Chương 473: Tứ Chiến Nguyên Anh (3)
Trên không trung đảo chủ phủ, đủ loại cột sáng linh lực gào thét bay múa.
Động tĩnh nơi này nhanh chóng thu hút sự chú ý của đông đảo tu sĩ.
“Tình hình phía đảo chủ phủ có gì đó không ổn.”
“Đánh nhau rồi, có Nguyên Anh ngoại lai tới kìa.”
“Lại có Nguyên Anh ngoại lai tới nữa sao?”
“Tới rồi, lần này không chỉ một người, mà là hai người.”
“Lâm Tứ tiền bối ngày ngày mong ngóng Nguyên Anh tới, thật sự để hắn mong được người tới rồi!”
“Không biết lần này Lâm Tam đảo chủ cần bao lâu để bắt gọn nữa đây.”
“Vị Nguyên Anh trung kỳ trước đó, chưa tới nửa ngày đã bay màu rồi. Lần này tới hai vị Nguyên Anh, chắc là sẽ gai góc hơn nhiều.”
“Hai vị Nguyên Anh này, một người Nguyên Anh hậu kỳ, một người Nguyên Anh trung kỳ, nhìn qua đều lợi hại hơn vị lần trước rất nhiều.”
“Lần trước vị kia chỉ là Nguyên Anh trung kỳ, thuần túy là tới nộp mạng.”
“Mấy huynh đệ Lâm đảo chủ thời gian qua thực lực tăng tiến thần tốc, so với trước kia lợi hại hơn nhiều.”
“Trận chiến trước Lôi trưởng lão còn chưa kịp tham gia, lần này xem ra là bắt kịp rồi.”
“…”
Một lần lạ, hai lần quen. Trước kia khi phát hiện tu sĩ Nguyên Anh tới tìm phiền phức, đông đảo tu sĩ Vô Tức Uyên còn vô cùng hoảng hốt, nhưng đã có kinh nghiệm, lần này bọn họ trầm ổn, trấn định hơn rất nhiều.
…
Địa Ngục Viêm Long lượn vòng trên không trung, có vẻ vô cùng phấn khích!
Địa Ngục Viêm Long gầm rú lao lên phía trước, Tinh Hư Hỏa lập tức bị gặm mất một mảng lớn.
Lâm Vân Dật nhìn thấy cảnh này, thần sắc không đổi.
Địa Ngục Viêm Long ưa thích cắn nuốt linh hỏa, hơn nữa khẩu vị ngày một tăng lên.
Có đôi khi, Lâm Vân Dật còn không dám phóng Càn Dương Chân Hỏa ra trước mặt Địa Ngục Viêm Long, chỉ sợ đối phương nhất thời không kiềm chế được mà nuốt luôn cả Càn Dương Chân Hỏa.
Vị kia thế mà lại dám phóng linh hỏa ra trước mặt Địa Ngục Viêm Long, gan dạ quả thực không nhỏ.
Lâm Vân Tiêu: “Cái bụng của Tiểu Hắc đại nhân đúng là sâu không thấy đáy.”
Trì Cẩn: “Đúng vậy!”
Tiểu Hắc đại nhân vừa mới cắn nuốt sức mạnh của Luyện Ngục Hỏa Linh, vừa ra tới đây đã lại nhắm trúng Tinh Hư Hỏa rồi.
Giang Nghiễn Băng thúc động Cửu Thiên Huyền Hỏa, đi theo ăn uống no nê.
Cửu Thiên Huyền Hỏa và Tinh Hư Hỏa đều là ngọn lửa tinh thần, vốn dĩ Cửu Thiên Huyền Hỏa muốn cắn nuốt Tinh Hư Hỏa sẽ có chút khó khăn.
Nhưng Địa Ngục Viêm Long đã ra tay, vị này vừa xuất thủ, uy lực của Tinh Hư Hỏa giảm mạnh, vừa vặn thuận tiện cho bọn Cửu Thiên Huyền Hỏa đục nước béo cò.
