Chương 112: Diệp Trùng Hoa Thảo
Sau khi phát hiện ra không thể vào cốc, đoàn người Phong Minh bèn tìm một vị trí hơi xa thung lũng một chút, nhưng lại có góc nhìn cực kỳ tốt để dừng chân đóng trại, bảo đảm nơi này có thể thu trọn toàn cảnh lối vào thung lũng vào trong tầm mắt, bất kể ai đi ngang qua đó cũng không thể bỏ sót.
Chung tu giả ra ngoài đi dạo một vòng, lúc trở lại liền mang về một khối Lưu Ảnh thạch, thứ được ghi lại bên trong chính là hình dáng của Thất Diệp Trùng Hoa Thảo ở nội cốc.
Thứ này hiếm có biết bao, không chỉ có thể chống lại độc khí trong U Minh cốc, mà còn chỉ có thể sinh trưởng trong một môi trường đặc thù, rất hiếm khi xuất hiện trên thị trường.
Ngay cả Phong Minh cũng vô cùng tò mò, hắn mới chỉ từng đọc qua ghi chép về loại kỳ thảo này cùng cách thức sử dụng nó trong các cuốn sách ở tàng thư các của Thiên Tuy phong mà thôi.
Bằng không, có khi tận mắt nhìn thấy hắn cũng chưa chắc đã nhận ra lai lịch của gốc thảo dược này.
Không ít tu giả tụ tập bên ngoài thung lũng cũng là lần đầu tiên nghe nói tới Thất Diệp Trùng Hoa Thảo, bọn họ hiếu kỳ vô cùng, lao xao bàn tán đủ điều.
Sở dĩ có Lưu Ảnh thạch truyền ra ngoài là bởi vì có tu giả đã nhanh chân lẻn vào trong cốc trước khi nơi này bị các phương thế lực chiếm cứ, đặc biệt dùng Lưu Ảnh thạch để ghi lại hình ảnh của kỳ thảo trong cốc.
Bây giờ quả nhiên đã kiếm được bộn Nguyên tinh, ngay cả mấy phương thế lực bá chiếm thung lũng có muốn ngăn cản cũng không ngăn nổi.
Chung tu giả đem hình ảnh trong Lưu Ảnh thạch trình chiếu ra ngoài, Phong Minh tò mò chống cằm đứng xem.
Từ trong hình ảnh có thể nhận thấy, bên trong thung lũng này tràn ngập một luồng năng lượng không giống với nguyên khí cho lắm, khiến cho hình ảnh hiển thị cũng có vẻ hơi mờ mịt và u ám.
Thế nhưng ở chính giữa khung hình lại xuất hiện vài cây kỳ thảo có hình thù quái dị đang đón gió sinh trưởng, nhìn chúng trông giống như những con trùng đang bò lổm ngổm trên mặt đất, lại có lúc giống như loài trùng đang vỗ cánh muốn bay lên không trung, tóm lại là vô cùng dị hình.
Thế giới rộng lớn, đúng là không thiếu cái lạ, có điều thế giới kiếp trước của Phong Minh cũng có loại thảo dược gọi là đông trùng hạ thảo, cho nên sự xuất hiện của Thất Diệp Trùng Hoa Thảo này cũng không có gì là quá kỳ lạ đi.
Bạch Kiều Mặc cũng đang chăm chú nhìn thứ hiếm lạ này. Trải qua hai đời, đây cũng là lần đầu tiên y được tận mắt chứng kiến loại kỳ thảo này. Kiếp trước sau khi rời khỏi Phi Hồng đại lục, y đã đi qua rất nhiều nơi nhưng chưa từng bắt gặp loại kỳ thảo này bao giờ.
Được sống lại một đời, thế mà lại có phúc phần được mở mang tầm mắt.
“Nhìn kìa, nó thực sự đang động đậy.” Trình Diểu cũng tò mò chỉ tay vào hình ảnh nói, “Nhìn gốc thảo dược này xem, nó đang chui xuống đất kìa.”
