Chương 146: Sóng gió cửa thành
Vì chuyện xảy ra quá mức ngoài ý muốn, Phong Minh thậm chí quên cả việc chống đỡ. Ngay trong lúc mọi người xung quanh đang kinh hô, Bạch Kiều Mặc đã tiến lên một bước, ánh mắt lạnh thấu xương, đưa tay chộp lấy ngọn roi kia rồi dùng lực giật mạnh một cái.
Lúc này lại có tiếng kinh hô vang lên lần nữa, rồi người xem xung quanh liền nhìn thấy một bóng đỏ từ trong thùng xe lăn long lóc ra ngoài.
Nhìn kỹ lại, hóa ra là một nữ tử mặc xiêm y đỏ rực, tay vẫn còn nắm chặt ngọn roi, bị kéo từ trong thùng xe ra một cách thô bạo. Xiêm y và đầu tóc của ả đều có chút xộc xệch, trang sức trên đầu cũng rơi rụng đầy đất.
Nếu hoán đổi sang một trường hợp khác, mọi người xung quanh chắc chắn đã vỗ tay reo hò rầm trời rồi. Đáng đời lắm, người qua đường có chọc ghẹo gì ả đâu cơ chứ, chẳng nói chẳng rằng đã vung roi quất thẳng vào mặt người ta.
Lúc này mọi người lại nhìn sang đương sự Phong Minh, gương mặt tinh tế kia không khỏi khiến người ta liên tưởng, phải chăng nữ nhân trong thùng xe thấy dung mạo này quá mức xinh đẹp nên nảy sinh lòng đố kị, thế là tung ra độc chiêu muốn hủy đi khuôn mặt của người ta?
Đừng bảo đám quý tộc sẽ không làm ra loại chuyện này, cũng đừng nghĩ bọn họ quá mức cao thượng làm gì. Kẻ con nhà giàu cậy thế hiếp người, hống hách ngang tàng trong Hoàng Thành này trước giờ chưa từng thiếu.
Tiếng hét chói tai đâm vào màng nhĩ, ngay sau đó là những lời chửi bới om sòm vang lên: “To gan lớn mật! Gông cổ lũ tiện dân này lại cho bổn tiểu thư, bổn tiểu thư phải quất chết bọn chúng!”
Phong Minh lúc này cuối cùng cũng hoàn hồn lại rồi. Hắn được Bạch Kiều Mặc hộ ở sau lưng, có thể cảm nhận rõ ràng luồng hàn khí và nộ ý trên người Bạch Kiều Mặc.
Phong Minh cũng tức điên lên được, cái thứ người gì đâu không biết!
Hắn tức tối thò đầu ra từ sau lưng Bạch Kiều Mặc mắng trả: “Tiện dân? Tiện nhân đang mắng ai là tiện dân đấy hả? Ta mà là tiện dân thì cả nhà ngươi đều là tiện dân tất!”
“Ngươi bị thần kinh à? Vô duyên vô cớ lại lấy roi quất người, dưới chân thiên tử Hoàng Thành này lại có cái phong khí như vậy sao? Trong miệng các ngươi thì những người từ bên ngoài tới Hoàng Thành bọn ta đều là tiện dân hết à? Đi mà hỏi mọi người ở đây xem có ai đồng ý không, đến vị Hoàng đế bệ hạ anh minh thần võ cũng sẽ không đồng tình với cái cách nói của con tiện nhân nhà ngươi đâu!”
“Hoàng Thành có điều luật nào quy định, đi lại trên đại lộ thì phải bị người ta dùng roi quất không? Nếu có cái quy định này thì ta quất ngươi trước một trăm đại roi cho biết mặt, xem ta có quất chết ngươi không!”
Phong Minh thật sự bị chọc cho tức đến lú lẫn rồi, vừa giậm chân vừa mắng chửi. Cũng may vẫn còn giữ lại được chút lý trí, bằng không hắn đã lao lên tẩn cho cái thứ khốn khiếp kia một trận bán sống bán chết rồi.
Vốn dĩ còn đang bị cảnh tượng Hoàng Thành làm cho chấn động, kết quả còn chưa kịp vào thành đã đụng ngay phải cái thói xui xẻo này, ấn tượng của Phong Minh đối với Hoàng Thành lập tức rớt xuống vạn trượng.
Uổng công tên Khổng Chiếu kia còn tới lôi kéo Bạch đại ca, muốn Bạch đại ca ra sức cho triều đình. Mẹ kiếp, cái loại triều đình thế này mà xứng để Bạch đại ca của hắn tới làm việc cho sao?
Hoàng Thành này quý nhân nhiều lắm nha. Đời trước có câu nói rằng, một tấm biển ngạch rơi xuống, trong mười người thì có tới bảy người là tam phẩm. Lại có câu, ở cái chốn kinh thành này, tùy tiện ném ra một viên gạch cũng có thể đập trúng một cái mũ cánh chuồn.
