là chiến lược, có hiểu hay không? Ta thấy nha đầu kia đem các ngươi làm hư hết rồi, từng đứa một chỉ biết dùng cái man kình, chẳng chịu dùng cái não gì cả.”

Lại có người thảm khiếu thành tiếng, bởi vì bọn họ đều đặt cược Nhạn tỷ đoạt vị trí á quân. Chiếu theo lời trưởng bối phân tích, vị trí á quân của Nhạn tỷ xem như nguy hiểm thật rồi.

Võ đài cũng không phải do một mình Ngô Lệ Nhạn phá hủy, lực đạo xuất thủ của Bạch Kiều Mặc đồng dạng không hề yếu chút nào. Bất luận nơi nào bị trường thương của y đâm trúng, nơi đó liền có thể trực tiếp hất tung lên một mảng đá lớn.

Mặc kệ khán giả nhìn nhận thế nào, trận chiến trên đài vẫn tiếp diễn như cũ. Thanh đại đao của Ngô Lệ Nhạn bắt đầu dần dần hóa thành màu đỏ rực, đó là hỏa diễm khí tức đang bộc phát. Điều này ngược lại vô cùng phù hợp với tính cách hỏa bạo của nàng khi chiến đấu, đồng thời cũng khiến cho đao pháp của nàng mang tính phá hoại mạnh mẽ hơn.

Tương ứng với đó, phía bên Bạch Kiều Mặc cũng là lôi quang lấp lánh không ngừng. So với lối đánh đại khai đại hợp của Ngô Lệ Nhạn, thực ra tiêu hao của Bạch Kiều Mặc cũng không hề nhỏ, thậm chí còn lớn hơn cả lượng tiêu hao của mấy chục trận chiến liên tục ban đầu cộng lại.

Ngô Lệ Nhạn cũng tự biết khuyết điểm trong đao pháp của mình. Đao pháp của nàng tuy có sát thương cực mạnh, nhưng đồng nghĩa với lượng nguyên lực tiêu hao cũng vô cùng khổng lồ. Do đó, trận chiến của nàng không thích hợp kéo dài quá lâu, nếu cứ dây dưa tiếp sẽ khiến nàng rơi vào thế hạ phong cực kỳ bất lợi. Mà đối thủ của nàng, Bạch Kiều Mặc, rõ ràng là một kẻ vô cùng thông minh, không đời nào lại không nhìn ra điểm này.

Chân Ngô Lệ Nhạn đạp lên Túng Vân Thê, cả người liền đằng không đứng vững giữa không trung. Tu giả có tu vi Nguyên Dịch Cảnh tuy chưa thể phi hành, nhưng vẫn có thể lưu lại ngắn ngủi ở trên hư không.

Ngô Lệ Nhạn nhảy ra khỏi vòng chiến, tay vuốt dọc theo lưỡi đại đao, hỏa diễm khí tức càng thêm nồng đậm, ánh mắt sắc lẹm: “Bạch Kiều Mặc, ngươi quả thực rất mạnh, nhưng có thể thắng được ta hay không, phải xem ngươi có đón đỡ nổi một chiêu này của ta không đã!”

“Được! Một chiêu định thắng thua!”

Bạch Kiều Mặc đồng dạng nhảy lên giữa không trung, trên trường thương lôi điện đại tác. Theo động tác múa thương của y, tại mũi thương nhanh chóng hình thành một tấm lôi võng khổng lồ.

“Phần Diễm Đao!”

“Lôi Đình Chi Võng!”

Giữa không trung phát ra tiếng nổ vang trời dậy đất. Mặc dù có cao thủ Nguyên Đan Cảnh toàn lực chống đỡ trận pháp phòng hộ, trận pháp rốt cuộc vẫn không chịu nổi sức tàn phá từ đại chiêu của hai người, “rắc” một tiếng rồi triệt để sụp đổ. Võ đài phía dưới cũng bị dư ba quét trúng, ngay sau đó liền tan hoang đổ nát.

Lập tức có các vị cao thủ Nguyên Đan Cảnh khác lao tới, giúp đỡ bố trí hạ kết giới, ngăn chặn dư ba xung kích ra ngoài khiến đất đá bay loạn. Khán giả xung quanh võ đài ngoại trừ cảm giác chấn động ra thì đầu óc cũng muốn gió lốc hỗn loạn luôn rồi. Mẹ nó chứ, đây thực sự là trận chiến của các tu giả Nguyên Dịch Cảnh sao? So với hai người bọn họ, những trận chiến của tu giả Nguyên Dịch Cảnh trước đó thì tính là cái gì? Hóa ra khoảng cách giữa Nguyên Dịch Cảnh và Nguyên Dịch Cảnh lại có thể chênh lệch đến một trời một vực như vậy. Đến lúc này, bọn họ mới chính thức thấu hiểu hai chữ “thiên tài” và “kiêu tử” mang ý nghĩa gì.

