Chương 1170: Là vạn nhân mê gì vậy
Kết giao với Dịch Hành Dương và Chung Ưng Ly, cũng không hoàn toàn là diễn kịch cho kẻ địch ẩn nấp trong tối xem, bọn họ cũng đúng là những người đáng để kết giao.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lần này trước mặt bọn họ không che giấu tu vi thật, phát hiện Bạch Kiều Mặc đã tấn cấp Hư Tiên đỉnh phong, Chung Ưng Ly mới cảm thấy đó là chuyện đương nhiên, tiếp nhận di sản của Huyền Tiên Lôi Hổ, sao có thể tu vi không chút tiến triển.
Bây giờ mới là chính xác.
Chung Ưng Ly còn cười ha hả nói: “Suýt nữa phải chịu thiệt thòi lớn trong tay ngươi, may mà ta không lỗ mãng khiêu chiến với ngươi, nếu không chẳng phải thua rất thảm sao?”
Nói rồi còn nhìn Dịch Hành Dương với vẻ đầy ẩn ý, Dịch Hành Dương đã kém một nước cờ, không tranh được Tinh Không Diễm với Bạch Kiều Mặc.
Dịch Hành Dương chỉ hờ hững liếc hắn một cái, không để lời chế giễu của hắn vào lòng.
Chân tướng thế nào chính Dịch Hành Dương là người rõ nhất, đừng nói bây giờ Kiều Hải đã tấn cấp, dù chưa tấn cấp, tên Chung Ưng Ly này nghĩ rằng có thể thắng được Kiều Hải sao?
Lá bài tẩy ẩn giấu của Kiều Hải tuyệt đối sẽ khiến Chung Ưng Ly trợn mắt há mồm, e rằng bây giờ hắn nói ra Chung Ưng Ly cũng không dám tin.
Dịch Hành Dương rất muốn thỉnh giáo Bạch Kiều Mặc một phen, đáng tiếc hắn cũng biết thuật pháp thâm ảo như vậy, lĩnh ngộ được thì lĩnh ngộ, không lĩnh ngộ được, có tốn thêm bao nhiêu thời gian và tinh lực, vẫn cứ không hiểu gì.
Dù không liên quan tới thời gian thuật pháp, Dịch Hành Dương cùng Kiều Trạch Kiều Hải luận đạo vẫn rất tận hứng, hơn nữa còn chưa thỏa mãn, mấy ngày trôi qua, không thể không dừng lại.
Đáng tiếc bọn họ không thuộc cùng một hạ tiên vực, nếu không sau khi rời khỏi Thất Lạc đại lục, bọn họ có thể đàm luận tiếp mười ngày mười đêm.
Chung Ưng Ly cũng như vậy, bởi vì hắn và Bạch Kiều Mặc tu luyện đều là công pháp lôi thuộc tính, càng có tiếng nói chung.
Trò chuyện xong, hắn cảm thấy bản thân trong lĩnh ngộ lôi pháp cũng tiến thêm một tầng.
Tiếc rằng chúng ta gặp nhau quá muộn, đại khái chính là tâm tình lúc này của bọn họ, chỉ là Địa Tiên giới không thịnh hành chuyện này, nếu không Chung Ưng Ly nhất định phải kéo Bạch Kiều Mặc kết bái làm huynh đệ khác họ.
Chung Ưng Ly cũng là người giao thiệp rộng rãi tin tức linh thông, cuối cùng hắn nhắc nhở: “Ta nhận được tin tức, nghe nói Ngục Môn nhắm vào các ngươi rồi?”
Dịch Hành Dương không quá quan tâm tin tức bên ngoài, nhưng đối với Ngục Môn thối danh vang xa cũng không xa lạ, hiếm khi lộ ra vẻ chán ghét, nói: “Đó chính là một con sâu bọ của Địa Tiên giới.”
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Chúng ta biết chuyện này rồi, tuy không biết là ai làm vụ mua bán này với Ngục Môn, nhưng Ngục Môn đã dám nhắm vào chúng ta, nhận món làm ăn này, vậy cũng phải chuẩn bị sẵn sàng đón nhận sự trả thù của chúng ta.”
Chung Ưng Ly lập tức cảm thấy hào khí, hắn vỗ ngực nói: “Ngục Môn dám nhận món làm ăn này, chính là đối đầu với Chung Ưng Ly ta, Kiều huynh đệ ngươi yên tâm, chỉ cần Ngục Môn không hủy bỏ vụ mua bán này, Chung Ưng Ly ta từ hôm nay trở đi, gặp tu sĩ của Ngục Môn là giết không tha!”