Cùng là ngọn lửa tinh thần, Cửu Thiên Huyền Hỏa nhìn chằm chằm Tinh Hư Hỏa, gặm xuống một mảng lớn.
Cửu Thiên Huyền Hỏa trên không trung không ngừng biến đổi hình dạng.
Tinh Hư Hỏa bị cắn nuốt đang phấn lực giãy giụa trong cơ thể Cửu Thiên Huyền Hỏa.
Với đạo lý đồ đã ăn vào bụng thì không có chuyện nôn ra, Cửu Thiên Huyền Hỏa dốc toàn lực luyện hóa Tinh Hư Hỏa, sống chết không buông.
Lâm Vân Dật phóng Càn Dương Chân Hỏa ra trợ trận áp chế, hỏa diễm chi lực của Cửu Thiên Huyền Hỏa tăng lên vù vù.
Lâm Vân Dật vận chuyển pháp quyết, luyện hóa năng lượng đang cuồn cuộn tràn vào cơ thể.
Từng luồng linh lực đại lượng, cuồn cuộn không ngừng tuôn vào trong người.
Năng lượng tràn vào càng lúc càng nhiều, một lượng lớn linh lực ứ đọng lại trong kinh mạch, Lâm Vân Dật có cảm giác như bị ăn quá no.
Lâm Vân Dật nhìn về phía Địa Ngục Viêm Long trên bầu trời.
Khẩu vị của Địa Ngục Viêm Long không nhỏ, nhưng cũng có giới hạn, vị này dường như cũng đã ăn hơi quá đà.
Đại tiệc ngay trước mắt, vị này cho dù có ăn chống bụng cũng không có ý định từ bỏ, vẫn đang điên cuồng ăn uống.
Bản thân hấp thụ không hết nhiều năng lượng như vậy, liền điên cuồng truyền sang phía hắn.
Theo thời gian trôi qua, Lâm Vân Dật cảm thấy linh lực trong cơ thể càng lúc càng nồng hậu, kinh mạch có cảm giác sưng trướng đau đớn.
Lâm Vân Dật khổ sở cười một tiếng, đại địch ngay trước mắt, nếu bị tiền bối Nguyên Anh đánh chết thì cũng không tính là oan uổng, nhưng nếu bị năng lượng của linh thú truyền sang làm cho nổ tung mà chết, vậy thì chết quá mất mặt rồi.
Lâm Vân Dật nghiến răng một cái, lấy ra một viên Hóa Linh Đan uống vào, bắt đầu dồn hết sức lực luyện hóa năng lượng đang tràn vào.
Hóa Linh Đan có thể hỗ trợ chải chuốt linh lực, có đan này trợ giúp, tốc độ luyện hóa linh lực của hắn lập tức nhanh hơn rất nhiều.
Càn Dương Chân Hỏa hừng hực thiêu đốt, lượn vòng bay múa trên không trung.
Ánh mắt Lâm Vân Dật thay đổi, đem hỏa diễm chi lực không luyện hóa nổi hết thảy đều rót sạch vào trong Càn Dương Chân Hỏa.
Càn Dương Chân Hỏa phát ra một tiếng hót vang vui sướng, thu nhận toàn bộ, uy lực hỏa diễm tăng thẳng lên theo đường thẳng.
Càn Dương Chân Hỏa hóa thành một con kim long, lượn vòng trên bầu trời, có khí thế quan lâm thiên hạ.
Toàn thân linh lực của Lâm Vân Dật tăng tiến phi mã, trạng huống của những người khác cũng không tệ.
Cửu Thiên Huyền Hỏa hấp thụ hỏa diễm chi lực của Tinh Hư Hỏa, uy lực nhanh chóng vọt lên.
Theo uy lực linh hỏa tăng trưởng, thực lực của Giang Nghiễn Băng cũng tăng lên vù vù.
Mấy đóa linh hỏa khác ùa lên, chia nhau xâu xé chút Tinh Hư Hỏa còn sót lại.
