← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 173: Bạch Kiều Mặc nhỏ mọn

22 min read 28.08.2026

 

Phong Minh đưa Bạch Kiều Mặc về phòng điều hòa khí huyết, thế nhưng bầu không khí bên trong đấu trường lại mãi mà chẳng thể bình lặng. Hầu như khắp nơi người ta đều đang bàn tán xôn xao về chuyện Bạch Kiều Mặc thủ đài.

Bạch Kiều Mặc chân trước vừa đi, bên phía hàng ghế trọng tài đã tuyên bố danh sách hai mươi người thủ đài thành công bước tiếp vào vòng chung kết, một lần nữa khiến quần hùng chấn động.

Trong hai mươi cái tên này, ngoại trừ Vu Bân có vận khí tốt nhặt được vị trí đài chủ có sẵn, Tứ Hồng thư viện cư nhiên còn có thêm bốn danh đệ tử khác thành công thủ đài đến cùng.

Không ít người đều bần thần ngơ ngác. Đệ tử Tứ Hồng thư viện chẳng phải đều nên chú mục vào trận chiến của Bạch Kiều Mặc sao? Thế mà vẫn còn tâm trí đi tranh đoạt các vị trí đài chủ khác, hơn nữa còn thủ đài thành công?

Nhưng rất nhanh đã có người kịp phản ứng lại.

“Mẹ kiếp, một mình Bạch Kiều Mặc đã hút sạch tai mắt của toàn trường về phía hắn rồi, còn mấy ai rảnh rỗi mà đi tranh đài khác nữa? Những tuyển thủ hạt giống ước chừng đều vây quanh võ đài số ba để xem Bạch Kiều Mặc chiến đấu, Tứ Hồng thư viện không thừa cơ hội trời cho này để đoạt thêm vài ghế đài chủ mới là lạ.”

“Ý ngươi là lúc Bạch Kiều Mặc đang chiến đấu trên đài, hắn vẫn còn tâm trí để bày mưu tính kế như vậy sao?”

“Đừng quên Bùi Ứng Mẫn và Bạch Kiều Mặc chính là sư huynh đệ cùng một sư phụ, giữa họ muốn đạt được sự ăn ý nào có khó gì? Bạch Kiều Mặc ở trên đài thu hút sự chú ý, Bùi Ứng Mẫn liền nhân cơ hội ở sau lưng giở trò rồi.”

“Trời ạ, ta cứ tưởng Bạch Kiều Mặc là đấng chính nhân quân tử hành sự quang minh lỗi lạc, hóa ra hắn cũng có tâm cơ sâu xa như vậy, ta nhìn lầm Bạch Kiều Mặc rồi.”

“Kẻ đáng chửi chẳng phải là đám người Học viện Hoàng Gia sao? Bọn chúng bày kế hãm hại trước, Bạch Kiều Mặc chỉ là ra đòn đáp trả mà thôi. Không có bọn chúng tính kế, Bạch Kiều Mặc cũng chẳng vớ được cơ hội tốt thế này.”

“Ý nói là đám gia hỏa kia được việc thì ít, hỏng việc thì nhiều chứ gì?”

“Chẳng phải sao, bọn chúng đã làm nên trò trống gì chưa?”

Những tiếng bàn ra tán vào kiểu này ngày một lớn, khiến cho các đệ tử Học viện Hoàng Gia vốn không tham gia vào việc này cũng giận lây sang cả đám người Cung Lập Quyền.

Chỉ vì hành động ngu xuẩn của bọn chúng mà ngay ngày đầu tiên, Tứ Hồng thư viện đã nẫng tay trên mất năm suất vào chung kết.

Trận chiến lôi đài hai ngày tới, cho dù những người khác không thu hoạch được gì thì Bạch Kiều Mặc cũng tuyệt đối không thể đánh mất suất của hắn.

Điều này đồng nghĩa với việc, trong số sáu mươi tuyển thủ vào chung kết, Tứ Hồng thư viện đã chiếm mất sáu người, bằng một phần mười tổng số.

Các tu sĩ khác bàn luận vô cùng sôi nổi, thái độ nhắm vào Cung Lập Quyền và đám đệ tử Học viện Hoàng Gia nếu không phải là châm biếm thì cũng là mở miệng chửi rủa.

Kỷ Viễn nghe vậy liền đảo mắt trắng dã: “Giờ mới phản ứng lại thì cũng quá chậm chạp rồi. Bạch Kiều Mặc và Phong Minh này đúng là những kẻ không chịu chịu thiệt bao giờ.”

Thu Dịch cũng thuộc diện phản ứng chậm, đó là bởi ngay từ đầu y vốn không mấy bận tâm đến chuyện này, chẳng qua vì lo lắng Tông Dục Bào bị ảnh hưởng nên mới chạy ra xem thi đấu.

