← Pháo hôi gia tộc nghịch tập sử

Chương 273: Trước Ngày Xuất Chinh

25 min read 01.09.2026

Ngự Thú tông.

Lý Cư An nhìn Lâm Vân Võ, mở lời: “Lâm sư đệ, sắp tới ngày phải ra ngoài thực hiện nhiệm vụ rồi, nhân tuyển triệu tập bên phía đệ đã định đoạt xong xuôi chưa?”

Trước kia, Lý Cư An từng bạo chi một khoản linh thạch lớn để mua lại Thanh Trúc Hiết từ tay Lâm Vân Võ. Qua lại vài lần, quan hệ giữa hai người nhờ vậy mà kéo gần hơn không ít.

Lâm Vân Võ thần sắc nhẹ nhõm, thản nhiên đáp: “Tam đệ và Tứ đệ của ta sẽ đến trợ chiến.”

Sau khi nhiệm vụ được ban xuống, không ít người trong tông môn có vẻ đều lo sốt vó cho tình cảnh của hắn và đại ca. Nhưng riêng Lâm Vân Võ, hắn trái lại còn có chút mong chờ chuyến đi này.

Từ sau trận đại chiến với Lam Thương Giao, nhãn giới của Lâm Vân Võ ngày một cao hơn, những đối thủ tầm thường căn bản chẳng thể lọt vào mắt xanh của hắn. Người ngoài không rõ thực lực của hai vị sư đệ kia, chứ hắn thì trong lòng tự có tính toán.

Thực hiện nhiệm vụ lần này tuy rằng hung hiểm trùng trùng, nhưng nói đi cũng phải nói lại, mấy loại nhiệm vụ bình thường nhạt nhẽo, huynh đệ bọn họ đi cũng chẳng có chút ý nghĩa gì.

Lý Cư An nhíu chặt lông mày, nghi hoặc: “Phụ thân đệ thật sự chịu phái cả hai vị hiền đệ cùng xuất sơn sao?”

Trong lòng Lý Cư An thầm nghĩ: Chuyến đi này của huynh đệ Lâm Vân Văn có thể nói là cửu tử nhất sinh, rất có khả năng sẽ khiến Lâm gia mất đi hai người con trai này. Lâm Viễn Kiều làm phụ thân kiểu gì mà đến cả cái đạo lý ‘không được để trứng vào cùng một giỏ’ cũng chẳng thông suốt vậy chứ?

Lâm Vân Võ thần sắc thong dong, giải thích: “Đả hổ bất ly thân huynh đệ, là do Tam đệ và Tứ đệ chủ động muốn tới tương trợ. Bản thân ta cũng là lần đầu gánh vác loại nhiệm vụ triệu tập thế này, vốn liếng kinh nghiệm còn non nớt, cũng may là có người trong tộc đỡ đần nên cũng bớt lo.”

Lý Cư An hỏi tiếp: “Vậy còn lệnh tôn?”

Lâm Vân Võ đáp: “Hai vị sư đệ đã ra tay thì không cần phiền đến phụ thân nữa, người sẽ ở lại trấn giữ gia tộc.”

Lý Cư An nghe vậy, trong lòng không khỏi dâng lên mấy phần hoang mang. Gã vốn tưởng Lâm Viễn Kiều sẽ tự mình xuất thủ, nào ngờ vị gia chủ này lại chọn cách đẩy các con ra tiền tuyến, còn bản thân thì an ổn tọa trấn hậu phương!

Lão Tứ Lâm gia thì không nói làm gì, dầu gì cũng là một chiến lực Trúc Cơ, hẳn là giúp ích được không ít. Nhưng vị kia lại phái cả đứa con trai thứ ba ra ngoài, gã nhớ không lầm thì kẻ đó chỉ là một phế vật Ngũ linh căn mà! Để ở nhà làm linh vật cát tường không tốt sao? Cớ gì cứ phải đẩy đi chịu chết. Vị Lâm gia chủ này trông đâu giống kẻ tham sống sợ chết, cách hành xử này thực sự khiến người ta không sao hiểu nổi.

Lý Cư An lại hỏi: “Ngoại trừ bản gia, các tu chân gia tộc khác thì sao?”

Lâm Vân Võ cười nhạt: “Khương Thái Công câu cá, ai muốn thì mắc câu. Các tu chân gia tộc khác ai muốn tới thì tới, kẻ nào không muốn thì cũng thôi.”

