Chương 48: Ngũ cấp phòng ngự trận
Mạc Vô Nhai đi đầu dẫn đường, đột nhiên lại không biết mình nên đi đâu, dường như bản thân hắn cũng chẳng có thứ gì cần phải mua.
“Bây giờ chúng ta đi đâu đây?”
“Ta muốn đến Thiên Tinh các xem thử.” Thượng Quan Huyền Ý nhìn Tiêu Lăng Hàn bằng ánh mắt đầy mong đợi, không biết Tiêu đại ma vương có quên mất chuyện ngày hôm qua y từng nói muốn mượn linh thạch của hắn hay không.
“Dù sao cũng đang rảnh, vậy thì đi xem xem.”
“Ta không có ý kiến.”
“Ta sao cũng được.”
“Ngươi muốn mua thứ gì?”
Tiêu Lăng Hàn nhớ tới lời Thượng Quan Huyền Ý nói hôm qua về việc muốn mượn linh thạch, nhưng y vẫn chưa nói rõ mình định mua cái gì. Thứ cần phải dùng đến thượng phẩm linh thạch mới mua nổi thì nhất định không phải là vật phàm.
“Một chiếc lá.” Khi nói câu này, Thượng Quan Huyền Ý lén lút, rụt rè nhìn Tiêu Lăng Hàn một cái.
“Loại lá gì? Cần bao nhiêu linh thạch?”
“Chỉ là một chiếc lá xanh bình thường thôi, cần một vạn thượng phẩm linh thạch.”
Thượng Quan Huyền Ý vừa dứt lời, Đỗ Tư Thông đã bị hù cho nhảy dựng. Đến cả thượng phẩm linh thạch hắn còn chưa từng được nhìn thấy bao giờ, vậy một vạn thượng phẩm linh thạch đổi ra sẽ là bao nhiêu hạ phẩm linh thạch chứ? Một ức sao? Mười đại gia tộc ở Vân Hoàng thành đâu có ai mang họ Thượng Quan hay họ Tiêu, rốt cuộc hai vị sư đệ này từ đâu tới vậy? Sao lại giàu có đến mức này chứ! Bản thân mình thật sự là quá nghèo rồi, xem ra sau này phải nỗ lực kiếm thật nhiều linh thạch mới được.
“Vậy thì cứ đến đó xem rồi tính tiếp.”
Đắt đỏ như vậy, đừng có là thứ chỉ được cái mã ngoài chứ chẳng có tích sự gì, nếu thế hắn tuyệt đối sẽ không đồng ý cho Thượng Quan Huyền Ý mua. Tiêu Lăng Hàn nhớ tới hồi còn ở Trái Đất, mấy thứ châu báu kim cương cũng là loại đẹp đẽ nhưng vô dụng như thế, bởi vậy hắn biểu thị sự hoài nghi sâu sắc đối với mắt nhìn của Thượng Quan Huyền Ý.
Chẳng mấy chốc, mấy người đã đi tới Thiên Tinh các. Thượng Quan Huyền Ý đi thẳng về phía quầy trưng bày nơi y nhìn thấy chiếc lá xanh lần trước, kết quả tìm nửa ngày trời cũng không thấy đâu.
“Đạo hữu cần mua gì sao?” Nữ tu thấy Thượng Quan Huyền Ý tìm kiếm hồi lâu, giống như đang tìm một món đồ nào đó liền tiến lên hỏi.
“Chiếc lá xanh đặt ở chỗ này mấy ngày trước đâu rồi?”
“Đạo hữu chính là người lần trước muốn mua chiếc lá xanh kia phải không! Thật đáng tiếc, thiếu chủ của chúng ta đã ở đây chờ đạo hữu mười ngày liền, thấy ngươi không đến, ngày hôm qua khi thiếu chủ rời đi đã mang nó theo rồi.”
Nữ tu thầm nghĩ, thứ đó có giá tận một vạn khối thượng phẩm linh thạch, ai mà mua nổi chứ? Cũng chỉ có thiếu chủ nhà bọn họ mới dám ra cái giá đó thôi.