Thu Dịch chỉ có một cảm giác: “Phong Minh này tinh lực dồi dào quá nhỉ, vậy mà vẫn còn tâm trí tính toán cái này?”

Kỷ Viễn vuốt cằm, Thu sư đệ hình như nói đúng rồi. Phong Minh kia quả thực là một kẻ tinh lực tràn trề, không chịu ngồi yên, lại còn dây dưa một chỗ với Bạch Kiều Mặc.

Kẻ khác tính kế hắn một phần, ước chừng hai bọn họ phải đòi lại năm phần, thậm chí mười phần.

Kỷ Viễn còn nghĩ tới một chuyện, chính là nụ cười ác ý mà Hùng Khôi lộ ra với Phong Minh trước khi lên đài. Hắn hoài nghi Bạch Kiều Mặc không dễ dàng buông tha cho Hùng Khôi như vậy.

Dựa vào thực lực của Bạch Kiều Mặc, ngay trên đài hắn đã có thể lấy mạng Hùng Khôi tại chỗ.

Nhưng vào khắc cuối cùng, trường thương của hắn lại dừng lại, không đâm xuyên tim Hùng Khôi ngay tại trận mà chỉ dừng lại ở ngoài da.

Mọi người nhìn vào đều sẽ cảm thấy Bạch Kiều Mặc là người khá biết chừng mực.

Nhưng thật sự là như vậy sao?

Kỷ Viễn nhìn sang Tông Dục Bào: “Chúng ta có nên đi xem tên gia hỏa Hùng Khôi kia thế nào không?”

Tông Dục Bào liếc hắn: “Ngươi nghi ngờ Bạch Kiều Mặc còn giở trò trên người gã?”

Kỷ Viễn nói: “Có chút nghi ngờ, phải đi xem mới dám chắc chắn, chẳng lẽ ngươi không muốn biết?”

Tông Dục Bào gật đầu tùy ý, thế là ba người cùng nhau tới khu vực Học viện Hoàng Gia để tìm Hùng Khôi.

Dĩ nhiên, cho dù Hùng Khôi có bị giở trò thật thì ba người cũng chẳng mảy may đồng tình, bởi lẽ gã hộ pháp to xác này vốn chẳng phải hạng tốt lành gì.

Thạch Nham chẳng chút bất ngờ trước kết quả này. Vốn dĩ hai gia hỏa kia đều là những kẻ tinh minh, làm sao có thể để mặc người ta tính kế mà không tối đa hóa lợi ích cho mình?

Trình Diểu thì lại vô cùng kinh ngạc lẫn vui mừng: “Tiểu Kiều ca, Đại Kiều ca thật lợi hại.”

Hắn chính là một kẻ cuồng “Kiều ca”.

Giang Tiềm vỗ vỗ vai tôn nhi Giang Cánh của mình, bảo: “Học hỏi người thông minh nhiều vào.”

Giang Cánh sa sầm mặt mày, tổ phụ đây là đang chê hắn không thông minh sao, có cần hạ thấp tôn nhi ruột thịt thế không?

Có điều hắn cũng rất vui mừng.

Các tầng lớp cao tầng của giải liên đấu cũng đang thảo luận về chuyện này, chủ yếu nhắm vào việc Bạch Kiều Mặc và Tứ Hồng thư viện có vi phạm quy chế hay không.

Có vi phạm quy chế hay không, chuyện này còn cần phải nói sao?

Trừ phi thay đổi quy định, bằng không thì chẳng tồn tại vấn đề này. Những gì Bạch Kiều Mặc làm chẳng qua là tận dụng triệt để quy chế mà thôi.

“Muốn thay đổi quy định cũng phải đợi đến giải liên đấu khóa sau rồi tính, bằng không uy tín của giải liên đấu đặt ở đâu? Hơn nữa Bạch Kiều Mặc có thể tính kế thành công thì đó cũng là bản lĩnh của chính hắn. Đầu óc lẫn vận khí đều là một phần của thực lực.”

Thể thức thi đấu lôi đài này, bản thân nó cũng thừa nhận sự tồn tại của vận khí.

Bởi vì đài chủ thủ đài thành công chưa chắc đã là những kẻ có thực lực mạnh nhất.

“Phải nói cơ hội này là do đám gia hỏa vô não của Học viện Hoàng Gia dâng tận tay, Bạch Kiều Mặc chẳng qua chỉ là bị động phản kích. Cũng đừng nói hắn hành sự cao điệu, có thực lực thì mới cao điệu nổi chứ.”

