← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 172: Kết quả lôi đài

23 min read 28.08.2026

 

Trọng tài nhìn những vết nứt này mà vô cùng ưu tư, cái lôi đài số ba này mà còn bị tàn phá thêm vài lần nữa thì e là sẽ hỏng mất.

Giới trẻ bây giờ thật giỏi giang, đứa sau lại lợi hại hơn đứa trước.

Sau này có tổ chức những trận đấu như thế này nữa thì lôi đài phải được xây dựng chắc chắn hơn mới được, bằng không không chịu nổi sự phá hoại của từng trận chiến một.

Trước đó Bạch Kiều Mặc giải quyết đối thủ với tốc độ rất nhanh, ngắn thì một đòn đã tiễn đối phương xuống đài, dài nhất cũng không quá hai phút.

Thế nhưng lần này, hai người giao thủ mười mấy phút đồng hồ vẫn như cũ giằng co không hạ, thỉnh thoảng có thể nghe thấy Hùng Khôi phát ra tiếng gầm rú hoặc là hưng phấn hoặc là phẫn nộ.

Mọi người nhìn rất rõ ràng, sự giằng co như thế này đối với Bạch Kiều Mặc vô cùng bất lợi, bởi vì so với Hùng Khôi, sự tiêu hao của Bạch Kiều Mặc sẽ lớn hơn rất nhiều.

Đặc biệt là trước đó hắn đã chiến đấu nhiều trận như vậy rồi, thời gian kéo dài càng lâu thì Bạch Kiều Mặc càng có khả năng bại trận.

Một khi tốc độ của hắn không duy trì được nữa, bị Hùng Khôi đuổi kịp nện cho một nắm đấm thì hậu quả thật không dám tưởng tượng.

Trên đài lại một tiếng “bùm” vang lên, thân ảnh Bạch Kiều Mặc bị đánh bay ra ngoài, lại mượn lực của trường thương cắm vào mặt đất để bật ngược trở lại.

Đối thủ của hắn là Hùng Khôi vậy mà cũng “loạng choạng” lùi lại hai bước.

Đây vẫn là lần đầu tiên sau khi giao thủ mười mấy phút, Bạch Kiều Mặc dựa vào sức mạnh ép Hùng Khôi phải lui bước.

Cả hai người đều dừng lại, lúc này mọi người mới phát hiện, trên cánh tay và sau lưng của Hùng Khôi đã bị trường thương của Bạch Kiều Mặc quất ra những vệt máu, thì ra phòng ngự nhục thân của hắn cũng không phải là kiên cố không thể phá vỡ.

Hùng Khôi cũng cảm nhận được đau đớn, đôi mắt vì giận dữ mà đỏ ngầu, dùng nắm đấm nện thình thịch vào lồng ngực mình, phát ra tiếng gầm thét phẫn nộ: “Ta phải xé xác ngươi, xé ngươi thành hai nửa! Gào ——”

Hùng Khôi gầm xong liền gia tăng tốc độ của mình, một lần nữa dẫm nát mặt lôi đài thành từng đạo vết nứt, lao về phía Bạch Kiều Mặc.

Hắn là dựa vào sức mạnh nhục thân để cưỡng ép tăng tốc, và quả thực cũng nhanh hơn trước đó rất nhiều.

Vừa rồi Bạch Kiều Mặc cắm trường thương vào mặt lôi đài, lúc này đưa tay rút mạnh một cái, mặt đài không chỉ xuất hiện vết nứt nữa mà đến cả vết nứt hình mạng nhện cũng đã lộ ra, trọng tài đều nghi ngờ lôi đài đang phát ra tiếng cót két bất lực không chống đỡ nổi nữa rồi.

Bạch Kiều Mặc tay cầm trường thương đâm thẳng về phía trước, lúc này Tông Dục Bào phát hiện khí tức trên người hắn một lần nữa xảy ra thay đổi, xuất hiện một luồng khí thế hãi hùng, đó là cái gì?

“Lôi Đình Thương, Lôi Đình Chi Nộ!”

Bạch Kiều Mặc không những không lùi để né tránh đòn công kích dũng mãnh của Hùng Khôi, trái lại còn nghênh khó đi lên, thế nhưng lúc này trường thương trong tay hắn cũng xảy ra thay đổi kinh người, mũi thương vậy mà lại nhấp nháy ánh chớp lôi điện, đồng thời đâm tới phía trước với tốc độ mắt thường không thể nhìn rõ.

Hai bóng người trên đài nhanh chóng chồng chéo lên nhau.

Nếu là tu giả nào nhát gan một chút, có lẽ đều không dám nhìn cảnh tượng tiếp theo nữa rồi, có thể đòn đánh này hai người sẽ định đoạt thắng thua.

