← Dị Thế Trọng Sinh Chi Tà Thiếu Nghịch Tập

Chương 533: Chúng nhân tặng lễ

20 min read 03.09.2026

Sở Thần Tà tự nhiên nhìn thấu ý tứ trong mắt Tiết Tử Kỳ, nhưng hắn không trả lời mà nói: “Vào trong trước đã.”

Không rõ trong hồ lô của Sở Thần Tà bán thuốc gì, Tiết Tử Kỳ đành phải cùng hắn xem các nhiệm vụ trên tường nhiệm vụ.

Ngay sau khi hai người bước vào Nhiệm vụ đường không lâu, Tông chủ Mục Huyền Chí cùng Đại trưởng lão Tông Kiến An, Nhị trưởng lão Hướng Thiên Châu, Lục trưởng lão Hạ Vân Thâm đã đi tới đại sảnh nhiệm vụ.

Đám đệ tử có mặt tại Nhiệm vụ đường thấy bốn người tới, vội vàng hành lễ: “Bái kiến Tông chủ, bái kiến ba vị trưởng lão.”

Mục Huyền Chí bày ra vẻ cao lãnh, khẽ gật đầu với chúng đệ tử.

Sau đó, lão liền đặt tầm mắt lên người Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ, trong lòng không khỏi thầm nghĩ: Không hổ là tôn tử của Thái thượng trưởng lão, khí chất quả thực khác hẳn các đệ tử khác, đứng trong đám đông mà khiến người ta liếc mắt một cái đã nhận ra ngay.

“Sở Thần Tà, Tiết Tử Kỳ, hai ngươi hãy đến Nghị sự đại điện, ta có nhiệm vụ muốn giao cho các ngươi.”

Nói đoạn, Mục Huyền Chí chỉ trong chớp mắt đã biến mất trước mặt mọi người. Ba vị trưởng lão khác cũng lập tức bám sát theo sau rời đi.

Trong lúc mọi người còn đang ngơ ngác tự hỏi Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ mà Tông chủ nhắc tới là ai, thì Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ ở trong đám đông đã bước chân ra khỏi Nhiệm vụ đường.

“Chẳng lẽ hai người vừa đi ra chính là Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ mà Tông chủ nói?”

“Chỉ có hai hắn đi ra, chắc chắn là vậy rồi.”

“Họ là đệ tử tinh anh sao!”

“Ước gì khi nào ta cũng có thể trở thành đệ tử tinh anh thì tốt biết mấy.”

“Cỡ ngươi hả, kiếp này đừng mơ nữa.”

“Ngươi bớt coi thường người khác đi.”

“Không phục thì lên lôi đài gặp.”

“Mà nói đi cũng phải nói lại, tông môn từ khi nào có thêm hai vị đệ tử tinh anh này vậy?”

“Không biết nữa…”

“…”

Mọi người ngươi một câu, ta một câu bàn tán xôn xao.

### Thừa Vân Kiếm Tông – Nghị sự đại điện.

“Kiến quá Tông chủ, kiến quá các vị trưởng lão.” Bước vào đại điện, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ liền chắp tay tác tuý hành lễ với những người đang ngồi.

Trong điện, ngoài Mục Huyền Chí và ba vị trưởng lão vừa tới Nhiệm vụ đường lúc nãy, còn có Tứ trưởng lão Tần Vu Huy và Thất trưởng lão Lục Thần Dịch.

“Hai vị sư điệt không cần đa lễ, mau ngồi xuống đi.” Thái độ của Mục Huyền Chí lúc này vô cùng ôn hòa, so với vẻ mặt ở đại sảnh nhiệm vụ vừa rồi cứ như hai người khác nhau vậy.

Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ liếc nhìn nhau, y lời đi tới ghế dựa bên cạnh ngồi xuống. Sau khi ngồi ổn định, cả hai đều ngậm miệng không nói lời nào.

Đại điện đột nhiên rơi vào tĩnh lặng.

Thời gian từng chút một trôi qua.

Vốn dĩ các vị trưởng lão và Mục Huyền Chí cho rằng hai kẻ tiểu bối này sẽ không nén nổi lòng tham hoặc tò mò mà lên tiếng hỏi trước. Nào ngờ quá nửa khắc đồng hồ, hai người họ cứng rắn không hé răng nửa lời, còn trầm ổn hơn cả đám lão già bọn họ.

