← Phản Xuyên Thư Chi Thần Cấp Yển Sư

Chương 116: Tịnh Linh

24 min read 09.09.2026

Nghiêm Cận Sưởng thấy An Thiều ngã xuống giường ngủ khò khò, sắc hồng trên thân dần nhạt đi cho đến khi biến mất hoàn toàn, bấy giờ hắn mới sang một chiếc giường khác ngồi xếp bằng.

Vừa rồi An Thiều náo loạn lâu như vậy, giờ rốt cuộc cũng chịu yên tĩnh, trong phòng tức khắc chỉ còn lại tiếng hít thở đều đặn.

Nghiêm Cận Sưởng lấy từ trong túi Càn Khôn ra Lam Tố Thảo đã đạt được trong tháp thí luyện Vạn Sâm trước đó.

Loại Lam Tố Thảo này là Tịnh Linh thảo nhị giai, Tịnh Linh thảo nhị giai thích hợp sử dụng trong Trúc Cơ kỳ và Khai Quang. Nếu vượt quá Khai Quang kỳ mới dùng đến nó, hiệu quả thanh lọc linh căn sẽ không còn rõ rệt nữa.

Tịnh Linh thảo không phải cứ dùng càng nhiều càng tốt, bởi có một số chủng loại Tịnh Linh thảo sẽ phát huy tác dụng trong cơ thể rất lâu. Nếu trong khoảng thời gian này mà lại phục dụng thêm Tịnh Linh thảo, dù là cùng một loại đi chăng nữa, cũng đều sẽ gây tổn thương cho linh căn.

Nếu như trong cùng một giai đoạn tu vi mà phục dụng mấy loại Tịnh Linh thảo khác cấp bậc, thì chẳng khác nào uống thuốc độc. Đừng nói đến tịnh linh, linh căn không bị hủy hoại đã là may mắn lắm rồi.

Cho nên, nếu tu sĩ muốn tịnh linh, cần phải chọn đúng cấp bậc tu vi, dùng đúng chủng loại, số lượng cũng như phẩm giai Tịnh Linh thảo phù hợp, sau đó dùng phương pháp thích hợp với bản thân để thanh lọc linh căn.

Một khi thất bại, hậu quả thật sự không thể tưởng tượng nổi.

Phương pháp tịnh linh được giới tu sĩ công nhận rộng rãi nhất và có tỉ lệ sai sót thấp nhất chính là: mỗi khi đột phá đến một cảnh giới mới thì mới sử dụng Tịnh Linh thảo mới.

Hơn nữa, mỗi cảnh giới đều có yêu cầu khắt khe về phẩm giai của Tịnh Linh thảo. Tịnh Linh thảo nhất giai thường dùng ở Luyện Khí kỳ; nhị giai thường dùng ở Trúc Cơ kỳ và Khai Quang; tam giai dùng cho Khai Quang kỳ và Dung Hợp; tứ giai dùng cho Dung Hợp kỳ và Tâm Động; ngũ giai dùng cho Tâm Động kỳ và Kim Đan.

Tịnh Linh thảo lục giai chỉ dành cho tu sĩ Kim Đan kỳ; thất giai dành cho Nguyên Anh kỳ; bát giai dành cho Xuất Khiếu kỳ; cửu giai dành cho Phân Thần kỳ; và thập giai dành cho tu sĩ Đại Thừa kỳ trở lên.

Để độ tinh khiết của linh lực cao hơn, để có thể tu luyện ra Nguyên Linh, rất nhiều tu sĩ đều nỗ lực nắm bắt mọi cơ hội tịnh linh, vì vậy nhu cầu về chất lượng Tịnh Linh thảo là rất lớn.

Lam Tố Thảo trong tay Nghiêm Cận Sưởng hiện giờ được coi là loại có phẩm chất trung thượng đẳng trong số các loại Tịnh Linh thảo nhị giai.

Nghiêm Cận Sưởng mang song linh căn, độ tinh khiết của Mộc linh căn thuộc hàng trung thượng đẳng, còn Vụ linh căn thì ở mức trung đẳng. Nếu cần tịnh linh, hắn phải cân nhắc nên thanh lọc linh căn nào trước.

Dẫu sao Lam Tố Thảo cũng chỉ có một cây này.

