Chương 534: Gặp lại tổ phụ
Trong tu luyện thất, Sở Thần Tà khoanh chân mà ngồi, hai mắt nhắm nghiền, quanh thân linh khí lượn lờ. Giữa mỗi nhịp thở, linh khí từ bốn phương tám hướng nhao nhao chui vào trong cơ thể hắn.
Đột nhiên, một tiếng “Bành” vang lên trong lòng Sở Thần Tà, vách ngăn Hợp Thể kỳ cuối cùng đã bị đánh vỡ, đột phá đến Hợp Thể sơ kỳ. Tu vi tuy đã đột phá, nhưng hắn cũng không có dừng lại tu luyện.
Củng cố tốt tu vi, Sở Thần Tà tiếp tục hấp thu luyện hóa thiên tài địa bảo đã đạt được trước đó.
Thời gian chậm rãi trôi qua, cũng không biết đã qua bao lâu, Sở Thần Tà đang khoanh chân nhắm mắt cuối cùng cũng mở mắt ra, trong mắt xẹt qua một đạo tinh quang.
Đứng dậy, hắn theo thói quen thi triển một cái Thanh Khiết thuật cho bản thân. Thu xếp ổn thỏa xong xuôi, hắn mới bước ra khỏi tu luyện thất.
Ở gian phòng sát vách, Tiết Tử Kỳ khoanh chân ngồi trên giường, hai mắt nhắm nghiền, quanh thân linh khí lượn lờ. Trong tay y còn nắm một khối Thanh Mộc Tinh Tinh, linh khí thuộc tính mộc cuồn cuộn không ngừng từ trong Thanh Mộc Tinh Tinh chảy ra, thuận theo tay y tiến vào trong cơ thể, cuối cùng hội tụ tại đan điền.
Vừa vào phòng Sở Thần Tà liền nhìn thấy cảnh tượng này. Biết Tiết Tử Kỳ tạm thời sẽ không xuất quan, hắn lặng lẽ bước ra khỏi phòng, rời khỏi động phủ số mười hai. Thuận theo cảm ứng huyết mạch, hắn bay về phía ngọn sơn phong nằm tận cùng bên trong của Thừa Vân Kiếm Tông.
Chỉ là bay chưa được bao xa, hắn đã bị người ngăn lại.
Hai nam tu mặc hắc y, đeo mặt nạ đột nhiên xuất hiện, chắn ngang trước thân hắn. Một người trong đó lạnh lùng mở miệng: “Kẻ đến là người phương nào?”
Khí tức từ hai người trước mặt phát ra cùng cấp bậc với trưởng lão tông môn, Sở Thần Tà suy đoán tu vi của hai người hẳn là Đại Thừa kỳ. Đeo mặt nạ mặc hắc y, bọn họ chính là đệ tử Hộ Đường của tông môn, chuyên môn thủ hộ an toàn cho tông môn, chỉ nghe lệnh một mình tông chủ.
Sở Thần Tà đối với hai người chắp tay hành lễ: “Tinh anh đệ tử Sở Thần Tà bái kiến hai vị tiền bối.”
Quanh thân hai nam tu lượn lờ kiếm khí lăng lệ, gió dường như cũng phải tránh né hai người mà đi. Người nói chuyện lúc trước lại lần nữa mở miệng: “Có lệnh bài không?”
Sở Thần Tà: “Không có.”
Hắn là tùy hứng nảy ra ý định, lấy đâu ra lệnh bài?
“Kẻ không có lệnh bài không được ra vào hậu sơn.”
Sở Thần Tà: “Tìm người cũng không được?”
Nam tu mặt lạnh như tiền, dáng vẻ hoàn toàn không có cửa thương lượng: “Không được, trừ phi người ở hậu sơn ra đón ngươi.”
Sở Thần Tà trong lòng bất lực.
Hắn lại không có truyền âm ngọc giản của Sở Nghi An và Vũ Văn Thần Vũ, làm sao bảo hai người tới đón mình? Vừa xuất quan, hắn liền cảm ứng được Sở Nghi An đang ở tông môn. Thế là hắn không kịp nghĩ ngợi gì đã chạy tới, nào ngờ tới nơi mới biết vào không được!
Xem ra phải đi tìm Mục Huyền Chí đòi cái lệnh bài mới xong.
