← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 145: Tới Hoàng Thành

25 min read 28.08.2026

 

“Thật sao?” Phong Minh kinh ngạc thốt lên, “Hóa ra là vì nguyên do này mà Tiểu Tinh mới tha con rắn nhỏ này về à? Ta còn tưởng Tiểu Tinh thấy vui nên mới ngậm về chơi chứ.”

Con rắn nhỏ từ sau lưng Bạch Kiều Mặc thò đầu ra, trừng mắt lườm Huyền Tinh Quy và Phong Minh một cái. Bọn họ mới là đồ chơi, bọn họ mới đáng bị ngậm cho biết mùi!

Đường đường là Giao Long mà lại bị một con rùa ngậm trong miệng quăng tới quăng lui, đây quả là nỗi sỉ nhục lớn nhất trong đời rồng của nó.

Bạch Kiều Mặc giải thích: “Nếu là Giao Long lúc không bị thương, còn ở thời kỳ đỉnh cao thì đúng là chẳng cần sợ Tiểu Tinh. Nhưng trạng thái hiện tại của nó là sau khi trọng thương đã thoái hóa về thời kỳ ấu sinh. Đây là một phương thức trị thương và tĩnh dưỡng đặc hữu của chủng tộc bọn chúng. Thế nên con rắn nhỏ này bây giờ cao tay lắm cũng chỉ phát huy được thực lực của hoang thú cấp hai, Tiểu Tinh muốn đối phó với nó chẳng phải là chuyện dễ dàng sao.”

Hóa ra là vậy. Phong Minh ném ánh mắt đồng cảm về phía con rắn nhỏ. Một tồn tại vô hạn tiếp cận thực lực cấp sáu như Giao Long, vậy mà bị người ta đánh cho rớt cảnh giới, rớt thẳng xuống cấp hai, lại còn mang cái hình hài của một con rắn nhỏ thế này.

Phong Minh chỉ tay vào con rắn nhỏ: “Con rắn nhỏ này mà đặt trước mặt bọn Khổng Chiếu thì họ có nhận ra không?”

Bạch Kiều Mặc đáp: “Chắc là nhận ra được, dù sao trên người nó vẫn còn lưu lại khí tức của Giao Long. Bởi vậy lúc ba toán nhân mã kia kéo tới, ta đã đưa nó vào trong không gian Thanh Uẩn Châu rồi, tránh để khí tức Giao Long rò rỉ ra ngoài bị ba bên kia phát giác.”

Thì ra là thế, Phong Minh thầm khánh hạnh vì trên người Bạch Kiều Mặc có một không gian như vậy.

“Vậy Bạch đại ca, huynh đã giao lưu với con rắn nhỏ chưa? Trong biển thật sự có di tích của rồng sao? Nó ăn phải thiên tài địa bảo bên trong đó mới hóa thành Giao Long à?”

Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Không sai, chuyện này là thật. Con rắn nhỏ này vô tình lạc vào đó, ăn phải một cây Hóa Long Thảo. Hóa Long Thảo phải hấp thu đủ long tức mới có thể sinh trưởng, nhưng lúc ấy con rắn nhỏ này vẫn còn mông muội lắm.”

“Ta nghĩ trong di tích của rồng kia hẳn là có tồn tại long cốt, nếu không thì chẳng thể nào xuất hiện Hóa Long Thảo được. Con rắn nhỏ này sau khi hóa thành Giao Long thì linh trí tăng tiến không ít, bèn muốn tìm đường quay lại. Nhưng khi tìm được nơi thì phát hiện không vào được nữa, thế nên dạo trước nó cứ loanh quanh ở đó quấy phá, thành ra mới bị đám hải tặc phát hiện ra tung tích.”

Phong Minh kinh ngạc: “Sao lại không vào được? Thế trước đó vào bằng cách nào?”

Bạch Kiều Mặc lắc đầu: “Cho nên mới nói trước đó nó mông muội lắm, đại khái là vô tình chạm phải cơ quan nào đó rồi lạc vào thôi. Đến khi tìm đường quay lại, biết đâu cơ quan kia đã biến mất rồi, thuộc loại dùng một lần đấy.”