Tinh Hư Hỏa dường như bị dọa sợ, bắt đầu đâm sầm va quẹt khắp nơi, mưu toan chạy trốn.
Mấy đóa linh hỏa ai nấy thi triển thần thông, đem Tinh Hư Hỏa bao vây đoàn đoàn lại.
Linh hỏa cần dựa vào việc hấp thụ hỏa diễm chi lực để trưởng thành, Tinh Hư Hỏa đối với linh hỏa của mấy người mà nói, chính là đại bổ phẩm tuyệt giai.
Tinh Hư Hỏa tuy hỏa lực mạnh mẽ, nhưng phía Lâm Vân Dật nhiều lửa thế đông, vững vàng chiếm giữ thượng phong.
Tinh Hư Hỏa dường như phát hiện bản thân đã rơi vào tuyệt cảnh, kịch liệt giãy giụa.
Mấy đóa linh hỏa kết thành từng tầng bình chướng, hình thành sự bao vây chặn đứng toàn bộ các hướng.
Sức sống của Tinh Hư Hỏa đột ngột giảm mạnh, Chung Côn cuống cuồng giậm chân, bọn Lâm Vân Dật không ngừng phát động đủ loại sát chiêu, quấy nhiễu hành động của lão, khiến lão muốn ứng cứu cũng không tìm được cơ hội.
Chung Côn sắc mặt đại biến: “Lũ khốn kiếp.”
Chung Côn điên cuồng thúc động khế ước với Tinh Hư Hỏa, Tinh Hư Hỏa có chút vội vã đâm loạn bốn phía, nhưng chung quy vẫn không thoát nổi vòng vây.
Chung Côn nghiến răng, phất tay tế ra mấy tấm phù lục.
Mấy tấm phù lục bay lên giữa không trung, lập tức nổ tung ra.
Trước khi đến Vô Tức Uyên, Chung Côn đã bỏ ra số tiền lớn mua mấy tấm phù lục Thiên cấp để phòng hờ khi bất trắc.
Lâm Vân Dật: “Hỏa diễm bình chướng.”
Mấy đóa linh hỏa như một trận cuồng phong, hòa vào làm một với Càn Dương Chân Hỏa, hình thành một đạo bình chướng hỏa diễm không gì phá nổi.
“Ầm đùng!” Phù lục Thiên cấp va chạm với bình chướng linh hỏa, trong chớp mắt bộc phát ra một tiếng nổ lớn điếc tai nhức óc.
Sau tiếng nổ lớn, trung tâm đảo chủ phủ xuất hiện một cái hố sâu khổng lồ.
Chung Côn không ngờ tới, nhanh như vậy đã phải dùng đến phù lục Thiên cấp.
Càng không ngờ tới, ba tấm phù lục Thiên cấp cùng xuất kích, thế mà lại không có hiệu quả gì.
Chung Côn cắn răng, tâm tình phức tạp.
Trước khi đến, lão chưa từng nghĩ tới sẽ gặp phải tình huống này.
Tây Lĩnh đại lục cũng có một số Kim Đan có thể vượt cấp khiêu chiến, nhưng lão chưa từng nghe nói qua, có tu sĩ Kim Đan nào có thể toàn thân lui ra dưới sự công kích của ba tấm phù lục Thiên cấp.
Lâm Vân Tiêu nhìn thấy cảnh này, không nhịn được cảm thán: “Phù lục Thiên cấp, Nguyên Anh hậu kỳ đúng là Nguyên Anh hậu kỳ, thủ bút không nhỏ nha!”
Giang Nghiễn Băng: “Quả thực vậy.”
Phù lục Thiên cấp cần dùng giấy phù, mực phù đặc chế để vẽ, ở Tây Lĩnh đại lục, phù lục Thiên cấp vô cùng hiếm có.
Vị tiền bối Nguyên Anh này, vừa ra tay đã là ba tấm, thật sự là đại thủ bút rồi.
Vương Xuyên và Lôi Khiếu Phong một bên giao chiến, một bên quan tâm tình hình bên phía Chung Côn.
