← Phản Xuyên Thư Chi Thần Cấp Yển Sư

Chương 117: Đấu giá

20 min read 09.09.2026

Buổi đấu giá chiều nay tại Vạn Quyển Lâu vẫn chưa bắt đầu, bên ngoài đã tụ tập không ít tu sĩ, đều đang xếp hàng để mua mộc bài vào cửa.

Nghiêm Cận Sưởng nhanh chóng từ trong những lời bàn tán của người xung quanh nghe ngóng được rằng, buổi đấu giá sáng nay không hề đưa ra danh ngạch có thể tiến vào tầng cao của Bác Quyển Cung. Người của Vạn Quyển Lâu nói phải đợi đến chiều nay mới bắt đầu đấu giá, buổi sáng chỉ đấu giá rất nhiều bí tịch, có vài món hàng bị lưu đấu vào buổi sáng cũng sẽ được đưa vào buổi chiều để tiếp tục đấu giá.

Khi Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều sắp xếp hàng đi đến cửa Vạn Quyển Lâu thì nghe thấy xung quanh vang lên một tràng kinh thán.

“Mau nhìn kìa! Đó chẳng phải là linh thú xa của Mậu gia sao!”

“Dùng Tứ Thủ Lân Giáp Thú để kéo xe, không phải người Mậu gia thì còn có thể là ai?”

“Đó chính là Tứ Thủ Lân Giáp Thú à, ta vẫn là lần đầu tiên được thấy.”

“Cũng không biết người ngồi trên xe sẽ là ai.”

“Cái này còn phải đoán sao? Người có thể ngồi trên linh thú xa này, hoặc là Mậu gia chủ, hoặc là Mậu tam tiểu thư và Mậu tiểu thiếu gia. Mậu gia chủ là sủng ái bọn họ nhất.”

Nghiêm Cận Sưởng lần theo tiếng động nhìn qua, liền thấy trên không trung có một con linh thú sinh ra bốn cái đầu, toàn thân được bao bọc bởi lân giáp màu bạc đang đạp mây mà đến, phía sau linh thú kéo theo một chiếc luân xa màu huyền.

Ba mặt của luân xa đều treo mấy tầng hắc sa, theo đà chạy của tứ thủ linh thú, hắc sa bay về phía sau, thỉnh thoảng lộ ra diện mạo của tu sĩ ngồi bên trong xe, lờ mờ có thể thấy bên trong ngồi một nam một nữ.

Ở hai bên chiếc tứ thủ linh thú xa đó còn đi theo khá nhiều tu sĩ cưỡi linh thú, trên người những tu sĩ này đều mặc trường sam màu huyền thống nhất, chất liệu thoạt nhìn vô cùng nhẹ nhàng, tiên khí phiêu phiêu.

Kiểu xuất hành khí phái như thế khó tránh khỏi khiến chúng nhân nghị luận xôn xao. Nghiêm Cận Sưởng nhớ tới trước đó khi An Thiều ở Quảng Nguyên Lâu, vì nghe thấy bàn bên có người bàn luận chuyện của Mậu gia mà sắc mặt lập tức trở nên không tốt, bây giờ lại nghe thấy, hắn theo bản năng nhìn về phía An Thiều.

Biểu cảm của An Thiều quả nhiên âm trầm xuống, nhưng so với hôm qua thì đã khắc chế hơn nhiều.

Thấy Nghiêm Cận Sưởng nhìn sang, An Thiều còn cố ý cười nói: “Xếp hàng rất vô vị phải không, có muốn nghe một câu chuyện không?”

Nghiêm Cận Sưởng: “Không muốn.” (=.=’)

An Thiều: “…”

Chiếc tứ thủ linh thú xa bay từ trên trời xuống nhanh chóng dừng lại trước cửa Vạn Quyển Lâu, trên xe bước xuống hai người thanh niên nam nữ y phục vô cùng hoa lệ.

Sau khi nhìn thấy bọn họ, người xung quanh lần lượt bày tỏ: “Xem kìa, quả nhiên là tam tiểu thư và tiểu thiếu gia, ngoài Mậu gia chủ ra thì cũng chỉ có bọn họ mới có thể ngồi lên chiếc tứ thủ linh thú xa này thôi.”

Có tu sĩ mới đến không hiểu: “Tại sao lại nói như vậy?”