“Suy đoán của bọn Mạnh Dao cũng không sai, cái di tích đó, trừ phi tìm được biện pháp dò tìm tốt hơn, còn hiện tại chỉ có Giao Long dẫn đường mới tìm tới nơi được. Dù sao trong cơ thể Giao Long đã có dòng máu rồng loãng, có thể sinh ra cảm ứng với di tích. Chính nhờ vào loại cảm ứng này mà Giao Long mới tìm về được.”

Phong Minh chỉ vào con rắn nhỏ rồi nói: “Vậy bây giờ chúng ta cứ mang nó theo bên người luôn sao?”

Bạch Kiều Mặc xách con rắn nhỏ từ sau lưng ra: “Cứ mang theo đi, với thực lực này của nó thì chẳng làm nên trò trống gì, phải đợi nó dưỡng thương xong, khôi phục thực lực mới tính tiếp được. Hơn nữa hiện tại thực lực của ta và đệ cũng còn hơi yếu, giờ chưa phải là thời cơ tốt để vào nơi đó.”

Phong Minh liên tục gật đầu phụ họa theo lời Bạch Kiều Mặc. Thực lực của bọn họ đúng là còn yếu thật, vạn nhất lúc vào di tích mà gây ra động tĩnh gì, kinh động đến ba toán nhân mã kia, thì với thực lực hai người bọn họ sao mà chọi lại được.

Cho nên chuyện này cứ dời lại sau đã, dù sao không có Giao Long dẫn đường thì ba bên kia cũng chẳng tìm ra chỗ.

Dẫu cho bọn họ có tìm được biện pháp mới để phát hiện ra di tích đó, thì đó cũng là cơ duyên của bọn họ, có mất đi cũng chẳng sao, Phong Minh không cưỡng cầu.

Có điều thực lực cấp hai của con rắn nhỏ vẫn còn kém quá, thế là Phong Minh lúc này liền lấy đan lô ra luyện đan, cốt để con rắn nhỏ mau chóng khôi phục chút thực lực, cũng là để gia tăng thêm một phần trợ lực cho hắn và Bạch Kiều Mặc.

Đan dược trên người trước đó phần lớn Phong Minh đã để lại cho cha hắn rồi, bản thân hắn dù sao cũng tự luyện được, khi nào cần thì luyện là xong.

Thế là ngay trước mặt con rắn nhỏ, từng lò cực phẩm đan dược của Phong Minh nối đuôi nhau ra lò, nhìn đến mức hai mắt con rắn nhỏ hoa lên, bị hương đan cực phẩm xông cho say khướt.

Con rắn nhỏ định bò về phía Phong Minh để xin mấy viên cực phẩm đan nếm thử, liền bị Huyền Tinh Quy chặn ngay trước mặt. Hai con mắt hạt đậu của nó nhìn chằm chằm vào con rắn nhỏ, trông như thể đang cân nhắc nên hạ miệng cắn từ chỗ nào là tốt nhất.

Phong Minh nhìn mà buồn cười, hắn đem số cực phẩm đan vừa ra lò chia làm đôi, một nửa đưa cho Huyền Tinh Quy, nửa còn lại đưa đến trước mặt con rắn nhỏ dụ dỗ: “Ngươi ký kết khế ước với Bạch đại ca đi, số đan dược này sẽ là của ngươi, sau này còn có nguồn đan dược cung cấp liên miên bất tuyệt nữa đấy nhé.”

Nghe cái giọng điệu dụ dỗ ngon ngọt này xem, con rắn nhỏ rất muốn kiên định lắc đầu từ chối, thế nhưng nó thật sự không cưỡng lại được sự cám dỗ lớn đến thế.

Chẳng lẽ vì mấy viên đan dược mà nó phải dâng hiến cả đời rồng của mình ra sao?

Con rắn nhỏ lắc lắc đầu, do dự không quyết.

Phong Minh tiếp tục dỗ dành: “Ký bình đẳng khế ước thôi nha, chúng ta không chơi trò bá quyền chủ nghĩa, không thèm học theo Thánh Nguyên Tông đâu. Tương lai đợi đến khi Bạch đại ca trở nên mạnh mẽ, nếu con rắn nhỏ ngươi muốn rời đi thì cứ tự nhiên, bọn ta không ép giữ, thật đấy.”