Trong mắt nhiều người, lần này Bạch Kiều Mặc thực sự sẽ ngã gục dưới tay Hùng Khôi.

Dưới đài cũng là một mảnh trầm tịch, không một ai lên tiếng, tất cả đều đang chăm chú nhìn chằm chằm vào tình hình chiến đấu trên đài.

Bỗng nhiên có tiếng “xè xè” vang lên, nhìn kỹ lại thì thấy Bạch Kiều Mặc không những không bị đánh bay ra ngoài, trường thương trong tay vẫn như cũ đâm thẳng về phía trước.

Kẻ giống như hình hoang thú là Hùng Khôi lúc này lại đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân co giật liên hồi.

Nhìn kỹ hơn một chút, mũi thương của Bạch Kiều Mặc đang dừng lại ở ngay vị trí trước ngực Hùng Khôi.

Làn da kiên cố không thể phá vỡ kia, lúc này lại có vết máu tươi rỉ ra, quần áo bên ngoài cũng bị nhuộm đỏ.

Một tiếng “phập” vang lên, Bạch Kiều Mặc xoay tay rút mạnh trường thương ra, Hùng Khôi vốn dĩ luôn chỉ biết gầm rú thì lúc này lại thốt lên tiếng thét thảm thiết “a a”, rồi ngã rầm một tiếng về phía sau, thân thể vẫn không ngừng co giật.

Lúc này mọi người đều phát hiện trên lòng bàn tay và trường thương của Bạch Kiều Mặc có ánh lôi quang lượn lờ nhấp nháy, theo nguyên lực phóng ngoại của hắn dần dần thu hồi vào trong cơ thể, những ánh lôi quang này cũng bắt đầu ẩn hiện rồi biến mất.

Bạch Kiều Mặc vẫn là Bạch Kiều Mặc kia, mọi thứ vừa rồi giống như là ảo giác vậy, lộ ra vẻ có chút không chân thực.

Phong Minh lại kích động vừa nhảy vừa kêu lớn: “Hay quá, Bạch đại ca, Bạch Kiều Mặc, huynh quá soái rồi, huynh là người soái nhất.”

Mọi người rốt cuộc cũng phản ứng lại được, trong nháy mắt liền bùng nổ.

“Bạch Kiều Mặc vậy mà lại thắng? Cái tên to xác Hùng Khôi kia thất bại rồi sao?”

“Bạch Kiều Mặc đây là tu luyện ra cái thứ gì thế?”

“Vừa rồi hắn đã dùng đến lôi điện chi lực, hắn đây là tu luyện ra nguyên lực mang lôi thuộc tính sao?”

“Ta cứ tưởng hắn sẽ bại trận chứ, không ngờ lại thắng, tên họ Hùng kia sức mạnh nhục thân có mạnh đến đâu đi chăng nữa thì cũng bị Bạch Kiều Mặc phá vỡ phòng hộ, mọi chuyện liền trở nên thuận lý thành chương rồi.”

“Thuận lý thành chương cái con khỉ, ngươi tự mình lên đài thử xem có phá nổi không.”

Kỷ Viễn khẽ mỉm cười: “Tên gia hỏa này, làm ta lo lắng hão cho hắn.” Quay đầu lại thấy bộ dạng không một chút kinh ngạc của Tông Dục Bào, liền hỏi: “Ngươi đã sớm liệu tới rồi sao?”

Tông Dục Bào khinh bỉ hắn: “Đó là do ngươi mắt kém, không phát hiện ra thôi.”

Kỷ Viễn nghiến răng, cái tên này không hạ thấp người khác một câu thì chết à?

Thu Dịch lên tiếng bênh vực Kỷ sư huynh: “Tông sư huynh, ta cũng không phát hiện ra, ta cũng tưởng Bạch Kiều Mặc sẽ thua đấy.”

“Cả hai người các ngươi đều mắt kém như nhau.” Tông Dục Bào không nể tình thân thích chút nào.

Kỷ Viễn nghiến răng nghiến lợi, kéo Thu Dịch tránh xa Tông Dục Bào ra một chút rồi nói: “Bỏ đi, đợi đến khi chính hắn ở trên đài đối đầu với Bạch Kiều Mặc thì sẽ biết tay ngay.”

Mặc dù Tông Dịch Bào đối xử không khách khí với hắn, nhưng Thu Dịch thực chất vẫn hy vọng vị cữu cữu này của mình đoạt quán quân, hiện tại cũng có chút lo lắng rồi.

