Chương 1161: Chỉ là Kiều Trạch và Kiều Hải
Bên chỗ Kim Tử và Tiểu Tinh, công thủ đều vững vàng, tạm thời không cần Phong Minh bọn họ bận tâm, huống chi còn có một con Ong Chúa đang lén lút rình rập cơ hội chọc cho địch nhân một nhát.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc quyết tâm tốc chiến tốc thắng. Cây Lôi Thú Thương trong tay Bạch Kiều Mặc sắc bén vô cùng, đi tới đâu sấm rền vang dội tới đó.
Từ xa chỉ thấy bóng thương bao phủ toàn bộ đối thủ, đối thủ của bọn họ dù muốn chạy trốn cũng không có đường nào mà chạy.
Phong Minh thì trực tiếp vung nắm đấm đánh thẳng vào địch nhân. Nhị phẩm tiên khí của đối thủ cũng không thể áp chế nổi, còn những món nhất phẩm tiên khí kém hơn một chút thì có thể bị nắm đấm của Phong Minh đập tới nứt toác.
Đồng thời, trong nắm đấm của Phong Minh còn mang theo khí tức hỏa diễm nồng đậm. Phàm là đệ tử Thiên Tâm Các dính phải, đều đồng loạt phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Cho dù là đệ tử hư tiên đỉnh phong, đối mặt với hai người này cũng không có chút lực phản kháng nào, hoàn toàn bị bọn họ áp chế. Chỉ hai người mà đã nghiền ép toàn bộ hơn mười đệ tử tới phục kích bọn họ.
Nhìn từng đệ tử ngã xuống dưới thương ảnh và hỏa diễm quyền của hai người, đệ tử Thiên Tâm Các hối hận vô cùng vì đã tới phục kích bọn họ, càng hối hận vì đã nghĩ quẩn mà muốn đối phó với hai người này bên trong Thất Lạc Đại Lục.
Bọn họ dám tiến vào Thất Lạc Đại Lục rồi còn công khai lộ ra thân phận, không hề có chút ý che giấu nào, chẳng phải chính là tỏ rõ không hề lo lắng đệ tử Thiên Tâm Các sẽ đối phó với bọn họ sao?
Những đệ tử còn lại muốn bỏ chạy, nhưng dưới thương ảnh dày đặc của Lôi Thú Thương, lại thêm không gian kết giới do Bạch Kiều Mặc âm thầm bố trí, những đệ tử này căn bản không thể đào thoát.
Điều khiến đám đệ tử này tức giận nhất chính là, Bạch Kiều Mặc lại còn bỏ mặc bọn chúng, quay người sang đối phó với đám đệ tử Thiên Tâm Các ở phía bên kia, tiếp viện cho Kim Tử và Tiểu Tinh.
Thiếu mất Bạch Kiều Mặc, lẽ nào mấy đệ tử còn lại này có đường sống?
Phong Minh vung tay một cái, Tinh Viêm Hỏa liền xuất hiện bên cạnh hắn. Đám đệ tử nhìn thấy đóa hỏa diễm chói lọi rực cháy này, mới hiểu vì sao những đệ tử chết trong tay hắn trước khi chết lại thống khổ tới vậy.
Hóa ra là kình quyền mang theo hỏa diễm của Tinh Viêm Hỏa chui vào trong thân thể bọn chúng, trước tiên thiêu đốt toàn bộ nội tạng thành tro bụi.
Tinh Viêm Hỏa đột nhiên bộc phát, hỏa tinh dày đặc phủ xuống mấy đệ tử còn lại, thân ảnh Phong Minh lại nhanh chóng xuyên qua trong đó.
Ở phía xa, hai tu giả đang nằm rạp trên một khối vẫn thạch nhìn tới ngây người. Bọn họ cũng không ngờ thực lực của hai người này lại cường hãn tới vậy, đệ tử Thiên Tâm Các bị đánh tới không còn sức phản kích, thực lực chênh lệch quá lớn.
Khi đóa hỏa diễm kia xuất hiện, hai người càng kinh hô thành tiếng.
“Lại là Tinh Viêm Hỏa! Thảo nào bọn họ muốn tranh đoạt Tinh Không Diễm với Dịch Hành Dương, hóa ra là bọn họ đang sở hữu Tinh Viêm Hỏa, thôn phệ được Tinh Không Diễm rồi thì Tinh Viêm Hỏa chắc chắn sẽ tiến thêm một tầng nữa.”
“Khá lắm, một kẻ sở hữu Tinh Viêm Hỏa, nhục thân cường hãn, sức chiến đấu cận thân đáng sợ, kẻ còn lại thì tu luyện lôi thuộc tính công pháp, lại dường như còn có thể thao khống không gian chi lực.”