“Oa, biến mất mất một cây rồi, không biết đến lúc chín hẳn thì mấy gốc Thất Diệp Trùng Hoa Thảo này có chạy sạch sành sanh không nữa.”
Chung tu giả cũng cảm thấy thú vị vô cùng: “Dù sao chúng ta cũng chỉ là tới xem cho biết, kỳ thảo có chạy hay không cũng chẳng liên quan gì nhiều đến chúng ta.”
Lời nói quả thực là như vậy, Phong Minh nhìn thấy không ít tu giả đang túc trực chờ đợi cũng cầm Lưu Ảnh thạch lên xem, thốt ra đủ loại âm thanh bàn tán.
Trong đó không thiếu những kẻ có tâm lý khiêu khích, cười trên nỗi đau của người khác, nếu mấy cái thế lực bá đạo kia phải tốn công vô ích thì mới thật là hả dạ.
Cũng có người lên tiếng phản bác: “Mấy phương đại thế gia cùng các vị tiền bối Nguyên Đan cảnh kia không đời nào lại mù tịt về Thất Diệp Trùng Hoa Thảo giống như chúng ta đâu. Bọn họ chắc chắn có biện pháp để giữ chân loại kỳ thảo này, kiên nhẫn chờ đợi đến thời khắc kỳ thảo chín muồi.”
“Ai chà, có vị nào biết cách làm sao để bắt sống được loại cỏ biết tự mình chạy trốn này không vậy?”
Các tu giả bên ngoài đang bàn tán xôn xao, cứ ngỡ rằng các cường giả Nguyên Đan cảnh vẫn chưa vào vị trí, nhưng thực chất bên trong thung lũng lúc này đã có bốn vị cường giả Nguyên Đan cảnh đang túc trực canh giữ rồi. Bọn họ đối với tình huống kỳ thảo biết tự mình bỏ trốn này cũng đau đầu nhức óc vô cùng, hiện tại đang ở trong cốc nghĩ đủ mọi cách để vây khốn kỳ thảo lại.
Bọn họ đã bố trí mấy tầng trận pháp cấm chế xung quanh Thất Diệp Trùng Hoa Thảo. Sau khi quan sát thấy Thất Diệp Trùng Hoa Thảo không còn dấu hiệu chui xuống lòng đất nữa, bốn vị cường giả Nguyên Đan cảnh mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
“Xem ra dùng tới cấm chế là có thể chặn đứng được việc kỳ thảo bỏ trốn rồi. Tiếp theo chúng ta chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi thời khắc gốc thảo dược này chín muồi mà thôi. Ở đây có năm cây có niên đại lâu đời nhất, bốn phương chúng ta mỗi bên sẽ được một cây, còn lại một cây cuối cùng thì cứ dựa vào bản sự của mỗi người mà tranh đoạt đi.”
“Được thôi, cứ theo phương án phân chia này mà làm. Nếu như phương nào tự nguyện từ bỏ, ba phương còn lại có thể đưa ra bồi thường thỏa đáng.”
“Tốt, ta đồng ý.”
“Chỉ sợ sẽ còn có các vị đạo hữu Nguyên Đan cảnh khác chạy tới đây nữa. Nếu chỉ tới một người thì còn đỡ, ngộ nhỡ không chỉ có một người thì sao?”
“Vậy thì để tự bọn họ tranh giành với nhau đi, chúng ta liên thủ hộ vệ chắc chắn gốc thuộc về mình là được.”
—
Ở bên ngoài, Phong Minh chống cằm xem một hồi, lại nghe ngóng người bên cạnh bàn tán thêm một lúc liền cảm thấy có chút vô vị.
Huyền Tinh Quy từ trong túi áo của Phong Minh lổm ngổm bò ra ngoài, nó leo tuốt lên bả vai hắn, rướn cổ nghếch đầu ngó nghiêng về phía trước.
