← Pháo hôi gia tộc nghịch tập sử

Chương 474: Tứ chiến Nguyên Anh (4)

21 min read 01.09.2026

Lâm Vân Dật cùng Giang Nghiễn Băng song hành, đánh với Chung Côn một trận đến mức phong sinh thủy khởi.

Trận chiến này, Địa Ngục Viêm Long được một bữa no nê. Sức mạnh trên thân nó như dòng nước lũ, không ngừng chảy vào cơ thể Lâm Vân Dật.

Quanh thân Lâm Vân Dật quấn quýt một luồng khí tức cường đại khiến người ta lùi bước, từng chiêu sát thủ liên miên bất tuyệt từ trên tay hắn tung ra. Hắn có cảm giác toàn thân như có sức lực dùng mãi không cạn, cả người phảng phất như sa vào một loại cảnh giới huyền diệu khó giải thích.

Lâm Vân Tiêu: “Tam ca có phải có chỗ nào không đúng không!”

Trì Cẩn: “Đúng là có chút không đúng, có điều, hẳn không phải chuyện xấu.”

Trì Cẩn cảm thấy Lâm Vân Dật có lẽ đã bước vào “Tuyệt Sát Chi Cảnh”. Đồn rằng tu sĩ sau khi tiến vào “Tuyệt Sát Chi Cảnh” có thể bộc phát ra chiến lực vượt xa bình thường, hơn nữa còn có thể lĩnh ngộ được chân đế chiến đấu ngay trong lúc giao phong.

Thiên quang lẫn với hỏa quang phủ lên người Lâm Vân Dật, khiến hắn trông lấp lánh rực rỡ, đặc biệt bất phàm!

Khí tức khắp người Lâm Vân Dật tăng vọt với tốc độ kinh người, càng chiến càng mạnh. Linh lực trong cơ thể hắn cuồn cuộn đến mức đáng sợ, cả người tựa như một thanh lợi kiếm ra vỏ, gặp Phật giết Phật, gặp Ma giết Ma.

Sát chiêu của Lâm Vân Dật và Giang Nghiễn Băng hòa quyện vào nhau, uy lực vô cùng!

Ngân Đoàn ở bên cạnh trợ trận, có Thiên cấp pháp khí giúp sức, uy lực công kích bằng huyễn thuật của Ngân Đoàn cũng không hề nhỏ.

Lâm Vân Tiêu đột nhiên hét lớn một tiếng: “Không xong!”

Trì Cẩn bị tiếng hét thình lình của Lâm Vân Tiêu làm cho giật mình.

Trì Cẩn: “Sao thế?”

Lâm Vân Tiêu: “Tam ca với Ngạn ca muốn ăn mảnh rồi, ta đến cơ hội ra tay cũng không tìm thấy nữa!”

Trì Cẩn nghe vậy, có chút cạn lời. Hắn thầm nghĩ: Đại địch ngay trước mắt, thứ Lâm Vân Tiêu lo lắng cư nhiên chỉ có bấy nhiêu thôi sao?

Có điều, màn hộ thể linh lực của vị Nguyên Anh hậu kỳ kia đã vỡ nát, pháp khí bị hủy, gục ngã hẳn cũng không còn xa nữa.

Vốn tưởng rằng hai vị Nguyên Anh đã là nhiều, giờ xem ra, hai Nguyên Anh căn bản không đủ để đánh!

Lôi Khiếu Phong và Nguyên Anh mặc y phục xám Vương Xuyên đã giao thủ với nhau.

Lôi Khiếu Phong là lôi tu, lôi điện pháp thuật uy lực bá đạo. Tuy rằng tu vi có thua kém một chút, nhưng cũng có thể đấu đến mức ngang tài ngang sức với Vương Xuyên.

Lôi Khiếu Phong liếc nhìn chiến huống bên phía Lâm Vân Dật, có chút cạn lời.

Hắn và đối thủ thực lực ở mức ngang tài ngang sức, muốn phân cao thấp không phải chuyện dễ dàng. So với chiến huống chỗ hắn, bên phía huynh đệ Lâm gia rõ ràng là đánh đến kịch liệt hơn nhiều.

Cục diện chiến đấu vừa mới bắt đầu, vị Nguyên Anh ngoại lai kia đã bị đánh cho trở tay không kịp! Trực tiếp bị hủy pháp khí, ngay sau đó lại bị nuốt mất linh hỏa. Dù là tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ thì cũng rất khó gánh vác tổn thất như vậy.

Tuy nhiên, vị này cũng coi như tự chuốc lấy tội, cư nhiên lại dám động dụng linh hỏa trước mặt huynh đệ Lâm gia, quả thực là tự tìm đường chết.

