← Dị Thế Trọng Sinh Chi Nghịch Tập Tu Tiên

Chương 45: Đột phá Kim Đan kỳ

8 min read 01.09.2026

Sáng sớm ngày thứ hai, Mạc Vô Nhai cùng Đỗ Tư Thông hai người liền đến thành chủ phủ của Vũ Hội thành.

Ngay tại thời điểm Thượng Quan Huyền Ý đang ngồi ở trong viện nhìn đến mòn con mắt, rốt cuộc y cũng thấy được bóng dáng mà mình mong đợi bấy lâu xuất hiện tại cửa viện.

“Tiêu ca ca, huynh rốt cuộc cũng về rồi!”

Thượng Quan Huyền Ý hưng phấn chạy đến trước mặt Tiêu Lăng Hàn, một phen ôm chầm lấy hắn. Khoảnh khắc nhìn thấy người này xuất hiện trước mặt mình, Thượng Quan Huyền Ý cảm thấy trái tim vốn luôn bất an suốt mấy ngày qua của mình cuối cùng cũng tìm lại được sự bình yên.

“Được rồi đó, đừng làm như sinh ly tử biệt vậy.”

Tiêu Lăng Hàn gỡ Thượng Quan Huyền Ý đang bám dính trên người mình xuống, có chút ghét bỏ phủi phủi quần áo. Đã lâu không gặp cái đuôi nhỏ này, sao cảm giác y lại gầy đi rồi.

“Ta chỉ là có chút nhớ huynh thôi.” Thượng Quan Huyền Ý gượng gạo nói.

Tiêu Lăng Hàn đầy mặt hoài nghi liếc nhìn Thượng Quan Huyền Ý một cái, tiểu tử này hôm nay sao lại đa sầu đa cảm thế này? Không phải là bị kẻ nào đoạt xá rồi chứ?

“Mới có mấy ngày không gặp mà thôi, ngươi nhớ ta cái gì?” Tiêu Lăng Hàn ngồi xuống ghế đá, thong dong nhìn Thượng Quan Huyền Ý, cất tiếng hỏi.

“Không phải mấy ngày, là mười mấy ngày.” Thượng Quan Huyền Ý sửa lại.

“Được, ngươi nói bao lâu thì là bấy lâu.” Tiêu Lăng Hàn gật gật đầu, một bộ tùy ngươi quyết định. Trong lòng hắn lại nghĩ, mình ở trong không gian đã hai năm qua, bên ngoài mới qua mười mấy ngày mà thôi!

“Thật ra, ta… ta muốn… muốn cùng huynh… mượn linh thạch.” Một câu nói bị Thượng Quan Huyền Ý lắp ba lắp bắp nói xong, cả khuôn mặt đều nghẹn đến đỏ bừng.

Đối với người sinh ra ở Hoàng Cực đại lục mà nói, số linh thạch y muốn mượn không phải là một con số nhỏ. Ngay cả những vị Nguyên Anh kỳ lão tổ có lẽ cũng không có nhiều linh thạch đến thế. Tuy y biết Tiêu Lăng Hàn có, nhưng đó chung quy cũng là thượng phẩm linh thạch, y không chắc Tiêu Lăng Hàn có bằng lòng cho mình mượn hay không.

“Mượn bao nhiêu? Dùng làm việc gì?” Tiêu Lăng Hàn vừa hỏi, vừa từ trong không gian giới chỉ lấy ra từng món thức ăn, thong thả ung dung ăn.

Thượng Quan Huyền Ý nhìn thấy đống thức ăn trên bàn đá thì mắt đều thẳng ra, vô thức nuốt nước bọt, y đã một tháng nay chưa được ăn gì rồi.

“Cái đó, Tiêu ca ca, ta chỗ này có rượu.”

Lời của Thượng Quan Huyền Ý vừa dứt, Tiêu Lăng Hàn lập tức lại từ không gian giới chỉ lấy ra một bộ bát đũa đặt trước mặt Thượng Quan Huyền Ý, thuận tiện còn lấy thêm hai cái ly.

Hai người bắt đầu vừa ăn vừa chuyện trò vừa uống rượu. Tiêu Lăng Hàn đã biết trong mười ngày hắn vắng mặt đã xảy ra chuyện gì, còn về chuyện nhỏ như Thượng Quan Huyền Ý mượn linh thạch, làm sao quan trọng bằng việc ăn uống được. Nửa canh giờ trôi qua, Thượng Quan Huyền Ý đã uống say khướt, gục đầu trên bàn.

Thu dọn xong mọi thứ trên bàn, Tiêu Lăng Hàn bất đắc dĩ bế Thượng Quan Huyền Ý trở về phòng. Tửu lượng kém cỏi như vậy, nếu bị người ta bế đi bán chắc cũng không biết. Sau này kiên quyết không cho phép tên này uống rượu nữa, Tiêu Lăng Hàn thầm hạ quyết tâm trong lòng.

Chuyện này có thể nói là làm khổ Thượng Quan Huyền Ý. Thượng Quan Huyền Ý trong giấc mộng còn không biết, một lần say rượu của mình đã dẫn đến việc từ nay về sau y chỉ có thể trố mắt nhìn Tiêu đại ma vương một mình thưởng thức mỹ tửu.

Tu vi hiện tại của Tiêu Lăng Hàn đã đạt tới Kim Đan sơ kỳ. Ở trong trận pháp của tế đàn, hắn chỉ dùng ba ngày thời gian đã đem linh khí toàn bộ hấp thu sạch sành sanh. Không chỉ tôi luyện nhục thân, tu vi của hắn còn bạo tăng đến Trúc Cơ kỳ đỉnh phong, muốn đè cũng đè không được. Sau đó hắn chỉ có thể tiến vào không gian bắt đầu ngưng kết Kim Đan, ở trong không gian tốn hơn năm trăm ngày thời gian mới thành công tiến thăng Kim Đan sơ kỳ, lại dùng nửa năm thời gian để củng cố cảnh giới. Chờ đến khi hắn trở ra bên ngoài thì đã trôi qua bảy ngày.

Máu trong huyết trì đã cạn sạch, bên trong chỉ còn lại xương người. Lúc Tiêu Lăng Hàn rời đi tiện tay thu luôn không gian giới chỉ của Vũ Thông, còn có cái linh đang mà Vũ Tân Dân sử dụng xem chừng cũng không tệ. Xóa sạch mọi dấu vết chứng minh bản thân từng tồn tại, Tiêu Lăng Hàn bước ra khỏi tầng hầm, bên ngoài đã không còn một bóng người.

Lúc này, hắn đem tu vi của mình điều chỉnh ở mức Luyện Khí tầng chín. Hắn tin rằng với độ tuổi mười bốn của mình, khi đến Hoàng Cực học viện nhất định có thể trực tiếp được phân vào lớp tinh anh, thậm chí có thể được miễn cả kỳ thi bài bản.