Đang nghĩ như vậy, Sở Thần Tà định rời đi. Nhưng vào lúc này, một bóng trắng từ ngọn sơn phong không xa bay ra. Thoáng nhìn qua, người nọ có chút quen mắt. Định thần nhìn kĩ, đó chẳng phải là Tằng Viễn Đông sao?
Chỉ thấy Tằng Viễn Đông sau khi bay ra khỏi sơn phong, chỉ tùy ý liếc nhìn về phía bọn họ một cái, liền định bay về phía xa. Sở Thần Tà vội vàng lên tiếng gọi: “Tằng huynh.”
Tằng Viễn Đông bây giờ đã không còn gọi là Tằng Viễn Đông, cho nên khi Sở Thần Tà gọi hắn, hắn không cho rằng có người đang gọi mình. Vì vậy hắn không định để tâm.
Thấy thế, Sở Thần Tà lại gọi: “Tằng Viễn Đông.”
Cái tên này đã làm bạn với Tằng Viễn Đông mấy chục năm, hắn xác định là có người đang gọi mình, lập tức quay đầu nhìn về phía ba người đang lăng không nhi lập ở cách đó không xa.
“Sở huynh.”
Đợi Tằng Viễn Đông tới gần, hai đệ tử Hộ Đường lập tức cung kính gọi: “Bái kiến thiếu tông chủ.”
“Hai vị tiền bối đa lễ.” Hành lễ với hai người xong, Tằng Viễn Đông lại nhìn về phía Sở Thần Tà: “Sở huynh đã lâu không gặp, ngươi… là tới tìm Vũ Văn tiền bối và Sở tiền bối?”
Sở Thần Tà: “Chính xác.”
Liếc nhìn hai vị thủ hộ giả một cái, Tằng Viễn Đông lấy ra truyền âm ngọc giản, nói với Sở Thần Tà: “Sở huynh, ngươi đợi ta một chút.”
Sở Thần Tà gật đầu.
Không lâu sau, Mục Huyền Chí hấp tấp bay về phía mấy người, còn chưa tới gần, lão đã nhìn thấy Tằng Viễn Đông: “Đã xảy ra chuyện gì?” Trong lúc nói chuyện, lão đã đáp xuống bên cạnh mấy người.
“Bái kiến tông chủ.” Mấy người hành lễ gọi.
Tằng Viễn Đông: “Phụ thân, bạn của con muốn đi tìm tổ phụ của hắn, chính là Vũ Văn tiền bối và Sở tiền bối đã đưa chúng ta về.”
Nghe vậy, Mục Huyền Chí lúc này mới dời tầm mắt lên người Sở Thần Tà. Vừa rồi trong mắt lão toàn là Tằng Viễn Đông, quả thực không chú ý tới Sở Thần Tà.
“Sở sư điệt.”
Mục Huyền Chí nhìn nhìn Sở Thần Tà, lại nhìn nhìn hai vị thủ hộ giả, lập tức hiểu ra là chuyện gì. Đập đầu một cái, lão ảo não nói: “Ta trước đó quên đưa lệnh bài ra vào hậu sơn cho ngươi.”
Nói xong, lão lập tức lấy ra hai khối lệnh bài, chỉ thấy một mặt lệnh bài khắc mấy chục ngọn sơn phong liên miên bất tuyệt, mặt kia là hai chữ “Hậu Sơn”. Kế đó lão liền đưa lệnh bài cho Sở Thần Tà: “Sau này ra vào hậu sơn chỉ cần đưa lệnh bài này ra là được.”
Nhận lấy lệnh bài, Sở Thần Tà cảm ơn: “Đa tạ tông chủ.”
Hai vị thủ hộ giả thấy tông chủ đích thân phát lệnh bài, lập tức biến mất trước mặt ba người. Mà Sở Thần Tà cáo biệt Tằng Viễn Đông và Mục Huyền Chí, liền bay về phía Lưu Vân Phong.
Đỉnh núi Lưu Vân Phong.
Trong viện, Vũ Văn Thần Vũ nằm nghiêng trên một chiếc ghế dài, trong tay ngài đang cầm một quyển sách xem. Nếu Sở Thần Tà ở đây, liếc mắt một cái liền có thể nhận ra quyển sách trong tay Vũ Văn Thần Vũ đến từ tinh tế.
Đột nhiên.
