Chương 1169: Mọi người cùng nhau kết bằng hữu
Phong Minh, Bạch Kiều Mặc và Dịch Hành Dương trò chuyện chưa được bao lâu, bên ngoài lại có một tràng cười sang sảng từ xa vọng tới gần, hơn nữa còn mạnh mẽ xuyên thẳng vào trong kết giới.
“Dịch Hành Dương, có bằng hữu từ xa tới, ngươi lại không báo cho ta một tiếng? May mà ta nhận được tin tức, không thể để một mình ngươi chiếm hết phong quang được, ha ha.”
Giọng nói này nghe rất quen tai, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc quay đầu nhìn lại, một thân ảnh bay vụt tới, mang theo âm thanh lôi điện.
Quả nhiên, chính là một vị đạo hữu bọn họ từng gặp, Chung Ưng Ly của Lôi Khiếu Môn, Côn Hư tiên vực.
Dịch Hành Dương nghe thấy giọng của tên này, sắc mặt rõ ràng tối sầm lại, nhưng có thể nhìn ra được, quan hệ giữa hai người quả thật rất thân thiết.
Người đã tới, Dịch Hành Dương cũng không đuổi ra ngoài, phất tay một cái, kết giới cách âm liền mở ra.
Chung Ưng Ly cười ha hả sải bước vào trong, chắp tay thi lễ với Phong Minh và Bạch Kiều Mặc: “Ngày đó từ biệt, Chung mỗ rất là nhớ nhung, hôm nay cuối cùng cũng được gặp lại mấy vị đạo hữu, chúng ta nên uống một chén cho thật đã.”
Bạch Kiều Mặc vui vẻ đáp ứng: “Được, chúng ta tự nhiên sẽ phụng bồi.”
Chung Ưng Ly đến địa bàn của Dịch Hành Dương lại phản khách vi chủ: “Ngồi đi, đều ngồi xuống nói chuyện đi, Dịch Hành Dương ngươi cũng đừng đứng đực ra đó nữa, chẳng lẽ không hoan nghênh ta sao?”
Dịch Hành Dương lặng lẽ ngồi xuống, chỉ là không quen nhìn tên này ở địa bàn của mình chỉ tay năm ngón mà thôi, nhưng cũng không muốn làm mất hứng mọi người.
Vừa nãy đang trò chuyện rất vui vẻ với Bạch Kiều Mặc và Phong Minh, còn muốn tiếp tục, tên khốn này liền chạy tới phá đám.
Phong Minh và Kim Tử, Tiểu Tinh cũng chào hỏi Chung Ưng Ly, ngày đó đã biết người này tính tình rất tự nhiên quen thân, bây giờ nhìn lại càng thấy thú vị.
Những thiên tài tu sĩ không mời mà tới như vậy, Phong Minh hận không thể tới thêm vài người, như vậy mới phù hợp với mục tiêu trước đó của bọn họ, kết giao rộng rãi bằng hữu, đem Vân Lĩnh học phủ tách ra ngoài.
Mang theo suy nghĩ như vậy, Phong Minh đối mặt với Chung Ưng Ly cũng là mặt mày rạng rỡ, tựa như trước đó đã là bạn thân giao tình thâm hậu vậy.
Điều này ngược lại khiến Chung Ưng Ly có chút nghi ngờ, nhìn Phong Minh thêm mấy lần, thái độ của Phong Minh so với lần gặp trước có chút không giống, đều rất nhiệt tình, nhưng bây giờ có chút nhiệt tình quá mức.
Chung Ưng Ly có cảm giác như gặp phải đối thủ, đương nhiên suy nghĩ trong lòng không hề lộ ra trên mặt.
Nhưng Dịch Hành Dương hiểu rõ hắn biết bao, nhìn hắn và Phong Minh qua lại thể hiện sự nhiệt tình của mình, tựa như một đôi tri kỷ lâu ngày gặp lại, khóe miệng Dịch Hành Dương khẽ nhếch lên, hóa ra Chung Ưng Ly ngươi cũng có ngày hôm nay.
Hắn cứ như nhìn thấy hai con hồ ly xảo quyệt, đang giơ những chiếc vuốt nhỏ thăm dò lẫn nhau vậy.
Người ngoài không biết tình hình, tu sĩ bên ngoài thấy cảnh tượng như vậy, không chỉ cảm khái trong lòng, mà còn bàn tán với những tu sĩ khác, hóa ra quan hệ giữa hai vị Kiều đạo hữu và Chung Ưng Ly lại tốt như vậy.