Lôi Khiếu Phong nhìn Chung Côn, trong lòng dâng lên vài phần đồng cảm.

Thông thường mà nói, tu sĩ Nguyên Anh đối chiến với tu sĩ Kim Đan, một khi kéo dài chiến tuyến, tu sĩ Kim Đan sẽ nhanh chóng rơi vào trạng thái linh lực không kịp chống đỡ, từ đó bại trận. Đáng tiếc là, đối thủ mà gã đối mặt lại là mấy kẻ quái thai càng chiến càng mạnh.

Chiến đấu kéo dài đến nay, khí tức của Lâm Vân Dật vẫn luôn tăng vọt, ẩn ẩn có xu thế đột phá. Linh lực tăng trưởng của Giang Nghiễn Băng tuy không lớn như Lâm Vân Dật, nhưng tiến bộ cũng vô cùng rõ rệt.

Vương Xuyên vừa đối chiến với Lôi Khiếu Phong, vừa chú ý đến động tĩnh bên phía Chung Côn.

Vương Xuyên và Chung Côn là đồng môn, cả hai đều xuất thân từ Hỏa Thần Môn. Tại Trung Ương đại lục, đẳng cấp là tối cao, Chung Côn và Vương Xuyên tuy cùng là Nguyên Anh nhưng giai vị của Chung Côn cao hơn một chút, do đó địa vị cũng cao hơn rất nhiều. Trên đường đi, Vương Xuyên phần lớn đều nghe theo ý kiến của Chung Côn.

Vương Xuyên nhìn cảnh ngộ của Chung Côn, trong lòng không khỏi bồn chồn lo lắng. Trước khi đến, Chung Côn đối với những lời đồn đại nghe được đều khinh thường không thèm nhìn, tâm lý khinh địch nghiêm trọng, giờ khắc này vị này dường như đã tự ăn quả đắng.

So với trước khi khai chiến, uy năng của Càn Dương Chân Hỏa và Cửu Thiên Huyền Hỏa đã tăng lên hơn ba phần. Hồng Liên Nghiệp Hỏa và U Minh Quỷ Hỏa là hai đóa linh hỏa được lợi tương đối ít hơn một chút, nhưng hỏa lực cũng tăng lên hơn một phần.

Vương Xuyên là đồng môn với Chung Côn nên đại khái hiểu rõ vị này đã đầu tư bao nhiêu vào việc nuôi dưỡng Tinh Hư Hỏa. Trước đây, Vương Xuyên còn khá hâm mộ Chung Côn khi có được một đóa linh hỏa uy lực cường hãn như vậy. Chỉ là, hắn thế nào cũng không ngờ tới, Tinh Hư Hỏa trước mặt những đóa linh hỏa này lại thảm bại đến mức tơi tả.

Linh hỏa đỉnh cấp không hổ là linh hỏa đỉnh cấp, thần dị vô song, rốt cuộc không phải thứ hỏa diễm tầm thường có thể sánh được.

Vương Xuyên có chút phiền muộn. Trước khi đến, hắn từng nghĩ nếu tình hình bất ổn thì nên trốn vẫn phải trốn. Chỉ là vào thời điểm này, muốn chạy xem ra cũng không dễ dàng.

Lâm Vân Tiêu hét lớn một tiếng: “Sư phụ, ta đến giúp ngài.”

Lâm Vân Tiêu vừa nói vừa dẫn theo Trì Cẩn xông qua đây.

Lôi Khiếu Phong nhìn thấy cảnh này, nhất thời không biết nên vui mừng hay nên cười khổ. Lâm Vân Tiêu trước đó nói đến chi viện, vạn vạn không ngờ tới lại chạy đến chi viện nhanh như vậy.

Lôi Khiếu Phong có chút bất đắc dĩ, Lâm Vân Tiêu chạy đến giúp đỡ có vẻ là vì bên phía Lâm Vân Dật, hắn căn bản không có đất dụng võ. Lâm Vân Tiêu ở chỗ Lâm Vân Dật không chen chân vào được, liền chỉ có thể tới chỗ hắn thôi.

Lôi Khiếu Phong từng thiết tha luận bàn với Lâm Vân Dật, cũng từng luận bàn với Giang Nghiễn Băng, nhưng chưa từng cùng lúc luận bàn với cả hai người. Nhìn thảm trạng của Chung Côn, hai người Lâm Vân Dật xem ra đối với hắn vẫn là hạ thủ lưu tình rồi.

Hai người họ cùng tu ngũ hành pháp thuật, linh hỏa công kích phối hợp ăn ý, hai người liên thủ ra tay, chiến lực tăng lên gấp đôi có thừa.