“Dĩ nhiên là vì tam tiểu thư và tiểu thiếu gia đều là đích xuất nha. Mậu gia chủ và Dao phu nhân từ khi kết đạo đến nay vẫn luôn ân ái có thừa, chẳng qua là vì Dao phu nhân mấy năm nay đều không có con cái, Mậu gia chủ bất đắc dĩ mới cưới thiếp thất. Sau này khi Dao phu nhân sinh hạ tiểu thiếu gia, Mậu gia chủ liền không nạp thiếp nữa.”

“Nghe nói Mặc Ngọc chi linh truyền thừa của Mậu gia cũng đã lựa chọn tiểu thiếu gia, đây chính là ý trời a!”

Nghe vậy, Nghiêm Cận Sưởng lại nhìn về phía An Thiều.

An Thiều: “… Ngươi rốt cuộc có muốn nghe kể chuyện hay không!”

Nghiêm Cận Sưởng: “Không muốn.”

Ngay lúc này, lại có một chiếc linh thú xa khác từ không trung rơi xuống, dừng ở phía sau chiếc tứ thủ linh thú xa của Mậu gia.

Chiếc linh thú xa mới đến này nhìn từ ngoại quan cũng vô cùng khí phái, bên cạnh có tám thị nữ đeo diện sa, mặc y phục tiên diễm, y khuyết phiêu phiêu theo sát. Sau khi linh thú xa dừng vững, những thị nữ đó liền tiến lên phía trước, vén rèm cho người ngồi trên thú xa.

Bên trong linh thú xa nhanh chóng bước xuống một người, người đó mặc một thân cẩm y màu ngọc, trên áo có ám văn thêu thùa tinh tế, khoác ngoài một chiếc tráo sam màu xám, trong tay cầm một chiếc xếp phiến. Vừa mới xuống xe liền đứng thẳng sống lưng, triển khai xếp phiến, đặt trước ngực nhẹ nhàng phe phẩy.

Nghiêm Cận Sưởng: “…”

“Ê?” An Thiều liếc mắt liền nhận ra người đó, kinh ngạc nói: “Hắn không phải là kẻ buôn người trước đây đã bắt cóc chúng ta đến gần ngọn núi ở Thông Nguyên Thành sao? Chúng ta rõ ràng đã đào hố chôn hắn, còn nén đất chặt như thế, hắn vậy mà vẫn chưa chết sao?”

An Thiều định tìm kiếm sự khẳng định từ trong mắt Nghiêm Cận Sưởng, lại thấy trong ánh mắt Nghiêm Cận Sưởng mang theo sát khí khó có thể che giấu, một đôi tay siết cực chặt, trên tay gân xanh nổi hết lên, rõ ràng là đang cố nhẫn nhịn sát ý trong lòng.

An Thiều hơi nhướn mày. Trước đây Nghiêm Cận Sưởng khi đối mặt với Lâm Vô Tiểu – kẻ một lòng muốn phân ly hồn phách của bọn họ – cũng không biểu hiện ra sát ý mãnh liệt như thế, kẻ buôn người trước mắt kia chắc chắn còn làm qua chuyện gì khác nữa!

“Tiêu công tử!” Thấy Tiêu Minh Nhiên từ trên xe bước xuống, trên mặt vị Mậu gia tam tiểu thư kia lập tức rạng rỡ nụ cười, vẫy tay với Tiêu Minh Nhiên: “Đến thật đúng lúc, ngươi cùng chúng ta đi vào đi!”

Trên mặt Mậu tiểu thiếu gia cũng lộ ra ý cười, rõ ràng là quen biết Tiêu Minh Nhiên, ba người nhanh chóng nói cười vui vẻ với nhau.

Cũng không biết Tiêu Minh Nhiên này những ngày qua rốt cuộc đã làm gì, lại có thể qua lại với người của Mậu gia, hơn nữa nhìn qua thì quan hệ với vị thiếu gia và tiểu thư Mậu gia này còn khá tốt.

Nghiêm Cận Sưởng hít sâu một hơi, bình tĩnh lại mới thấp giọng nói: “Ngươi muốn nghe một câu chuyện không?”

An Thiều đã đợi câu này từ lâu, phấn khích nói: “Không muốn!”

Nghiêm Cận Sưởng: “…” Để nói ra hai chữ này, ngươi đã mong chờ lâu lắm rồi phải không?