Một chú rùa nhỏ nhắn, long lanh như ngọc thế này khiến Trình Diểu vừa nhìn một cái đã thích mê. Hắn cảm thấy chú rùa nhỏ này trông đẹp đẽ và đáng yêu hơn mấy con Ngân Giác Lang con nhiều.
Chiến lực của Ngân Giác Lang cũng tạm được, bảo yếu thì không yếu, nhưng bảo mạnh đến mức nào thì hoang thú vượt trội hơn Ngân Giác Lang có đầy ra đấy.
Thế nhưng trong mắt Trình Diểu, Huyền Tinh Quy lại hoàn toàn khác biệt. Nếu được nuôi dưỡng bài bản, sau khi trưởng thành, nó có thể trở thành tấm lá chắn phòng ngự kiên cố nhất.
Hắn vốn không giỏi chiến đấu, nếu cho hắn lựa chọn, hắn cũng muốn có được một con Huyền Tinh Quy.
Ngoại công lần trước có hỏi hắn muốn nhận lễ vật gì, Trình Diểu khi đó chỉ muốn kiếm cho Lục Dung ca một con sủng thú có chiến lực thật mạnh, nhưng giờ xem ra, thà rằng giữ lại cho bản thân còn hơn. Nếu lần này bên người có một con sủng thú trợ lực, tình cảnh của hắn đã khá khẩm hơn nhiều rồi.
Biến cố lần này đã giúp hắn tỉnh ngộ ra một đạo lý: đem hy vọng ký thác lên người kẻ khác là không được.
“Tiểu Kiều ca, sao đệ cứ có cảm giác như Tiểu Tinh đang muốn ăn cái gì đó ấy nhỉ?” Trình Diểu nhận ra trong đôi mắt hạt đỗ của Huyền Tinh Quy đang lộ ra vẻ thèm thuồng, bèn lấy làm lạ hỏi.
Phong Minh tung một chưởng tét nhẹ lên đầu Huyền Tinh Quy, vò vò mấy cái rồi cười nói: “Nó có bao giờ biết chê đồ ăn đâu, thịt thú, đan dược, thú hạch, thứ gì nó cũng không từ.”
Vừa nói Phong Minh vừa lấy ra một viên thú hạch ném cho Huyền Tinh Quy. Huyền Tinh Quy lập tức ngoan ngoãn ôm lấy viên thú hạch gặm lấy gặm để. Viên thú hạch vốn dĩ vô cùng rắn chắc vậy mà bị Huyền Tinh Quy nhai rôm rốp mấy cái đã nát vụn, tống tống vào miệng nhai nhồm nhoàm rồi nuốt chửng xuống bụng.
Phong Minh đã nhỏ máu nhận chủ Huyền Tinh Quy, cho nên Huyền Tinh Quy rốt cuộc muốn ăn cái gì, trong lòng hắn rõ như lòng bàn tay.
Tình huống này cũng khiến hắn vô cùng kinh ngạc, Huyền Tinh Quy thế mà lại truyền đến cho hắn một ý niệm: nó cực kỳ muốn ăn thứ đồ vật ở trong cốc, phía trước thung lũng có thứ tốt đang thu hút nó một cách mãnh liệt.
Phong Minh thầm nghĩ trong lòng, thứ thu hút Huyền Tinh Quy không lẽ chính là Thất Diệp Trùng Hoa Thảo trong cốc đấy chứ? Ghê gớm thật, nhìn con Huyền Tinh Quy này có vẻ chẳng có chút tính sát thương nào, vậy mà lại dám nuôi ý định đi gặm Thất Diệp Trùng Hoa Thảo.
Nếu thực sự để cho Huyền Tinh Quy nhai rôm rốp mấy cái xơi tái mấy gốc kỳ thảo kia, Phong Minh vừa nghĩ tới cảnh tượng đó liền thấy da đầu tê dại. Ước chừng hắn và Bạch đại ca đừng hòng rời khỏi cái Nam Đẩu sơn mạch này nữa.