Phát hiện như vậy khiến hai người kích động không thôi, cuối cùng cũng nhìn thấu được chân tướng thực sự của hai nhân vật trong truyền thuyết này. Tin tức như vậy mà truyền ra, toàn bộ Thất Lạc Đại Lục chắc chắn sẽ nổ tung.
Mang theo tâm trạng kích động, bọn họ trơ mắt nhìn đệ tử Thiên Tâm Các cuối cùng chết dưới tay bốn tu giả kia, thật sự không một ai có thể sống sót chạy thoát.
Toàn bộ nhóm đệ tử Thiên Tâm Các bị tiêu diệt sạch, mà đối thủ của bọn họ căn bản chẳng bị thương tích gì đáng kể.
Quét dọn xong chiến trường, Bạch Kiều Mặc ném ra tiên chu, bọn họ bước lên rồi tiên chu liền bay đi.
Nhưng trước khi bay đi, Bạch Kiều Mặc nhìn về phía một khối vẫn thạch ở xa không bị chiến đấu lan tới, chỉ nhìn một cái rồi không có thêm động tác gì, liền thao khống tiên chu vụt một tiếng bay khỏi mảnh tinh không này.
Hai tu giả đang nằm rạp trên vẫn thạch tự cho là ẩn giấu rất kỹ, lại bị cái nhìn đó dọa cho toát cả mồ hôi lạnh.
Một lúc sau, hai thân ảnh hiện ra. Tu giả có tu vi yếu hơn nói: “Lão đại, có phải chúng ta đã bị tên kia phát hiện rồi không?”
Tu giả còn lại lau mồ hôi trên trán nói: “Chắc chắn là bị phát hiện rồi, thật là quá nhạy bén. May là bọn họ không muốn động thủ, có lẽ đã đoán ra thân phận của chúng ta rồi.”
Hắn lại nói: “Đi, mau quay về, báo cáo tình hình vừa rồi lên ngay.”
Hai tu giả này từ một hướng khác rời đi.
Lúc này, Kim Tử cũng kinh hô: “Chính là khối vẫn thạch đó, ta chính là vì phát hiện khối vẫn thạch đó không thấy nữa nên mới nghi ngờ, hóa ra phía trên còn giấu tu giả sao?”
Bạch Kiều Mặc nói: “Đối phương không có ác ý, dường như chỉ đang nhìn trộm, hơn nữa còn là giấu sẵn ở đó từ trước, có lẽ có liên quan tới Linh Âm Lâu. Mà cũng không chỉ có một bên đang rình mò, hẳn là không ít tu giả đều hứng thú với ân oán giữa chúng ta và Thiên Tâm Các.”
Phong Minh nói: “Không cần để ý tới bọn họ nữa, chúng ta tiếp tục tìm nơi táng thân của Lôi Hổ Huyền Tiên.”
Vốn đây cũng là tình huống mà bọn họ đã lường trước khi không che giấu hành tung, nhưng mọi người nhìn thấy chỉ là Kiều Trạch và Kiều Hải, liên quan gì tới Phong Minh và Bạch Kiều Mặc của hắn chứ?
Đúng như bọn họ dự liệu, tình hình Thiên Tâm Các muốn phục kích bọn họ thực ra không ít tu giả của các thế lực đều biết, vì vậy đều đã quyết định sẽ dò xét một phen, thủ đoạn thi triển cũng không giống nhau.
Bởi vậy trận chiến này kết thúc mới một ngày, không ít tu giả trong Thất Lạc Đại Lục đã nhận được tin tức, toàn bộ đệ tử Thiên Tâm Các đi phục kích Kiều Trạch Kiều Hải đã bị tiêu diệt sạch. Đây coi như là lần đầu tiên hai vị này thực sự lộ ra nanh vuốt, sắc bén dị thường.
Sau đó lại có lưu ảnh thạch ghi lại trận chiến này được truyền ra, không ít cửa hàng đều có bán.
Phàm là tu giả nhận được tin tức đều vội vàng tới mua, tranh thủ tìm hiểu sớm nhất thực lực chiến đấu chân thực của hai vị tu giả họ Kiều này.
Bọn họ muốn biết, hai người này rốt cuộc dựa vào bản sự thật sự, hay chỉ dựa vào vận may nhất thời mà cướp được Tinh Không Diễm từ tay Dịch Hành Dương.