“Bọn họ không phải là đối thủ cạnh tranh sao? Nghe nói Chung Ưng Ly cũng tới phiến tinh không nơi Huyền Tiên Lôi Hổ tọa lạc, cuối cùng kém một nước cờ, nơi Huyền Tiên Lôi Hổ táng thân bị hai vị Kiều đạo hữu tìm được, hơn nữa còn chạy thoát ngay trước mắt bọn họ.”
“Chuyện này có gì đâu, chẳng lẽ quan hệ giữa Dịch Hành Dương và hai vị Kiều đạo hữu lại hòa thuận sao? Không phải cũng cùng tranh đoạt một đóa Tinh Không Diễm, Dịch Hành Dương và Chung Ưng Ly đều thất thủ đó thôi.”
“Nhìn như vậy, Dịch Hành Dương và Chung Ưng Ly quả nhiên tâm hung rộng mở.”
“Theo ta thấy, hai vị Kiều đạo hữu cũng là người tâm hung rộng lớn, kết giao rộng rãi, nghe nói bọn họ còn kết giao bằng hữu với thiên tài Phong Minh và Bạch Kiều Mặc của Vân Hải tiên vực, các ngươi có điều không biết…”
Vị tu sĩ này vừa nhận được tin tức từ bên ngoài, liền không kịp chờ đợi chia sẻ với những tu sĩ khác.
Quả thật có rất nhiều tu sĩ không biết tình hình, hóa ra tu sĩ Đan Minh của Vân Hải tiên vực trước đó gặp nạn, tình huống vô cùng nguy hiểm, chính là Kiều Trạch và Kiều Hải kịp thời chạy tới.
Mà tại sao bọn họ có thể kịp thời chạy tới cứu viện, chính là bởi vì thiên tài tiên đan sư Phong Minh nhận được thư cầu cứu của Đan Minh, không thể chạy tới được, liền liên hệ với Kiều Trạch và Kiều Hải ở gần nhất.
Hai vị này không nói hai lời, lập tức chạy tới cứu người ngay.
Chuyện này vừa nói ra, ai có thể không khen ngợi Kiều Trạch Kiều Hải một tiếng cao nghĩa, mà tiên đan sư Phong Minh của Vân Hải tiên vực cũng vậy.
Bản thân không thể giúp được, còn thay tu sĩ Đan Minh cầu cứu những tu sĩ khác ở gần, nhờ vậy mới liên hệ được với những nghĩa sĩ như Kiều Trạch Kiều Hải, đem toàn bộ tu sĩ Đan Minh đang lâm vào khốn cảnh cứu ra, tránh được thương vong nặng nề.
Toàn bộ câu chuyện kể xong, đám tu sĩ tại hiện trường liền thay đổi nhận thức về Kiều Trạch và Kiều Hải, hóa ra bọn họ là những tu sĩ như vậy, giành được không ít thiện cảm của mọi người.
Thử nghĩ khi bản thân gặp nạn, cũng hy vọng được như tu sĩ Đan Minh, gặp được người cứu viện thực lực cường hãn từ trên trời giáng xuống, giúp bọn họ thoát khỏi tuyệt cảnh.
Kết giới cách âm chỉ khiến âm thanh bên trong không truyền ra ngoài, nhưng với người có hồn lực cường đại, âm thanh bên ngoài vẫn có thể lọt vào tai rõ ràng.
Chung Ưng Ly tai nghe tám hướng, một mặt cùng Phong Minh Bạch Kiều Mặc bồi đắp tình cảm, một mặt vẫn tiếp nhận những lời bàn tán của tu sĩ bên ngoài.
Chung Ưng Ly kinh ngạc hỏi: “Không lâu trước các ngươi đã cứu một nhóm tu sĩ Đan Minh của Vân Hải tiên vực?”
Phong Minh nói: “Ồ? Sao Chung đạo hữu biết được?”
Chung Ưng Ly chỉ ra ngoài: “Vừa nghe tu sĩ bên ngoài nói tới, có thể thấy chuyện này đã truyền ra rồi.”
Phong Minh khiêm tốn nói: “Chỉ là trùng hợp thôi, nhận ủy thác của bằng hữu, tự nhiên phải tận lực mà làm.”
Chung Ưng Ly vỗ tay nói: “Lời này nói hay lắm, ta thích, hai vị bằng hữu này tại hạ kết định rồi.”