Đặt vào thế giới này cũng y như vậy, ở cổng Hoàng Thành thì đám quan to quý tộc tranh nhau ra vào thành tuyệt đối không thiếu.
Phong Minh tức đến mức còn muốn mắng tiếp cơ, xem hắn có chửi cái đứa tự xưng bổn tiểu thư khốn nạn kia đến vuốt mặt không kịp không. Cùng lắm là liều mạng một phen, hắn không thèm lăn lộn ở cái Hoàng Thành này nữa là xong!
Phi Hồng đại lục rộng lớn bao la như thế, hắn – Phong Minh – lẽ nào lại không có chỗ dung thân?
Đúng lúc này, phía sau vang lên tiếng vỗ tay bộp bộp. Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ngoảnh đầu nhìn lại, liền thấy một nam tử trẻ tuổi mặc hoa phục đang cưỡi trên một con Hỏa Lân Mã tương tự, ngồi trên lưng con ngựa cao lớn vỗ tay khen hay.
“Vị tiểu công tử này nói rất hay! Bách tính trong ngoài Hoàng Thành đều là tử dân của bệ hạ, nói cái gì mà tiện dân với không tiện dân chứ. Lẽ nào đây là quy củ mới do ai định ra sao? Bản thiếu gia gần đây mới trở về Hoàng Thành, chẳng lẽ lại là cô lậu quả văn rồi?”
Vị công tử trẻ tuổi này lại vẫy vẫy tay gọi một tên Thiết Giáp Vệ đang chạy tới duy trì trật tự vì động tĩnh nơi đây: “Ngươi qua đây một người, giảng cho bản thiếu nghe chút về những cái quy củ mới này xem nào.”
“Ngươi lại là cái thá gì, dám quản chuyện của bổn tiểu thư? Bổn tiểu thư quất luôn cả ngươi bây giờ!”
Nữ tử với y phục đầu tóc rối thành một nùi kia rốt cuộc cũng bò dậy từ dưới đất dưới sự dìu dắt của đứa nha hoàn vừa chạy xuống xe. Ả xoay tay tát cho đứa nha hoàn một cái bạt tai, rồi lớn tiếng kêu gào với nam tử trẻ tuổi trên lưng ngựa.
Nam tử kia đâu phải hạng người có tính khí tốt lành gì. Hắn biết trong Hoàng Thành này có vài kẻ hống hách quá trớn, nhưng không ngờ lại có kẻ dám phạm đến đầu hắn. Hắn thúc ngựa tiến lên liền vung roi ngựa ra, quất thẳng về phía nữ tử ngạo mạn kia.
“To gan lớn mật! Bổn thiếu thấy chuyện bất bình vốn chỉ định nói vài câu công đạo, không ngờ lại đụng phải hạng người không biết lễ số như ngươi. Chuyện này bổn thiếu quản định rồi, trước tiên ăn vài roi của bổn thiếu đi đã, để tự ngươi nếm thử mùi vị bị người ta dùng roi quất là thế nào!”
Sự phát triển của sự việc này hoàn toàn vượt ra ngoài dự liệu của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc. Đến cả những người khác đang vây xem ở cửa thành cũng nhìn đến mức ngây mắt nghẹn lời, nhỏ tiếng bàn tán xem nam tử trẻ tuổi trên lưng ngựa kia rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Mắt Phong Minh liền sáng rực lên, không sợ chuyện lớn mà vỗ tay reo hò: “Đánh hay lắm! Kẻ đánh người, người hằng đánh lại, ta thấy chính là do ngứa da nên mới động một chút là lấy roi quất người khác đấy!”
Đám người Khương Nhiên cùng xếp hàng đợi vào thành với Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thì hoàn toàn đánh mất khả năng ngôn ngữ luôn rồi.
Bọn họ rất muốn bịt cái miệng của Phong Minh lại. Phong huynh cũng quá mức to gan lớn mật rồi đấy, nghĩ thôi cũng biết bối cảnh đứng sau cô nương kia không hề nhỏ, bằng không sao dám hành sự cuồng vọng đến thế.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc không sợ đối phương sau này tìm bọn họ tính sổ, khiến bọn họ không thể sống nổi ở Hoàng Thành sao?
Không, không sống nổi ở Hoàng Thành còn là chuyện nhỏ, đáng sợ nhất là đến cái mạng nhỏ cũng chẳng giữ nổi kìa!
Khương Nhiên sốt ruột đến mức đầu vã mồ hôi hột, ngặt nỗi Bạch Kiều Mặc lại còn rất tán đồng mà gật đầu. Nếu lúc này Phong Minh mà cũng muốn quất người, Bạch Kiều Mặc chắc chắn sẽ tự tay đưa roi cho hắn ngay.