Lý Cư An lắc đầu, có phần cạn lời: “Thái độ này của đệ không ổn chút nào đâu! Đệ phải biết rằng, chỉ cần đệ muốn, các tu chân gia tộc nằm trong địa giới quản hạt của Ngự Thú tông tuyệt đối không có gan từ chối lệnh triệu tập.”

Lâm Vân Võ lắc đầu: “Người ta đã không tình nguyện, mình có cưỡng ép họ đến thì tới lúc mấu chốt, chỉ sợ lại trở thành gánh nặng vướng chân vướng tay.”

Lâm Vân Võ thầm tính toán: Lần này trong nhà sẽ để Tam đệ, Tứ đệ, A Nghiễn, Ngân Đoàn và Hỏa Diễm qua đây, tính ra chính là năm đại chiến lực Trúc Cơ. Hỏa Diễm đã là Trúc Cơ đỉnh phong, Ngự Thú tông ngoại trừ ba vị Kim Đan trưởng lão ra, sợ là không có ai có thể làm đối thủ của nó. Ba người bọn Tam đệ đều đã là Trúc Cơ hậu kỳ, bản lĩnh mỗi người một vẻ, người sau càng lợi hại hơn người trước. Có mấy vị này tương trợ, nhiệm vụ lần này có thể nói là dễ như trở bàn tay.

Lâm Vân Võ nghĩ tới đây liền có chút kích động, hắn và hai vị sư đệ đã hồi lâu không gặp mặt. Chuyến hành trình này, bốn huynh đệ bọn họ hẳn là có thể hảo hảo đoàn tụ một thời gian.

Trong lòng hắn thầm tò mò, thực lực hiện tại của Tam đệ rốt cuộc đã thâm sâu tới mức nào. Tam đệ là Trúc Cơ đại viên mãn, lại còn thức tỉnh cả Càn Dương Chân Hỏa, chiến lực của tu sĩ Trúc Cơ thông thường không cách nào sánh nổi.

Lý Cư An cười rộ lên, đề nghị: “Lâm sư đệ, đệ thấy ta gia nhập vào nhiệm vụ này thế nào?”

Lâm Vân Võ dùng ánh mắt đầy kinh ngạc nhìn Lý Cư An, sau đó cười khổ một tiếng: “Lý trưởng lão hà tất phải lội vào vũng nước đục này.”

Tạ gia lão tổ đã xuất quan, người tinh mắt đều có thể nhìn ra được nhiệm vụ lần này tám chín phần mười là một cái bẫy, chuyến đi này có đi mà không có về. Tất nhiên, kẻ dám đứng ra nương nhờ vào thời điểm này, sau này chắc chắn sẽ trở thành tâm phúc liều chết trung thành của bọn hắn.

Lý Cư An nhún vai: “Ta thấy chán mà! Nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, đã lâu rồi không gặp được nhiệm vụ nào có chút vị đạo thế này.”

Lâm Vân Võ nghiêm giọng: “Lý trưởng lão thực sự đã nghĩ kỹ?”

Lý Cư An khẳng định: “Nếu chưa nghĩ kỹ, ta cũng đã không mở lời với sư đệ.”

Lâm Vân Võ chắp tay: “Nếu đã như vậy, làm phiền trưởng lão rồi!”

Trong lúc huynh đệ Lâm Vân Văn đang gắt gao chuẩn bị cho chuyến xuất chinh, Vạn Chí Dũng bỗng nhiên tìm tới cửa.

Lâm Vân Văn nhìn tu sĩ trẻ tuổi trước mặt, hỏi: “Vạn sư đệ sao lại tới đây?”

Vạn Chí Dũng cung kính hành lễ với Lâm Vân Văn, trầm giọng nói: “Ta muốn bám đuôi sư huynh trong chuyến nhiệm vụ lần này.”

Lâm Vân Văn cau mày, khẽ thở dài một tiếng: “Hà tất phải khổ như vậy!”

Vạn Chí Dũng là một trong số những người may mắn sống sót trở về từ Nguyên Không cổ cảnh năm đó. Sau khi Trúc Cơ Đan ra lò, gã cũng may mắn đạt được một viên, nhờ đó thuận lợi tiến giai Trúc Cơ. Sau khi bước vào Trúc Cơ kỳ, thực lực gã tăng mạnh, trở thành cái tên vô cùng ăn khách trong tông môn. Theo hắn được biết thì bên phía Tạ gia dường như vẫn luôn tìm cách lôi kéo vị này.

