← Pháo hôi gia tộc nghịch tập sử

Chương 274: Hỏa Hồ Ly

23 min read 01.09.2026

Ngự Thú tông.

Sau khi nhiệm vụ Phong Minh Sa Hải rơi xuống đầu huynh đệ Lâm Vân Văn, bề ngoài tông môn tuy phong bình lãng tĩnh, nhưng sau lưng, đông đảo tu sĩ đều đang chăm chú dõi theo từng động tĩnh của hai người.

Thấy huynh đệ Lâm Vân Văn vẫn thong dong tự tại, không chút hoang mang, không ít tu sĩ thầm bái phục định lực của hai vị sư huynh này.

Tạ Lệnh Hoài cau mày, trầm giọng nói: “Không ngờ lại có nhiều tu sĩ tự nguyện đi theo làm nhiệm vụ như vậy.”

Sắc mặt Tạ Lệnh Hoài có phần khó coi. Tu sĩ trong tông môn hẳn không khó nhận ra, nhiệm vụ lần này chính là một biểu hiện của việc chọn phe. Nhận lấy nhiệm vụ này, đồng nghĩa với việc chính thức bước vào phe phái của huynh đệ Lâm gia.

Biết rõ đây là chuyến đi cửu tử nhất sinh, thế mà vẫn có nhiều tu sĩ sẵn sàng đi theo mạo hiểm. Uy tín của huynh đệ Lâm Vân Văn xem ra còn cao hơn những gì gã tưởng tượng. Lão tổ ban bố nhiệm vụ này, vốn cũng muốn xem thử trong tông môn rốt cuộc có bao nhiêu kẻ tử trung với hai huynh đệ họ Lâm.

Kết quả là, cả Lý Cư An và Liễu Lâm đều nhúng tay vào. Một người là Huyền cấp đỉnh phong Luyện Đan sư, người kia là Huyền cấp đỉnh phong Luyện Khí sư, địa vị của hai người này ở tông môn cực kỳ cao. Nếu như có mệnh hệ gì, quả thực có chút đáng tiếc.

Hai người kia thì cũng thôi đi, ngay cả Vạn Chí Dũng vậy mà cũng xen chân vào một kích. Tạ gia đã mấy lần lôi kéo vị này không thành, không ngờ tới gã lại chọn đứng về phía huynh đệ Lâm Vân Văn.

Trong lòng Tạ Lệnh Hoài dâng lên một tia bất an mơ hồ, sức ảnh hưởng của huynh đệ Lâm gia tại tông môn đã vượt xa dự liệu của gã. Có nhiều Trúc Cơ đồng hành thực hiện nhiệm vụ như vậy, e là cũng sẽ gây ra chút cản trở cho kế hoạch của lão tổ.

Theo Tạ Lệnh Hoài biết, huynh đệ Lâm Vân Văn không hề phát ra lệnh cưỡng chế chinh triệu đối với các tu chân gia tộc, các tộc có muốn phái người đi hay không hoàn toàn là tự nguyện. Dù là thế, vẫn có mấy nhà tu chân gia tộc lựa chọn đầu nhập.

Bản gia Lâm gia thì phái ba người huynh đệ Lâm Vân Tiêu cùng Giang Nghiễn Băng ra ngoài.

Sắc mặt Tạ Lệnh Hoài đen kịt như đốm mực, một cỗ sát ý điên cuồng cuộn trào trong lòng. Theo gã được biết, Lâm Vân Dật và Giang Nghiễn Băng chỉ là hai kẻ Luyện Khí, thế nhưng hai người này tựa hồ là loại không chịu ngồi yên. Trước đó thì chạy tới bí cảnh, lần này lại muốn theo tới Phong Minh Sa Hải.

Lâm gia gia chủ Lâm Viễn Kiều cũng thật có ý tứ, bốn đứa con trai Lâm gia xuất đầu lộ diện hết thảy, vị kia bộ dạng chẳng lẽ không sợ bốn đứa con trai đều chôn thây ở bên ngoài sao?