“Khụ khụ!” Cuối cùng vẫn là Mục Huyền Chí ho khan hai tiếng để giảm bớt bầu không khí áp bách trong điện: “Hai vị sư điệt có biết vì sao ta gọi các ngươi tới đây không?”

Sở Thần Tà: “Đại khái đoán được một chút.”

Mục Huyền Chí gật đầu, chờ đợi câu tiếp theo của Sở Thần Tà. Các trưởng lão khác cũng vểnh tai lên chuẩn bị lắng nghe kỹ càng. Ai ngờ Sở Thần Tà nói xong câu đó liền im lặng hồi lâu.

Chúng nhân: “…” Tông chủ hôm nay gặp phải đối thủ rồi.

Cuối cùng Mục Huyền Chí đành phải bất lực lên tiếng: “Hẳn là hai vị sư điệt đã đoán được mục đích ta tìm các ngươi, vậy ta cũng không vòng vo nữa, trực tiếp hỏi luôn. Những đan dược các ngươi nhận nhiệm vụ giao nộp cho Đan Dược các trước đây, là do ai luyện chế?”

Mục Huyền Chí vừa dứt lời, mọi người đều nín thở, nhìn chằm chằm vào hai người.

“Không giấu gì Tông chủ và các vị trưởng lão, những đan dược đó là do ta và Tử Kỳ cùng luyện.” Sở Thần Tà nói như vậy, tự nhiên là đã có mưu tính từ trước.

Hơi thở của mọi người đình trệ, ánh mắt nhìn hai người chuyển từ không thể tin nổi sang sáng rực như đèn pha.

Chuyển ngữ điệu, Sở Thần Tà lại nói: “Tuy nhiên, ta hy vọng Tông chủ và các vị trưởng lão có thể giữ bí mật chuyện ta biết luyện đan. Đối ngoại cứ nói ta là Trận pháp sư, còn Tử Kỳ là Luyện đan sư.”

Mọi người nhìn nhau, trong lòng đều có chung một suy nghĩ: Đừng nói là giữ bí mật chuyện Sở Thần Tà biết luyện đan, ngay cả chuyện Tiết Tử Kỳ biết luyện đan bọn họ cũng chẳng muốn cho ai hay. Hai người này giờ đây chính là bảo bối của Thừa Vân Kiếm Tông, lỡ đâu cuối cùng bị người của Đan Hà cốc đến đào góc tường thì hỏng.

“Tự nhiên là được.” Mục Huyền Chí biểu thái.

“Đa tạ Tông chủ.” Hai người Sở Thần Tà đứng dậy tạ ơn.

Mục Huyền Chí giơ tay ép xuống, ra hiệu hai người ngồi lại: “Phải rồi, không biết tu vi của hai vị sư điệt hiện nay thế nào? Có thể luyện chế đan dược mấy cấp?”

“Tu vi của ta và Tử Kỳ đều là Hóa Thần đỉnh phong, hiện tại có thể luyện chế đan dược ngũ cấp.” Sở Thần Tà cũng không nói ra việc họ có thể luyện đan vượt cấp.

Nghe thấy hai người chỉ có thể luyện đan ngũ cấp, trên mặt chúng nhân đều lộ ra chút thất vọng.

Bầu không khí lại rơi vào im lặng.

Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ tự nhiên thu hết phản ứng của mọi người vào tầm mắt. Hai người bất động thanh sắc liếc nhau, các vị trưởng lão trong tông môn tuy không nói gì, nhưng hai người biết, bọn họ đang dùng thần thức truyền âm.

Nhị trưởng lão: 【 Nếu hai vị sư điệt có thể luyện đan lục cấp thì tốt quá. 】

Lục trưởng lão: 【 Bây giờ chưa luyện được, sau này sẽ luyện được thôi. 】

Nhị trưởng lão: 【 Nhưng mà… ai! 】

Mục Huyền Chí: 【 Các ngươi có phải đã quên một chuyện rồi không? 】

Các vị trưởng lão không hiểu ý tứ.