Vạn Chí Dũng ngước mắt nhìn Lâm Vân Văn, kiên định: “Ta muốn đánh cược một phen.”

Dứt lời, gã chậm rãi hạ mắt xuống, trong lòng gợn lên từng đợt sóng triều cuồn cuộn. Tu sĩ tiến giai Trúc Cơ, chẳng qua cũng mới chỉ là vừa vặn bước qua ngưỡng cửa đầu tiên của con đường tu tiên mịt mờ mà thôi. Sau khi Trúc Cơ, muốn tiến xa hơn nữa để đạt được đại thành tựu thì cần một lượng tài nguyên khổng lồ chống đỡ. Gã xuất thân bần hàn, gia tộc có thể cung cấp trợ lực vô cùng hạn hẹp, nếu không liều mạng cược một ván, muốn xuất đầu lộ diện quả thực là khó hơn lên trời.

So với việc đầu nhập dưới trướng Tạ Lệnh Hoài, Vạn Chí Dũng càng nghiêng về phía huynh đệ Lâm gia hơn. Tạ gia ở Ngự Thú tông căn cơ thâm hậu, nhân tài trong tộc nhiều như nấm sau mưa, một kẻ ngoại tộc như gã muốn có được sự trọng dụng của người Tạ gia là điều vô cùng khó khăn. Thay vì làm chó săn cho Tạ gia, chẳng bằng đi theo huynh đệ Lâm Vân Văn, trực giác mách bảo gã rằng thực lực thực sự của Lâm gia vượt xa những gì đang phơi bày ngoài mặt.

Lâm Vân Văn gật đầu: “Nếu đệ đã hạ quyết tâm, vậy thì cùng đi đi.”

Ánh mắt Lâm Vân Văn khẽ biến đổi, Trúc Cơ hậu kỳ muốn tiến giai, nếu chỉ một mực bế quan khổ tu và cắn linh dược thì tuyệt đối không thành, chung quy vẫn phải tích lũy thêm duyệt lịch phong phú. Xem ra, cũng đã đến lúc hắn phải ra ngoài lịch luyện một chuyến rồi.

……

Lâm Vân Võ cất bước tiến vào Luyện Khí đường, Liễu Lâm lập tức nghênh đón.

Liễu Lâm cười ha hả: “Lâm tiểu hữu tới rồi đó à!”

Bên trong Luyện Khí đường, mấy tên đệ tử đang làm việc đến sứt đầu mẻ trán, nhìn qua có vẻ như đang đóng gói thu dọn hành lý hành trang.

Lâm Vân Võ có chút hoài nghi: “Liễu trưởng lão, đang bận rộn sao?”

Liễu Lâm đáp: “Sắp phải đi Phong Minh Sa Hải rồi, tổng quy vẫn phải làm chút chuẩn bị chuẩn bị.”

Lâm Vân Võ kinh ngạc nhìn Liễu Lâm, khó hiểu hỏi: “Liễu trưởng lão cũng muốn đi Phong Minh Sa Hải?”

Liễu Lâm gật đầu cười: “Đúng vậy! Lâm tiểu hữu không hoan nghênh lão phu sao?”

Lâm Vân Võ vội xua tay, cau mày nói: “Tự nhiên là không phải, chỉ là vãn bối có chút bất ngờ.”

Liễu Lâm là phó đường chủ của Luyện Khí đường, luận về luyện khí thuật thì gã chẳng hề thua kém vị đường chủ đương nhiệm, sở dĩ chịu xếp hàng phó chẳng qua là do tuổi tác còn trẻ, thâm niên tư lịch còn cạn mà thôi. Huynh đệ Lâm Vân Văn những năm này vẫn luôn dốc lòng luôn dốc lòng nghiên cứu thuật luyện khí, có không ít tiếp xúc với các vị luyện khí trưởng lão trong đường, vả lại giao tình với Liễu Lâm cũng không cạn. Lâm Vân Văn không ngờ tới, Liễu Lâm lại chịu nể mặt bọn hắn đến mức này.

Liễu Lâm cười rộ lên, giải thích: “Kỳ thực, lão phu là lo lắng cho an nguy của Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt.”

Lâm Vân Võ ra bộ hiểu ý: “Hóa ra là vậy.”

Liễu Lâm thở dài: “Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt là loại thiên địa dị chủng hiếm có, nếu như chẳng may vẫn lạc trong chuyến nhiệm vụ này thì thật là quá mức đáng tiếc.”