Con rắn nhỏ lại càng dao động hơn, ý chí vốn dĩ đã mỏng manh của nó giờ phút này hoàn toàn sụp đổ. Liền đó, nó ngoác mồm ngậm lấy ngọc bình đựng đan dược trong tay Phong Minh, chậm chạp bò về phía Bạch Kiều Mặc.

Huyền Tinh Quy vươn dài cổ, đắc ý rít lên vài tiếng. Chủ nhân là của nó, con rắn nhỏ đừng hòng tranh giành chủ nhân với nó.

Còn như đi theo một vị chủ nhân khác, nó không bận tâm đâu, thật đấy.

Trong mắt Bạch Kiều Mặc từ đầu đến cuối luôn mang theo ý cười, khi con rắn nhỏ bò đến trước mặt, hắn cũng không hề do dự mà tiến hành ký kết bình đẳng khế ước với nó.

Dù sao con rắn nhỏ này sau khi dưỡng thương xong sẽ có thực lực tiếp cận cấp sáu, mang một tay sai như vậy bên người cũng không tồi. Hơn nữa hắn còn muốn con rắn nhỏ dẫn hắn và Minh đệ tới di tích trong biển kia một chuyến.

Khế ước vừa ký xong, con rắn nhỏ đã không thể chờ đợi thêm được nữa mà nhai đan dược rau rảu. Hương vị của cực phẩm đan dược khiến chút bất cam lòng cuối cùng sót lại trong tim nó cũng tan biến sạch sành sanh.

Đừng tưởng nó không hiểu biết về đan dược của tu sĩ nhân loại. Ở trên biển nó cũng từng bắt sống không ít tu sĩ, lục lọi được đan dược từ trên người họ, nhưng chẳng có viên nào có mùi vị ngon như thế này cả.

Có thể thấy được trong thế giới tu sĩ nhân loại, cực phẩm đan này cũng thuộc hàng hiếm có. Vậy thì trong thời gian dưỡng thương, tạm thời đi theo vị chủ nhân này cũng chẳng phải chuyện gì xấu.

Nếu không, cứ cậy vào một mình nó trốn trốn tránh tránh, lại còn phải dưỡng thương, thì chẳng biết tới năm dài tháng rộng nào mới khôi phục được thực lực.

Đêm hôm ấy, Phong Minh cần mẫn chuyên cần luyện đan cho hai con sủng vật, vẫn là mỗi đứa một nửa.

Trời sáng, hắn và Bạch Kiều Mặc ngoài việc lên đường ra còn phải tranh thủ thời gian đi săn giết hoang thú, giữ lại thú hạch làm lương thực cho hai đứa nhỏ.

Chẳng có sủng vật nào tốt số như hai tên bọn nó nữa rồi.

Cứ như vậy, con rắn nhỏ cũng bắt đầu chuỗi ngày ăn sung mặc sướng, nằm ườn ra hưởng thụ giống hệt như con rùa nhỏ.

Khi Phong Minh và Bạch Kiều Mặc rốt cuộc cũng tới được bên ngoài Hoàng Thành, con rắn nhỏ nhờ ăn ngon uống kỹ mà thực lực đã khôi phục tới cấp ba. Nó vô cùng ngoan ngoãn thu liễm khí tức, cuộn tròn trên cổ tay Bạch Kiều Mặc, làm một chiếc vòng tay cho chủ nhân.

Huyền Tinh Quy thì không cần phải che giấu làm gì, nó vẫn leo lên vai Phong Minh như cũ, cùng Phong Minh tò mò ngó nghiêng về phía trước.

Đây chính là Hoàng Thành nha! Đến thế giới này mười mấy năm rồi, hắn còn chưa từng đặt chân tới Hoàng Thành lần nào.

Nghĩ lại hồi đầu mới đến Cao Dương quận thành, Phong Minh đã bị tòa thành trì kia làm cho chấn động một phen.

Hoàng Thành này với tư cách là tòa siêu phẩm đại thành duy nhất của toàn bộ Đông Mộc hoàng triều, đương nhiên là càng thêm phi phàm.

Càng tiến lại gần Hoàng Thành, đội ngũ tu sĩ gặp trên đường lại càng đông. Phong Minh đã giao thiệp với không ít đội ngũ, trong đó có rất nhiều người là hướng về phía giải đấu liên tái mà tới.