Mục Huyền Chí: 【 Tu vi của hai vị sư điệt đều đã đến Hóa Thần đỉnh phong, chỉ cần họ đột phá đến Hợp Thể kỳ là có thể luyện đan lục cấp, hơn nữa sau này họ còn có thể luyện đan thất cấp, bát cấp, cửu cấp nữa. 】

Nghe vậy, mắt mọi người sáng lên. Tông chủ nói có lý, sao lúc nãy bọn họ không nghĩ tới nhỉ?

Đại trưởng lão: 【 Tông chủ, hay là chúng ta tặng ít thiên tài địa bảo cho hai vị sư điệt, để họ sớm ngày đột phá tu vi? 】

【 Họ có thiếu thiên tài địa bảo không? 】 Mục Huyền Chí có chút sầu não. Phải biết rằng, từ khi Vũ Văn Thần Vũ và Sở Nghi An đến tông môn, Sở Nghi An từ một phàm nhân bắt đầu tu luyện mà tu vi cứ như ngồi hỏa tiễn, tăng vù vù, vì hắn căn bản không thiếu tài nguyên tu luyện, Vũ Văn Thần Vũ cái gì cũng chuẩn bị sẵn cho hắn rồi.

Nếu Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ mà nghe được lời của Đại trưởng lão, nhất định sẽ từ tận đáy lòng mà gào thét: “Chúng ta cần thiên tài địa bảo, chúng ta cực kỳ thiếu thiên tài địa bảo!”

Thất trưởng lão: 【 Nay Thái thượng trưởng lão không có mặt tại tông môn, hai vị sư điệt chắc chắn là thiếu thiên tài địa bảo để tu luyện, nếu không tại sao họ lại phải bại lộ luyện đan thuật? 】

Mục Huyền Chí kinh ngạc: 【 Chẳng lẽ không phải họ muốn thể hiện mình có tư cách trở thành đệ tử tinh anh sao? 】

Thất trưởng lão tức khắc cạn lời. Chủ yếu là phân tích của Tông chủ cũng không phải không có lý. Ở tông môn, vị đệ tử tinh anh nào mà chẳng phải trải qua tầng tầng khảo hạch mới đạt được?

【 Tông chủ, bất kể hai vị sư điệt có thiếu thiên tài địa bảo hay không, để tỏ lòng thành ý, ta thấy tông môn nên ban thưởng cho họ một ít thiên tài địa bảo phù hợp với tu luyện. 】 Đại trưởng lão rất cố chấp với việc tặng quà này.

Các trưởng lão khác cũng nhao nhao đồng ý, chủ yếu là “ăn của người thì miệng ngắn, cầm của người thì tay mềm”. Sau này tông môn cần hai vị sư điệt luyện đan cũng dễ mở miệng.

Thừa Vân Kiếm Tông thực tế rất giàu có, nhưng Tông chủ Mục Huyền Chí lại rất keo kiệt, dẫn đến người ngoài đều tưởng Thừa Vân Kiếm Tông nghèo lắm, đồng thời cũng nghĩ kiếm tu đều là những kẻ nghèo rớt mồng tơi. =))))

【 Vậy Nhị trưởng lão hãy tới Trân Bảo các, lấy mấy món thiên tài địa bảo phù hợp với tu vi của hai người họ. 】 Cuối cùng Mục Huyền Chí đưa ra quyết định, không bỏ con săn sắt sao bắt được con cá rô.

Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ cảm nhận được ánh mắt Mục Huyền Chí nhìn mình ngày càng rực cháy. Thần thức của hai người không cao bằng những người ở đây, nên không biết chúng nhân đang thảo luận cái gì.

Nhị trưởng lão: 【 Lấy mấy món? 】

Suy nghĩ về linh căn của hai người, Mục Huyền Chí đáp: 【 Thiên tài địa bảo hợp với tu sĩ Mộc linh căn lấy hai món, hợp với Phong linh căn và Hỏa linh căn mỗi loại lấy hai món. 】

Nhị trưởng lão lập tức rời khỏi đại điện.

Ngay sau đó, Mục Huyền Chí lại tùy ý trò chuyện với hai người Sở Thần Tà: “Hai vị sư điệt ở Thừa Vân Kiếm Tông có còn quen không?”

Sở Thần Tà: “Tông môn rất tốt.”