Vũ Văn Thần Vũ đang chuyên tâm xem sách ngẩng đầu lên, chân mày khẽ nhíu một cái. Không lâu sau, ngài lại nhướng mày. Trong chớp mắt, trên ghế nằm đã không còn bóng dáng Vũ Văn Thần Vũ.
Chân núi Lưu Vân Phong.
Ngọn sơn phong sương mù mờ mịt, đột nhiên xuất hiện một con đường thông lên đỉnh núi. Sở Thần Tà ngẩng đầu nhìn về phía cuối con đường, rất nhanh hắn liền thấy một bóng tím xuất hiện ở nơi đó.
Bóng tím kia chỉ để lại một đạo tàn ảnh tại chỗ, gần như trong nháy mắt đã tới trước mặt Sở Thần Tà. Sở Thần Tà chỉ cảm thấy bả vai trầm xuống, kế đó truyền đến đau đớn, khiến hắn không nhịn được rên khẽ một tiếng.
Mượn động tác vỗ vai Sở Thần Tà, Vũ Văn Thần Vũ kiểm tra tu vi của hắn một chút.
“Chậc, quá yếu.” Vũ Văn Thần Vũ miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng lại rất kinh ngạc về tốc độ tu luyện của Sở Thần Tà.
Lời nói ghét bỏ lọt vào tai Sở Thần Tà.
Sở Thần Tà trong lòng hừ lạnh một tiếng, thầm nghĩ: Tổ phụ đúng là đứng nói chuyện không đau thắt lưng. Mặt hắn vẫn cung kính gọi: “Tôn nhi bái kiến tổ phụ.”
“Ừm, lên đỉnh núi rồi nói.”
Dứt lời, Vũ Văn Thần Vũ liền biến mất tại chỗ.
Sở Thần Tà bước vào Lưu Vân Phong, vận khởi linh khí bay về phía đỉnh núi. Đợi hắn lên tới đỉnh núi, liền thấy Vũ Văn Thần Vũ đang ngồi trước bàn đá uống trà, chiếc ghế nằm đặt ở trong viện lúc trước đã sớm không thấy đâu.
Vũ Văn Thần Vũ chỉ chỉ vị trí đối diện: “Ngồi xuống rồi nói.”
Sở Thần Tà nghe lời đi tới cạnh bàn đá ngồi xuống.
“Gia gia đâu?” Tầm mắt hắn rơi vào mấy gian phòng trong viện.
“Nghi An đang bế quan.” Nhắc tới Sở Nghi An, biểu cảm trên mặt Vũ Văn Thần Vũ đều trở nên nhu hòa hơn không ít. “Tiểu Kỳ cũng đang bế quan sao?”
“Ồ! Vậy gia gia hiện tại là tu vi gì?” Sở Thần Tà có chút hiếu kỳ hỏi.
“Luyện Hư hậu kỳ.” Vũ Văn Thần Vũ vẻ mặt đắc ý.
Sở Thần Tà: “…” Ngưỡng mộ quá đi.
Vũ Văn Thần Vũ hỏi thăm: “Các ngươi đạt tới tu chân giới từ lúc nào? Lại từ lúc nào tới Thượng Thiên Châu? Có gặp phải nguy hiểm gì không?”
Tiếp đó Sở Thần Tà liền đem đại khái trải nghiệm của hắn và Tiết Tử Kỳ kể lại một lượt.
Kể xong, hắn lại nói ra mục đích tới đây của mình: “Tổ phụ, ta dự định bây giờ đi độ kiếp lôi của Hợp Thể kỳ.”
“Đồ dùng để độ kiếp, ngươi đã chuẩn bị xong chưa?”
Sở Thần Tà: “…”
Hắn độ kiếp không cần làm bất kỳ chuẩn bị gì!
Tuy nhiên để không làm Vũ Văn Thần Vũ lo lắng, Sở Thần Tà vẫn nói: “Chuẩn bị xong rồi.”
“Ta gọi người bố trí trận pháp cho ngươi.” Nói đoạn, Vũ Văn Thần Vũ liền lấy ra một khối truyền âm ngọc giản.
Sở Thần Tà vội vàng lên tiếng ngăn cản: “Tổ phụ đợi đã, không cần phiền phức như vậy, bản thân ta chính là trận pháp sư.”
Vũ Văn Thần Vũ có chút kinh ngạc: “Không nhìn ra tiểu tử ngươi còn là trận pháp sư đấy?” Nói xong, ngọc giản trong tay cũng được ngài thu lại.