Một chiêu Phần Diễm Đao có thể chém vỡ cả trận pháp phòng hộ, vậy mà lại bị Lôi Đình Chi Võng của đối phương chặn đứng lại. Chỉ là lực xung kích từ vụ nổ quá mức kinh người, khiến thân hình của cả hai đều cấp tốc rơi thẳng xuống dưới. Ai mà ngờ được, Bạch Kiều Mặc đang trong đà rơi xuống vậy mà vẫn còn dư lực. Y khống chế được thân hình liền đâm thẳng một thương về phía Ngô Lệ Nhạn.

Ngô Lệ Nhạn nở nụ cười khổ, khi nàng rơi xuống đống đổ nát thì mũi thương lạnh lẽo đã chuẩn xác chỉ ngay yết hầu của nàng. Một ngụm máu tươi từ miệng nàng phun ra. Đại chiêu như Phần Diễm Đao khi nàng chưa tấn cấp Nguyên Đan thì tiêu hao quá mức kinh khủng, hiện tại nàng thật sự không cách nào ép ra được một tia nguyên lực nào nữa.

“Bạch Kiều Mặc, ngươi quả thực mạnh hơn ta một chút. Ta hiện tại rất mong chờ trận đấu của ngươi và Tông Dục Bào, tốt nhất là hãy đánh bại cả hắn đi, đỡ cho hắn cứ suốt ngày đè đầu cưỡi cổ ta.”

Bạch Kiều Mặc cũng đáp xuống mặt đất, bộ dáng lúc này có phần chật vật. Liệt Diễm Đao của đối phương rốt cuộc vẫn gây ra cho y thương tổn nhất định. Phòng hộ linh y trên người bị tổn hại không nhỏ, khóe miệng có tơ máu rỉ ra, sắc mặt trắng bệch. Thế nhưng y vẫn duy trì thân hình thẳng tắp đứng vững tại chỗ, tuyệt không cho phép bản thân ngã xuống.

“Ngươi cũng rất mạnh, chưa chắc đã không thắng nổi ta.”

Ngô Lệ Nhạn tức thì cười lớn thành tiếng. Trận chiến này, nàng thực sự đã đánh vô cùng thống khoái. Suốt ngày đánh lộn với Tông Dục Bào thì có gì vui, hiện tại rốt cuộc cũng có một đối thủ mới rồi.

Trọng tài cuối cùng cũng có thể lên tiếng tuyên bố: “Trận này, Bạch Kiều Mặc thắng!”

Dưới đài xôn xao một trận, tiếp đó là tiếng hoan hô chúc tụng vang dội cả một góc trời. Trận chiến này tuy thời gian diễn ra không dài, nhưng lại là trận đấu kinh tâm động phách nhất kể từ khi khai mạc đến nay. Ngay cả kẻ bại là Ngô Lệ Nhạn cũng nhận được sự bách phân công nhận từ đám đông, không một ai cảm thấy thực lực của nàng yếu kém cả. Thử hỏi bất luận là tầng tầng đao lãng chồng chất lúc mở màn, hay là chiêu Phần Diễm Đao phía sau, tại trường đấu này có mấy ai có thể đỡ nổi? Hơn nữa nhìn vào giá thế này của Ngô Lệ Nhạn, thời gian nàng tấn cấp Nguyên Đan Cảnh chắc chắn không còn xa nữa. Chờ đến khi nàng tấn cấp Nguyên Đan Cảnh, Bạch Kiều Mặc cùng lắm cũng chỉ ở Nguyên Dịch Cảnh đỉnh phong, lúc đó liệu có còn là đối thủ của Ngô Lệ Nhạn nữa hay không? Cho nên mọi người hoàn toàn không cho rằng Ngô Lệ Nhạn thua kém Bạch Kiều Mặc bao nhiêu.

Lần này Phong Minh không còn làm đội cổ vũ reo hò cho Bạch Kiều Mặc nữa, lúc quan sát trận đấu hồi nãy hắn cũng căng thẳng đến mức không thốt nên lời. Lúc này hắn vội vàng chạy tới rìa võ đài, ngay khi cao thủ Nguyên Đan Cảnh vừa gỡ bỏ kết giới, hắn liền lao thẳng vào đống đổ nát nâng đỡ Bạch Kiều Mặc, điên cuồng nhét đan dược vào miệng y, việc đưa y xuống chữa thương điều tức mới là quan trọng nhất.