Nhìn thấy bọn Lâm Vân Dật nhẹ nhàng hóa giải công kích của ba tấm phù lục, Vương Xuyên chỉ cảm thấy thức hải đầu óc như muốn nổ tung.
Ba tấm phù lục Thiên cấp đồng thời bộc phát, sát thương tạo ra có thể hủy thiên diệt địa.
Nếu ba tấm phù lục này nhắm vào gã, gã e rằng đã bị trọng thương rồi.
Kết quả, mấy tên tu sĩ Kim Đan thế mà lại đón đỡ dễ dàng như vậy, mấy huynh đệ Lâm gia này thực sự có chút quỷ dị.
Đáy lòng Vương Xuyên dậy sóng liên hồi, lần này họ nhận nhiệm vụ chính là để cướp đoạt linh hỏa.
Không ngờ tới, linh hỏa của huynh đệ Lâm gia còn chưa tới tay, linh hỏa của bản thân Chung Côn đã sắp giữ không nổi rồi.
Lâm Vân Dật: “Tấn công.”
Bọn Lâm Vân Tiêu rầm rầm ra tay, hướng về phía Chung Côn một trận truy kích dồn dập.
Chung Côn một hơi dẫn nổ ba tấm phù lục Thiên cấp, linh lực tiêu hao không ít.
Thừa dịp đối phương còn chưa kịp hoàn toàn khôi phục linh lực, mấy người lao lên một trận oanh tạc điên cuồng, đạt được ưu thế áp đảo.
Mấy đóa linh hỏa đã ăn no nê cũng gia nhập chiến cuộc.
Biết được Tây Lĩnh đại lục xuất hiện nhiều loại linh hỏa, Chung Côn đối với uy lực của những linh hỏa này cũng vô cùng hiếu kỳ.
Chỉ là không ngờ tới, linh hỏa vừa xuất, trong nháy mắt đã bị cắn nuốt mất hơn nửa hỏa lực.
Tinh Hư Hỏa là bản mệnh hỏa của Chung Côn, ngọn lửa này xảy ra vấn đề khiến thực lực lão giảm sút nghiêm trọng.
Tinh Hư Hỏa bị phân chia, đã giúp ích rất lớn cho uy lực của Càn Dương Chân Hỏa, Cửu Thiên Huyền Hỏa cùng các linh hỏa khác.
Bên tiêu bên trưởng, tình cảnh của Chung Côn ngày càng nguy hiểm.
Mấy đóa linh hỏa sau khi no nê một bữa đều có chút vui sướng.
Từng đóa linh hỏa không ngừng va chạm giữa không trung, mỗi lần linh hỏa va chạm đều sẽ dẫn tới một trận nổ tung có tính sát thương cực mạnh.
Thương thế của Chung Côn dưới sự giằng xé của linh hỏa không ngừng tăng trọng.
Lâm Vân Tiêu nhìn Chung Côn, có chút đồng tình nói: “Cái gã này, không được thông minh cho lắm nhỉ! Toàn là mấy sát chiêu tự dâng tận cửa.”
Trì Cẩn lắc đầu, nói: “Gã này vận khí không tốt.”
Địa Ngục Viêm Long là hỏa diễm chí tôn, hỏa diễm gì cũng có thể cắn nuốt.
Càn Dương Chân Hỏa, chí dương chí cương, có thể khắc chế vạn hỏa trong thiên hạ.
Cửu Thiên Huyền Hỏa, là ngọn lửa tinh thần, phẩm tướng hỏa diễm còn trên cả Tinh Hư Hỏa.
Tử Cực Lôi Hỏa, Hồng Liên Nghiệp Hỏa, U Minh Quỷ Hỏa ba loại hỏa diễm này có chút thua kém một bậc, nhưng cũng không dễ chọc.
Bọn Lâm Vân Dật, mỗi người đều là chuyên gia chơi lửa.
Trớ trêu thay vị này xuất thân từ Hỏa Thần Môn, sở trường chính là hỏa diễm thuật pháp.