“Nếu thật sự sửa đổi quy chế, ai dám bảo chứng hai tiểu gia hỏa Bạch Kiều Mặc và Phong Minh này có nảy sinh ý định chuyển sang đầu quân cho hoàng triều khác hoặc Thánh Nguyên tông không? Nghĩ rằng các thế lực khác rất hoan nghênh hai vị thiên tài này gia nhập đấy.”

Mặc dù có một bộ phận người có ý kiến, nhưng cũng không cách nào thuyết phục được những người khác chèn ép Bạch Kiều Mặc.

Hơn nữa phía hoàng thất cũng đã truyền lời sang, hết thảy giữ nguyên như cũ.

Điều này có nghĩa là ngay cả bản thân Hoàng đế bệ hạ cũng không cảm thấy cách làm của Bạch Kiều Mặc có vấn đề gì.

Lúc này mọi người mới chợt nhớ ra, hoàng thất vừa mới nhận được bí pháp chữa trị đan điền từ tay Tứ Hồng thư viện, mà chủ nhân thực sự của bí pháp này lại chính là bản thân Bạch Kiều Mặc.

Tuy nói Tứ Hồng thư viện cũng được hưởng chỗ tốt, nhưng những tu sĩ nhờ phương pháp này mà chữa lành đan điền, quay trở lại con đường tu luyện, ít nhiều đều sẽ cảm kích Bạch Kiều Mặc.

Chuyện này cũng chưa truyền rộng ra trong bốn phương thế lực khác, bằng không bốn phương kia sẽ càng thêm chào đón Bạch Kiều Mặc dẫn theo Phong Minh cải phái sang bên họ.

Tại đại hội luyện dược sư, Phong Minh áp đảo Thu Dịch đoạt chức quán quân, khiến từ trên xuống dưới hoàng thành đều ghi nhớ tên tuổi của vị thiên tài luyện dược sư này.

Trận chiến lôi đài ngày hôm nay cũng tương tự, khiến khắp hoàng thành đều biết đến đại danh của Bạch Kiều Mặc.

Phản ứng trực tiếp nhất chính là trong mười hai sòng bạc, tỷ lệ đặt cược Bạch Kiều Mặc đoạt quán quân tăng vọt.

Bên này trận lôi đài vừa kết thúc, bên kia tỷ lệ cược đã từ một ăn hai mươi vọt lên thành một ăn mười.

Hơn nữa còn có không ít người vung vẩy nguyên tinh đi mua Bạch Kiều Mặc đoạt chức quán quân, tỷ lệ cược này ước chừng vẫn còn tiếp tục tăng lên.

Về phía Hùng Khôi, cũng không có ai dám ngăn cản ba người Tông Dục Bào tới kiểm tra tình trạng thân thể gã.

Ba người tập trung kiểm tra phần trái tim bị thương do trường thương của Bạch Kiều Mặc đâm trúng. Tông Dục Bào không phát hiện ra điều gì, tuy nhiên Kỷ Viễn và Thu Dịch có hồn lực mạnh mẽ hơn thì đều nhìn ra một chút vấn đề.

Hai người họ không nói gì trước mặt người khác, kiểm tra xong liền rời đi.

Tông Dục Bào nhìn sang hai người Kỷ Viễn và Thu Dịch: “Phát hiện ra điều gì sao?”

Kỷ Viễn và Thu Dịch đều gật đầu, Kỷ Viễn nói: “Nơi sâu thẳm trong tim gã phát hiện một lượng nhỏ lôi điện chi lực tàn lưu, muốn thanh trừ hoàn toàn e là hơi khó. Đối với sinh hoạt thường ngày của Hùng Khôi có lẽ không ảnh hưởng quá lớn, nhưng sau này muốn tiếp tục tấn giai, ta không mấy lạc quan.”

Kỷ Viễn thầm nghĩ, gia hỏa Bạch Kiều Mặc kia quả nhiên đúng như hắn nghĩ, lòng dạ chẳng rộng lượng gì cho cam.

Hắn đối với Phong Minh thật sự là trân quý đến cực điểm, không dung thứ cho bất kỳ sự mạo phạm nào của Hùng Khôi dành cho Phong Minh.

Cho nên hắn đã chặt đứt con đường tiến thủ của Hùng Khôi, từ nay về sau cho dù gã muốn động võ cũng không thể không chịu ảnh hưởng.

Nhưng thế này cũng tốt, theo như hắn biết, Hùng Khôi ở ngoài sáng trong tối không ít lần thay Cung Lập Quyền làm những chuyện không thấy ánh mặt trời.

Bản thân gã nợ máu không ít, lại thích dùng những thủ đoạn tàn nhẫn để đối đãi với người khác, loại người này cho dù có chết trên lôi đài cũng là đáng đời.

