Chương 49: Đến Cốc Vũ thành
Một nhóm người từ xa tiến lại gần, nam tử đi đầu mặc một bộ pháp y màu huyền sắc, đường viền thêu hoa văn vô cùng tinh tế và đại khí, chất vải mỏng nhẹ mềm mại, vạt áo lay động tựa như có thể tự đón gió, mang lại cho người ta cảm giác tiên phong đạo cốt, nhẹ nhàng thoát tục. Nam tử thoạt nhìn chỉ tầm khoảng hai mươi lăm tuổi, nhưng thực chất đã hơn ba trăm tuổi. Một gương mặt tuấn lãng thanh tú, dưới hàng lông mày rậm là đôi mắt sâu thẳm như hắc diệu thạch, sống mũi cao thẳng, bờ môi mỏng mím chặt, mái tóc dài đen bóng xõa trên hai vai, đây quả là một nam nhân trưởng thành và đầy mị lực.
Tiêu Lăng Hàn có cảm giác kể từ khi người này xuất hiện tại quảng trường truyền tống trận, rất nhiều nam nữ xung quanh đều nhìn chằm chằm vào hắn với ánh mắt sáng rực như chó sói thấy mồi, nếu không phải vì e ngại tu vi của đối phương, ước chừng có không ít người đã xông lên bày tỏ tâm tình rồi.
“Vũ tiền bối tới rồi.”
Mạc Vô Nhai nhỏ giọng lên tiếng nhắc nhở ba người đang nhìn chằm chằm nam tử một cách trắng trợn kia, sau lưng hắn đã toát ra một tầng mồ hôi lạnh, ba người này không cần mạng nữa rồi sao?
Thượng Quan Huyền Ý: Thì ra đây chính là vị tiền bối Hóa Thần kỳ mấy ngày nay đang làm xôn xao dư luận.
Ân Thiên Duệ: Oa, tiền bối trông đẹp trai quá!!! Lại còn trẻ trung như vậy nữa!
Tiêu Lăng Hàn: Không hổ là tu vi Hóa Thần kỳ, khí thế mười phần. Ở trên người Vũ Thông hoàn toàn không cảm nhận được điều này, quả đúng là một bước sai biệt, chênh lệch một trời một vực.
“Bái kiến Vũ tiền bối.” Mấy người đồng thanh lên tiếng.
Nam tử chỉ thản nhiên khẽ gật đầu.
Phía sau hắn là một nhóm thiếu nam thiếu nữ đi theo, trong đó có cả Vũ Tân Lâm. Vũ Tân Lâm của ngày hôm nay không còn vẻ kiêu căng ngạo mạn, mắc bệnh công chúa như lúc mới gặp nữa. Nàng mỉm cười gật đầu chào hỏi mấy người, gió nhẹ hiu hiu, trông nàng dịu dàng thanh thoát như một người tỷ tỷ nhà bên cạnh.
“Ca ca, mọi người đến lâu chưa?” Người nói chuyện là một nữ tử có ngoại hình ngọt ngào, mặc một bộ pháp y màu xanh lục nhạt.
Nàng chính là muội muội của Đỗ Tư Thông — Đỗ Tư Nhã.
“Vừa mới đến một lát.” Đỗ Tư Thông bước lên nắm lấy tay muội muội mình, muốn nói chuyện với nàng cho thật đã.
“Dạ, vậy ca ca, chúng ta cứ đi theo sư phụ ngồi truyền tống trận trước đã, lát nữa nói sau nha.” Thấy sư phụ mình đã bước vào trong truyền tống trận, nếu không đi ngay sẽ bị rớt lại phía sau, nàng liền kéo ca ca mình vội vàng đi theo.
Nơi này là Vũ Hội thành, người của Vũ gia muốn dùng truyền tống trận trước, tự nhiên không ai dám có ý kiến gì.
Truyền tống trận mỗi lần có thể truyền tống mười người, Vũ gia có ba mươi lăm người, cộng thêm năm người nhóm Tiêu Lăng Hàn là vừa vặn bốn mươi người, chia làm bốn lần truyền tống. Đây chỉ là truyền tống trận cỡ nhỏ, cỡ vừa có thể truyền tống năm mươi người một lần, còn cỡ lớn thì một lần có thể truyền tống được hai trăm người.
Truyền tống trận này chỉ cần một viên thượng phẩm linh thạch là có thể khởi động, năng lượng trong một viên thượng phẩm linh thạch có thể dùng được bốn lần.