Trên đài lúc này vẫn chưa kết thúc, mũi thương của Bạch Kiều Mặc hất mạnh về phía trước, liền đem trọng lượng mấy trăm cân của tên to xác Hùng Khôi trực tiếp hất bay xuống đài.

Trọng tài thấy tình hình này đành bất lực tuyên bố kết quả: “Bạch Kiều Mặc một lần nữa thủ lôi thành công, Hùng Khôi khiêu chiến thất bại.”

Nhiều người đều mang ánh mắt khiêu khích, cười trên nỗi đau của người khác nhìn về phía Hùng Khôi đã mất đi năng lực chiến đấu, lúc đầu ngông cuồng bao nhiêu thì bây giờ thảm hại bấy nhiêu.

Lôi điện chi lực bị đưa vào trong cơ thể, đặc biệt là ở vị trí tim, cảm giác này tuyệt đối chẳng dễ chịu gì, vết thương này có dễ chữa trị không? Hùng Khôi liệu có thể tham gia trận lôi đài chiến của hai ngày sau nữa không?

Nếu như thực sự từ nay không thể tham gia thi đấu được nữa thì các tuyển thủ hạt giống khác đều sẽ cảm ơn Bạch Kiều Mặc đã làm một việc thiện tích đức.

Thân thể Hùng Khôi nện rầm xuống ngay trước mặt bọn người Cung Lập Quyền, Cung Lập Quyền trước đó đắc ý bao nhiêu thì bây giờ ai oán bấy nhiêu.

Hắn ngay cả Hùng Khôi cũng đã phái ra rồi, vậy mà lại vẫn không thể hạ được Bạch Kiều Mặc, kết quả hoàn toàn không giống với những gì hắn nghĩ.

Hắn cứ ngỡ Bạch Kiều Mặc sẽ bại dưới tay Hùng Khôi, không chỉ bại mà còn bị Hùng Khôi “lỡ tay” đánh cho trọng thương, khiến gã không thể tham gia lôi đài chiến của hai ngày sau, vô duyên với trận chung kết.

Không ngờ kết quả lại đảo ngược hoàn toàn, bây giờ đến lượt Hùng Khôi có thể tham gia thi đấu hai ngày sau nữa hay không còn chưa biết được.

Cung Lập Quyền không cần nhìn cũng biết có không ít người đang xem trò cười của bọn họ, điều này càng khiến hắn điên tiết hơn.

Hắn giận cá chém thớt sang những người bên cạnh: “Còn không mau cho Hùng Khôi uống đan dược, mau chóng chữa trị cho hắn.”

Tên tay sai bên cạnh lập tức chạy ra, lấy đan dược nhét vào miệng Hùng Khôi, kết quả vừa chạm vào Hùng Khôi liền giống như bị điện giật mà run bần bật lên, khiến hắn sợ hãi hét lên một tiếng, làm cho người bên cạnh nhìn thấy cũng phải “hút một ngụm khí lạnh”.

Tổng trọng tài cũng đang chú ý đến trận chiến ở lôi đài số ba, thấy vậy liền từ hàng ghế trọng tài đi xuống, kiểm tra tình hình của Hùng Khôi, sau đó đem lôi điện nguyên lực còn sót lại trong cơ thể và tim của hắn hút ra ngoài, Hùng Khôi lúc này mới dừng việc co giật thân thể lại.

Lúc này tên tay sai mới vội vàng đem đan dược trị thương nhét vào miệng Hùng Khôi, sau đó huy động mấy người cùng nhau vực Hùng Khôi dậy, đưa hắn trở về tiếp tục trị thương điều hòa khí huyết.

Phong Minh đắc ý nhìn về phía đám người Cung Lập Quyền, có giỏi thì tiếp tục phái người lên đài khiêu chiến đi chứ, để xem bọn họ còn có thể phái ra được loại người nào nữa.

Cung Lập Quyền nghiến răng tức đến nổ phổi, nhưng hắn quả thực cũng chẳng làm gì được Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.

Thực ra thời gian kết thúc trận lôi đài chiến ngày hôm nay đã rất cận kề rồi.

Bạch Kiều Mặc không tiếp tục điều hòa khí huyết nữa, sắc mặt có chút trắng bệch, nắm chặt trường thương hỏi: “Còn có ai lên đài khiêu chiến nữa không?”

Bạch Kiều Mặc đảo mắt nhìn một vòng, phát hiện đều không có ai ứng chiến, có lẽ đã bị uy lực từ một thương vừa rồi của Bạch Kiều Mặc chấn nhiếp rồi, không còn tự cho là mình có bản lĩnh chiến thắng được hắn.