Huynh đệ Lâm gia thực sự quá gai mắt, nếu lần này Lâm Viễn Kiều đã phái cả bốn đứa con đi, vậy thì hãy để cả bốn tên toàn quân bị diệt ở ngoài kia đi! Còn cả những kẻ muốn mưu cầu công lao tòng long kia nữa, bất kể là ai, đều cùng chết sạch hết đi thì tốt. Không thể vì Tạ gia bọn họ mà dùng, thì dù có tài hoa đến đâu cũng không thể lưu lại.

……

Đan Đường.

Đông đảo tu sĩ tụ họp một chỗ, bàn tán xôn xao.

“Thời gian sắp đến rồi, huynh đệ Lâm Vân Văn chắc cũng sắp xuất phát làm nhiệm vụ.”

“Không ngờ Lý trưởng lão lại nhúng tay vào việc này.” Lý Cư An vốn thích luyện chế độc đan, bình sinh chịu không ít lời dèm pha, thế nhưng chúng đan sư ở Đan Đường đối với đan thuật của lão vẫn thập phần công nhận.

“Liễu Lâm trưởng lão cũng xen vào một chân, vị kia chính là ứng cử viên sáng giá cho chức Đường chủ Luyện Khí Đường nhiệm kỳ tới đấy.”

“Có hai vị trưởng lão tương trợ, nhiệm vụ lần này của hai vị Lâm sư huynh hẳn là có thể hoàn thành rất tốt.”

“Thật không ngờ, năng lực của huynh đệ Lâm Vân Văn lại lớn đến vậy.”

“Nghe nói không ít đệ tử Luyện Khí Điện đã nhận nhiệm vụ, bình thường muốn tìm Viên Nguyệt, Khuyết Nguyệt tinh luyện vật liệu đều phải xếp hàng, lần này nhận nhiệm vụ ra ngoài, coi như là gần quan được ban lộc rồi.”

“Nghe nói bản lĩnh của Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt ngày càng lợi hại, gần đây linh tài qua tay hai nhóc tinh luyện, phẩm chất đều có sự thăng tiến rõ rệt.”

“…”

Giang Việt Nhiễm nghe các đan sư trong Đan Đường đàm luận, mơ hồ cảm thấy có chút hoang đường. Người sáng mắt đều có thể nhìn ra nhiệm vụ này nguy hiểm khôn lường, vậy mà lại có nhiều người nguyện ý mạo hiểm như vậy. Trong vô tri vô giác, sức ảnh hưởng của huynh đệ Lâm Vân Văn đã đạt tới bước này, thật sự là bất khả tư nghị.

……

Lâm gia.

Lâm Vân Dật cùng Giang Nghiễn Băng đang dạo bước trong rừng cây Kim Lý Quả.

Giang Nghiễn Băng có chút vui mừng nói: “Đợt Kim Lý Quả này, chắc cũng không bao lâu nữa là có thể vượt Long Môn rồi.”

Lâm Vân Dật: “Đúng là điềm lành.”

Lâm gia cách đây không lâu vừa thu hoạch chín quả Long Môn Quả, đợt Long Môn Quả đó còn chưa ăn hết, đợt mới đã lại sắp trưởng thành.

Trong lòng Lâm Vân Dật thầm nghĩ: Nhiệm vụ chinh triệu lần này có không ít tu sĩ Trúc Cơ chủ động quy thuận. Lựa chọn đầu nhập vào thời điểm này, cũng coi như là đánh cược cả gia sản tính mạng rồi. Người ta đã nể mặt như thế, Lâm gia bọn họ cũng không thể keo kiệt, dùng Long Môn Quả làm tạ lễ là thích hợp nhất. Đại ca, nhị ca sau này là người thống lĩnh Ngự Thú tông, những lúc cần xuất huyết thì vẫn phải xuất huyết thôi.

Sau khi tuần thị qua rừng cây Kim Lý Quả, hai người lại đến lãnh địa của Hỏa Diễm.

Hỏa Diễm nhìn Lâm Vân Dật, tinh thần phấn chấn: “Lâm tiểu tam, có phải là có thể đi rồi không?”