“Đã mang đi rồi sao?” Thượng Quan Huyền Ý có chút thất vọng nói, không biết sau khi tới Hoàng Cực học viện rồi có thể tìm Sở Mục Thần để mua lại nữa hay không.
“Vậy thiếu chủ các ngươi đi đâu rồi?” Tiêu Lăng Hàn lên tiếng hỏi.
Nhìn bộ dạng thất hồn lạc phách của Thượng Quan Huyền Ý, Tiêu Lăng Hàn càng thêm tò mò không biết đó rốt cuộc là chiếc lá như thế nào mà có thể khiến y nhớ mãi không quên đến vậy.
“Thiếu chủ của chúng ta là học viên của Hoàng Cực học viện, hiện đã trở về học viện rồi. Nếu hai vị cần thì có thể đến Hoàng Cực học viện để tìm ngài ấy.”
“Được, đa tạ!” Nói xong, Tiêu Lăng Hàn từ trong túi trữ vật lấy ra mười viên hạ phẩm linh thạch đưa cho nữ tu.
“Trở về thôi, đợi khi chúng ta tới Hoàng Cực học viện rồi sẽ đi tìm chiếc lá mà ngươi hằng đêm mong nhớ kia.”
—
Hai ngày sau.
“Bên ngoài căn nhà này có một tòa ngũ cấp phòng ngự trận.”
Đám người Tiêu Lăng Hàn đang đứng trên một quảng trường lớn, chính giữa quảng trường là một căn nhà độc lập, bên trong căn nhà đó chính là truyền tống trận. Hắn vừa tới nơi liền phát hiện chỗ này vậy mà lại có một tòa ngũ cấp trận pháp. Phải biết rằng ở Hoàng Cực đại lục hiện tại chỉ có tứ cấp trận pháp sư, vậy tòa ngũ cấp trận pháp này là do ai bố trí?
“Không sai, mỗi một cái truyền tống trận đều có một tòa ngũ cấp trận pháp bảo hộ, cốt là để tránh bị kẻ có lòng riêng phá hoại. Ngũ cấp trận pháp ở Hoàng Cực đại lục này năm đó là do đặc biệt mời trận pháp sư của Huyền Thiên đại lục tới bố trí.” Mạc Vô Nhai thấy Tiêu Lăng Hàn chỉ liếc một cái đã nhìn ra đẳng cấp của trận pháp này thì trong lòng tràn đầy bội phục. Bản thân hắn vốn dĩ cũng muốn học trận pháp, nhưng phụ thân và gia gia đều phản đối, họ cho rằng băng linh căn của hắn có lực công kích mạnh mẽ, bẩm sinh đã là mầm mống tốt để làm pháp tu, không cho phép hắn đi học những thứ bàng môn tả đạo kia.
“Sao lại đông người như thế này?”
Thượng Quan Huyền Ý nhìn hàng dài rồng rắn lên mây không thấy điểm cuối kia, thầm nghĩ chẳng lẽ bây giờ những kẻ có tiền lại nhiều đến mức này sao? Ngồi truyền tống trận này một lần tốn tận một ngàn khối hạ phẩm linh thạch, người bình thường làm sao ngồi nổi.
“Hoàng Cực học viện chỉ còn mười ngày nữa là khai học, nếu không ngồi truyền tống trận, lại không có phi hành tọa kỵ thì sẽ không kịp thời gian, như vậy phải đợi thêm năm năm nữa.” Mạc Vô Nhai giải thích. Năm năm chứ đâu phải năm ngày, điều kiện tu luyện ở trong Hoàng Cực học viện tốt hơn bên ngoài không biết bao nhiêu mà kể.
“Vũ tiền bối tới kìa.”
“Nghe nói Vũ tiền bối đã có tu vi Hóa Thần kỳ rồi đó.”
“Các ngươi nhìn xem, nữ tu đi bên cạnh Vũ tiền bối kia nghe nói chính là đồ đệ mà ngài ấy vừa mới thu nhận.”
“Nàng ta trông thật xinh đẹp quá.”
“…”
—