“Ơ? Sao bọn họ lại trực tiếp đi vào rồi? Không cần xếp hàng sao?” Người xếp hàng phía trước Nghiêm Cận Sưởng có chút bất mãn nói.

“Ngươi thì hiểu cái gì? Mậu gia e là đã sớm đặt trước sương tịch, cùng với hạng chúng tịch mua tại chỗ như chúng ta căn bản là không giống nhau.” Nhanh chóng có người lên tiếng giải thích.

“Nào chỉ có Mậu gia, mấy đại gia tộc của Nghiễn Vọng Thành này sáng nay đều đã đến cả rồi. Mấy cái Thiên đẳng sương tịch đều đã đầy chỗ, nếu gặp phải mấy thứ hiếm lạ, chúng ta cũng chỉ có thể ở đó nhìn những đệ tử đại gia tộc trong thượng sương tịch đó nâng giá lẫn nhau thôi.”

“Vậy thì chúng ta còn đấu giá cái gì nữa?”

“Đấu? Ngươi nếu không mang đủ linh thạch thì cũng chỉ ở giai đoạn đầu lúc bắt đầu đấu giá mà nói cho sướng miệng thôi. Nếu luân đến những thứ hiếm lạ mà đệ tử các đại gia tộc nhắm trúng, chút linh thạch này của chúng ta làm sao cạnh tranh lại bọn họ?”

“Phải đó, chính là cái đạo lý này, chúng ta cũng chỉ là góp vui thôi, nhìn bọn họ đấu giá lẫn nhau cũng khá là sướng mắt. Ta hiện tại chỉ muốn biết cái danh ngạch có thể tiến vào tầng cao nhất của Bác Quyển Cung kia cuối cùng sẽ rơi vào tay ai.”

“Thật là trùng hợp, chúng ta cũng nghĩ như vậy.”

Cuối cùng cũng đến lượt Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều, nhưng lại bị tu sĩ của Vạn Quyển Lâu thông báo rằng trên chúng tịch hiện tại đã không còn vị trí nào cho hai người ngồi cạnh nhau nữa. Bởi vì trước đó có rất nhiều người đều kết bạn mà đến, vị trí được chọn cũng đều ngồi cạnh nhau cho thuận tiện giao lưu, cho nên bây giờ dư ra rất nhiều chỗ đơn.

Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều vốn muốn ngồi riêng, nhưng tình trạng của bọn họ hiện tại căn bản không cho phép. An Thiều hỏi có thể thêm một cái ghế không, vị tu sĩ kia liền xua tay biểu thị như vậy không hợp quy củ của Vạn Quyển Lâu.

“Nếu các ngươi nhất định muốn ngồi cùng nhau, vừa hay có người vừa mới trả lại một gian Hoàng đẳng sương tịch, vị trí bên trong đó rộng rãi, các ngươi có muốn không?” Tầm mắt của tu sĩ đó quét qua đôi tay đang nắm chặt của hai người, ngữ khí thản nhiên nói.

Sương tịch của Vạn Quyển Lâu chia thành bốn đẳng Thiên Địa Huyền Hoàng. Thiên đẳng sương tịch là thượng đẳng nhất, cũng là đắt nhất; Hoàng đẳng sương tịch là hạ đẳng, là rẻ nhất trong các sương tịch, số lượng cũng là nhiều nhất, nhưng cũng đắt hơn chúng tịch.

An Thiều: “Một gian Hoàng đẳng sương tịch cần bao nhiêu linh thạch?”

Tu sĩ: “Năm trăm linh thạch.”

Hai người nhanh chóng được người làm việc trong Vạn Quyển Lâu dẫn đến gian sương tịch đó. Vị trí trong sương tịch đương nhiên rộng rãi hơn chúng tịch nhiều, có thể chứa được bảy tám người co duỗi, trên bàn ghế bày biện bên trong còn có trà điểm.

Một mặt trong sương tịch treo một bức trường liêm (rèm), vén trường liêm lên là có thể nhìn thấy đài đấu giá cách đó không xa.

Lúc này cuộc đấu giá vẫn chưa bắt đầu, trên đài đấu giá trống không, chúng tịch phía dưới đài đã ngồi gần đầy người, tiếng bàn tán không ngớt, ồn ào không dứt.