Hoa Mãn Phương của Phồn Hoa Thương Phố được coi là một trong những thương phố lưu động lấy được lưu ảnh thạch sớm nhất. Thân là quản sự, nàng đương nhiên có thể xem trước, xem xong liền chấn động ngay tại chỗ. Hình ảnh trong lưu ảnh thạch phơi bày ra nội tình quá mức kinh người.
Thế nhưng hai tu giả có thực lực cường hãn như vậy, các phương thế lực, bao gồm cả thế lực của Vân Hải Tiên Vực, đều không thể dò hỏi ra thêm được bất cứ lai lịch bối cảnh nào.
Lần đầu xuất hiện là ở Thạch Nhân Tộc, chỉ vì Thạch Nhân Tộc vì thiếu chủ của họ mà mời các vị tiên đan sư khắp nơi tới chẩn trị. Sau đó lại tới Băng Sương Xà Tộc, cứu chữa thiếu chủ tộc đó xong thì dẫn ra sự kiện khế ước long, khiến một gia tộc bị diệt vong. Cuối cùng chính là ân oán với Thiên Tâm Các.
Nhưng thiên tài tu giả có thiên phú chiến lực cao như vậy lại còn sở hữu Tinh Viêm Hỏa, trước kia sao có thể vô danh vô tiếng?
Khi lưu ảnh thạch được đưa tới, không ít tu giả còn lưu lại trên mảnh lục địa vụn này đều chưa rời đi, bởi vì bọn họ cũng đoán trước hai vị tu giả họ Kiều và đệ tử Thiên Tâm Các ắt có một trận chiến, bọn họ ở lại chính là để chờ đợi kết quả trận chiến.
Lưu ảnh thạch vừa được đưa tới, đám tu giả này liền tranh nhau mua, rồi trong đám người liên tục vang lên những tiếng kinh hô và hít khí lạnh. Xem trọn đoạn ảnh lưu lại xong, mọi người càng nổ tung.
“Thế này thì quá mạnh rồi, hơn mười đệ tử Thiên Tâm Các chạy tới phục kích bọn họ trước, kết quả bị họ một lưới bắt hết, không một ai chạy thoát.”
“Không phải nói Kiều Trạch kia là tiên đan sư sao? Vì sao sức chiến đấu cận thân lại cường hãn như vậy? Còn sở hữu một đóa Tinh Viêm Hỏa, thảo nào lại muốn cướp Tinh Không Diễm.”
“Thảo nào bọn họ có thể cướp được đóa Tinh Không Diễm kia, trước đây còn có chút hoài nghi, giờ xem ra Dịch Hành Dương thua thật không oan.”
“Mấu chốt là bọn họ mới chỉ hư tiên hậu kỳ thôi, nhìn đám đệ tử Thiên Tâm Các kia đi, còn có cả hư tiên đỉnh phong, vậy mà cũng bị xử lý gọn gàng sạch sẽ.”
“Ha ha, đệ tử Thiên Tâm Các ngông cuồng buông lời, nhờ các bên hỗ trợ cung cấp hành tung của hai vị này, chắc là tu giả khắp Thất Lạc Đại Lục đều biết bọn chúng muốn đối phó với hai vị này, kết quả thì sao?
Đám đệ tử Thiên Tâm Các khác tiến vào đây chắc hộc máu tức chết rồi nhỉ? Tiếp theo bọn chúng có rụt cổ trốn biệt tăm không?”
“Cái này khó nói, dù sao thì chắc chắn không còn khoa trương như trước nữa.”
“Có lẽ sẽ chờ tới khi trong bọn chúng xuất hiện một chân tiên rồi mới ra mặt.”
Theo thời gian trôi qua, phạm vi truyền bá của những lưu ảnh thạch này ngày càng rộng, đến mức đệ tử Thái Nguyên Tiên Tông cũng kiếm được một khối, đưa tới tay Dịch sư huynh của bọn họ.
Đệ tử Thái Nguyên Tiên Tông cực kỳ không thích những lời đồn đại bên ngoài. Bên ngoài đều nói Dịch sư huynh của bọn họ thua trong tay Kiều Trạch Kiều Hải, thực lực không bằng người ta.
Dù chính Dịch Hành Dương cũng thừa nhận đối phương là thiên tài, nhưng trong lòng bọn họ vẫn cho rằng, Dịch sư huynh chẳng qua chỉ là nhất thời vận may không tốt, để đối phương cướp mất Tinh Không Diễm trước mà thôi.
Nếu gặp lại, Dịch sư huynh chắc chắn có thể đoạt lại Tinh Không Diễm.
Vì vậy khi bên ngoài xuất hiện lưu ảnh thạch về trận chiến của hai người này, bọn họ liền nóng lòng muốn kiếm ngay một khối.