“Chuyện này cũng không chỉ vì Kiều huynh đệ các ngươi, thực sự là tổ chức Ngục Môn này sớm nên bị thanh trừng một phen rồi, trong đám bằng hữu ta quen biết cũng không chỉ có Kiều huynh đệ các ngươi bị bọn chúng nhắm tới, bọn chúng đúng là món làm ăn nào cũng dám nhận, cứ xem bọn chúng có thật sự không sợ chết hay không, có thể ở hạ tiên vực muốn làm gì thì làm!”
Dịch Hành Dương cũng lạnh giọng nói: “Tính ta một phần.”
Tuy Ngục Môn không dám nhắm vào Dịch Hành Dương hắn, nhưng các đệ tử khác của Thái Nguyên tiên tông thì không nằm trong phạm vi này, đúng là nên hung hăng dập tắt khí thế của Ngục Môn rồi, là chuột thì nên trốn kỹ thu mình lại, chứ không nên ngang ngược như vậy.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhìn nhau, không ngờ lại có kết quả như vậy.
Bạch Kiều Mặc cũng không từ chối, nói: “Vậy hai người chúng ta xin đa tạ hai vị hảo huynh đệ rồi, chúng ta ở đây chúc hai vị huynh đệ thuận lợi tấn cấp Chân Tiên, tiền đồ như gấm.”
“Ha ha, nhờ cát ngôn của Kiều huynh đệ các ngươi.”
Mấy người ôm quyền chào nhau, Dịch Hành Dương và Chung Ưng Ly cùng nhau tiễn Phong Minh một đoàn rời đi, nhìn bọn họ bay lên không, thân ảnh biến mất trong tinh không.
Trước một khắc còn lưu lại ý không nỡ rời, một lát sau, cảm xúc thu liễm, hai người đều quay đầu nhìn đối phương.
Dịch Hành Dương rất cao ngạo hừ nhẹ một tiếng, xoay người bước đi.
Chung Ưng Ly đuổi theo phía sau: “Dịch Hành Dương ngươi có ý gì vậy? Ngươi đừng đi mà, nên để Kiều huynh đệ bọn họ nhìn kỹ bộ mặt bây giờ của ngươi…”
Chung Ưng Ly ở phía sau không buông tha, Dịch Hành Dương ở phía trước càng đi càng nhanh.
Nhưng cả hai đều thả lời ra ngoài, Kiều Trạch Kiều Hải là hảo hữu của bọn họ, Ngục Môn dám nhận vụ làm ăn nhắm vào Kiều Trạch Kiều Hải, chính là đối đầu với bọn họ, bọn họ gặp người của Ngục Môn là giết không tha.
Tin tức vừa truyền ra, tu sĩ các thế lực ở Thất Lạc đại lục đều xôn xao.
Trước đó có tin đồn nhỏ, nói Kiều Trạch Kiều Hải và Dịch Hành Dương Chung Ưng Ly dường như rất thân thiết, không ít tu sĩ cười nhạo.
Mới kết oán cừu, sao có thể thân thiết được, đây là nói chuyện cười gì vậy.
Kết quả mới qua mấy ngày, hai người này đã lần lượt thả ra ngoài những lời như vậy, quan hệ này đâu chỉ thân thiết, mà còn là bằng hữu cực kỳ thân cận.
Chung Ưng Ly càng tuyên bố ra ngoài rằng đó là huynh đệ của hắn, nhắm vào huynh đệ hắn chính là nhắm vào Chung Ưng Ly hắn.
Thực ra Chung Ưng Ly trong ấn tượng của tu sĩ bên ngoài, là người có chút ngang ngạnh khó đối phó, các tổ chức thế lực bình thường rất không muốn bị nhân vật như Chung Ưng Ly làm khó.
Hai người này lần lượt lên tiếng, cũng khiến tin tức Ngục Môn nhận ám sát Kiều Trạch Kiều Hải, lan truyền khắp Thất Lạc đại lục.
Chúng tu sĩ đều phỏng đoán, rốt cuộc là ai đã đặt vụ làm ăn này với Ngục Môn, là Thiên Tâm Các sao?
Cho tới trước mắt, mọi người dường như chỉ biết Thiên Tâm Các có hiềm khích với Kiều Trạch Kiều Hải, hơn nữa có một nhóm đệ tử Thiên Tâm Các chết trong tay bọn họ.
Bọn họ biết rõ bản thân không địch lại, vì vậy đã đặt đơn với Ngục Môn?
Mặt khác, đông đảo tu sĩ cũng rất hy vọng có người hung hăng thu thập Ngục Môn một trận, tổ chức này quá mức ngang ngược, đường hoàng đem việc làm ăn vào trong Thất Lạc đại lục, không coi thiên hạ tu sĩ ra gì.