Cuối cùng, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc gia nhập vào đội ngũ tu sĩ của một tông môn nhỏ, cùng họ đồng hành.

Tông môn nhỏ này tên là Kính Nguyệt Tông. Nghe đệ tử trong tông là Khương Nhiên nói, Kính Nguyệt Tông của bọn họ đệ tử chỉ có vài ngàn người, là một tông môn nhỏ bé vô cùng mờ nhạt.

Đến tham gia giải liên tái lần này thực chất cũng chỉ là đi ngang qua sân khấu cho có lệ, chứ không dám tranh tài cao thấp với các thế lực đại tông môn kia. Bọn họ tới chủ yếu là để mở mang tầm mắt, kiến thức anh tài các phương.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc không hề che giấu thân phận, cứ dùng chân thân mà tới. Dù sao tham gia liên tái thì bọn họ cũng không thể dùng áo choàng hay danh tính giả khác được.

Thế nên khi biết bọn họ là đệ tử của Tứ Hồng Thư Viện, đám người Khương Nhiên không khỏi hâm mộ đỏ mắt.

So với Kính Nguyệt Tông của bọn họ, danh tiếng của Tứ Hồng Thư Viện vang dội biết bao nhiêu.

“Đợi đến khi Phong huynh và Bạch huynh lên đài thi đấu, bọn ta nhất định sẽ tới cổ vũ, reo hò trợ uy cho hai vị.”

Phong Minh ha ha cười lớn: “Đâu có đâu có, hiện tại Hoàng Thành thiên tài hội tụ, nhân vật nhỏ bé như bọn ta tiến vào trong đó cũng chẳng gợn lên được mấy gợn sóng đâu.”

Khương Nhiên nói: “Phong huynh quá khiêm tốn rồi. Địa giới nơi Kính Nguyệt Tông bọn ta tọa lạc tuy cách Tứ Hồng Thư Viện xa vạn dặm, nhưng ít nhiều vẫn nghe ngóng được chút tin tức. Ta nghe nói Dư Tiêu đại sư – vị ngũ phẩm luyện dược sư kia mới thu nhận một vị đệ tử, thiên phú luyện dược vô cùng xuất chúng. Lần này chắc chắn cũng tới Hoàng Thành tham gia liên tái rồi, vị đệ tử này tất sẽ làm chấn động bốn phương cho mà xem.”

Hả, ngay đến cái tên của vị đệ tử mới thu nhận còn chẳng biết, vậy mà đã tâng bốc ngay trước mặt chính chủ rồi.

Phong Minh nghe mà ngượng chín cả mặt, lại chẳng thể trực tiếp thừa nhận bản thân chính là vị đệ tử có thiên phú luyện dược vô cùng xuất chúng trong miệng Khương Nhiên kia.

Các đệ tử khác đi cùng cũng nhao nhao phụ họa, bày tỏ niềm hâm mộ và hướng vãng sâu sắc của bọn họ đối với vị tân đệ tử có thể bái dưới môn hạ của Dư Tiêu kia.

“Oa, phía trước chính là Hoàng Thành rồi, Hoàng Thành quả nhiên là bất phàm!”

“Khương huynh cũng chưa từng tới Hoàng Thành sao?”

“Đúng vậy đúng vậy, chính là nhân cơ hội lần này tới Hoàng Thành mở mang tầm mắt chút thôi, nếu không sau này chẳng biết còn có cơ hội tới nữa hay không. Phong huynh và Bạch huynh chẳng lẽ cũng chưa từng tới?”

“Bọn ta cũng là từ nơi nhỏ bé đi ra, có phúc được bái vào Tứ Hồng Thư Viện mới tăng thêm chút kiến thức. Nơi đại địa phương như Hoàng Thành này làm gì có cơ hội tới, bọn ta cũng giống như các vị Khương huynh thôi.”

Điều này khiến đám người Khương Nhiên trong lòng càng thêm cảm thấy thân cận với Phong Minh và Bạch Kiều Mặc hơn, cảm thấy hai vị này cũng giống như bọn họ, đều là những tu sĩ thuộc tầng lớp trung hạ lưu, chứ không phải con em đến từ các gia tộc quyền quý thế gia.