Nghiêm Cận Sưởng do dự hồi lâu, cuối cùng hạ quyết tâm nâng cao độ tinh khiết của Vụ linh căn trước.

Mặc dù Vụ linh lực của hắn không thích hợp để điều khiển khôi lỗi, hơn nữa ở giai đoạn đầu tác dụng không lớn, nhưng chờ sau này tu vi tăng cao, linh lực dồi dào, hắn có thể phát huy hoàn toàn tác dụng của Vụ linh căn.

Nghiêm Cận Sưởng nuốt Lam Tố Thảo xuống, ngồi xếp bằng chờ đợi một lúc, liền cảm thấy trong bụng một trận nhào lộn, cơn đau từng đợt ập đến. Cùng lúc đó, một làn hương nhạt từ da thịt tỏa ra, nhanh chóng lấp đầy căn phòng.

Cái gọi là thanh lọc linh căn, đúng như tên gọi, chính là đem tạp chất trong linh căn thanh lọc và tẩy rửa ra ngoài. Việc này đòi hỏi phải dẫn dắt sức mạnh tỏa ra từ loại cỏ chuyên dụng này đi khắp tứ chi bách hài, thanh lọc toàn bộ linh khí trong cơ thể.

Quá trình này cần cực kỳ tỉ mỉ và cẩn thận, chỉ cần một chút sơ sẩy là công sức đổ sông đổ biển.

Nghiêm Cận Sưởng cắn răng chịu đựng đủ loại khó chịu sau khi Lam Tố Thảo nhập thể, cố gắng dẫn dắt sức mạnh trong đó ra ngoài, hòa nhập vào cơ thể.

Mà quá trình này, ngoài đau đớn, vẫn chỉ có đau đớn!

Giống như chủ động dẫn một con dao sắc bén lướt qua từng ngóc ngách trong cơ thể, rạch mở ra, lại còn phải ép bản thân giữ vững thanh tỉnh, tuyệt đối không được ngất đi.

Cơn đau như xé rách này nhanh chóng lan ra toàn thân, dày đặc đến mức ngay cả đầu ngón tay cũng đau tới mức sắp mất đi tri giác.

Khóe miệng Nghiêm Cận Sưởng nhanh chóng rỉ máu, nhuộm hồng đôi môi hắn.

Nghiêm Cận Sưởng nghiến chặt răng, nỗ lực nhẫn nại, không dám mất đi ý thức.

Quá trình tịnh linh vô cùng đau khổ, còn khó nhịn hơn nhiều so với lúc tẩy kinh phạt tủy khi tu hành.

Cứ như vậy kiên trì đến sáng sớm ngày hôm sau, Nghiêm Cận Sưởng mới mở mắt. Ánh sáng rực rỡ từ cửa sổ chiếu vào khiến hắn thoáng ngẩn ngơ, nhất thời không biết nay là năm nào, mình đang ở nơi đâu.

Đau, quá đau, đau đến mức toàn thân hắn sắp hoàn toàn mất đi cảm giác.

Thứ đầu tiên xuất hiện trước mắt Nghiêm Cận Sưởng chính là một đôi mắt vàng ròng sáng rực!

Nghiêm Cận Sưởng: “…”

“Ngươi thế mà lại dựa vào chính mình tịnh linh thành công!” An Thiều kinh ngạc nói: “Đại đa số Tịnh Linh thảo đều là độc thảo, phẩm giai càng cao thì kịch độc càng kinh người. Cho nên phục dụng Tịnh Linh thảo cần phải nhẫn nhịn độc tính của nó trước, sau đó mới có thể lợi dụng hiệu quả tịnh linh. Chỉ riêng cửa ải nhẫn nhịn độc tính này thôi đã có rất nhiều tu sĩ không qua nổi, chống đỡ không được, vì vậy khi tịnh linh mới cần có người bên cạnh hộ pháp, dẫn độc, bài độc, giải độc, thiếu một thứ cũng không xong…”

An Thiều đánh giá Nghiêm Cận Sưởng từ trên xuống dưới, giống như đang nhìn một món đồ lạ hiếm có: “Độc tính của Lam Tố Thảo không thấp, ngươi vậy mà có thể nhẫn nhịn được, tự mình tịnh linh thành công, lợi hại thật nha!”