Ngay cả đệ tử của Tứ Hồng thư viện khi chạm phải ánh mắt của Bạch Kiều Mặc cũng đều lùi lại hai bước, lắc đầu quầy quậy, bọn họ cũng không lên đài.

Bạch Kiều Mặc nhìn một vòng không thấy ai ứng chiến liền hỏi: “Còn lại bao nhiêu thời gian?”

Trọng tài đáp lời: “Còn lại một phút cuối cùng, trận lôi đài chiến ngày hôm nay sẽ kết thúc, mời các vị tuyển thủ nắm bắt thời gian tranh đoạt vị trí lôi chủ.”

Hiện trường có chút xôn xao, không ngờ chỉ còn lại một phút cuối cùng, hai mươi vị lôi chủ của ngày đầu tiên sắp sửa xuất hiện rồi sao? Nhiều người còn chưa kịp xem tình hình thủ lôi ở các lôi đài khác nữa kìa, có phải vì Bạch Kiều Mặc mà bỏ lỡ quá nhiều rồi không?

Bạch Kiều Mặc khẽ mỉm cười, sau đó trường thương chỉ thẳng về phía trước: “Vu Bân, ngươi lên đi.”

Vu Bân lúc này đang đứng phía sau Bùi Ứng Mẫn, Bạch Kiều Mặc vừa dứt lời, Bùi Ứng Mẫn liền tóm lấy hắn đẩy mạnh về phía trước: “Lên đài đi.”

Vu Bân bất đắc dĩ phải nhảy lên lôi đài, bộ pháp thủ thế còn chưa kịp triển khai, ngay khi trọng tài tuyên bố bắt đầu, Bạch Kiều Mặc liền cười cười: “Tiêu hao quá lớn, không còn sức lực chiến đấu nữa, trận thủ lôi này, ta nhận thua.”

Bạch Kiều Mặc nói xong liền xoay người nhảy xuống đài, khiến cho bao nhiêu người nhìn thấy mà ngây dại cả người.

Đúng lúc này, tiếng chuông tuyên bố kết thúc trận lôi đài chiến ngày đầu tiên vang lên, điều này đồng nghĩa với việc hai mươi vị lôi chủ đang trụ lại trên lôi đài chính là những người xuất tuyến sẽ tham gia trận chung kết cuối cùng ngày hôm nay.

Bạch Kiều Mặc thực sự là không còn một chút năng lực chiến đấu nào nữa sao? Hắn chỉ cần đứng trên đài thêm một lát thôi thì vị trí lôi chủ đó chẳng phải là của chính hắn sao.

Cho nên hắn rõ ràng là đang đem vị trí lôi chủ này nhường cho đồng môn của mình chứ gì nữa, Vu Bân coi như là nhặt được một cái lôi chủ có sẵn, thành công tiến vào vòng chung kết, trở thành một phần tử trong top sáu mươi người dẫn đầu.

Ngươi nói xem thế này có tức người không cơ chứ, có khiến người ta ghen tị không?

Được rồi, thực ra Vu Bân cũng có tu vi Nguyên Dịch cảnh trung kỳ, nguyên lực tu luyện khá vững vàng, thực ra nhìn Bạch Kiều Mặc chiến đấu trên đài hắn cũng rất ngứa ngáy tay chân muốn lên thử sức một phen, kết quả lại là bước lên bằng phương thức như thế này.

Hắn dở khóc dở cười nhìn về phía Bùi sư huynh, hắn phải làm sao bây giờ? Thế này chẳng phải trông có chút thắng mà không oai sao.

Bùi Ứng Mẫn vẫy vẫy tay với hắn, cứ đoạt lấy danh ngạch trước rồi tính sau, ai bảo là thắng không oai chứ? Lôi đài tái cũng đâu có điều luật nào bảo cách làm này là phạm quy đâu.

Phong Minh thì chẳng thèm quan tâm đến những thứ đó nữa, Bạch Kiều Mặc vừa xuống đài y liền lao tới, ngay khi vừa chộp lấy hắn là lập tức nhét đan dược vào miệng.

Lần này người xung quanh đã nhìn thấy rõ ràng rồi, đích thị là cực phẩm đan, đan vận kia sắp làm mù mắt chó của bọn họ rồi.

Bạch Kiều Mặc giả vờ như suy yếu để y dìu lấy, cười lắc đầu nói: “Ta không sao, chỉ là hôm nay không giành được lôi chủ thôi.”

Phong Minh nói: “Không sao cả, ngày mai chúng ta lại tiếp tục.”

Các tuyển thủ muốn tranh đoạt vị trí lôi chủ ngày mai bắt đầu thấy đau đầu rồi, ngày mai không lẽ lại diễn ra một màn như thế này nữa đấy chứ.