← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 1160: Viên vẫn thạch không thấy đâu nữa

20 min read 31.08.2026

 

Một nơi nào đó trong tinh hà có một khối vẫn thạch đang chầm chậm bay, bên trên không thấy bóng người, nhưng thực tế lại có hai tu sĩ đang trò chuyện.

“Lão đại,” một giọng nói khá kích động, “chúng ta thật sự có thể trở thành tu sĩ đầu tiên quay được cảnh tượng chiến đấu của hai người Kiều Trạch và Kiều Hải sao? Cuối cùng chúng ta cũng có cơ hội tận mắt chứng kiến chiến lực thực sự của hai người này rồi sao?”

“Bình tĩnh chút, mọi thứ ngươi muốn đều sẽ có. Đã tới Thất Lạc Đại Lục này rồi, còn lo không có cơ hội thấy cảnh hai người này thi triển thực lực sao?”

“Lão đại, ta không phải quá kích động sao. Ngay cả Dịch Hành Dương còn không giành lại được bọn họ, Tinh Không Diễm hợp với công pháp tu luyện của Dịch Hành Dương biết bao. Nhưng mà, có phải điều này nói lên rằng trong hai người Kiều Trạch và Kiều Hải, có người cũng tu luyện công pháp liên quan tới năng lượng tinh thần hay không?”

“Tu sĩ cần Tinh Không Diễm, chưa chắc đã cần tu luyện công pháp loại tinh thần.”

“Hoa chưởng quầy đã nói rồi, đám tinh thú bọn họ đưa tới, thú hạch không còn một viên nào, đều giữ lại dùng cho mình.”

“Tới rồi, tới rồi, có tiên chu bay về hướng này, cảnh giác lên.”

“Vâng, lão đại.”

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ngồi trong tiên chu, Kim Tử và Lôi Thú tự đề cử mình điều khiển tiên chu.

Bọn họ còn đang canh cánh chuyện đánh cược trước đó thất bại toàn bộ, đem tức giận trút lên đầu đệ tử Thiên Tâm Các.

Đều tại đám đệ tử Thiên Tâm Các không phối hợp với bọn họ. Đợi gặp được bọn chúng rồi, nhất định phải đánh cho một trận ra trò, để hả cơn giận này.

Cho nên bọn họ liền tự mình điều khiển tiên chu, muốn phát hiện đệ tử Thiên Tâm Các ngay từ phút đầu tiên.

Lôi Thú ngồi chồm hỗm ở đầu thuyền, oán trách: “Đã ba ngày trôi qua rồi, nữ tu trong cửa hàng kia có phải ăn nói bậy bạ lừa gạt chúng ta không? Bây giờ đến cả bóng ma Thiên Tâm Các cũng chẳng thấy một cái.”

Kim Tử nói: “Nếu dám lừa gạt chúng ta, chúng ta lập tức quay lại đập nát cửa hàng di động của nàng ta.”

Lôi Thú nói: “Phải, đập nát cho xong.”

Không biết qua bao lâu, Kim Tử đang hai mắt sáng quắc quét nhìn bốn phương tám hướng, đột nhiên nhảy dựng lên kêu: “Bạch chủ nhân, có phải chúng ta lọt vào trận pháp cạm bẫy rồi không? Vừa rồi ta rõ ràng nhìn thấy có một viên vẫn thạch, bay được một đoạn rồi viên vẫn thạch đó thế nào lại không thấy đâu nữa.”

Lôi Thú cũng nhảy dựng lên: “Cái gì? Dám bố trí trận pháp cạm bẫy đối phó chúng ta sao?”

Nó nhảy dựng lên, cũng không nhịn được muốn cười.

Hắc hắc, từ trước tới nay chỉ có Bạch Kiều Mặc bọn họ dùng trận pháp cạm bẫy đối phó kẻ khác, bây giờ lại có kẻ dùng trận pháp cạm bẫy đối phó bọn họ, cười chết con thú rồi.

Bạch Kiều Mặc vốn chỉ dành hai phần tâm thần chú ý tới tình hình bên ngoài, lúc này dừng việc suy diễn tiên trận lại, mở mắt đứng dậy, nhìn ra tinh không bên ngoài tiên chu.