Huynh đệ Lâm gia ai nấy đều có linh hỏa, sát chiêu hỏa diễm của vị này ngoại trừ việc nuôi cho Địa Ngục Viêm Long cùng đông đảo linh hỏa mập mạp thêm một chút, dường như chẳng mang lại tác dụng gì.
…
Chung Côn sắc mặt âm trầm, lão làm sao cũng không ngờ tới trận này lại đánh thành ra thế này.
Pháp khí Thiên cấp biến thành mảnh vụn.
Hỏa diễm bản mệnh bị phân chia sạch sành sanh.
Chung Côn chưa từng đánh một trận chiến nào uất nghẹn như vậy, sát chiêu phóng ra cứ như đem bổ phẩm dâng cho đối thủ.
Lãng phí ba tấm phù lục Thiên cấp, vẫn như cũ không giữ nổi Tinh Hư Hỏa.
Lão tổn thất khổng lồ, đối thủ ngược lại ngày càng mạnh lên.
Ánh mắt Chung Côn quét qua người mấy kẻ này, chân mày ngày càng nhíu chặt, lão ở trên thân mọi người cảm nhận được khí tức đan dược Thiên cấp.
Mấy người Lâm Vân Dật thời gian qua đều đã từng dùng qua đan dược Thiên cấp, thời kỳ Kim Đan đã được dùng qua đan dược Thiên cấp rồi.
Trong cơ thể mấy người ít nhiều gì cũng có dược lực đan dược Thiên cấp còn sót lại.
Luồng dược lực này đình trệ trong cơ thể cũng là một mối họa ngầm.
Trận chiến lần này đã đem toàn bộ dược lực tàn dư trong cơ thể bọn họ thúc phát ra ngoài.
Chung Côn sắc mặt khó coi, ở trên đường trước đó, lão đã nghe nói qua sự tích Lâm Tam luyện chế ra hai lò đan dược Thiên cấp.
Chỉ là lão khăng khăng cho rằng đám nhà quê Tây Lĩnh đại lục nhìn lầm, đem dị tượng thành đan của loại đan dược Vương cấp nào đó nhận lầm thành ảnh tượng thành đan của đan dược Thiên cấp.
Giờ phút này lão đột nhiên phát hiện, bản thân đã quá chủ quan rồi.
Mấy tên tu sĩ trước mắt này đều đã phục dụng đan dược Thiên cấp, trên người mấy người còn có khí tức của hai loại đan dược Thiên cấp.
Đồn rằng, lò đan dược Thiên cấp đầu tiên Lâm Tam luyện chế chính là Hồng Liên Nghiệp Hỏa Đan, đan này đối với hỏa tu có hiệu quả vô cùng thần dị, đối với tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ như lão cũng đại có ích lợi.
Chung Côn trước kia từng bỏ ra số tiền lớn mua một viên, hiệu quả cũng tàm tạm.
Viên đan dược lão tốn bao công sức mới kiếm được, đối với mấy tên tu sĩ trước mắt này dường như chẳng là cái thá gì.
Thời kỳ Kim Đan đã có phúc phận dùng đan dược Thiên cấp, còn không chỉ một viên, đúng là vận số tốt.
Chung Côn nhìn Vương Xuyên một cái, biểu tình trên mặt vừa hối vừa hận.
Chiến đấu đến bây giờ, trong lòng Chung Côn dâng lên một trận cảm giác mỏi mệt.
Lão theo bản năng nghĩ tới đề nghị trước đó của Vương Xuyên, kéo thêm một người nhập bọn.
Chung Côn trước đó cảm thấy xuất động ba Nguyên Anh thực sự quá nhiều, thêm một người gia nhập thì chiến lợi phẩm phải chia thêm một phần ra ngoài.
Chung Côn làm sao cũng không ngờ tới, trận chiến này lại gai góc đến thế.
Chiến lợi phẩm căn bản không cần nghĩ tới nữa rồi, có thể giữ được tính mạng đã là tốt lắm rồi.
—