Kỷ Viễn hoài nghi, ước chừng phải có cường giả Khai Hồn cảnh ra tay mới có thể nhổ tận gốc được.

Bởi vì hắn đã thử dùng hồn lực của mình đi sâu vào tim Hùng Khôi để va chạm với luồng lôi điện chi lực tàn lưu kia, nhưng luồng lôi điện chi lực đó tơ hào không suy chuyển, cũng chẳng thèm biến sắc trước hồn lực của hắn.

Tông Dục Bào chắp tay sau lưng nói: “Gia hỏa này quả nhiên không chấp nhận được kẻ khác đụng tới Phong Minh mà, hắn thế này coi như là chủ động bại lộ nhược điểm của mình rồi sao.”

Kỷ Viễn đáp: “Hai người họ quen biết nhau vào lúc Bạch Kiều Mặc ở dưới đáy vực sâu của cuộc đời, khi đó hắn chúng bạn xa lánh, đến cả cha ruột cũng vứt bỏ hắn. Cuộc hôn nhân này tuy có phần bị ép buộc, nhưng cha con Phong Minh ngoại trừ việc bắt hắn ở rể, những phương diện khác đều làm rất tốt. Thanh Sương Kỳ Tuyền Thuỷ dùng để chữa trị đan điền cho hắn cũng là do cha con Phong Minh giúp đỡ đấu giá mua về, có thể nói là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.”

Thu Dịch nghe vậy có chút xúc động, khiến ấn tượng của y đối với Phong Minh cũng chuyển biến tốt hơn không ít, y nói: “Trách không được Bạch Kiều Mặc lại đối xử với Phong Minh như vậy.”

Tông Dục Bào và Kỷ Viễn nhìn nhau, lắc đầu cười. Chỉ cần biết Bạch Kiều Mặc là một đối thủ đáng để họ coi trọng là được rồi, tương lai họ vẫn còn cơ hội hợp tác.

Thông qua tư liệu của hai người cũng có thể nhìn ra được, họ thuộc kiểu người “người không phạm ta, ta không phạm người”, nhưng nếu mạo phạm đến họ, e là sẽ bị oán thù phải báo.

Kỷ Viễn cười trên nỗi đau của người khác: “Kẻ khó sống nhất chắc là đám người Cung Lập Quyền cùng với phủ Ninh Viễn Bá rồi. Đúng rồi, còn có cả Thập nhất hoàng tử nữa nhỉ.”

Tông Dục Bào nhướn mày, đối với vị Thập nhất ca kia của hắn chẳng có chút tình nghĩa huynh đệ nào. Từ sau khi hắn bộc lộ thiên tư được phụ hoàng coi trọng, đám huynh đệ kia đều xem hắn như kẻ địch cả rồi.

Đêm nay bên ngoài có bao nhiêu hỗn loạn tao động, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc hai người lại có một giấc ngủ ngon đến sáng.

Sáng ngày thứ hai thức dậy, Bạch Kiều Mặc tinh thần phấn chấn, tơ hào không nhìn ra dấu vết mệt mỏi sau trận đại chiến.

Bùi Ứng Mẫn đặc biệt chạy tới nhìn một cái, trong lòng thầm gật đầu, xem ra hết thảy đều nằm trong tầm kiểm soát của tiểu sư đệ.

Dùng xong bữa sáng, một nhóm người tiếp tục tiến về sàn đấu. Hôm nay là ngày thứ hai của vòng đấu lôi đài.

Bùi Ứng Mẫn hỏi: “Hôm nay tiểu sư đệ có lên đài nữa không?”

Những người khác cũng vểnh tai lên nghe.

Bạch Kiều Mặc trưng ra vẻ mặt hiền lành mỉm cười nói: “Có một không hai, hôm nay nếu không có chuyện gì, ta sẽ ở dưới đài xem chiến đấu, cổ vũ cho những người tham gia.”

Bùi Ứng Mẫn cười vỗ vai hắn: “Cũng tốt, vậy hôm nay đệ nghỉ ngơi cho khỏe.”

Các đệ tử khác cũng không cảm thấy đáng tiếc. Đúng như lời Bạch Kiều Mặc nói, có một không hai, các tuyển thủ khác cùng với đệ tử Học viện Hoàng Gia khẳng định đều đã đề phòng Bạch Kiều Mặc rồi, không thể nào lại phạm ngu xuẩn dâng cơ hội tới tay Bạch Kiều Mặc lần nữa.

Cho nên họ phải dựa vào sức mình trên cơ sở năm suất đã có để tiếp tục phấn đấu, hy vọng có thể đoạt thêm một hai suất vào chung kết ngoài Bạch Kiều Mặc ra.