Trước đó tràn đầy tự tin, nhưng sau khi xem xong đoạn ảnh bên trong, bọn họ lại im bặt không nói nên lời.
Dịch Hành Dương thì từ đầu tới cuối đều rất bình tĩnh, dường như không hề ngạc nhiên khi đệ tử Thiên Tâm Các bị diệt sạch, như thể đã sớm đoán trước kết quả này.
“Sư huynh, huynh không ngạc nhiên với kết quả này sao?”
Dịch Hành Dương nói: “Nếu đến mức này còn giải quyết không xong, vậy thì không xứng làm đối thủ của ta.”
Điều duy nhất khiến hắn hơi kinh ngạc là Kiều Trạch lại sở hữu Tinh Viêm Hỏa, thảo nào trong tình huống nguy hiểm như vậy vẫn tranh đoạt Tinh Không Diễm với hắn.
Điều này cũng khiến Dịch Hành Dương biết rằng, Tinh Không Diễm không đoạt lại được nữa, chắc chắn đã bị đóa Tinh Viêm Hỏa này thôn phệ mất rồi.
Xem ảnh chiến đấu là có thể biết, đóa Tinh Viêm Hỏa này hiện giờ uy lực kinh người, mà chủ nhân có thể điều khiển được đóa Tinh Viêm Hỏa này, thực lực đương nhiên cũng phi phàm.
Sư đệ mang lưu ảnh thạch về lại hỏi: “Bên ngoài đều nói, đệ tử Thiên Tâm Các định ẩn nhẫn tạm thời, chờ có đệ tử tấn cấp chân tiên rồi sẽ tìm bọn họ tính sổ, Dịch sư huynh thấy Thiên Tâm Các có triển vọng không?”
Dịch Hành Dương trực tiếp cười khẩy một tiếng, rõ ràng là cực kỳ khinh thường đệ tử Thiên Tâm Các, cho rằng ý nghĩ đó của bọn chúng chỉ là nằm mơ giữa ban ngày.
Hắn ném lưu ảnh thạch trả lại, nói: “Đây chỉ là một góc thực lực của bọn họ mà thôi.”
Bởi vì hắn đã từng chứng kiến loại thủ đoạn kia, thực lực bày ra trong đoạn ảnh này cũng không đáng để hắn phải kinh thán.
Đệ tử Thái Nguyên Tiên Tông đều kinh ngạc, ý là, hai người kia còn giấu những lá bài tẩy sâu hơn chưa lộ ra, mà Dịch sư huynh của bọn họ, có phải đã từng chứng kiến rồi không?
Nhưng bọn họ hỏi lại Dịch Hành Dương, Dịch Hành Dương lại không muốn trả lời nữa.
Có nói ra, bọn họ cũng không thể hiểu, cũng sẽ không tin phán đoán của hắn, nhưng hắn tự tin mình không nhìn lầm.
Một đoàn người của Vân Lĩnh Học Phủ sau khi băng bè vượt suối cũng tới được một vùng lục địa có thương phố lưu động. Biết được trong thương phố có bán lưu ảnh thạch về trận chiến giữa Kiều Trạch Kiều Hải và đệ tử Thiên Tâm Các, bọn họ liền vội vàng móc tiên thạch ra mua.
Tuy ngoài Mạnh Huyền Chí ra, không ai biết thân phận thật sự của Kiều Trạch Kiều Hải, nhưng bản thân bọn họ vốn là nhân vật phong vân của Vân Hải Tiên Vực, lại liên quan tới Vân Hải Tiên Vực, sao có thể không quan tâm ngay từ đầu.
Xem xong đoạn ảnh, từng người đều tấm tắc kinh thán, đối với Kiều Trạch Kiều Hải càng khâm phục tới sát đất. Mạnh Huyền Chí thì chỉ nhẹ nhàng thở phào một hơi, rồi nở nụ cười.
Hắn thực ra đã đoán trước đệ tử Thiên Tâm Các sẽ không phải là đối thủ của Phong Minh bọn họ, nhưng khi chưa biết kết quả thì vẫn có chút lo lắng. Giờ thấy đoạn ảnh này, quả nhiên càng thêm yên tâm.
Năm đó bên trong Mộc Tộc di chỉ, ngay cả những cao thủ hư tiên hậu kỳ hư tiên đỉnh phong từ Trung Tiên Vực xuống cũng không phải đối thủ của Phong Minh bọn họ. Hiện giờ bọn họ thực lực càng mạnh hơn, đối phó với đệ tử Thiên Tâm Các đương nhiên không thành vấn đề.