Hôm nay là Kiều Trạch Kiều Hải bị Ngục Môn nhắm tới, ngày khác có phải sẽ tới lượt bản thân không? Ngục Môn có chút kiêng kỵ nào không?
Chuyện khiến Phong Minh và Bạch Kiều Mặc bất ngờ đã xảy ra, đối với bọn họ có thể nói là một niềm vui bất ngờ, đây là chuyện sau khi bọn họ chia tay Dịch Hành Dương Chung Ưng Ly nửa tháng, tình cờ phát hiện thương phô di động của Phi Vân thương hội, từ trong Phi Vân thương phô nhận được tin tức.
Phát hiện Phi Vân thương phô cũng rất bất ngờ, điều này có nghĩa là bọn họ có thể tăng thêm một kênh tin tức.
Ví dụ như bây giờ bọn họ muốn biết tin tức của Ngục Môn, kết quả lại nghe quản sự thương phô nói với bọn họ, sau khi Dịch Hành Dương và Chung Ưng Ly tuyên bố ra ngoài, không ít tu sĩ thiên tài có danh tiếng vang dội ở Thất Lạc đại lục, đều thả lời giết không tha với Ngục Môn.
Có thể nói, lần này hành động của Ngục Môn đã chọc giận công chúng.
Đương nhiên đây cũng là kết quả do sức hiệu triệu của Dịch Hành Dương và Chung Ưng Ly tạo nên, những thiên tài khác cùng cấp với bọn họ hoặc hơi kém hơn một chút, cũng không chịu yếu thế, không thể để hai người này độc chiếm phong quang, vì vậy đều lần lượt lên tiếng với Ngục Môn.
Ai bảo Ngục Môn tiếng xấu quá lớn, món làm ăn nào cũng dám nhận, hành sự không có giới hạn, nhắm mũi nhọn vào bọn chúng là chính xác tuyệt đối, còn có thể thu về một đợt danh tiếng tốt.
Vì vậy chuyện tốt như thế đương nhiên không thể chỉ để Dịch Hành Dương và Chung Ưng Ly bọn họ làm.
“Nhị vị xin mời xem, đây là danh sách tu sĩ thiên tài gần đây đã lên tiếng.”
Quản sự đưa ra một khối ngọc giản, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đưa hồn lực vào xem xét, trên mặt hai người cũng không khỏi lộ ra vẻ mừng rỡ.
Phong Minh nói: “Chung Ưng Ly quả nhiên đủ nghĩa khí, Dịch Hành Dương cũng vậy, hai người bạn này của bọn họ không kết giao sai.”
Không có bọn họ dẫn đầu, không thể xuất hiện cục diện như vậy, khiến Ngục Môn ở Thất Lạc đại lục trở thành con chuột mọi người hô đánh.
Vậy bọn họ với tư cách là nguồn gốc sự việc, càng không thể không có hành động, Phong Minh nói: “Quản sự bên này có manh mối nào liên quan tới Ngục Môn không, chúng ta phải có một động tác lớn một chút mới được, không thể để Ngục Môn coi thường chúng ta.”
Đúng là món làm ăn nào cũng dám nhận, coi bọn họ là quả hồng mềm, mặc bọn chúng bóp nặn sao?
Không dập tắt luồng gió này xuống, hôm nay có Ngục Môn, ngày mai nói không chừng lại có Minh Môn hoặc môn phái nào khác, đều dám nhận việc làm ăn ám sát bọn họ.
Phong Minh nói thêm một câu: “Linh Âm Lâu bên đó có tin tức liên quan gì, cứ ra giá bán cho chúng ta.”
Quản sự lập tức nói: “Có, trong số tin tức Linh Âm Lâu gần đây đưa tới, vừa hay có một cái liên quan tới Ngục Môn.”
Quản sự tuy không biết hai vị khách nhân này rốt cuộc có quan hệ gì với Khương trưởng lão, nhưng chỉ cần bọn họ cầm tín phù trọng yếu của Khương trưởng lão, đã đủ để Phi Vân thương phô phục vụ bọn họ, hơn nữa bản thân cũng rất chán ghét Ngục Môn đã nhận vụ làm ăn này.
Trong phạm vi quy tắc, đương nhiên tận lực cung cấp trợ lực cho hai vị khách nhân.
Giá quản sự đưa ra cũng rất thấp, gần như không kiếm linh thạch của hai vị khách nhân, số linh thạch này là trả cho Linh Âm Lâu.
Trả linh thạch xong, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc xem xét ngọc giản tin tức, liền thấy bên trong cung cấp một địa điểm nghi ngờ là sào huyệt của Ngục Môn.