Lâm Vân Dật ở trong bí cảnh đã luyện chế ra Khải Trí Đan, nhờ vậy mà Hỏa Diễm hiện tại đã có thể mở miệng nói chuyện. Trước đó, Lâm Vân Dật và Giang Nghiễn Băng cùng Cực Phong ra ngoài hóng gió, Hỏa Diễm sau khi biết chuyện thì vô cùng bất mãn, lần này nghe nói có nhiệm vụ Phong Minh Sa Hải liền mãnh liệt yêu cầu được ra ngoài giải khuây.

Lâm Vân Dật: “Sắp rồi, chỉ là còn thiếu một bước.”

Hỏa Diễm: “Bước nào?”

Lâm Vân Dật: “Cải trang. Bản thể của Hỏa Diễm đại nhân uy vũ bất phàm, nhưng như vậy quá mức rầm rộ, xuất môn bên ngoài thì vẫn nên khiêm tốn một chút.”

Hỏa Diễm lườm Lâm Vân Dật, ngữ khí bất thiện nói: “Ngươi muốn bổn đại nhân giả mạo cái gì? Bổn đại nhân tuyệt đối không giả làm chó nữa đâu!”

Lâm Vân Dật: “Sao có thể chứ? Cứ giả làm chó mãi thì cũng chẳng có gì mới mẻ.”

Hỏa Diễm: “Ồ, vậy lần này ngươi tính cho bổn đại nhân giả làm cái gì?”

Lâm Vân Dật: “Lần này đổi thành Hỏa Hồ Ly đi.”

Hỏa Diễm nhìn Lâm Vân Dật, nổi trận lôi đình quát: “Lâm Vân Dật, ngươi đừng có quá đáng nhé! Lần trước bắt ta giả làm chó, lần này lại bắt ta giả làm cáo.”

Lâm Vân Dật: “Hỏa Hồ Ly đẹp đẽ biết bao nhiêu! Có gì không tốt đâu chứ.”

Hỏa Diễm: “Ta có thể giả làm Hỏa Diễm Hổ, tại sao cứ phải giả làm cáo?”

Lâm Vân Dật: “Quá bắt mắt, dễ khiến người ta liên tưởng.” Trước đó, Hỏa Diễm Khuyển đột nhiên xuất hiện đã rước lấy không ít hoài nghi rồi.

Hỏa Diễm hậm hực nói: “Thôi được rồi, thôi được rồi, Hỏa Hồ Ly thì Hỏa Hồ Ly.”

Lâm Vân Dật: “Hỏa Diễm đại nhân chịu phối hợp thì còn gì bằng.”

Hỏa Diễm liếc Lâm Vân Dật một cái, nói: “Lâm tam, sao ngươi làm việc lúc nào cũng giấu đầu giấu đuôi vậy?”

Lâm Vân Dật: “Bao giờ Hỏa Diễm đại nhân tiến giai Kim Đan, có thể mang ta bay lượn trên trời, lúc đó ta cũng không cần phải che che giấu giấu thế này nữa.”

Hỏa Diễm đầy hứng thú hỏi: “Nghe nói nhiệm vụ lần này rất nguy hiểm, liệu có Kim Đan xuất hiện không?”

Lâm Vân Dật: “Chưa chắc!”

Hỏa Diễm có chút bất mãn: “Đến Kim Đan còn không có thì gọi gì là nhiệm vụ nguy hiểm.”

Lâm Vân Dật: “Biết đâu lại có.”

Hỏa Diễm: “Hi vọng là có, nếu không thì một thân bản lĩnh này của Hỏa Diễm đại nhân chẳng phải là không có đất dụng võ sao.”

Lâm Vân Dật: “Nếu thực sự gặp phải Kim Đan, Hỏa Diễm đại nhân cũng đừng có nhụt chí đấy nhé!”

Hỏa Diễm: “Cái đồ khốn kiếp nhà ngươi, coi thường ai đó hả? Kim Đan mà thôi! Bổn đại nhân một chân có thể giẫm chết một đứa.”