Cửa Hoàng Thành loạn thành một đoàn. Ban đầu đứa nha hoàn bên cạnh nữ tử kia cùng tên phu xe đều xông lên định cướp roi, kết quả từ sau lưng nam tử trẻ tuổi kia xuất hiện một vị trưởng giả, trực tiếp chặn đứng tên phu xe lại, khiến gã ngay cả việc bảo hộ tiểu thư nhà mình cũng không làm nổi.
Lúc này tên phu xe cũng kinh hãi đến mức toát mồ hôi lạnh. Nam tử trẻ tuổi này rốt cuộc có lai lịch thế nào? Thực lực của vị trưởng giả này mạnh hơn gã rất nhiều, cực kỳ có khả năng là một cao thủ Nguyên Đan cảnh!
Quyền quý trong Hoàng Thành gã phần lớn đều nhẵn mặt, thế nhưng gương mặt của nam tử trẻ tuổi này lại xa lạ vô cùng.
Mặc cho nữ tử kia có lấy đứa nha hoàn ra chắn roi thế nào đi chăng nữa, thì cuối cùng những nhát roi vẫn cứ thế quất thẳng lên người ả. Ban đầu ả còn chửi bới om sòm, về sau thì chỉ còn tiếng kêu thảm thiết, chẳng còn sức lực đâu mà mắng nhiếc nữa, vả lại càng mắng thì đánh càng dữ, ả ta rốt cuộc cũng chưa đến mức ngu xuẩn đến đường cùng.
Quất chừng mười mấy roi, nam tử trẻ tuổi mới dừng tay. Đây chẳng qua chỉ là cho một bài học giáo huấn, chứ không phải thật sự muốn quất chết người.
Một tên đội trưởng Thiết Giáp Vệ bước tới, cung kính hành lễ với nam tử trẻ tuổi.
Tên đội trưởng cũng lúng túng, Hoàng Thành này làm gì có cái quy củ mới nào như trong miệng vị công tử này nói đâu, chẳng qua là đám quyền quý cậy thế hiếp người đã quen thói rồi mà thôi.
“Vị công tử này…”
Nam tử trẻ tuổi chìa ra một tấm thân phận bài trước mặt tên tiểu đội trưởng. Mắt tên tiểu đội trưởng liền trợn tròn lên một cái, thái độ lập tức càng thêm cung kính muôn phần, hèn chi vị này lại dám động thủ quất người.
Lai lịch của vị cô nương bị ăn đòn kia gã cũng biết rõ, nhìn tộc huy trên cỗ xe ngựa kia là nhận ra ngay, đó là người của Ninh Viễn Hầu phủ trong Hoàng Thành. Thế lực nói lớn thì không lớn lắm, nói nhỏ thì cũng chẳng hề nhỏ.
Dù sao cũng là quý tộc bên trong Hoàng Thành, bách tính tầm thường thật sự chọc không nổi.
Nam tử trẻ tuổi dùng roi ngựa chỉ chỉ cỗ xe và kẻ nằm dưới đất: “Phái hai người áp giải tới Ninh Viễn Hầu phủ cho ta, cứ bảo là bổn công tử ngứa mắt nên đánh đấy, Hầu phủ muốn báo thù thì cứ nhắm vào bổn công tử mà đến.”
“Dạ, dạ, tiểu nhân sắp xếp người ngay đây.”
Tên tiểu đội trưởng gọi hai tên Thiết Giáp Vệ phía sau tới, bảo bọn họ hộ tống vị tiểu thư và xe ngựa kia về Ninh Viễn Hầu phủ, đồng thời giải thích rõ lý do, lại còn ghé tai nói nhỏ thân phận của nam tử trẻ tuổi cho biết. Hai tên Thiết Giáp Vệ lập tức động thủ liền.
Lúc này nam tử trẻ tuổi trên lưng ngựa lại nhìn về phía Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, trên mặt lộ ra nụ cười nói: “Hai vị không nhận ra ta, nhưng ta lại nhận ra hai vị đấy. Không ngờ lại gặp được Bạch thiếu và Phong thiếu ở chỗ này. Ta tới từ Cao Dương quận, hai vị tới Hoàng Thành là để tham gia liên tái phải không? Vừa vặn, ta tiễn hai vị một đoạn đường.”
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhìn nhau một cái, hai người trong lúc kinh ngạc vì đối phương gọi ra được thân phận của mình, thì cũng lập tức phản ứng lại được thân phận của đối phương.
Đến từ Cao Dương quận, lại có lai lịch lớn đến mức này, thì chỉ có duy nhất một người có thân phận phù hợp – đó chính là vị Thiếu thành chủ trong Thành chủ phủ của Cao Dương quận thành, người ta vẫn thường xưng tụng là Tiểu hầu gia kia!
