← Phản Xuyên Thư Chi Thần Cấp Yển Sư

Chương 7: Chú Ấn

10 min read 08.09.2026

Vừa dứt lời người đàn ông kia, một luồng quang mang chói mắt đột nhiên hiện ra, linh lực cường đại ngút trời bùng nổ!

Đại Lộc cùng đa nương hắn vốn chỉ là người phàm tục, sao có thể chịu đựng được đòn tấn công bực này, lập tức bị chấn bay ra ngoài, thổ huyết ngã xuống đất, hôn mê bất tỉnh.

Sau khi hào quang tản đi, nam nhân nhìn ba người vừa bị mình chấn bay, mặt đầy vẻ chán ghét nhổ một bãi nước bọt, lại đối diện với không trung mà mở miệng: “Thật là một lũ phiền phức. Hệ thống, ngươi mau tra một chút xem, rốt cuộc nhân vật chính đang ở nơi nào?”

【Đinh! Năng lượng không đủ, tạm thời không thể tra cứu.】

Ngay lúc này, mảnh vỡ trong tay Nghiêm Cận Sưởng tự động hiện ra một màn sáng trắng, trên đó hiển thị một dòng chữ như vậy.

Nghiêm Cận Sưởng vừa rồi cũng bị luồng linh lực bộc phát bất ngờ kia chấn động, lúc này đang ngã rạp trên mái nhà, nhìn thấy những chữ hiển thị trên màn sáng thì cảm thấy kỳ quái, liền nghe nam nhân phía dưới nhà tiếp tục nói: “Cái quỷ gì thế? Như vậy mà đã hết năng lượng rồi sao? Đến cả năng lượng để cho ta một cái tọa độ cũng không còn à? Vậy ta còn đi tìm nhân vật chính bằng cách nào đây?”

Tuy nhiên, mặc cho nam nhân kia than vãn thế nào, thứ được gọi là “Hệ thống” kia dường như vẫn không thể cho hắn thứ hắn muốn. Nam nhân chỉ đành hùng hổ mắng chửi rồi rời đi.

Nghiêm Cận Sưởng đợi đến khi không còn nghe thấy tiếng của nam nhân kia nữa mới gian nan bò dậy, nơi khóe miệng đã rỉ ra vài vệt máu tươi.

Nghiêm Cận Sưởng nhìn xuống thân xác phàm trần còn chưa dẫn khí nhập thể của mình, nghiến chặt răng lại.

Không được, cơ thể này hiện tại cái gì cũng không làm được!

————

Nghiêm Cận Sưởng nhọc nhằn dời bước, đi đến khu rừng nhỏ ở cuối thôn.

Nơi này vắng vẻ, lại nằm gần núi lớn, thường xuyên có sơn thú xuất hiện, nên người lớn trong thôn đều không cho hài tử đến đây chơi đùa.

Đám trẻ nhỏ tuy hiếu kỳ nồng hậu, nhưng sau vài lần bị đánh đòn đau nhớ đời, chúng liền biết điều mà không dám bén mảng quanh đây nữa.

Thế nên, nơi này đã trở thành chốn lui tới thường xuyên của Nghiêm Cận Sưởng khi còn nhỏ.

Trong rừng có một đầm nước chảy từ trên núi xuống, mặt đầm rộng lớn, nước trong đầm rất sâu.

Nghiêm Cận Sưởng dựa theo trí nhớ đi tới bên bờ nước, nhìn quanh tứ phía không thấy bóng người mới cởi bỏ dải vải trắng quấn trên mặt, vốc một vốc nước uống vài ngụm để hòa hoãn lại đôi chút.

Dòng nước làm nhạt đi vị máu trong miệng, Nghiêm Cận Sưởng lại vốc thêm nước vỗ lên mặt, chà đi những vết máu bẩn thấm qua lớp vải trắng dính trên da.

Giọt nước rơi xuống đầm, gợn lên từng vòng sóng lăn tăn. Nghiêm Cận Sưởng rủ mắt, nhìn khuôn mặt phản chiếu trong làn nước đang dao động.