Lâm Vân Dật: “…” Vị này dạo này thật sự là có chút bay bổng quá rồi, khoác lác sắp thấu tận trời xanh luôn rồi!

……

Rất nhanh đã đến ngày xuất phát, người của hai nhà Mạnh gia, Đường gia đã tới Lâm gia. Bọn họ đi trước hội hợp với nhóm người Lâm Vân Tiêu, rồi trực tiếp tiến thẳng về phía Phong Minh Sa Hải. Còn Thiên gia thì xuất phát trước đến Ngự Thú tông, hội hợp với huynh đệ Lâm Vân Văn rồi mới lên đường.

Lâm Vân Tiêu nhìn Mạnh Hà và Đường Chước, hỏi: “Người đã đến đông đủ chưa?”

Mạnh Hà chắp tay nói: “Đều đông đủ cả rồi, Lâm thiếu chủ, chúng ta bây giờ xuất phát luôn chứ?”

Lâm Vân Tiêu gật đầu nói: “Phải.”

Mạnh Hà hướng mắt nhìn về phía đội ngũ Lâm gia. Đội ngũ Lâm gia số lượng không nhiều, tổng cộng cũng chỉ có khoảng mười người, tuy xuất động ít người nhưng thực lực đều không hề yếu.

Tầm mắt Mạnh Hà dừng lại trên người Lâm Vân Dật và Giang Nghiễn Băng trong đội ngũ. Trên tay hai người họ mỗi người đang ôm một con cáo, một con màu đỏ, một con màu bạc. Cả hai con cáo trông lông tóc đều rất rậm rạp, dáng vẻ tròn trịa đáng yêu.

Lâm Vân Dật và Giang Nghiễn Băng thần thái thong dong, hai người đứng tụ một chỗ, thỉnh thoảng lại thì thầm điều gì đó. Hai người cười nói vui vẻ, nhìn không giống như đang chuẩn bị ra chiến trường, ngược lại giống như đang đi tới nơi nào đó để phong hoa tuyết nguyệt.

Mạnh Hà thực sự nghĩ không thông, một nhiệm vụ quan trọng như thế này, Lâm Viễn Kiều sao lại có thể mang theo cả hai vị này đi cùng.

Lâm Vân Dật nhìn Mạnh Hà, mỉm cười hỏi: “Mạnh tộc trưởng rất thích con cáo của ta sao?”

Mạnh Hà ngượng ngùng cười một tiếng, nói: “Con cáo này của Lâm tam thiếu trông thật thần tuấn nha!”

Lâm Vân Tiêu: “Thần tuấn sao? Ta chẳng thấy thần tuấn ở chỗ nào, thấy béo vô cùng thì đúng hơn! Dạo này đều ăn đến mập ra rồi!”

Hỏa Hồ Ly nghe thấy lời này, trừng mắt dữ dội nhìn về phía Lâm Vân Tiêu.

Lâm Vân Tiêu ngượng ngùng cười xòa: “Đừng kích động mà, đùa chút thôi!”

Mạnh Hà ngẩn người, có chút kinh ngạc khi bản thân lại bị ánh mắt của một con cáo sủng vật làm cho kinh hãi.

Lâm Vân Dật nhấc nhấc “Hỏa Hồ Ly” trên tay lên, nói: “Dạo này thức ăn quả thực không tệ.” Hỏa Diễm biết sắp phải ra ngoài làm nhiệm vụ, lo lắng sẽ có một khoảng thời gian không được ăn gà, thế là một hơi xử gọn ba trăm con, ăn đến mức khiến cả đàn gà còn lại run rẩy lẩy bẩy.

Mạnh Hà có chút tò mò hỏi: “Đây là linh sủng của Lâm tiểu hữu sao?”

Lâm Vân Dật: “Coi là vậy đi.”

Mạnh Hà cười nói: “Tình cảm của hai vị thật tốt quá!” Mạnh Hà liếc nhìn Ngân Đoàn đang ngủ gật trên vai Giang Nghiễn Băng một cái, thầm nghĩ Lâm Vân Dật chắc là thấy Giang Nghiễn Băng nuôi một con ngân hồ, cho nên mới nuôi theo một con hỏa hồ.