Lâm Vân Tiêu phất tay, từng đạo lôi điện pháp thuật bổ nhào xuống. Lôi Khiếu Phong cũng không chậm trễ, nhanh chóng ra tay. Sát chiêu lôi điện của hai người hòa vào nhau, uy lực phi phàm.

Đối mặt với công kích của thầy trò Lôi Khiếu Phong, sắc mặt Vương Xuyên trắng bệch.

Trước khi đến, Vương Xuyên đã nghe nói Lôi Khiếu Phong rất khó chơi, nhưng hắn không ngờ đồ đệ của vị này cũng khó chơi đến vậy. Trước đó, Vương Xuyên nghe Lâm Vân Tiêu nói để Lôi Khiếu Phong kiềm chế hắn, đợi bọn họ giải quyết xong đối thủ sẽ tới giúp đỡ. Khi ấy Vương Xuyên còn cảm thấy Lâm Vân Tiêu khẩu khí không nhỏ, giờ phút này hắn bỗng nhiên nhận ra, vị này là nghiêm túc.

Lôi Khiếu Phong và Lâm Vân Tiêu đồng thời động dụng Lôi Đình Thiên Phạt.

Trên bầu trời xuất hiện một tấm lưới lôi đình khổng lồ, lôi điện đầy trời gào thét buông xuống, uy thế kinh người. Thầy trò bọn họ đồng thời động dụng sát chiêu lôi điện, đòn liên thủ này của hai người uy lực đủ để sánh ngang với tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ toàn lực ra tay.

Sắc mặt Vương Xuyên trắng bệch. Trước khi đến, hắn đã có một loại dự cảm bất lành, kết quả là đến nay dự cảm đã thành sự thật. Trong lòng Vương Xuyên dâng lên niềm hối hận vô bờ bến, sớm biết như vậy, dẫu có phải mang danh tiếng tham sống sợ chết, hắn cũng nên rời đi từ sớm.

Đối mặt với sự ép buộc từng bước của thầy trò Lôi Khiếu Phong, Vương Xuyên không nhịn được mà sinh ra thêm vài phần oán hận đối với Chung Côn. Sớm biết như thế, bọn họ nên kéo thêm một người giúp đỡ. Thêm một Nguyên Anh là thêm một phần trợ lực, tuy rằng thêm một vị đồng đạo Nguyên Anh chưa chắc đã thắng được trận này, nhưng ít nhất cũng không rơi vào kết cục chật vật như vậy.

Lôi Khiếu Phong không tiếc dư lực phát động sát chiêu, trong lòng cảm khái vạn phần.

Để mấy Kim Đan đi đối phó Nguyên Anh hậu kỳ, còn hắn đối phó Nguyên Anh trung kỳ, vốn đã mất mặt rồi. Lâm Vân Tiêu và Trì Cẩn tới tương trợ, lại càng mất mặt hơn. Trong tình huống như vậy, nếu còn để đồ đệ và bạn lữ của hắn xông pha lên trước thì mặt mũi của hắn biết để vào đâu!

Trận chiến bên phía Lôi Khiếu Phong nhanh chóng thăng cấp, trong chớp mắt đã tiến vào giai đoạn bạch nhiệt hóa.

Lâm Vân Võ hướng tới Lâm Vân Văn truyền âm nói: “Đại ca, có Tứ đệ giúp đỡ, chiến lực của Lôi trưởng lão hình như tăng lên rất nhiều nha.”

Lâm Vân Văn thầm nghĩ: Sau khi Tứ đệ gia nhập, Lôi Khiếu Phong giống như bị kích thích, chiến ý lập tức bộc phát.

Lâm Vân Văn: “Tốc chiến tốc thắng, đừng phân tâm nữa.”

Có hai người Lâm Vân Tiêu tương trợ, phía Vương Xuyên trong nháy mắt đã rơi vào thế hạ phong.

Lôi Khiếu Phong nhìn Địa Ngục Viêm Long một cái, kinh hãi không nhỏ. So với trước đó, khí tức của Địa Ngục Viêm Long đã lớn mạnh hơn không ít, thực lực mạnh mẽ hơn rất nhiều, khí tức biến đến mức quỷ dị không đo đếm được. Lôi Khiếu Phong từ lâu đã biết Địa Ngục Viêm Long không đơn giản, giờ phút này hắn cảm thấy mình vẫn là quá xem nhẹ bản lĩnh của vị này rồi.

Lôi Khiếu Phong theo bản năng gia tăng công kích. Mấy kẻ Kim Đan như Lâm Vân Dật còn có thể không màng sống chết như vậy, hắn là một tu sĩ Nguyên Anh cũng không thể kéo chân sau.