Ngô Lệ Nhạn nhìn mà không khỏi ghen tị, lại là đan dược cực phẩm nha! Nàng ho nhẹ một tiếng rồi nói:
“Này, Phong Minh, cho ta hai viên đan dược cực phẩm nếm thử vị thế nào với coi.”

Bạch Kiều Mặc vừa mới nhấc chân định đi, nghe thấy lời này cũng không khỏi bật cười. Phong Minh lầm bầm lầu bầu cái gì đó không rõ, song rốt cuộc cũng không cự tuyệt, trực tiếp ném một cái bình ngọc qua, rồi tiếp tục đỡ Bạch Kiều Mặc rời đi.

Ngô Lệ Nhạn lại một lần nữa nở nụ cười, không ngờ bản thân thực sự xin được đan dược cực phẩm. Điều này khiến nàng như có thêm khí lực để ngồi bật dậy, tiếp lấy ngọc bình, nhìn thấy bên trong có một viên chữa thương, một viên khôi phục nguyên lực, cả hai viên quả thực đều là cực phẩm đan dược. Nàng cũng chẳng thèm quan tâm thái độ của người khác ra sao, nhanh chóng ném thẳng vào trong miệng, thứ gì nuốt vào bụng mới tính là của mình.

Vị trưởng bối Nguyên Đan Cảnh của Ngô gia vừa chạy tới, trong mắt rõ ràng toát ra vẻ thất vọng tràn trề. Nha đầu này ăn nhanh như vậy làm cái gì chứ? Hắn là bậc trưởng bối chẳng lẽ lại đi cướp đan dược của vãn bối ăn hay sao? Thật là muốn làm hắn tức chết mà.

Các tử đệ khác của Ngô gia tranh nhau tới dìu Ngô Lệ Nhạn xuống đài, trong miệng còn hiếu kỳ hỏi:
“Nhạn tỷ, cực phẩm đan dược vị thế nào vậy?” Nhạn tỷ ăn nhanh quá làm cái gì, để bọn hắn nhìn một cái thôi cũng tốt mà.

Khán giả dưới đài nhất thời không biết nên cười nhạo hay là hâm mộ Ngô Lệ Nhạn nữa. Bọn hắn cũng muốn kiếm một viên cực phẩm đan dược để nếm thử mùi vị ra sao, chẳng phải vừa rồi thấy Ngô Lệ Nhạn sau khi ăn hai viên cực phẩm đan dược, sắc mặt lập tức tốt lên trông thấy đó sao. Được rồi, người khiến bọn hắn đố kỵ nhất phải là Bạch Kiều Mặc mới đúng, đan dược trên người tên này không lẽ toàn bộ đều là cực phẩm đan dược đấy chứ? Bọn hắn đâu có biết, Phong Minh thực sự đã vô cùng nỗ lực để thực hiện lời hứa năm xưa, cố gắng trang bị toàn bộ đan dược cực phẩm cho Bạch Kiều Mặc.

Kỷ Viễn đang tính nói cái gì đó thì chợt nghe thấy tiếng nghiến răng ken két ở bên cạnh, quay đầu lại liền thấy khuôn mặt đầy vẻ tức giận của Thu Dịch.

Thu Dịch nói: “Tên này rõ ràng là đang khoe của mà, ta sẽ không mãi mãi thua hắn đâu.”

Kỷ Viễn dở khóc dở cười, có thể kích phát lòng hiếu thắng của Thu sư đệ cũng là chuyện tốt: “Phải, Thu sư đệ nhất định sẽ thắng hắn.”

“Sau này ta cũng sẽ cố gắng luyện chế cực phẩm đan dược cho Kỷ sư huynh ngươi.”

Kỷ Viễn trong lòng thầm mừng rỡ: “Được, ta chờ.”

Tông Dục Bào không muốn nghe cuộc đối thoại của hai người bọn họ nữa, nhưng trong lòng hắn quả thực đã dấy lên sự hâm mộ xen lẫn đố kỵ với tên Bạch Kiều Mặc này. Đan dược cực phẩm hắn cũng từng dùng qua, nhưng bản thân hắn cũng không cách nào làm được đến mức tùy tay lấy ra đều là hàng cực phẩm, lại còn để cho Ngô Lệ Nhạn được hưởng sái chút hào quang. Hắn nghĩ kẻ hẳn là đang hối hận nhất lúc này chính là người của Phong gia ở Cao Dương Quận mới đúng.

