Chương 46: Tìm được Đỗ Tư Nhã
Đến chập tối, Mạc Vô Nhai mới cùng Đỗ Tư Thông từ bên ngoài trở về. Họ vừa bước vào viện, Tiêu Lăng Hàn liền phát hiện ra.
Mạc Vô Nhai giơ tay định gõ cửa, có chút bất ngờ khi cửa lại tự mở từ bên trong.
“Ơ, Tiêu sư đệ đệ đệ đệ về rồi à.”
“Vâng, vừa về được một lúc. Mạc sư huynh, Đỗ sư huynh, vào trong ngồi đi.”
Tiêu Lăng Hàn mở cửa, nhường đường cho hai người vào phòng.
“Mạc sư huynh, không biết hôm nay có thu hoạch gì không?”
Tiêu Lăng Hàn vừa rót trà cho hai người, vừa bất động thanh sắc đánh giá Đỗ Tư Thông một lượt: cốt linh hai mươi hai tuổi, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, không có sở trường về học thuật thuật pháp nào đặc biệt.
“Hôm nay thu hoạch lớn lắm, mà Tiêu sư đệ về đúng lúc lắm, ba ngày nữa chúng ta sẽ xuất phát đi Hoàng Cực học viện.”
“Mọi chuyện đều giải quyết xong rồi?” Lúc nói lời này, Tiêu Lăng Hàn quay đầu nhìn về phía Đỗ Tư Thông, ý tứ rõ ràng là hỏi y chuyện tìm muội muội.
“Ừm, ta đã tìm được muội muội rồi, không ngờ muội ấy lại bái tiền bối Vũ Thành – tộc trưởng đương nhiệm của Vũ gia làm sư phụ.”
“Vậy chúc mừng Đỗ sư huynh.”
“Đa tạ.”
“Mọi người đều ở đây sao?” Cửa phòng bị người từ bên ngoài đẩy ra, Ân Thiên Duệ hoan thiên hỷ địa chạy vào.
“Ngươi chạy chậm chút, chúng ta cũng có chạy mất đâu.” Mạc Vô Nhai đứng dậy đỡ lấy Ân Thiên Duệ vì dùng lực quá mạnh suýt chút nữa không thắng kịp.
“Nhanh, ta không sao, cảm ơn biểu ca.”
Mạc Vô Nhai kéo Ân Thiên Duệ ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh mình.
Tiêu Lăng Hàn thấy hai người dính nhau như sam thì có chút ê răng, Ân Thiên Duệ mới mười bốn tuổi thôi đó? Vẫn là vị thành niên nha! Mạc Vô Nhai đúng là một tên cầm thú!
“Biểu ca, các huynh có mang đồ ăn gì về không?”
Ân Thiên Duệ dùng ánh mắt tràn đầy mong đợi nhìn biểu ca thân yêu của mình, y thật sự rất muốn ăn chút gì đó có hương vị một chút!
“Ngày mai biểu ca dẫn ngươi ra ngoài ăn.” Mạc Vô Nhai vừa nói vừa cưng chiều xoa xoa đầu Ân Thiên Duệ.
“Chúng ta có thể ra ngoài rồi sao?”
“Ừm, Đỗ sư huynh đã tìm được muội muội của huynh ấy rồi, người của Hoắc gia hiện tại chắc là không dám làm gì hai anh em họ nữa đâu. Bởi vì muội muội của Đỗ sư huynh giờ đã là đồ đệ của Vũ Thành tiền bối, bất luận kẻ nào cũng không dám dễ dàng khiêu chiến uy danh của một vị Hóa Thần kỳ tiền bối.”
“Nói như vậy Đỗ sư tỷ là nhân họa đắc phúc rồi, chúc mừng Đỗ đại ca.”
“Đa tạ, ta còn phải cảm ơn các vị, nếu không có các vị, ta hiện tại phỏng chừng đã không gặp được muội muội.”
“Tất cả đều là duyên phận, vậy ngày mai mọi người chúng ta cùng nhau ra ngoài ăn cơm đi!”
Ân Thiên Duệ đề nghị, nhìn qua mấy người có mặt ở đây, có chút hoài nghi hỏi: “Ủa, Huyền Ý đâu rồi?” Nói mới nhớ, mấy người đều ở trong phòng của Huyền Ý, lại không thấy bản thân y đâu.
Tiêu Lăng Hàn nghĩ thầm Ân Thiên Duệ này quả thực là quá mơ hồ, đều đã ngồi nửa ngày trời mới phát hiện ra thiếu một người, đúng là trong mắt tình nhân chỉ có tình nhân!
“Kìa, ở đằng kia kìa.” Tiêu Lăng Hàn hất cằm về phía chiếc giường.
“Huyền Ý tên này bị làm sao vậy?”
“Không có gì, chỉ là đang ngủ mà thôi.”
Ân Thiên Duệ nhíu mày không hiểu, đang yên đang lành ngủ nghê cái gì chứ? Hơn nữa bọn họ đông người ngồi nói chuyện ở đây như vậy, y không lý nào lại không tỉnh giấc!
Tiêu Lăng Hàn thấy Ân Thiên Duệ nếu còn hỏi tiếp, phỏng chừng sẽ biết chuyện lúc trước hai người ăn cơm mà không gọi y, vội vàng lên tiếng đánh lạc hướng suy nghĩ muốn hỏi tới cùng của y.
“Mạc sư huynh, sao lại đột nhiên quyết định ba ngày sau rời đi vậy?”
“Là thế này, Vũ Thành tiền bối dự định sẽ đích thân đưa vãn bối Vũ gia đến Hoàng Cực học viện. Vì ngài ấy còn phải xử lý một số việc của Vũ gia, cho nên mới an bài vào ba ngày sau.”
“Biểu ca, vậy… cái cô Vũ Tân Lâm kia có đi cùng không?”
Ân Thiên Duệ có chút căng thẳng nhìn Mạc Vô Nhai. Hiện tại Vũ gia có tiền bối Hóa Thần kỳ tọa trấn, mà Vũ Tân Lâm lại là vãn bối được Vũ tiền bối coi trọng. Nếu như Vũ Tân Lâm nhìn trúng biểu ca, vậy bọn họ có tiến hành liên hôn không? Nếu như liên hôn, đối với cả hai gia tộc đều có lợi lớn.
“Ừm, cô ta ba năm trước đáng lẽ đã phải đi Hoàng Cực học viện, chỉ là lúc đó bị cha cô ta ép lại không cho đi.” Mạc Vô Nhai gật gật đầu, lời thực nói ra.
Quả nhiên là muốn đi cùng sao? Vậy biểu ca liệu có… Ân Thiên Duệ lắc lắc đầu, không dám nghĩ tiếp nữa.
—