Hoàng đẳng sương tịch nơi Nghiêm Cận Sưởng và bọn họ đang ở nằm ngay phía trên chúng tịch, xếp thành hai ba vòng, đi lên trên nữa lần lượt là Huyền đẳng sương tịch, Địa đẳng sương tịch, Thiên đẳng sương tịch.

Ở giữa sương tịch đặt một khối ngọc thạch to bằng hai lòng bàn tay, bên cạnh ngọc thạch đặt một cái mộc bài, trên bài viết rõ phương pháp dùng ngọc thạch này để gọi giá.

Ngọc thạch này dùng khá đơn giản, chỉ cần rót linh lực của mình vào trong ngọc thạch, bên ngoài sương tịch này sẽ phát ra tiếng vang vang dội, đồng thời hiện ra số tiền gọi giá của người trong sương tịch.

An Thiều thu hồi tầm mắt: “Người của Mậu gia và tên Tiêu Minh Nhiên kia ở Thiên đẳng sương tịch số sáu.”

Nghe vậy, Nghiêm Cận Sưởng lúc này mới nhìn lên trên, quả nhiên thấy Thiên đẳng sương tịch số sáu đang mở cửa sổ, có ba người đang tựa bên cửa sổ, chính là đang bễ nghễ nhìn xuống dưới, thỉnh thoảng che miệng cười khẽ.

Trong các sương tịch khác cũng có người, nhưng hiện tại cuộc đấu giá chưa bắt đầu, đa số rèm của các sương tịch đều buông xuống, không nhìn thấy bên trong ngồi những ai.

Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều lại đợi khoảng chừng một tuần trà, cuộc đấu giá cuối cùng cũng bắt đầu. Người nam tử cao lớn đứng trên đài có kỹ năng ăn nói thuần thục, mở màn chỉ bằng vài câu ngắn ngủi đã nhắc đến mấy món đồ đấu giá được mọi người mong đợi nhất, còn nhắc đến chuyện danh ngạch tầng cao của Bác Quyển Cung, thành công khơi dậy sự mong đợi của mọi người.

Thấy hiện trường đã nóng lên, nam tử cao lớn mới phẩy tay cho người khiêng món đồ đấu giá đầu tiên lên, đồng thời nói: “Tuy nhiên trước khi những món đồ đấu giá đáng mong chờ xuất hiện, chúng ta đương nhiên còn phải lên mấy món khai vị. Bây giờ mời xem món đồ đấu giá đầu tiên của chúng ta—”

Nói đoạn, nam tử cao lớn giơ tay vén tấm hồng bố đắp trên món đồ đấu giá đó lên, và hô lớn: “Lục Quân Thảo!”

Nam tử cao lớn: “Lục Quân Thảo là một trong những loại Tam cấp Tịnh Linh Thảo, thích hợp cho tu sĩ giai đoạn Khai Quang kỳ và Dung Hợp kỳ tịnh linh, giá khởi điểm ba ngàn viên linh thạch!”

“Năm ngàn!” Trên chúng tịch lập tức có người bắt đầu gọi giá.

“Ta ra tám ngàn!”

Phía dưới nhanh chóng vang lên những tiếng cạnh giá liên tiếp.

Nghiêm Cận Sưởng vừa định hỏi An Thiều thì thấy An Thiều đặt tay lên khối ngọc thạch trong sương tịch, trong ngọc thạch nhanh chóng sáng lên linh quang màu kim nhạt, một luồng gió nhẹ nổi lên giữa sương tịch, tóc của An Thiều bay phất phơ dưới luồng gió nhẹ này.

Rất nhanh, bên ngoài vang lên một tiếng ù ù, ngay sau đó nghe thấy nam tử cao lớn đứng trên đài đấu giá kia lớn tiếng nói: “Hoàng đẳng sương tịch số mười hai, hai vạn linh thạch!”

Nghiêm Cận Sưởng và bọn họ lúc này chính là đang ở Hoàng đẳng sương tịch số mười hai.

Cú gọi giá này của An Thiều lập tức nâng giá của gốc Tam giai Tịnh Linh Thảo kia lên không ít. Các tu sĩ đang cạnh giá trên chúng tịch lúc trước ngẩn ngơ một chút, có tu sĩ lại nhanh chóng nghiến răng nói: “Hai vạn năm ngàn!”

An Thiều lại đặt tay lên ngọc thạch.

“Hoàng đẳng sương tịch số mười hai, ba vạn linh thạch!”