Mặt nước dần phẳng lặng trở lại, hình ảnh thiếu niên gầy yếu hiện rõ trong lòng nước.

Trên khuôn mặt nhợt nhạt ấy chằng chịt những chú ấn đen kịt. Những chú ấn đó thế mà lan từ mặt xuống tận cổ, phần còn lại bị vải trắng quấn quanh che khuất.

Trên những chú ấn ấy còn có những vết sẹo mới cũ đan xen, vài vết thương vẫn còn rỉ máu.

Chú ấn cùng vết sẹo cùng hiện diện trên gương mặt này, trông đặc biệt khả bố.

Đứa trẻ năm ấy không biết cách nào để trừ bỏ những chú ấn này, chỉ biết điên cuồng rửa mặt chà xát, không ngừng dùng tay cào cấu, mưu toan xóa sạch thứ chú ấn đã mang lại cho hắn nỗi thống khổ vô tận này.

Nhưng sức lực chà xát mạnh bạo chỉ khiến khuôn mặt non nớt càng thêm tổn thương, cào cấu chỉ làm gương mặt tái nhợt chồng chất thêm thương tích.

Còn việc dùng vải trắng quấn chặt, chỉ khiến vết thương thối rữa nung mủ, làm cho khuôn mặt ấy càng thêm kinh hoàng hãi hùng.

Nghiêm Cận Sưởng lấy ra những thảo dược hái được dọc đường, bỏ vào miệng nhai thành nát, nén đau đớn mà đắp lên mặt.

Sau khi đã đắp kín mặt bằng lớp thuốc nát màu xanh, Nghiêm Cận Sưởng đang định tháo dải vải trắng ở cổ xuống để tẩy rửa thì vô tình nhìn thấy một cọng cỏ đang trôi trên mặt nước.

Đây là một cọng cỏ trôi đứng.

Nghiêm Cận Sưởng nhíu chặt lông mày, nhìn chằm chằm cọng cỏ kia một lúc, liền thấy cọng cỏ nổi lên, một cái đầu từ dưới nước từ từ nhô ra, cẩn trọng quan sát xung quanh, sau đó nhìn thấy Nghiêm Cận Sưởng.

Bốn mắt nhìn nhau, cả hai: “…”

Thiếu niên dưới nước: “Mặt của ngươi…”

Nghiêm Cận Sưởng mặt đầy lớp thuốc xanh loét, lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn.

Thiếu niên: “Ta có giấu một món bảo bối dưới gốc cây ở đầu thôn, tặng cho ngươi đó. Ngươi đừng nói cho kẻ khác biết ta trốn ở đây, đặc biệt là mấy kẻ mặc hắc y kia.”

Nghiêm Cận Sưởng mặt không cảm xúc nhìn hắn: “Ngươi lừa con nít à? Đợi đến lúc ta đi đào bảo vật, ngươi chẳng biết đã chạy xa đến nhường nào rồi.”

Thiếu niên: “…”

“Gục gục…” Ngay lúc này, bụng của Nghiêm Cận Sưởng lại kêu lên một cách cực kỳ không đúng lúc.

Nghiêm Cận Sưởng: “…”

Thiếu niên: “Phụt!”

Ánh mắt Nghiêm Cận Sưởng càng thêm âm trầm.

Thiếu niên không nhịn được cười: “Ngươi chưa ăn cơm sao?”

Nghiêm Cận Sưởng: “Cút.”

Thiếu niên hít một hơi thật sâu, đột ngột lặn xuống nước. Chỉ một lát sau, hắn lại ngoi đầu lên, ném một thứ gì đó về phía Nghiêm Cận Sưởng.

Nghiêm Cận Sưởng trực tiếp né tránh, tiện tay giữ chặt lớp thuốc trên mặt để chúng khỏi rơi xuống.

“Bạch!” Một con cá to bằng hai bàn tay rơi xuống bên cạnh Nghiêm Cận Sưởng, đuôi cá quẫy đành đạch.