Lâm Vân Võ híp mắt lại, trong lòng âm thầm hoài nghi không biết vị này tình nguyện xuất chinh có phải là đang muốn đợi mình gặp phải bất trắc để nhặt xác hôi của, chiếm đoạt linh thú hay không.

Liễu Lâm hiếu kỳ hỏi: “Khuyết Nguyệt thế nào rồi?”

Lâm Vân Võ đáp: “Rất tốt, vẫn là bộ dạng cũ, ăn được ngủ được.”

Nói đoạn, Lâm Vân Võ phất tay thả Khuyết Nguyệt ra ngoài. Khuyết Nguyệt đã thuận lợi tiến giai Trúc Cơ hậu kỳ cách đây mấy ngày, nhưng vì không muốn rước lấy phiền toái rùm bén, Lâm Vân Võ đã dùng bí thuật đè ép khí tức của nó xuống mức Trúc Cơ trung kỳ.

Liễu Lâm nhìn chăm chằm vào Khuyết Nguyệt, sâu trong con ngươi lóe lên mấy đạo lưu quang lướt qua: “Khí tức này…”

Lâm Vân Võ chột dạ: “Có gì không ổn sao?”

Liễu Lâm thu hồi ánh mắt, cười nhạt: “Không có gì, khí tức của Khuyết Nguyệt rất dồi dào, Lâm sư đệ nuôi dưỡng nó không tệ.”

Liễu Lâm lờ mờ phát hiện khí tức của Khuyết Nguyệt có điểm dị thường, nhưng gã cũng thức thời không chọn cách vạch trần.

……

Chuyện nhiệm vụ Phong Minh Sa Hải nổ ra đã dấy lên một hồi nghị luận sôi nổi trong khắp tông môn.

“Hai vị Lâm sư huynh thật sự phải đi Phong Minh Sa Hải sao?”

“Nhiệm vụ đều đã hạ đạt xuống rồi, chuẩn bị cũng đã bắt đầu từ lâu, phỏng chừng ngày một ngày hai là lên đường thôi.”

“Nghe nói cái nơi đó chẳng mấy thái bình, hai vị sư huynh đi chuyến này, cũng không biết có mạng để trở về hay không nữa.”

“Hai vị sư huynh đều là những người có đại chí hướng, kẻ làm nên nghiệp lớn làm sao thiếu được việc phải trải qua mài giũa gian khổ.”

“Hai vị Lâm sư huynh từng có kinh nghiệm liên thủ đại chiến với yêu thú Kim Đan trung kỳ, cái nhiệm vụ này hẳn là không làm khó được hai người họ đâu.”

“Nghe đồn Li Cư An Lý trưởng lão và Liễu Lâm Liễu trưởng lão đều sẽ tham gia vào chuyến đi lần này.”

“Hai vị này một người là đan sư, một người là luyện khí sư, có hai vị đại gia này tương trợ thì nhiệm vụ lần này thực hiện sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều.”

“Hai người họ xưa nay vốn không mặn mà với sự vụ trong tông, một mực chỉ chuyên tâm nghiên cứu thuật số đạo nghiệp, không ngờ lần này lại bằng lòng ra mặt.”

“Nghe nói Liễu Lâm trưởng lão là vì hai con Kim Ngọc Đường Lang kia mà đi đấy.”

“…”

……

Trong tu luyện thất.

Lâm Vân Văn và Lâm Vân Võ ngồi đối diện nhau, gắt gao làm những khâu chuẩn bị cuối cùng. Viên Nguyệt cùng Khuyết Nguyệt ở một bên cạnh, đang hì hà hì hục gặm nhấm đống vật liệu luyện kim.

Lâm Vân Võ tràn đầy mong đợi nói: “Chuẩn bị cũng hòm hòm rồi, có thể xuất phát bất cứ lúc nào.”

Lâm Vân Văn gật đầu: “Vậy thì tốt.”

Lâm Vân Võ cảm thán: “Không ngờ lần này trong tông lại có nhiều tu sĩ nể mặt chúng ta đến vậy.”

Lâm Vân Văn thở dài: “Ta cũng không lường trước được.”

Lâm Vân Văn nhập tông bấy lâu nay chưa từng cố ý đi lôi kéo phe cánh hay xây dựng mạng lưới nhân mạch. Đối với tu sĩ mà nói, thực lực mới là thứ chân lý tối cao, chỉ cần thực lực của ngươi đủ mạnh, tự khắc sẽ có vô số tu sĩ nghe phong phanh mà tìm đến quy phụ. Hiện tại, chúng tu sĩ trong tông môn có vẻ như đã chịu công nhận thực lực của hắn và nhị đệ.