Phong Minh lập tức lấy ra liên lạc châu: “Được, Chung đạo hữu người bằng hữu này chúng ta cũng kết định rồi, đến đây trao đổi phương thức liên lạc một chút đi, Dịch đạo hữu có muốn cùng không?”
Dịch Hành Dương nhìn trái nhìn phải, luôn có cảm giác như một cước đạp vào cái bẫy người khác đã giăng sẵn từ lâu, nhưng mà, lại cảm nhận được sự chân thành kết giao của bọn họ.
Trong lòng Dịch Hành Dương một lần nữa khẳng định Phong Minh và Chung Ưng Ly đều là hồ ly xảo quyệt, tay thì lấy liên lạc châu ra, bằng hữu như vậy cũng không tệ.
Sau khi trao đổi xong, Chung Ưng Ly lại tò mò về hai người bạn bọn họ kết giao, tức là Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.
Bọn họ cũng có trong tay một bản danh sách thiên tài của các tiên vực cần đối đãi thận trọng, nhưng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc trong danh sách không mấy nổi bật, dù sao so với Kiều Trạch Kiều Hải thì kém hơn không ít.
Nhưng nhìn Kiều Trạch Kiều Hải khá coi trọng, vì vậy sinh ra tò mò.
Chung Ưng Ly đã chủ động nhắc tới, Phong Minh đương nhiên không tiếc lời khen ngợi bản thân và Bạch Kiều Mặc:
“Bọn họ đương nhiên là những tu sĩ xuất sắc hàng đầu, nếu Chung đạo hữu và Dịch đạo hữu gặp được bọn họ, chắc chắn cũng sẽ có cảm tưởng giống như chúng ta.
Bọn họ một người là tiên đan sư rất xuất sắc, một người là tiên trận sư ưu tú, chỉ là hành sự rất khiêm tốn, bên ngoài mới không có bao nhiêu danh tiếng truyền ra.”
Lôi thú lúc này đã thu nhỏ lại vào trong Lôi Thú Thương, nhưng Bạch Kiều Mặc không chặn cảm giác của nó với bên ngoài.
Lúc này nghe Phong Minh thổi phồng bản thân, còn nói bản thân hành sự khiêm tốn, Lôi thú ở trong Lôi Thú Thương cười lăn lộn khắp nơi, còn dùng móng vuốt vỗ đập, cười chết con thú mất.
Bạch Kiều Mặc hờ hững ném tới một ánh mắt cảnh cáo, cũng chỉ khiến Lôi thú thu liễm lại đôi chút.
Phong Minh liếc nhìn Chung Ưng Ly không dám hoàn toàn tin tưởng, thầm nghĩ không cho các ngươi thấy chút bản lĩnh thật sự, hắn và Bạch đại ca chẳng phải sẽ bị người ta coi thường sao?
Dù không thể dùng chân thân đi lại bên ngoài, cũng phải dương danh một phen trong Thất Lạc đại lục.
Phong Minh lấy ra hai bình ngọc, lần lượt đẩy tới trước mặt Chung Ưng Ly và Dịch Hành Dương: “Trước đó gặp gỡ Phong tiên đan sư, Phong tiên đan sư tặng cho ta một ít tiên đan, để thay cho bạn tốt của ta chứng minh, ta chia ra hai viên cho hai vị, hy vọng không lâu sau có thể nghe được tin tốt của hai vị.”
Chung Ưng Ly mặt mày hiếu kỳ nhận lấy bình ngọc, mở ra xem, rốt cuộc là tiên đan gì mà khiến Kiều Trạch tôn sùng vị tiên đan sư tên Phong Minh này đến vậy.
Kết quả vừa mở ra, Chung Ưng Ly liền lập tức đậy lại, mặt mày kinh thán nói: “Kiều Trạch đạo hữu thật sự tặng cho Chung mỗ sao?”
Phong Minh nói: “Chuyện này còn giả được sao? Yên tâm đi, phần của ta và Kiều Hải ca đương nhiên là giữ lại rồi.”
Chung Ưng Ly hỏi: “Cũng là cực phẩm?”
Phong Minh gật đầu: “Đúng vậy, năm đó trong đại hội tỷ thí của thập đại học phủ, Phong tiên đan sư đã nổi danh nhờ tỷ lệ xuất đan cực phẩm cực cao.”