Nghiêm Cận Sưởng thi triển một cái Tịnh Thân thuật, tẩy sạch độc dịch và chất bẩn bài tiết ra trên người, sau đó mới từ túi Càn Khôn lôi ra bộ y phục mới thay vào, đồng thời nói: “Ta còn có thể giúp người khác tịnh linh, nhưng không phải miễn phí.”

Vì phải chịu đựng cơn đau suốt một đêm, đôi tay Nghiêm Cận Sưởng lúc cầm y phục vẫn còn hơi run rẩy, thắt đai lưng cũng tốn không ít thời gian.

An Thiều thuận tay chỉnh lại y phục cho hắn: “Đó là đương nhiên, ngươi thường ra giá bao nhiêu?”

Nghiêm Cận Sưởng có ý dò xét gia sản của An Thiều, bèn giơ lên một ngón tay.

An Thiều: “Một trăm vạn?”

Nghiêm Cận Sưởng nhìn vào mắt An Thiều, chậm rãi lắc đầu.

An Thiều một tay chống cằm: “Mười vạn?”

Nghiêm Cận Sưởng: “…”

An Thiều lại nói: “Một vạn?”

Nghiêm Cận Sưởng đứng dậy rời giường: “Buổi đấu giá của Vạn Quyển lâu chắc sắp bắt đầu rồi, lát nữa ở ghế đấu giá ngươi cứ dùng cách này mà ra giá, để xem ngươi gọi tới lần thứ mấy thì sẽ có người đến ném ngươi ra ngoài.”

Ánh mắt An Thiều lướt qua cơ thể đang run nhè nhẹ của Nghiêm Cận Sưởng: “Nhưng mà, chúng ta hiện giờ đang bị nối liền với nhau, nếu ta bị ném ra ngoài, ngươi cũng sẽ bị kéo theo thôi.”

Nghiêm Cận Sưởng: “…” Suýt chút nữa quên mất việc này, cơ thể đau cả đêm, đầu óc cũng có chút không tỉnh táo.

An Thiều nhún vai: “Ta cũng muốn nhanh chóng tịnh linh, đáng tiếc hiện giờ ta chỉ có Tịnh Linh thảo nhị giai, chính là cây mà Sâm Nhiễm đưa lúc trước, không có loại tam giai. Thứ ta cần là Tịnh Linh thảo tam giai.”

Nghiêm Cận Sưởng mới nhớ ra An Thiều hiện giờ là yêu tu Hóa Hình kỳ, Tịnh Linh thảo nhị giai đúng là không còn tác dụng với y nữa.

Nghiêm Cận Sưởng vừa đi được hai bước, đột nhiên cảm thấy cơ thể loạng choạng, trời đất quay cuồng!

Một lúc lâu sau, Nghiêm Cận Sưởng mới cảm thấy cảnh vật trước mắt rõ ràng hơn một chút, nhưng chưa kịp nói gì đã cảm thấy cơ thể bị người ta nhấc bổng lên, đặt trở lại giường.

“Đừng cậy mạnh nữa, ta không muốn kéo theo một kẻ nửa sống nửa chết đi dự đấu giá đâu, đến lúc đó lại phải vác về.” An Thiều thở dài một tiếng, ấn Nghiêm Cận Sưởng vẫn đang muốn vùng vẫy đứng dậy xuống giường: “Ta không cần biết trước kia ngươi là lão yêu ngàn năm hay lão quỷ vạn năm, cơ thể hiện tại của ngươi cũng chỉ mới mười mấy tuổi, không đủ để ngươi giày vò đâu. Ngươi cảm thấy mình chống đỡ được, nhưng cơ thể ngươi chưa chắc đã nghe theo ngươi mà làm loạn.”

Nghiêm Cận Sưởng: “…”

An Thiều ngồi xuống một bên, “Buổi đấu giá của Vạn Quyển lâu chia làm hai buổi sáng và chiều. Giờ ngươi lo mà nghỉ ngơi cho tốt, nói không chừng còn kịp dự buổi chiều. Biết đâu cái suất tiến vào tầng cao của Bác Quyển cung kia đến tận buổi chiều mới bắt đầu đấu giá.”