Rất nhanh, Nhị trưởng lão đã đi rồi quay lại, lão trực tiếp đặt những thiên tài địa bảo vừa lấy được lên chiếc bàn cạnh hai người.

Mục Huyền Chí: “Đây là tài nguyên tu luyện tông môn cho các ngươi, hy vọng hai vị sư điệt nỗ lực tu luyện, sớm ngày đột phá.”

Trong lòng rất muốn, nhưng miệng Sở Thần Tà lại nói: “Ta và Tử Kỳ mới vào Thừa Vân Kiếm Tông, chưa lập được công trạng gì, những thiên tài địa bảo này chúng ta nhận thấy thật hổ thẹn.”

Mục Huyền Chí cũng không vòng vo, trực tiếp mở lời: “Luyện đan thuật của hai vị sư điệt tinh thâm, chỉ là tu vi hơi thấp, chúng ta hy vọng hai vị có thể nhanh chóng nâng cao tu vi.”

Sở Thần Tà: “Ra là như thế, vậy chúng ta đành từ chối thì bất kính, sau này nếu tông môn có chỗ nào cần đến, Tông chủ và các vị trưởng lão cứ việc thông tri cho chúng ta.”

Câu nói này làm cho chúng nhân tại tọa đều rất hài lòng.

Đại trưởng lão lấy ra hai khối lệnh bài, vận khởi linh khí đưa tới trước mặt Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ: “Đây là lệnh bài Kiếm Ý tháp, dựa vào lệnh bài này hai vị sư điệt có thể tùy ý tiến vào Kiếm Ý tháp, không hạn chế số lần, không hạn chế thời gian.”

Sợ hai người từ chối, Đại trưởng lão bồi thêm một câu: “Trưởng giả ban, không được từ chối.”

“Đa tạ Đại trưởng lão.”

Hai người đưa tay nắm lấy lệnh bài trước mặt, lệnh bài này chính là bảo bối. Phải biết rằng, vào Kiếm Ý tháp một lần tốn không ít điểm cống hiến, lại còn bị hạn chế thời gian.

Nhị trưởng lão bên cạnh cũng lấy ra hai khối ngọc bài đưa tới: “Đây là lệnh bài ra vào Luyện Thể thất, bất kể là kiếm tu hay đan tu, có được thể chất tốt vẫn là hơn hết.” Tiếp lấy lệnh bài, hai người lập tức tạ ơn: “Đa tạ Nhị trưởng lão.”

Những lệnh bài này thông thường phải lập được đại công cho tông môn mới được ban thưởng. Tiếp sau đó, các trưởng lão khác cũng lần lượt tặng lễ vật cho hai người, nào là thiên tài địa bảo, nào là ngọc bài công kích.

Đến Nghị sự đại điện một chuyến, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ thu hoạch đầy túi. Cáo biệt Mục Huyền Chí và các vị trưởng lão, hai người liền tới Luyện Đan các, đem những đan dược Tiết Tử Kỳ luyện trước đó đổi thành điểm cống hiến.

Sau đó, hai người trở về động phủ số mười hai.

Mở ra trận pháp của động phủ, xác định không có ai dòm ngó, Tiết Tử Kỳ mới lên tiếng hỏi: “Thần Tà, có phải ngươi đã sớm tính được Tông chủ bọn họ sẽ tặng chúng ta tài nguyên tu luyện không?”

“Làm gì có chuyện đó, ngươi đừng có nói bừa.” Sở Thần Tà vội vàng phủ nhận.

“Không phải vậy thì sao ngươi lại sờ mũi?” Tiết Tử Kỳ cười đạo: “Mỗi lần ngươi chột dạ là lại sờ mũi.”

“Ta bị ngứa mũi thôi!” Sở Thần Tà giả vờ gãi gãi hai cái.

“Ngươi đây gọi là giấu đầu lòi đuôi.” Tiết Tử Kỳ thầm liếc mắt một cái.

“Nói bậy, ta đây là đường đường chính chính.”

“Phụt!” Tiết Tử Kỳ thực sự không nhịn được mà bật cười, thấy mặt Sở Thần Tà tối sầm lại, Tiết Tử Kỳ vội vàng chạy về phía phòng tu luyện, vừa đi vừa nói: “Ta đi bế quan đây, tranh thủ sớm ngày đột phá.”