Lâm Vân Võ có chút cười trên nỗi đau của người khác, nói: “Li Cư An trưởng lão và Liễu Lâm trưởng lão đều nguyện ý ra tay giúp đỡ, việc này quả thực ngoài dự đoán. Tạ Du trưởng lão sau khi nghe được tin này, sợ là tâm tình sẽ không được tốt cho lắm.”

Lâm Vân Văn tán đồng: “Chắc chắn là vậy rồi.”

Trước khi sư phụ Từ Thanh rời đi, lão từng tìm gặp hai huynh đệ bọn hắn, hỏi xem bọn hắn có muốn cùng lão tới biên cảnh thực hiện nhiệm vụ hay không. Biên cảnh nơi đó mặc dù cũng hung hiểm, nhưng nếu có sư phụ che chở thì việc giữ vững cái mạng nhỏ hẳn là không thành vấn đề. Sư phụ đại khái cũng đã liệu trước được việc một khi lão rời đi, Tạ Du tất nhiên sẽ nhân cơ hội mà giở trò đồi bại.

Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, bọn hắn không chút do dự mà từ chối. Trước đó trong trận chiến với Lam Thương Giao, phụ thân đã triệt để bộc lộ thực lực. Lâm Vân Văn trực giác thấy được, nếu như hắn và nhị đệ đi theo sư phụ rời đi, như vậy mục tiêu công kích tiếp theo của Tạ Du sẽ lập tức chuyển hướng sang Lâm gia. Đã nén không xong, chẳng bằng ở lại trực diện nghênh chiến, huống hồ Tạ Du đã tâm cơ nhắm vào bọn hắn, có một mực né tránh cũng chẳng giải quyết được gì.

Lâm Vân Võ cười khổ: “Gần đây không ít tu sĩ trong tông nhìn ta bằng ánh mắt đầy đồng cảm, cứ như thể ta sắp sửa thăng thiên tới nơi không bằng.”

Lâm Vân Văn lắc đầu: “Đám tu sĩ đó chỉ giỏi lo bò trắng răng. Mà nói đi cũng phải nói lại, lần này các tu sĩ thuộc tu chân gia tộc tìm tới nương nhờ cũng không phải là ít.”

Lâm Vân Võ hừng hực chiến ý: “Hy vọng đối thủ lần này đừng quá mức phế vật, bằng không thì thật sự là không đủ nhét kẽ răng.”

Lâm Vân Văn tiếp lời: “Lần trước, đàn yêu thú tập kích Vân Vụ Sơn đã bị chúng ta diệt sạch, lần này, vị kia chắc chắn sẽ phải tốn nhiều tâm tư hơn nữa.”

Trong lòng Lâm Vân Văn dâng lên một nỗi kiêu ngạo nho nhỏ. Nếu là đổi lại vài năm trước, nếu bị áp đặt cái loại nhiệm vụ cưỡng chế triệu tập này, Lâm gia bọn hắn sợ là phải rơi vào cảnh cô quân phấn chiến (*). Còn bây giờ, rõ ràng biết trước điềm xấu hung hiểm mà vẫn có nhiều người chủ động dựa vào như vậy, một mặt là vì sự công nhận của chúng tu sĩ đối với bọn hắn đã tăng cao, mặt khác cũng chứng minh uy tín của Tạ Du trưởng lão đang ngày một sa sút trầm trọng. (một người hoặc một nhóm đang vật lộn vất vả mà không có ai giúp đỡ.)

Sâu trong đôi mắt Lâm Vân Văn lóe lên từng đợt quang mang kỳ dị: “Không biết lần này Tạ Du trưởng lão sẽ tung ra chiêu bài gì đây. Xem ra, chuyến này chúng ta có cơ hội được tận mắt chứng kiến bản lĩnh hiện tại của hai vị sư đệ và A Nghiễn rồi.”

Lâm Vân Võ cũng hào hứng không kém: “Hai vị sư đệ cùng A Nghiễn trước đó ở trong bí cảnh hoành hành bá đạo, gieo rắc danh tiếng lẫy lừng, đến cả đám ngoại vực tu sĩ còn coi mấy đứa là quỷ kiến sầu nữa mà. Mấy năm nay trôi qua, cũng không biết ba đứa nó đã trưởng thành đến cái cảnh giới kinh người nào rồi.”