Phong Minh dùng hồn lực ngưng âm truyền vào tai Bạch Kiều Mặc, đem thực tình này nói cho y biết.
Bạch Kiều Mặc khẽ nhướn mày, y cũng không ngờ tới Huyền Tinh Quy lại muốn ăn thứ trong cốc, còn khao khát đến vậy.
Y cũng giống như Phong Minh, đều cho rằng thứ Huyền Tinh Quy muốn ăn nhất rất có thể chính là mấy gốc Thất Diệp Trùng Hoa Thảo mà các cường giả đang canh giữ trong cốc.
Không ngờ cái bụng của Huyền Tinh Quy lại lớn đến thế, đây rõ ràng là muốn giành mồi từ trong miệng cọp mà.
Bạch Kiều Mặc suy nghĩ một lát, cũng dùng hồn lực ngưng âm truyền âm đáp lại: “Cứ chờ thêm chút nữa, đợi đến khi cục diện hỗn loạn lên rồi, xem có khả năng tìm được gốc thảo dược đã lén chạy trốn trước đó hay không.”
Phong Minh suýt chút nữa đã vỗ đùi đánh đét một cái, đúng vậy nha! Trong hình ảnh của Lưu Ảnh thạch rõ ràng là đã có một gốc chạy trốn mất tăm rồi, biết đâu chừng nó vẫn đang ẩn nấp ở một tầng địa dịch nào đó trong thung lũng, hoặc cũng có khả năng đã lẩn trốn ra tận bên ngoài cốc rồi không biết chừng.
Huyền Tinh Quy đã thèm ăn đến thế, biết đâu có thể tự mình đánh hơi tìm ra món mỹ vị mà nó mong muốn.
Có ăn được hay không thì phải xem bản sự của chính Huyền Tinh Quy rồi, Phong Minh đem ý nghĩ này thông qua khế ước truyền đạt lại cho Huyền Tinh Quy.
Huyền Tinh Quy vẫn đang nhai rôm rốp viên thú hạch, đôi mắt hạt đỗ ngơ ngác nhìn Phong Minh một cái, rồi lại quay đầu tiếp tục gặm nhấm.
Phong Minh cảm nhận được tiếng lòng của nó, có vẻ như là vô cùng bất đắc dĩ mà chấp nhận số phận.
Có lẽ Huyền Tinh Quy quá lười biếng, không muốn tự mình vận động, bây giờ chủ nhân thế mà lại bắt nó tự đi kiếm ăn, thôi thì nể mặt món mỹ vị kia, nó… nhịn vậy.
Trong quá trình chờ đợi, phía sau lại có thêm các tu giả lục tục kéo đến, trong đó có một nhóm suýt chút nữa đã đại đả xuất thủ với đám tu giả đang canh giữ con đường vào thung lũng.
Thế nhưng đúng lúc này, từ trong thung lũng bỗng dâng lên một luồng khí tức của cường giả Nguyên Đan cảnh. Nhóm tu giả có ý định gây rối kia lập tức tháo lui, lùi sâu hơn cả vị trí của nhóm Phong Minh, chỉ sợ cường giả Nguyên Đan cảnh trong thung lũng sẽ lao ra tàn sát bọn họ.
Hiện trường lập tức yên ắng đi rất nhiều, mà mười mấy tu giả canh giữ yếu đạo kia lại càng thêm phần đắc ý, dùng ánh mắt khinh miệt đảo qua một lượt các tu giả xung quanh.
Trong ánh mắt đó lộ rõ một hàm ý mỉa mai, châm chọc đám tu giả xung quanh đều là phường hèn nhát, không một ai có gan thực sự sống mái một phen với bọn họ.
Bọn họ còn mong có kẻ thực sự ra tay đánh nhau với mình, tốt nhất là dẫn dụ được cường giả Nguyên Đan cảnh trong cốc ra ngoài, trực tiếp ra tay giáo huấn đám tu giả không có xương sống này.