Khương Nhiên chỉ tay vào đoàn người đang xếp hàng phía trước nói: “Dạo gần đây vào thành chắc chắn phải xếp hàng dài lắm, vả lại phí nhập thành của Hoàng Thành đặc biệt cao, cần tới năm mươi nguyên tinh lận, các vị phải chuẩn bị trước đi nhé. Đúng rồi, sau khi vào thành các vị định trú chân ở đâu? Người của Tứ Hồng Thư Viện đã tới chưa? Nếu chưa tới thì các vị cứ tạm thời chịu khó chen chúc cùng bọn ta đi.”

Phong Minh xua xua tay nói: “Chắc là sẽ có người tới đón thôi, đợi bọn ta ổn định chỗ ở xong xuôi sẽ tới tìm các vị.”

“Được chứ được chứ, bọn ta đợi hai vị.”

Tường thành của Hoàng Thành càng thêm cao lớn hùng vĩ, tự thân mang theo một luồng khí thế bàng bạc khiến người ta nhìn mà sinh lòng kính sợ.

Dưới cổng thành, quang cảnh các lối ra vào thành thôi cũng đã có tới mười mấy đường. Duy trì trật tự là Thiết Giáp Vệ, thi thoảng còn có ánh bạc lấp loáng lướt qua, chứng tỏ có cả Ngân Giáp Vệ ở gần đó.

Nhờ vậy mà trật tự nơi đây vô cùng nghiêm chỉnh, cũng không có kẻ nào dám cả gan kiếm chuyện sinh sự ngay dưới chân Hoàng Thành.

Đồng thời, giai cấp ở nơi này lại càng thêm phân minh. Những tu sĩ cưỡi kỵ thú cao phẩm cấp có thể trực tiếp tiến vào thành bằng lối đi chuyên dụng, những cỗ xe ngựa xa hoa lộng lẫy kia cũng có thể đi thẳng vào trong thành.

Tu sĩ trên kỵ thú thậm chí chẳng thèm liếc nhìn xung quanh lấy một cái, đám tùy tùng hộ vệ đi theo cũng khí thế mười phần.

Phong Minh và đám người Khương Nhiên nhìn mà không ngớt lời kinh thán. Xem kìa, lại một con kỵ thú đi qua, đó chính là Kim Tình Sư Tử Thú cấp bốn nha, một tiếng gầm lên thôi cũng đủ khiến tu sĩ hai bên đường bủn rủn cả chân tay, vậy mà một con hoang thú cấp bốn như thế chỉ được dùng làm công cụ thay đi bộ.

Kim Tình Sư Tử Thú vừa đi qua không lâu, lại có một cỗ xe ngựa chạy tới, do bốn con Hỏa Lân Mã cấp ba có phẩm tướng cực tốt kéo. Khi đi ngang qua bên cạnh, có thể cảm nhận được từng luồng hơi nóng hầm hập ùa tới.

Tên phu xe ngồi đánh xe phía trước cỗ xe ngựa thôi cũng là một vị tu sĩ Nguyên Dịch cảnh. Chỉ dựa vào điểm này thôi là đã đủ biết thân phận của chủ nhân trong xe bất phàm thế nào rồi. Không ít người đang đợi vào thành đều đổ dồn ánh mắt vào cỗ xe này.

Chợt từ trong thùng xe vang lên một tiếng quát mắng đầy kiêu kỳ của nữ tử: “Nhìn cái gì mà nhìn, còn nhìn nữa ta móc mắt chó của ngươi ra!”

Cùng với âm thanh đó, một ngọn roi từ trong thùng xe vụt bay ra ngoài. Người qua đường hai bên không khỏi phát ra tiếng kinh hô hét chói tai, mà ngọn roi kia, lại nhắm thẳng vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Phong Minh mà lao tới!

Tai họa từ trên trời rơi xuống, Phong Minh trong một thoáng cũng bị chấn động đến ngơ ngác, lúc nghe thấy tiếng quát tháo trước đó hắn cũng không ngờ là đang nhắm vào mình mà quát.

Hắn mới chân ướt chân ráo tới Hoàng Thành, đây là đã đắc tội với toán nhân mã của phương nào rồi chứ?