Người bình thường chỉ cần nộp đủ linh thạch là có thể vào Bác Quyển cung tra cứu thư tịch, nhưng nếu muốn xem những bí tịch hiếm có thì cần phải trả thêm linh thạch. Bác Quyển cung có chín tầng, tầng càng cao thì thư tịch và bí cảnh càng hiếm, số lượng lưu truyền ra ngoài càng ít, cho nên ai cũng muốn lên tầng cao của Bác Quyển cung để xem sách.

Tuy nhiên, nhiều khi dù có đủ linh thạch cũng chưa chắc đã vào được tầng cao nhất.

Không phải vì những thủ cung giả không cho phép vào, mà vì muốn vào tầng cao nhất cần phải có tu sĩ Nguyên Anh kỳ dẫn dắt. Một vị đại năng Nguyên Anh chỉ có thể dẫn theo bốn tu sĩ cảnh giới thấp.

Đối với những tu sĩ có tông môn, việc này chỉ cần mời đại năng Nguyên Anh trong tông môn là xong. Nhưng đối với tán tu, họ rất cần những suất này để chờ đợi những vị đại năng Nguyên Anh đang ở trong Bác Quyển cung dẫn đường cho mình.

Nghiêm Cận Sưởng quả thực có ý định với suất đó, nhưng tình trạng cơ thể hiện tại rõ ràng không cho phép hắn làm vậy.

Nghiêm Cận Sưởng nhịn đau suốt một đêm mới bài trừ sạch độc tố trong cơ thể, Vụ linh căn cũng tịnh linh thành công, từ độ tinh khiết trung đẳng tăng lên trung thượng đẳng.

Kiếp trước Nghiêm Cận Sưởng cũng từng tịnh linh mấy lần, sớm đã quen với loại đau đớn này, nhưng khi đó hắn đã trưởng thành, cơ thể mạnh mẽ hơn bây giờ nhiều, cho nên dù đau cả đêm thì ngày hôm sau vẫn có thể nhảy nhót tưng bừng.

Chẳng bù cho bây giờ, mới rời giường đi được hai bước đã thấy đầu óc choáng váng.

An Thiều: “Đêm qua lúc đang tịnh linh, ngươi còn định uống trà đúng không?” An Thiều bày ra vẻ mặt “ta nhìn thấu ngươi rồi”, “Đáng tiếc ngươi không thành công, chén trà đều đổ cả, nước vung vãi đầy đất.”

Nghiêm Cận Sưởng: “…” Đó rõ ràng là do chính ngươi làm đổ!

An Thiều: “Khát rồi phải không, để ta gọi người mang thêm ấm trà tới.”

Nghiêm Cận Sưởng nằm ngửa, uể oải gật đầu.

Thế nhưng Nghiêm Cận Sưởng chưa đợi được người mang trà tới đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Ngủ ngày thường mơ nhiều hơn và chân thực hơn ban đêm rất nhiều. Nghiêm Cận Sưởng mơ thấy mình đã nghỉ ngơi xong, cùng An Thiều đi đến sàn đấu giá, nghe thấy rất nhiều người ra giá, người trên đài không ngừng gõ búa hô thành giao.

Trong mơ, Nghiêm Cận Sưởng cố gắng mở to mắt, nhưng lại phát hiện mình dù thế nào cũng không nhìn rõ thứ được đấu giá rốt cuộc là vật gì. Hắn quay sang hỏi An Thiều, lại thấy một tay An Thiều kẹp mấy cái bình đã trống không, tay kia xách một cái đầu người, khóe miệng nở nụ cười lạnh lẽo rợn người.

Nhận thấy cái nhìn của Nghiêm Cận Sưởng, An Thiều trong mơ quay mặt lại, đầu nghiêng sang một bên, cười rồi vươn bàn tay đầy máu về phía Nghiêm Cận Sưởng: “Trả Huyền Huyết Ngọc lại cho ta!”

Nghiêm Cận Sưởng đột ngột lùi lại, cơ thể cử động mạnh, trực tiếp giật mình tỉnh giấc.

Hắn mở choàng mắt, vừa vặn thấy An Thiều đang ngồi xếp bằng bên cạnh, một tay chống cằm, đôi mắt không rời chằm chằm nhìn mình.