“Đi thôi, ta hộ pháp cho ngươi.” Vũ Văn Thần Vũ lập tức đứng dậy, tuy rằng Thừa Vân Kiếm Tông rất an toàn, nhưng Vũ Văn Thần Vũ vẫn dự định thủ hộ bên cạnh Sở Thần Tà. Tiện thể có thể cho những người khác biết, ngài chính là chỗ dựa của Sở Thần Tà. Chỉ là tính toán này của ngài định sẵn là sẽ vồ hụt.
Tại ngọn sơn phong độ kiếp của Thừa Vân Kiếm Tông, bóng dáng của Sở Thần Tà và Vũ Văn Thần Vũ từ trên trời giáng xuống.
Vừa đứng vững, Vũ Văn Thần Vũ liền nói với Sở Thần Tà: “Ngươi cứ bố trí trận pháp trước, tổ phụ ra ngoài lôi kiếp canh chừng giúp ngươi.”
“Tổ phụ, ta muốn nhờ ngài một việc.”
Phát hiện thái độ của Sở Thần Tà tốt hơn trước kia không ít, Vũ Văn Thần Vũ tâm tình rất tốt: “Nói đi.”
“Lát nữa nếu có người tới xem ta độ kiếp, có thể đuổi những người đó đi được không?”
“Yên tâm, có tổ phụ canh giữ, sẽ không có kẻ không có mắt nào đến đối phó ngươi lúc ngươi đang suy yếu đâu.” Vũ Văn Thần Vũ cam đoan, dựa vào thực lực của ngài, không có ai dám làm càn trước mặt ngài.
Sở Thần Tà: “…” Lực bất tòng tâm, đúng là ông nói gà bà nói vịt.
“Ta không phải sợ có người tới tìm phiền phức, chỉ là ta độ kiếp có chút đặc biệt, không muốn bị người nhìn thấy.”
Chăm chú nhìn Sở Thần Tà một cái, Vũ Văn Thần Vũ gật đầu đồng ý, ngài hiện tại cũng rất tò mò, Sở Thần Tà độ kiếp rốt cuộc có gì đặc biệt.
Bố trí xong ba cái Dẫn Lôi trận, Sở Thần Tà liền dừng tay. Đứng ở trung tâm trận pháp, Sở Thần Tà thả tiểu hắc long trong khế ước không gian ra, ngay sau đó hắn thả lỏng trói buộc trong đan điền.
“Chủ nhân, đây là nơi nào? Linh khí thật nồng đậm.”
“Thừa Vân Kiếm Tông.”
“Sao ngươi lại độ kiếp ở trong tông môn?” Thần kinh tiểu hắc long lập tức căng thẳng, cách thức độ kiếp của con “lưỡng cước dương” Sở Thần Tà này có chút đặc biệt, cộng thêm việc còn có cả nó nữa. Vạn nhất người trong tông môn nảy sinh ác ý với bọn họ, chẳng phải bọn họ sẽ thành cá nằm trên thớt sao?
“Không cần lo lắng, người của Thừa Vân Kiếm Tông rất tốt. Hơn nữa còn có tổ phụ hộ pháp cho chúng ta.”
“Tổ phụ của ngươi là người tốt chứ?” Tiểu hắc long lại bắt đầu lo lắng mạng rồng của mình không giữ nổi.
“Cái đó thì khó nói lắm.”
Nghe vậy, trái tim tiểu hắc long treo ngược cành cây.
Trong lúc một người một rồng nói chuyện, không trung trên đỉnh đầu bọn họ đã bị mây đen bao phủ.
Trời đất, đen kịt một màu.
Bầu trời mây đen dày đặc, bỗng nhiên bị một đạo tia chớp xẻ dọc, chiếu sáng phương thiên địa này, tia sét to bằng cánh tay thẳng tắp đánh xuống Sở Thần Tà.
“Ầm ầm ầm!”
Tiếng sấm vang lên, đệ tử Thừa Vân Kiếm Tông lập tức kéo về phía ngọn sơn phong độ kiếp.
Chỉ là khi mọi người sắp sửa tiến lại gần ngọn sơn phong này, lập tức bị một luồng uy áp không gì sánh kịp ép tới mức ngã nhào xuống mặt đất.
—