Muốn thấu hiểu đối thủ của mình, đương nhiên phải biết rõ hết thảy mọi thứ về y. Về quá khứ của Bạch Kiều Mặc và Phong Minh, hắn đã sớm điều tra đến mức rõ mười mươi, bao gồm cả Phong Ưng dong binh đội hiện tại đang phát triển dưới tay Phong Kim Lâm.

Khổng Chiếu cảm thấy ê hết cả răng, thầm tự trách bản thân năm xưa ở Xích Nhật Thành đã nhìn lầm người.

Khâu Trần định bụng quay sang nói vài câu với Dư Tiêu để hưởng chút thể diện. Bạch Kiều Mặc tuy không phải đồ đệ của lão, nhưng dầu gì cũng là bạn lữ của đồ đệ lão, tính ra thì có khác gì đệ tử ruột đâu. Thế nhưng vừa quay đầu lại, nhìn thấy vẻ mặt đắc chí ra mặt của Dư Tiêu, ông liền nuốt ngược lời định nói vào trong. Có cái gì mà đắc ý chứ! Ông cũng sẽ nỗ lực đi thu nhận một đệ tử có thiên phú tốt hơn nữa, đến lúc đó sẽ đến trước mặt Dư Tiêu mà vênh váo khoe khoang.

Tâm trạng của các nhà cái đứng sau mười hai sòng bạc đều không được tốt cho lắm. Hiện tại ngay cả Ngô Lệ Nhạn cũng đã bại dưới tay Bạch Kiều Mặc, chỉ cần đánh thêm một trận với Tông Dục Bào nữa là các vị trí quán, á, quý quân cơ bản có thể định đoạt rồi. Bọn hắn thực tâm hy vọng Tông Dục Bào có thể chiến thắng Bạch Kiều Mặc, bằng không cái tỷ lệ cược một ăn hai mươi kia thật sự sẽ khiến bọn hắn phải móc tiền túi đến mức đau thấu tâm can.

Phong Minh đỡ Bạch Kiều Mặc trở về khán đài, lập tức nhận được sự chào đón nồng nhiệt từ mọi người. Lúc hai người chiến đấu, bọn hắn cũng đổ mồ hôi hột thay cho Bạch Kiều Mặc, thời điểm đó bên này gần như không một ai dám phát ra tiếng động, ngay cả tiếng hít thở cũng bị siết chặt lại. Không ngờ Bạch Kiều Mặc lại một lần nữa giành chiến thắng, khoảnh khắc ấy ngoại trừ Phong Minh ra, bọn hắn đều không thể chờ đợi thêm được nữa mà đồng loạt reo hò vang trời.

Giang Tiềm đích thân hộ tống Bạch Kiều Mặc trở về chữa thương điều tức, nơi này có quá nhiều tạp âm gây nhiễu loạn, Phong Minh đương nhiên cũng đi theo cùng.

Những người khác không hề rời trường đấu, bởi vì giữa Tông Dục Bào và Hướng Khuê vẫn còn một trận chiến nữa phải diễn ra. Tuy thực lực của Tông Dục Bào vô cùng cường đại, và Hướng Khuê có thể đi đến bước này đương nhiên cũng không hề yếu, thế nhưng toàn bộ trận đấu này diễn ra lại có mức độ kịch liệt và đặc sắc thua xa trận chiến trước đó. Tông Dục Bào dựa vào ưu thế áp đảo tuyệt đối để thu phục trận đấu này, trực tiếp đánh Hướng Khuê văng xuống đài.

Chiến sự tiến hành đến thời điểm hiện tại, ai nấy đều có thể nhìn ra được, vị trí quán quân và á quân sẽ được sinh ra giữa Bạch Kiều Mặc và Tông Dục Bào. Sau khi chứng kiến trận đấu giữa Bạch Kiều Mặc và Ngô Lệ Nhạn, khán giả lúc này cũng không dám bảo chứng liệu Tông Dục Bào có thể tiếp tục duy trì thần thoại bất bại của mình nữa hay không.

Tông Dục Bào tuy nhẹ nhàng giành chiến thắng trong trận tấn cấp này, song biểu tình trên mặt hắn lại không thấy nửa phần buông lỏng, bởi vì hắn đang toàn lực chuẩn bị cho trận chung kết định đoạt vào ngày mai.