Đương nhiên thỏ khôn còn có ba hang, huống chi địa điểm này chỉ là nghi ngờ, nhưng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc vẫn quyết định tới xem xét một phen.
Quản sự biết ý định của bọn họ, đành dặn dò: “Nhị vị đạo hữu ngàn vạn lần phải cẩn thận, Ngục Môn có thể đứng vững ở hạ tiên vực nhiều năm như vậy, tự nhiên là có chút bản lĩnh thật sự.”
Bạch Kiều Mặc cảm tạ: “Chúng ta sẽ cẩn thận.”
Kế hoạch kết giao bằng hữu rộng rãi tạm thời dừng lại, bên ngoài đã có nhiều tu sĩ thiên tài lên tiếng vì bọn họ như vậy, đều có thể coi là bằng hữu của bọn họ rồi, bước tiếp theo chính là nhắm vào Ngục Môn, giáng cho một đòn trả thù hung hãn.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc không biết, kế hoạch bọn họ thực hiện thực sự đã phát huy hiệu quả.
Vốn dĩ hai người Kiều Trạch Kiều Hải dường như từ trên trời rơi xuống, không tra được căn nguyên lai lịch, không ngờ từ chỗ tu sĩ Đan Minh biết được, hai người này có quan hệ cực tốt với hai tu sĩ tên Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.
Tu sĩ Ngục Môn và hắc thủ phía sau từng nghĩ tới, có thể lợi dụng quan hệ của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, để uy hiếp ép buộc Kiều Trạch và Kiều Hải hay không.
Lai lịch của hai người Phong Minh rất dễ tra, tới từ một Vân Lĩnh học phủ không mấy danh tiếng, nhóm tu sĩ mà Vân Lĩnh học phủ đưa vào kia, dễ đối phó vô cùng.
Đáng tiếc chưa kịp thực hiện thì lại truyền ra tin tức Dịch Hành Dương Chung Ưng Ly đều kết giao tốt với bọn họ, rồi mấy ngày sau, hai vị này liền tuyên bố với Ngục Môn, muốn giết không tha với bọn chúng.
Tu sĩ Ngục Môn tức tới nghiến răng, hai tên khốn này đang làm gì vậy.
Đổi thành tu sĩ khác lên tiếng, Ngục Môn có thể phớt lờ, nhưng thế lực sau lưng hai thiên tài này đều vô cùng cường đại.
Đặc biệt là Thái Nguyên tiên tông sau lưng Dịch Hành Dương, ở Côn Hư tiên vực chính là một thế lực khổng lồ, có thể trực tiếp liên hệ thông thoại với chủ tông của trung tiên vực.
Ngục Môn quả thật có hiềm nghi bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, dù có thế lực ra giá cao hơn nữa, Ngục Môn cũng tuyệt đối không dám động thủ với đệ tử trọng điểm bồi dưỡng của Thái Nguyên tiên tông là Dịch Hành Dương.
Bởi vì một khi động thủ tạo thành hậu quả, Thái Nguyên tiên tông tuyệt đối sẽ dốc toàn bộ lực lượng cả tông môn để tiễu trừ Ngục Môn.
Mà Lôi Khiếu Môn nơi Chung Ưng Ly tọa lạc, lại nổi danh với sức chiến đấu cường hãn, cũng là một phương đại thế lực không dễ chọc.
Rất nhanh các thiên tài khác hưởng ứng, điều này khiến Ngục Môn cũng không hiểu nổi, có phải hai tên Kiều Trạch Kiều Hải này quá biết kết giao bằng hữu rồi không, tựa như chỉ sau một đêm bọn họ thành vạn nhân mê, ai cũng đứng ra bênh vực bọn họ.
Mà Vân Lĩnh học phủ nơi Phong Minh và Bạch Kiều Mặc tọa lạc, ngược lại trở nên chẳng quan trọng chút nào, Ngục Môn và hắc thủ phía sau đều không nhớ nổi cái học phủ này nữa.
Ngay khi Ngục Môn và hắc thủ sau màn đang phẫn nộ, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ẩn giấu hành tích, tới toái tinh đới, một trong những địa điểm nghi ngờ là sào huyệt của Ngục Môn.
Toái tinh (sao bị vỡ), toái không phải là tinh tử, mà là tinh hà, tu sĩ tới lịch luyện dễ dàng không dám đặt chân vào những địa vực như vậy, nếu không rất dễ vùi thân trong đó.
Phong Minh Bạch Kiều Mặc thấy là một nơi như vậy, không chút do dự liền lựa chọn tới thăm dò một phen.