Ánh mắt này khiến các tu giả xung quanh vô cùng phẫn nộ, nhưng vì luồng khí tức của vị cường giả Nguyên Đan cảnh kia vẫn chưa tiêu tán, từng người một chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi nhẫn nhịn xuống.
“Quá mức kiêu ngạo rồi!” Trình Diểu nắm chặt nắm đấm nói. Ngay cả một kẻ có ngoại công là cường giả Nguyên Đan cảnh chống lưng, từ nhỏ lại lớn lên trong Trình gia như hắn còn không tài nào chịu đựng nổi thái độ hống hách của đám tu giả kia.
Phong Minh ngược lại lên tiếng khuyên nhủ: “Yên tâm đi, cứ đợi đến khi cục diện hỗn loạn thực sự xuất hiện, những tên kia sẽ là những kẻ đầu tiên làm bia đỡ đạn mà thôi, bọn họ chẳng qua chỉ là đang dựa hơi thế lực của kẻ khác mà thôi.”
Chung tu giả lúc đầu cũng vô cùng tức giận, nhưng nghe xong lời của Phong Minh liền thấy có phần có lý: “Tiểu Kiều huynh đệ nói không sai, ta thấy ấy à, những tên này đều là cái mạng chết sớm, bọn họ chết rồi chúng ta vẫn có thể tiếp tục sống sót ẩn dật ở đây.”
Bạch Kiều Mặc mỉm cười.
Trong lúc nói chuyện, lại có thêm một toán tu giả mới tới, trong đó có một vị tu giả từ trên không trung phi độn cấp tốc lao đến, thu hút mọi người đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Nhìn một cái này, Trình Diểu suýt chút nữa đã nhảy dựng lên. Vị tu giả đang từ trên không trung bay đến kia để râu ngắn, thân hình vạm vỡ, tráng kiện, nhìn qua là một tráng hán tầm bốn mươi, năm mươi tuổi.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc vốn dĩ không nên quen biết người này, nhưng vừa nhìn thấy phản ứng của Trình Diểu cùng với vẻ vui mừng lộ rõ trên mặt của bọn người Chung tu giả, hai người liền lập tức hiểu ra ngay.
Phong Minh hạ thấp giọng hỏi: “Vị này chính là Thạch Nham đội trưởng của Kim Ưng dong binh đội sao?”
Đám người Chung tu giả sùng bái vị này nhất, liên tục gật đầu lia lịa: “Phải, phải đấy, chính là Thạch lão gia tử, Thạch lão đại, Thạch đội trưởng.”
“Là ngoại công của ta tới.” Trình Diểu kích động nói.
Được rồi, thế này thì Trình Diểu không còn nguy hiểm gì nữa, có thể an toàn trở về bên cạnh ngoại công của hắn rồi.
Phong Minh vẫn còn muốn tiếp tục xem kịch vui, bèn kéo kéo tay áo Trình Diểu, nói nhỏ: “Cứ xem ngoại công của ngươi định làm thế nào đã, lát nữa hãy lộ diện.”
Trình Diểu tuy rằng không kịp chờ đợi muốn được gặp mặt ngoại công, nhưng vẫn nghe theo lời của Phong Minh, ngoan ngoãn thu mình thấp giọng xuống, chỉ dùng ánh mắt đầy kích động dõi theo bóng dáng của ngoại công.
Các dong binh khác sùng bái ngoại công hắn, hình tượng của ngoại công trong tâm trí hắn lại càng thêm phần vĩ đại. Hắn cũng muốn trở thành một người vĩ ngạn như ngoại công, chỉ tiếc là hắn sinh ra đã có thể chất yếu ớt, đứng cùng một chỗ với ngoại công chẳng có nét nào giống nhau cả.
Hắn giống nương hắn, nghe nói nương hắn lại giống ngoại bà, tóm lại là chẳng thừa hưởng được thể hình cường tráng nào từ ngoại công cả.
—