Phong Minh cũng đứng dậy theo, còn tò mò hỏi Kim Tử, viên vẫn thạch nàng nhìn thấy ban đầu ở đâu.

Kim Tử chỉ một hướng, quả nhiên nơi đó trống rỗng.

Phong Minh nói: “Kim Tử làm tốt lắm, nhanh như vậy đã phát hiện manh mối rồi.”

Bạch Kiều Mặc khẽ điều động một chút không gian lực lượng thăm dò, liền nói: “Đúng vậy, phiến không gian này bị phong tỏa rồi. Chờ đấy, ta lập tức phá vỡ phong tỏa.”

Trong tình trạng bị phong tỏa, rất dễ xảy ra chuyện ngoài tầm khống chế. Bạch Kiều Mặc không cho rằng hắn và Phong Minh ở chỗ này có thể vô địch.

Huống chi kẻ địch mai phục bọn họ có bao nhiêu người bọn họ cũng không rõ. Cho nên thay vì chờ đối phương động thủ, chi bằng bọn họ chủ động khiến cục diện sáng tỏ, khiến lũ địch nhân ẩn nấp trong bóng tối đều phải lộ diện.

Nói đoạn, Bạch Kiều Mặc liền điều động thêm nhiều không gian lực lượng hơn, xé nát không gian của khu vực bị phong tỏa này.

Lập tức, bốn phương tám hướng nơi bọn họ đang đứng đều xuất hiện vết nứt không gian.

Ở dải tinh hà có không gian bất ổn định này, Bạch Kiều Mặc có thể dễ dàng kéo động nhiều không gian lực lượng hơn, cũng chính là làm gia tăng thêm trạng thái bất ổn của không gian, đánh trả khiến đối phương trở tay không kịp, có bao nhiêu hậu chiêu cũng không kịp sử dụng.

Như Bạch Kiều Mặc dự liệu, tiên chu của bọn họ vừa lao đầu vào khu vực bị phong tỏa này, đám đệ tử Thiên Tâm Các ẩn nấp trong bóng tối liền mừng rỡ. Đang lúc bàn bạc xem khi nào thì động thủ, liền phát hiện tốc độ của tiên chu bên trong chậm lại.

Có người nghi ngờ: “Chẳng lẽ bọn họ phát hiện ra vấn đề? Không thể nhanh như vậy được, chúng ta dùng chính là tiên trận cao cấp nhị phẩm, bọn họ chẳng qua chỉ là hai tu sĩ Hư Tiên hậu kỳ.”

Phong Minh sau khi tấn cấp lại điều chỉnh tu vi xuống Hư Tiên hậu kỳ, không để lộ tu vi Hư Tiên đỉnh phong vừa mới tấn cấp, do đó khiến địch nhân cũng không có được tin tức mới nhất tận tay.

“Có thể bọn họ có chuyện gì đó thôi.”

Bên ngoài khu vực bị phong tỏa có một viên vẫn thạch đang chầm chậm bay, phía trên có hai tu sĩ vẫn đang ẩn nấp, đám tu sĩ mai phục ở đây đều không phát hiện ra sự tồn tại của bọn họ.

Bọn họ lại không biết rằng, Kim Tử đã lấy viên vẫn thạch mà bọn họ ẩn thân làm tọa độ tham chiếu, phát hiện viên vẫn thạch không thấy nữa chẳng phải là phát hiện ra vấn đề sao.

Bọn họ đã chờ đợi ở đây không ít thời gian. Trong khoảng thời gian này liền thấy có tiên chu tới trước, bận rộn một phen ở chỗ này, bố trí tiên trận, phong tỏa một khu vực lại.

Sau đó bọn họ lại thấy một chiếc tiên chu khác bay tới, lao thẳng đầu vào khu vực bị phong tỏa, sau đó bọn họ liền không thấy bóng dáng chiếc tiên chu kia nữa.

“Thật sự trúng mai phục rồi? Lão đại, nhãn lực của Kiều Trạch và Kiều Hải cũng chẳng ra gì, dễ dàng trúng mai phục như vậy. Hỏng rồi, bọn họ sẽ không ngã xuống trong tay đám đệ tử Thiên Tâm Các chứ.”