Đám người Tiêu Lăng Hàn ngồi chung một chuyến truyền tống trận với Vũ Thành. Lần đầu tiên được ngồi truyền tống trận, Tiêu Lăng Hàn vô cùng tò mò không biết cảm giác khi ngồi cái này sẽ như thế nào. Cho nên khi truyền tống trận vừa khởi động, hắn liền bắt đầu cảm nhận sự dao động của năng lượng xung quanh, có một loại ảo giác giống như đang đi xuyên không gian và thời gian, năng lượng xung quanh không thuộc về bất kỳ một loại nguyên tố nào, cảm giác chân thực như có gió lại như không có gió. Một thứ cảm giác vô cùng kỳ diệu, ngay khi hắn muốn cảm nhận nó một cách chuẩn xác hơn thì… đã bị cắt ngang.
“Tiêu ca ca, đến nơi rồi, huynh không phải là bị say truyền tống trận đó chứ?”
Thượng Quan Huyền Ý thấy mọi người đều đã đi ra ngoài truyền tống trận rồi, chỉ còn lại hai người bọn họ, mà Tiêu Lăng Hàn thì vẫn đang nhắm nghiền hai mắt nên mới lên tiếng nhắc nhở hắn.
Thật đáng tiếc, chỉ thiếu một chút xíu nữa thôi là hắn đã có thể bắt trọn lấy thứ năng lượng kỳ diệu kia rồi. Tiêu Lăng Hàn bị tiếng gọi của Thượng Quan Huyền Ý đánh thức, tuy rằng đã để lỡ mất cơ hội tốt như vậy, nhưng truyền tống trận này chỉ cần có tiền là tùy thời đều có thể ngồi, thế nên hắn cũng không có bao nhiêu thất vọng.
“Đi thôi!” Tiêu Lăng Hàn liếc nhìn Thượng Quan Huyền Ý một cái, rồi bước theo mọi người ra quảng trường phía bên ngoài truyền tống trận để chờ đợi.
“Ồ.” Thượng Quan Huyền Ý cứ cảm thấy cái liếc mắt vừa rồi của Tiêu Lăng Hàn ẩn chứa thâm ý gì đó, giống như đang tính kế chuyện gì vậy! Khiến cho y sau đó cứ thấp thỏm lo âu suốt.
Phía bên này nơi truyền tống trận đến là — Cốc Vũ thành. Cốc Vũ thành chủ yếu nổi tiếng về linh mễ và linh sơ, thời tiết của tòa thành này rất thích hợp để gieo trồng lương thực, có rất nhiều người đều đặc biệt lặn lội tới Cốc Vũ thành để thu mua linh mễ.
Nửa canh giờ sau, tất cả mọi người đã tập hợp đông đủ, Vũ Thành dẫn mọi người đi tới một tòa biệt viện của Vũ gia ở nơi này. Bởi vì có mấy người bị say truyền tống trận, cho nên họ phải lưu lại Cốc Vũ thành ba ngày rồi mới tiếp tục xuất phát.
Tiêu Lăng Hàn phát hiện ra những người bị say truyền tống trận này có thực lực thấp nhất trong nhóm bọn họ, xem ra việc say truyền tống trận này hẳn là có liên quan đến độ mạnh yếu của linh hồn.
“Phòng ốc ở đây có hạn, cho nên hai người một phòng, các ngươi tự xem xem mấy người các ngươi phân phòng thế nào? Ân thiếu gia là song nhi, ngươi muốn ở chung một phòng với song nhi của Vũ gia chúng ta, hay là…?” Nói đến đây, Vũ Tân Lâm liếc nhìn Mạc Vô Nhai một cái đầy ẩn ý.
“Vậy thì làm phiền Vũ tiểu thư sắp xếp giúp ta.” Không đợi Vũ Tân Lâm nói xong, Ân Thiên Duệ đã vội vàng lên tiếng. Hắn và biểu ca tuy rằng lưỡng tình tương duyệt, nhưng nam chưa cưới song chưa gả, đến hôn ước cũng chưa định, làm sao có thể ở chung một phòng được chứ! Trước đó hắn còn hiểu lầm Vũ Tân Lâm, bây giờ bị ánh mắt trêu chọc của nàng nhìn đến mức cả người đều mất tự nhiên.
“Được, vậy bốn người các ngươi lấy hai gian phòng, đây là ngọc giản để mở cửa phòng.” Vũ Tân Lâm lấy ra hai miếng ngọc giản đưa cho Mạc Vô Nhai.
Sau đó, Vũ Tân Lâm dẫn theo một Ân Thiên Duệ đang lưu luyến không rời tạm biệt mấy người bọn họ.
—