Rõ ràng, An Thiều cũng không ngờ Nghiêm Cận Sưởng lại đột nhiên mở mắt, cứ thế bốn mắt nhìn nhau.

An Thiều có chút lúng túng, cảm giác này giống như y vừa làm việc xấu gì đó bị người ta bắt quả tang tại trận vậy. Nhưng nghĩ kỹ lại, y cũng chỉ là nhìn trộm mấy cái chú văn trên mặt đối phương, và nhìn hơi lâu một chút thôi, cũng chẳng tính là làm chuyện gì xấu.

Thế là An Thiều lập tức gạt bỏ chút lúng túng kia, nhếch miệng cười nói: “Ngươi rốt cuộc cũng tỉnh rồi?”

Nụ cười này tình cờ trùng khớp với nụ cười có phần điên dại trong giấc mơ. Nghiêm Cận Sưởng vừa mới tỉnh dậy còn chút mơ hồ, miệng nhanh hơn não mà thốt ra một câu.

An Thiều: “…”

Nghiêm Cận Sưởng lập tức tỉnh táo lại, bên tai vẫn còn vang vọng câu hỏi vừa rồi của chính mình: “Huyền Huyết Ngọc là cái gì?”

Nụ cười trên mặt An Thiều vụt tắt, sắc mặt rõ ràng trở nên âm trầm: “Tại sao lại hỏi chuyện này?”

Nghiêm Cận Sưởng trấn tĩnh lại: “Đêm qua sau khi ngâm mình trong ôn trì, ý thức ngươi không được tỉnh táo, cứ luôn miệng bảo ta trả Huyền Huyết Ngọc cho ngươi. Nếu vấn đề này không tiện trả lời thì cứ coi như ta chưa từng hỏi.”

An Thiều im lặng một lát mới nói: “Ta không nhớ rõ chuyện xảy ra tối qua lắm, hình như sau khi ngâm mình trong nước một lúc thì ta ngủ thiếp đi, tỉnh dậy đã thấy ngươi đang tịnh linh, hơn nữa còn thành công rồi.”

An Thiều: “Ta không chỉ ngủ thiếp đi sao? Còn nói rất nhiều lời?”

Nghiêm Cận Sưởng nhìn vào mắt y: “Đêm qua ngươi giống như say rượu vậy, cứ lặp đi lặp lại việc đòi ta trả thứ gì đó, là coi ta thành người của Húc Đình cung sao? Trước đó dường như nghe ngươi nói, bọn họ đã trộm đồ của ngươi.”

An Thiều xua tay: “Đồ trong Húc Đình cung ta đều đã lấy về rồi, đối với ta mà nói, chuyện này đã qua. Thế nhưng bọn họ lại không chịu buông tha cho ta, phái ra một đống người lặn lội đường xa tìm kiếm tung tích của ta.”

An Thiều cười khẩy một tiếng: “Có nực cười không chứ? Một lũ cường đạo, cướp đồ của người khác, giấu đi truyền thừa mấy đời, sau đó phất tay xóa sạch lịch sử trộm cắp của mình, rồi trơ tráo coi đồ của người khác là của mình. Con cháu của chúng cũng khăng khăng đó là truyền thừa của tổ tiên, chết cũng không thừa nhận tổ tiên mình là phường đạo tặc. Chủ nhân thực sự của món đồ lấy chúng về, ngược lại bị chúng gọi là trộm cắp, gào thét đòi truy bắt khắp nơi.”

Nghiêm Cận Sưởng: “Ngươi tới Nghiễn Vọng thành này cũng là để lấy lại đồ của mình?”

An Thiều: “Đương nhiên, nhưng hiện giờ chưa phải lúc. Dù sao đã chờ lâu như vậy rồi, ta cũng không ngại chờ thêm một thời gian nữa.”

An Thiều nhảy xuống giường, vẫy vẫy tay: “Giờ ngươi ngủ đủ tinh thần rồi chứ? Vậy thì đứng dậy thu dọn đi, chuẩn bị khởi hành.”

Nghiêm Cận Sưởng sau khi nghỉ ngơi cả buổi sáng quả thực đã sảng khoái hơn nhiều. Hắn thu dọn đơn giản, dán mặt nạ da người lên, rồi cùng An Thiều đi về phía sàn đấu giá của Vạn Quyển lâu.