“Bình tĩnh chút, chưa tới giây phút cuối cùng tuyệt đối đừng vội hạ kết luận. Trận chiến đấu này còn chưa bắt đầu, sao có thể khẳng định hai vị Kiều đạo hữu kia ngã xuống được?”

“Lão đại coi trọng hai người đó vậy sao?”

“Ta là không muốn dễ dàng hạ kết luận. Làm nghề của chúng ta, cần phải có thêm kiên nhẫn, hiểu không?”

“Được rồi, lão đại, nhưng ta vẫn không mấy coi trọng bọn họ… khoan đã, lão đại, phía trước xảy ra chuyện gì vậy? A a a, sao đột nhiên nhiều vết nứt không gian thế kia, a a a, phong tỏa bị phá vỡ, lại thấy chiếc tiên chu kia rồi?”

“Ta có mắt, ta thấy chiếc tiên chu kia rồi, không cần ngươi la hét om sòm. Ngươi ồn quá đấy.”

Vị lão đại này cũng kinh ngạc trước cảnh tượng mình nhìn thấy. Không ngờ vừa lao vào khu vực bị phong tỏa, đã xuất hiện biến cố như vậy.

Vô cùng rõ ràng, nhất định là hai vị tu sĩ họ Kiều kia ra tay. Bọn họ đã khuấy loạn phiến không gian này? Chẳng lẽ lực lượng của bọn họ còn liên quan tới không gian?

Đám đệ tử Thiên Tâm Các còn đang định xem xem tu sĩ trong chiếc tiên chu kia đang làm gì, thì không gian của dải đất bị phong tỏa này đột nhiên sụp đổ, trong khoảnh khắc liền khiến đại trận bọn họ bố trí cũng như nơi ẩn thân của bọn họ bại lộ.

Trên không trung trái phải mỗi bên ẩn nấp một chiếc tiên chu, tình huống đột ngột ập tới khiến mặt mũi bọn họ đều lộ ra vẻ kinh ngạc.

Sự sụp đổ của không gian còn khiến tiên trận cao cấp nhị phẩm ban đầu trong chớp mắt trở nên bất ổn định. Bạch Kiều Mặc chính là đang chờ giây phút này.

Hắn hai mắt bắn ra tinh quang nhìn về phía phong tỏa tiên trận bốn phía. Bây giờ tiên trận này trong mắt hắn khắp nơi đều là lỗ hổng. Khoảnh khắc tiếp theo liền thu tiên chu lại, nói: “Theo ta phá vây.”

Nói xong hắn liền tự mình lao nhanh về phía nơi có lỗ hổng lớn nhất. Tay vung ra, Lôi Thú thương nắm chặt trong tay.

Lôi Thú bất đắc dĩ tiến vào trong Lôi Thú thương, gầm lên một tiếng. Một bóng đen mang theo lôi điện chi quang có thể xé rách trời xanh liền đâm thẳng về phía trước.

Trong khoảnh khắc này, hai tu sĩ ẩn nấp trên viên vẫn thạch bên ngoài là kích động nhất.

Tu sĩ vừa rồi còn cho rằng Kiều Trạch và Kiều Hải sẽ ngã xuống kinh hô: “Đó là tiên khí của Kiều Hải! Đó là tiên khí gì vậy? Ta hình như nghe thấy tiếng gầm phẫn nộ của một con hung thú!”

“A a a, phong ấn đại trận bị một thương đâm thủng rồi! Đó chính là chiến lực chân chính của Kiều Hải sao? Quả nhiên dũng mãnh! Không hổ là tu sĩ lợi hại có thể thắng Dịch Hành Dương.”

Tu sĩ vừa rồi còn hoài nghi thực lực của Kiều Trạch và Kiều Hải, giờ phút này lại kích động tới mức liên tục kêu lên, mắt thấy sắp biến thành fan não tàn rồi.

Vị lão đại bên cạnh hết nói nổi, nhưng vẫn nắm chặt từng giây từng phút, ghi lại toàn bộ những hình ảnh mấu chốt này.