Lôi Khiếu Phong ước chừng, bản thân dẫu có dốc hết toàn lực đi chăng nữa, nhóm người Lâm Vân Dật có lẽ cũng sẽ kết thúc chiến đấu trước hắn. Thời gian qua, hắn và huynh đệ Lâm gia từng luận bàn vài lần. Thế nhưng, luận bàn rốt cuộc vẫn khác với sinh tử tương bác. Huynh đệ Lâm gia ngày thường đều che giấu thực lực, lúc này triển lộ ra chiến lực vô cùng kinh người.

Lâm Vân Dật tuy là Kim Đan hậu kỳ, nhưng luận về độ thâm hậu của linh lực, vị này dường như đã không yếu hơn hắn là bao.

Nhóm người Lâm Vân Dật điên cuồng ra tay, bọn họ vốn đã có kinh nghiệm mạt sát Nguyên Anh hậu kỳ, đánh trận này xem như cũng đã đường quen lối cũ.

Trên Huy Nguyệt đảo tụ tập không ít tu sĩ Kim Đan.

“Linh lực dao động này, chiến đấu vô cùng kịch liệt nha!”

“Từ tình huống hiển thị trên linh lực la bàn mà xem, linh lực của Lâm đảo chủ vẫn luôn tăng lên với tốc độ khủng khiếp, quả thực là bất khả tư nghị. Ngược lại, tình hình của hai Nguyên Anh ngoại lai kia xem ra không mấy lạc quan.”

“Không ngờ đã chết ba vị Nguyên Anh rồi mà vẫn có tu sĩ Nguyên Anh tìm đến.”

“Lần này tới không phải một, mà là hai vị Nguyên Anh. Xem ra những tu sĩ Nguyên Anh này vẫn là biết đến cẩn thận hơn nhiều rồi.”

“Hai vị Nguyên Anh này đến không đúng lúc chút nào! Lôi trưởng lão đang ở đây.”

“Lôi trưởng lão có phải nhận được tin tức gì không nên mới qua đây?”

“Rất có khả năng, lôi tu đều hiếu chiến. Lôi trưởng lão khi còn trẻ cũng từng hừng hực khí thế, khiêu chiến hào kiệt bốn phương.”

“Thực lực của Lâm đảo chủ đang tăng cường, linh lực dao động của Giang phó đảo chủ cũng biến mạnh hơn rồi.”

“Tu sĩ giao thủ tránh không được bị thương, người khác đánh nhau đều là càng đánh khí tức càng yếu, mấy vị này dường như lần nào cũng càng đánh càng mạnh.”

“Trước đó Lâm Tứ đối chiến Nguyên Anh, trực tiếp ngay trong lúc giao chiến mà đột phá. Lần này Lâm Tam đảo chủ chẳng lẽ cũng sắp đột phá rồi sao?”

“Lâm Tam đảo chủ cách đây không lâu mới tiến giai Kim Đan hậu kỳ, hẳn là không nhanh như vậy tiến giai Kim Đan đỉnh phong đâu. Tuy nhiên linh lực tăng trưởng của vị này rất rõ rệt, nghĩ đến chắc hẳn đã đạt được lợi ích không nhỏ.”

“Đồn rằng có vài tu sĩ gặp mạnh thì càng mạnh, phương thức trưởng thành tốt nhất của tu sĩ như vậy chính là lấy chiến dưỡng chiến. Huynh đệ Lâm gia dường như đều là tu sĩ như thế.”

“Theo cách đánh này, hai Nguyên Anh này chẳng lẽ lại phải chôn thây ở nơi này sao?”

“Hẳn là vậy đi.”

“…”

Mấy tu sĩ Kim Đan nhìn ảnh tượng truyền tống qua Lưu Ảnh Thạch, kích động không thôi.

Nhiều tu sĩ vô cùng hiếu kỳ về trận đối chiến trước đó của huynh đệ Lâm gia với tu sĩ Nguyên Anh. Không ít tu sĩ bỏ ra trọng kim cầu mua ảnh tượng giao chiến lúc bấy giờ. Chỉ tiếc là hai trận đại chiến trước đó, một đám tu sĩ lo chạy giữ mạng, làm gì có thời gian chú ý đến chiến đấu.

Lần này thì khác, nhiều tu sĩ đã sớm có chuẩn bị. Ảnh tượng chiến đấu giữa huynh đệ Lâm gia và Nguyên Anh ngoại lai lần này có rất nhiều đoạn đều được Lưu Ảnh Thạch ghi lại.

Nơi giao chiến hỏa quang ngút trời, Lưu Ảnh Thạch ghi lại ảnh tượng cũng không mấy chân thực. Dẫu vậy thì cũng đã là điều vô cùng nan đắc rồi.