Đối phương nhận ra Bạch Kiều Mặc cũng không có gì lạ, dù sao Bạch Kiều Mặc từng là danh nhân của Cao Dương quận mà. Thế nhưng vị Tiểu hầu gia này ngay đến Phong Minh mà cũng nhận biết, khiến Phong Minh không khỏi cảm thấy hiếu kỳ vô cùng.
“Hóa ra là Tiểu hầu gia, vừa rồi đa tạ Tiểu hầu gia đã ra tay giúp đỡ, tiếp theo đây cũng xin làm phiền Tiểu hầu gia rồi.”
Có một cái đùi lớn chìa ra cho bọn họ ôm, Phong Minh có ngốc mới đẩy ra ngoài. Vừa rồi nhất thời nổi giận, nhưng khi bình tĩnh lại, không khỏi lo lắng sẽ làm liên lụy đến đám người Khương Nhiên.
Hắn và Bạch Kiều Mặc thì không sợ chuyện làm lớn, cùng lắm thì phủi mông bỏ đi là xong.
Nam tử trẻ tuổi cười lớn, tính tình của vị song nhi này thật sự rất có ý tứ, hồi ở Cao Dương quận đã từng được kiến thức qua rồi. Tên Ngô Ứng Ngạn kia bị hố cho không hề nhẹ, đến tận bây giờ Ngô Ứng Ngạn đã xanh cỏ rồi, vị song nhi này lại càng sống thêm nhuận sắc.
Nam tử trẻ tuổi phất tay: “Chẳng phải chuyện phiền phức gì, đi theo ta đi, gọi cả bằng hữu của các ngươi đi cùng luôn.”
“Được, Khương huynh, các vị mau đi theo nào.”
Đám người Khương Nhiên đưa mắt nhìn nhau, rồi vẫn quả quyết cất bước đi theo.
Sau khi nhóm người này rời đi, những người còn lại đang thành thật xếp hàng liền bàn tán xôn xao.
“Vị cô nương kia đúng là đụng phải tấm sắt rồi, cứ ngỡ là bắt nạt một kẻ không có bối cảnh gì, ai dè bằng hữu người ta quen biết lại có lai lịch lớn như vậy.”
“Chậc chậc, nghe thấy gì chưa, là tiểu thư của Ninh Viễn Hầu phủ đấy, hèn chi người ta mới liếc nhìn một cái đã đòi dùng roi quất hoa cả mặt người ta rồi.”
“Suỵt, nhỏ tiếng chút đi, chuyện của Ninh Viễn Hầu phủ ta có nghe loáng thoáng qua một chút. Nghe nói vị tiểu thư này ghét nhất là ai trưởng thành có tướng mạo xinh đẹp, cứ thấy ai đẹp là lại muốn hủy đi khuôn mặt của người ta. Đương nhiên ả cũng chỉ dám bắt nạt kẻ không có bối cảnh thôi, chứ gặp đám quyền quý thật sự thì ả dám động vào ai?”
“Tiểu thư của Ninh Viễn Hầu phủ dám làm càn như vậy là vì trong Hầu phủ có một vị cô nương gả cho một vị hoàng tử trong hoàng thất, có hoàng gia làm chỗ dựa thì đương nhiên là ngang tàng rồi.”
“Xì, gả cho hoàng tử? Có biết kinh thành của chúng ta có bao nhiêu vị hoàng tử, lại có bao nhiêu tông thất không? Đứa nào đứa nấy cũng hống hách giống như ả thì người bình thường còn sống thế nào được nữa.”
“Vị công tử trên lưng ngựa kia rốt cuộc có lai lịch thế nào vậy? Xem đám Thiết Giáp Vệ kia có vẻ khá là kỵ húy đấy, dường như còn lợi hại hơn cả Ninh Viễn Hầu phủ một bực cơ.”
“Nghe người ta gọi ngài ấy là Tiểu hầu gia kìa, lẽ nào cũng là người của vị quyền quý Hầu phủ nào đó trong kinh thành? Hoặc giả là Hầu phủ có thực quyền chăng.”
Ninh Viễn Hầu phủ tuy có cô nương gả vào trong phủ hoàng tử, nhưng Ninh Viễn Hầu phủ tính ra cũng chẳng phải là gia tộc có thực quyền gì cho cam.
Lại có người suy đoán xem Phong Minh và Bạch Kiều Mặc rốt cuộc có lai lịch gì, nhìn cách hành sự của hai người cũng thuộc hàng to gan lớn mật, tuyệt đối không thể là bách tính tầm thường được, dám làm như vậy tức là có thể gánh vác được hậu quả rồi.
—