Đồng thời cũng kinh thán trước phản ứng của hai vị tu sĩ họ Kiều, không chỉ phát giác ra điểm bất thường ngay từ đầu, mà còn có thể dùng tốc độ nhanh nhất phá vòng vây lao ra.

Dù là nghiền nát không gian hay một thương lôi đình này, đều quá mức kinh diễm chấn hám.

Một kích lôi đình của Bạch Kiều Mặc, phong ấn đại trận cao cấp nhị phẩm lập tức vỡ nát như lưu ly. Một đệ tử chủ trì đại trận trong đó liền “phụt” một tiếng phun ra một ngụm máu tươi, là phản phệ do trận phá.

Các đệ tử khác đều ngây ngốc, không thể tin nổi Kiều Hải này lại có thực lực như vậy.

Cũng có đệ tử phản ứng nhanh, hét lên: “Mau, ngăn bọn họ lại, đừng để bọn họ chạy thoát! Ai lấy được đầu bọn họ, kẻ đó lập công đầu!”

Lão đại nấp trên viên vẫn thạch muốn che mắt. Với nhãn lực thế này mà còn muốn lập công?

Bây giờ hắn ta còn hoài nghi chiếc tiên chu này cố ý lao vào phong ấn đại trận, chẳng có chút ý định né tránh nào.

Chạy thoát? E rằng đối phương còn mong đệ tử Thiên Tâm Các tìm tới cửa thì có.

Diễn biến tiếp theo khiến vị lão đại này biết rằng, hắn ta đã đoán đúng sự thật. Bốn tu sĩ không những không chạy, ngược lại còn chủ động lao về phía tiên chu của Thiên Tâm Các vừa lộ diện.

Kim Tử kêu oa oa: “Hay lắm, dám giăng mai phục đối phó bọn ta, dám lừa gạt đôi mắt của ta, ta sẽ cho các ngươi nếm thử móng vuốt của ta sắc bén tới cỡ nào.”

Một đệ tử vừa ra khỏi tiên chu, đã bị Kim Tử xông tới giơ tay, không, giơ trảo lên cào một phát, lập tức cào nát tiên khí phòng ngự của hắn ta.

Lại vù vù mấy đạo hàn quang lóe lên, va chạm với tiên khí đối phương xuất thủ, phát ra tiếng va chạm chói tai. Kim Tử, một thiếu nữ nhìn chưa thành niên, đánh nhau vừa hung vừa mãnh, dọa cho đối phương phải quay đầu cầu cứu.

Các đệ tử khác vội vàng ném tiên khí tới trợ giúp, mấy món tiên khí cùng lúc tấn công về phía Kim Tử.

“Để ta cản lại.” Tiểu Tinh chậm một bước chạy tới, lập tức chống đỡ một tấm phòng ngự tráo đỡ lấy mấy món tiên khí ập tới.

Ngay sau đó mọi người liền chấn kinh phát hiện, rõ ràng chỉ có tu vi Hư Tiên trung kỳ, nhưng tấm phòng ngự tráo chống đỡ được cả công kích của mấy đệ tử này. Năng lực phòng ngự vậy mà lại lợi hại đến thế sao?

Kim Tử lại phối hợp ăn ý với Tiểu Tinh. Khi Tiểu Tinh phòng ngự, Kim Tử vẫn nhanh chóng ra trảo. Đệ tử quay đầu cầu cứu kia lập tức hét thảm một tiếng, sau lưng bị Kim Tử cào ra mấy vết thương sâu tới tận xương.

Đây còn chưa phải tình huống nghiêm trọng nhất. Điều chết người là, đệ tử này cảm thấy từ miệng vết thương sau lưng, một luồng nhiệt lượng nóng bỏng nhanh chóng thẩm thấu vào trong cơ thể hắn ta. Hắn ta muốn chống cự, nhưng căn bản là không chống cự nổi.

Ngay sau đó liền cảm thấy như rơi vào trong lò luyện, sắp bị thiêu chảy ra tới nơi, đau đớn khiến hắn ta kêu gào thảm thiết không ngừng.