Chương 6: Hệ thống
Ngay lúc này, người mặc bố y màu nâu kia hơi nghiêng đầu, Nghiêm Cận Sưởng nhờ vậy mà nhìn rõ trắc diện của hắn —— đó là một gương mặt hoàn toàn xa lạ.
Nghiêm Cận Sưởng ngẩn người, bàn tay đang cầm lấy mảnh ngói giơ cao lại thu hồi về, gập người ngồi xổm xuống, tiếp tục quan sát phía dưới.
Sự chú ý của kẻ mặc bố y nâu kia hiển nhiên đều tập trung vào đám người đang ẩu đả cùng cái vòng tay đen trên tay hắn, hoàn toàn không chú ý tới trên nóc nhà sau lưng có một đứa trẻ gầy yếu đang đứng đó.
Hắn dường như đang so sánh điều gì, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa chiếc vòng tay và đám người đang đánh nhau mấy lần, mới giống như hạ quyết tâm, nhặt lấy cây gậy dưới đất, xông thẳng vào đám đông!
Không lâu sau, kẻ mặc bố y nâu đã chạy ra từ trong đám hỗn chiến, trên tay xách theo một đứa trẻ khắp người quấn đầy vải trắng!
Đứa trẻ đó chính là Đại Lộc, kẻ vừa bị Nghiêm Cận Sưởng cưỡng ép quấn vải trắng lên người!
Trong lòng Nghiêm Cận Sưởng dâng lên đầy nghi hoặc, thấy tên kia xách theo Đại Lộc chạy nhanh vào trong ngõ nhỏ, y cũng lập tức đuổi theo sau!
Lúc này Nghiêm Cận Sưởng vẫn chưa bắt đầu tu luyện, cộng thêm trên người mang nhiều thương tích, tốc độ hành động rất chậm.
Tuy nhiên y rất thông thạo đường xá trong thôn, lại di chuyển trên nóc nhà, tuy tốc độ có hơi chậm nhưng vẫn theo kịp kẻ kia.
Gã đó rõ ràng không phải người trong thôn, không quen thuộc đường lối, sau khi chạy vào ngõ nhỏ thì rẽ trái quẹo phải, cuối cùng lạc mất phương hướng, chỉ đành đứng yên tại chỗ nhìn chiếc vòng tay.
Đại Lộc bị hắn xách trên tay không biết là bị người khác đánh ngất trong lúc ẩu đả hay là bị hắn đánh ngất, lúc này đang gục đầu, hoàn toàn không có phản ứng gì trước hành vi bắt cóc của đối phương.
Nghiêm Cận Sưởng không tiến lại quá gần, chỉ cẩn thận ngồi xổm trên nóc nhà quan sát.
Kẻ kia tưởng rằng xung quanh không có người, liền tự lẩm bẩm oán trách: “Đạo cụ ngươi đưa cũng quá vô dụng đi, chỉ có thể ẩn thân mười giây, hơn nữa trong mười giây này người ta chỉ là không nhìn thấy ta, chứ đâu phải không chạm vào được ta, ta cũng bị bọn họ đấm cho mấy phát đây này! Đau chết mất!”
“Đây mà là nhân vật chính sao? Cái mặt bị đánh đến sưng vù thế này, xấu chết đi được.”
Nghiêm Cận Sưởng ngồi trên nóc nhà, trong đầu hiện lên vô số câu hỏi.
Gương mặt lạ lẫm, giọng nói lạ lẫm, kẻ này rốt cuộc là ai? Tại sao phải bắt Đại Lộc? Thứ vòng tay trên tay hắn có thể hiện lên sương trắng giống hệt mảnh vỡ đen mà y nhặt được kia là cái gì?
Quan trọng nhất là, tại sao thời điểm tên này xuất hiện lại trùng hợp đến thế?
Mảnh vỡ đen vừa hiển thị những tin tức kia, kẻ này liền vội vã chạy tới.
“Cái gì?!” Tên kia đột nhiên kinh hô: “Đứa ta đang xách trên tay không phải nhân vật chính? Ta cướp nhầm người rồi sao?”
Ngay lúc này, Đại Lộc bị hắn xách trong tay lờ mờ tỉnh lại.
Vừa khôi phục ý thức, đau đớn trên người và mặt liền điên cuồng ập tới. Từ trước đến nay luôn là Đại Lộc dẫn đám trẻ con đi bắt nạt Nghiêm Cận Sưởng, chưa từng có ai dám bắt nạt hắn, chứ đừng nói là đánh hắn.
Nắm đấm chỉ khi rơi vào thân mình mới biết đau, Đại Lộc lần đầu trải qua chuyện này căn bản không chịu nổi đau đớn, liền oa oa khóc lớn.
Kẻ xách Đại Lộc vốn là cưỡng ép cướp người ra, lúc này nghe thấy Đại Lộc phát ra tiếng động lớn như vậy, nhất thời hoảng loạn, vội vàng đưa tay bịt miệng hắn lại, nhưng lại chạm đúng vào khuôn mặt sưng tấy của Đại Lộc. Đại Lộc càng đau hơn, vùng vẫy quay mặt đi, khóc càng thảm thiết.
Tên kia quệt phải một tay đầy nước mũi nước mắt, chán ghét quát: “Câm miệng! Đồ xui xẻo nhà ngươi! Sao ta lại bắt nhầm người cơ chứ!”
“Đại Lộc!” Một giọng nói lo lắng truyền đến, chính là nương của Đại Lộc phát hiện con trai mất tích, đang khẩn trương tìm kiếm khắp nơi. Vừa vặn nghe thấy tiếng khóc của Đại Lộc ở gần đây nên vội vàng chạy tới, liền nhìn thấy một nam nhân lạ mặt mặc bố y màu nâu, một tay xách con trai mình, một tay khác còn định bịt miệng nó!
“Đại Lộc!” Đại Lộc nương nổi giận đùng đùng, lao mạnh tới: “Trả con trai cho ta!”
Lúc này đa (daddy) của Đại Lộc cũng đã chạy tới, thấy thê tử mình đang giằng co con trai với một nam nhân lạ mặt, lập tức cũng phẫn nộ xông lên, vung nắm đấm nện cho kẻ mặc bố y nâu mấy phát!
Nghiêm Cận Sưởng đứng trên nóc nhà: “…”
Nam nhân mặc bố y nâu bị đa nương Đại Lộc vừa cào cấu vừa đấm đá, ngặt nỗi chỗ này lại là ngõ cụt, hắn muốn chạy cũng không chạy thoát được, thế là hắn phẫn nộ gào lên: “Hệ thống cứu ta!”
—