Trong mắt Đường Chước lóe lên vài phần kinh sắc, con cáo trước mắt tuy có chút xa lạ, nhưng gã lại cảm thấy ánh mắt của con hỏa hồ ly này quen thuộc một cách kỳ lạ.

Hỏa Hồ Ly liếc nhìn Đường Chước một cái, trong mắt xẹt qua mấy phần trêu chọc.

Đường Chước nhìn thấy cảnh này, thân hình không khỏi rùng mình một cái. Bất luận là Hỏa Diễm Khuyển hay Hỏa Hồ Ly, có lẽ đều không phải là diện mục thật sự của con yêu thú này.

Đường Chước liếc nhìn Mạnh Hà một cái, thầm nghĩ: Cái gã Mạnh Hà này, chắc hẳn là đã coi hai con cáo kia thành sủng vật kéo chân sau rồi, thật đúng là một kẻ ngu xuẩn, tên này rốt cuộc có biết bản thân đang phải đối mặt với cái gì không vậy?

Lâm gia giấu quá sâu, bốn huynh đệ Lâm gia đều tham gia vào nhiệm vụ lần này. Rất nhiều người đều nghĩ Lâm Viễn Kiều điên rồi, không sợ một đứa cũng không giữ lại được. Giờ nhìn lại, Lâm Viễn Kiều có lẽ là có chỗ dựa vững chắc nên mới không sợ hãi gì.

Đường Chước nhìn bộ dạng thân thiết giữa Hỏa Hồ Ly và Lâm Vân Dật, khẽ nhíu mày. Trong bốn người con của Lâm gia, Lâm Vân Dật có tiếng là phế sài nhất, thế nhưng con “Hỏa Hồ Ly” này lại cứ chọn ở bên cạnh vị này. Yêu thú nhất tộc vốn hướng về kẻ mạnh, con hỏa hồ ly này lại cứ chọn Lâm gia lão tam, có lẽ, vị này cũng chẳng hề đơn giản.

Mạnh Hà nhìn Đường Chước, có chút hoài nghi hỏi: “Đường đạo hữu, ngươi không sao chứ?”

Đường Chước: “Không sao.”

Mạnh Hà có chút trêu chọc nói: “Đường đạo hữu đang căng thẳng sao? Nhiệm vụ này còn chưa bắt đầu mà đã căng thẳng thành thế này, sau này biết làm thế nào đây! Hay là sớm đánh trống lui quân đi.”

Đường Chước: “Mạnh đạo hữu lo xa rồi, ta chỉ là nhìn thấy mấy vị tuổi trẻ tài cao như thế này, có chút chấn kinh mà thôi.” Trong lòng Đường Chước thầm mắng: Mạnh Hà cái đồ ngu xuẩn này, đúng là kẻ vô tri thì không sợ hãi. Cái tên bạch si (ngu) này cái gì cũng không biết, vậy mà cũng có mặt mũi đi mỉa mai gã.

Mạnh Hà nhìn Lâm Vân Tiêu một cái, nói: “Lâm thiếu chủ quả thực là thiên tài.” Trong lòng Mạnh Hà thầm nghĩ: Lâm Vân Tiêu này mới ngoài hai mươi tuổi đã tiến giai Trúc Cơ, tư chất này so với Tạ Lệnh Hoài và huynh trưởng của hắn ta thì không hề thua kém chút nào, đối với Ngự Thú tông mà nói, hẳn là một mối đe dọa không nhỏ. Thế nhưng huynh đệ Lâm gia hẳn là không đến mức ra tay xử lý Lâm Vân Tiêu để phòng hoạn nạn khi chưa xảy ra chứ. Chỉ là huynh đệ Lâm gia không muốn giải quyết người đệ đệ này, không có nghĩa là kẻ khác không muốn, Lâm Viễn Kiều không biết là tâm kế lớn hay thế nào, lại đem cả bốn đứa con trai đưa ra ngoài thực hiện nhiệm vụ.