Dịch Hành Dương lúc này cũng chấn kinh, bởi vì hắn cũng nhìn thấy trong bình ngọc trước mặt mình, đựng một viên tiên đan cực phẩm, hơn nữa còn là nhị phẩm, chính là tiên đan có trợ giúp tu sĩ Hư Tiên đỉnh phong đột phá tấn cấp Chân Tiên.
Ngay cả phần đan dược tông môn chuẩn bị cho hắn, cũng chỉ là một viên thượng phẩm, bây giờ lại có người đưa một viên tiên đan cực phẩm tới trước mặt hắn.
Nói thật, dù là kiêu tử có thân phận như hắn, cũng không nỡ trả lại.
Nhưng Dịch Hành Dương cũng không chịu nhận không viên tiên đan này, dù sao giá trị của viên nhị phẩm cực phẩm tiên đan này rất cao, hơn nữa thuộc loại có tiền cũng không mua được.
Nghĩ một lát, Dịch Hành Dương từ trong nhẫn trữ vật lấy ra mấy cái hộp, đẩy tới trước mặt Kiều Trạch: “Viên đan này Dịch mỗ mặt dày nhận lấy, nhưng mấy cây tiên thảo thu hoạch được ở Thất Lạc đại lục này, xin Kiều Trạch đạo hữu chuyển giao cho Phong tiên đan sư, coi như là một phần lễ vật của Dịch mỗ.”
Chung Ưng Ly lập tức cũng thức thời lấy ra một phần tiên thảo: “Đúng, đúng, thiên tài như vậy, bọn ta rất muốn kết giao, xin Kiều Trạch đạo hữu làm người trung gian, ngày khác có cơ hội cùng nhau uống rượu.”
Phong Minh cũng không từ chối, nói: “Được, vậy ta thay Phong tiên đan sư nhận lấy, nhất định sẽ có cơ hội gặp mặt, Phong tiên đan sư và Bạch tiên trận sư có tính tình giống như chúng ta, cũng thích kết giao tu sĩ thiên tài các nơi.”
Vì lời nói này, bốn người nâng chén cùng nhau uống rượu.
Lôi thú cười tới đau cả bụng.
Kim Tử ngồi bên cạnh, phải cố gắng khống chế lắm mới không bật cười thành tiếng, chỉ là kết quả của sự khống chế đó khiến biểu cảm trên mặt nàng hơi méo mó đi đôi chút.
May mà ánh mắt của Dịch Hành Dương và Chung Ưng Ly đều không rơi trên người nàng, nếu không e rằng sẽ nghi ngờ tại sao lại như vậy.
Ngược lại Tiểu Tinh vẫn bất động thanh sắc, điều này cũng liên quan tới tính cách của hắn.
Kim Tử nhìn Bạch chủ nhân một cái, thấy Bạch Kiều Mặc không có chút khác thường nào, thầm nghĩ quả nhiên là người làm bạn lữ với chủ nhân của nàng, bên trong thực ra đều giống nhau, nàng Kim Tử không làm được tới mức độ này.
Bốn người thực sự trò chuyện rất vui vẻ, không chỉ nói về lịch luyện ở Thất Lạc đại lục, còn bàn về tâm đắc tu luyện.
Càng nói càng hợp ý, có xu hướng muốn kết bái làm huynh đệ khác họ ngay tại chỗ, đương nhiên còn muốn kéo cả Phong Minh và Bạch Kiều Mặc “không có mặt” cùng vào kết bái.
Các tu sĩ khác cứ như vậy trơ mắt nhìn bọn họ càng trò chuyện càng thân thiết, ngay cả Dịch Hành Dương trong ấn tượng của bọn họ tính tình có phần lạnh lùng, cũng không tiếc lời nói.
Đừng nói tới những tu sĩ bên ngoài, ngay cả các sư đệ sư muội cùng là đệ tử Thái Nguyên tiên tông, nhìn thấy Dịch Hành Dương như vậy, cũng kinh ngạc vô cùng, Dịch sư huynh của bọn họ từ khi nào lại “khéo ăn khéo nói” như vậy?
Bọn họ nhìn về phía Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, đều là vì hai người này đi, trước đây cảnh tượng Dịch sư huynh và Chung Ưng Ly chung đụng bọn họ đâu phải chưa từng thấy.
Hai người này trong mắt đám đệ tử này, trở nên tựa như tuyệt đại yêu cơ, quyến rũ khiến Dịch sư huynh của bọn họ tính tình đại biến.