← Dị Thế Trọng Sinh Chi Nghịch Tập Tu Tiên

Chương 14: Sơ kiến Ân Thiên Duệ

16 min read 01.09.2026

Tiêu Lăng Hàn: “…” Ta thế mà lại cảm thấy lời hắn nói có vài phần đạo lý!!!

“Chỉ có ngươi là lắm ngụy biện. Dẫu sao cũng đang rảnh rỗi, tiện đường đến đó xem thử vậy! Nhưng ta cảnh cáo ngươi trước, ở trước mặt các tu sĩ cấp cao thì thu bớt mấy cái trò vặt vãnh lại.”

“Biết rồi, biết rồi mờ.” Thượng Quan Huyền Ý cũng không quên nhỏ giọng lầm bầm một câu: “Sao mà lải nhải thế không biết!”

Tiêu Lăng Hàn ngoảnh đầu nhìn Thượng Quan Huyền Ý: “Ngươi vừa nói cái gì?”

Thượng Quan Huyền Ý: “…” Đúng là kẻ có tu vi cao hơn mình, tai thính đến mức này cơ đấy!!!

“Có gì đâu, ta bảo hôm nay thời tiết thật đẹp!” Dứt lời, Thượng Quan Huyền Ý vô thức ngửa đầu nhìn trời, chỉ thấy mây đen giăng kín lối. Hắn vội vàng chữa cháy: “Hôm nay thời tiết thật là tệ!”

Tiêu Lăng Hàn đã chẳng buồn nói gì nữa, chỉ thấy lòng đầy mệt mỏi!

Hai người cùng đi theo dòng người hướng về một phía.

Khoảng nửa ngày sau, bọn họ tới trước một hẻm núi sâu. Nơi này đang tụ tập khoảng vài trăm người, hết thảy đều là tán tu không có bối cảnh thế lực, lại còn là tu sĩ cấp thấp, còn người của mấy đại gia tộc thì đã tiến vào bên trong hẻm núi từ lâu.

Ngay tại lối vào hẻm núi, người của Ngũ đại gia tộc Thiên Huệ Thành đang canh giữ nghiêm ngặt. Chốt chặn được dẫn đầu bởi mười vị tu sĩ Kim Đan kỳ, ngoài ra còn có hai mươi tên Trúc Cơ kỳ cùng hơn ba mươi tên Luyện Khí kỳ trấn giữ, bất kể kẻ nào không thuộc Ngũ đại gia tộc Thiên Huệ Thành đều không được phép bước vào.

“Mấy người này cũng quá mức bá đạo rồi.”

“Phải đó, một chút cơ hội cũng không chừa cho chúng ta.”

“Ai bảo chúng ta là tán tu chứ!”

“Ai bảo tu vi của chúng ta thấp kém chứ!”

“Mau nhìn xem, lại có kẻ đến nộp mạng kìa!”

“…”

Nghe tiếng bàn tán xôn xao bên tai, Tiêu Lăng Hàn cũng đưa mắt nhìn về phía lối vào theo ánh nhìn của đám đông. Chỉ thấy một thiếu nữ duyên dáng có tu vi Luyện Khí kỳ, mang theo hai hộ vệ Kim Đan kỳ đang thương lượng điều gì đó với một vị tu sĩ Kim Đan kỳ trấn giữ ở cửa. Chẳng mấy chốc, thiếu nữ đã dẫn hai tên hộ vệ hiên ngang tiến vào trong.

Mấy gã tu sĩ Trúc Cơ kỳ thấy thiếu nữ vào được thuận lợi, liền nảy sinh ý định thừa cơ lẻn vào theo. Thế nhưng bọn chúng mới bước ra được hai bước, đầu đã lìa khỏi cổ.

Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người có mặt đều kinh hãi lùi lại hai bước, ánh mắt nhìn về phía vị tu sĩ Kim Đan kỳ ở lối vào rõ ràng đã tràn ngập sự kiêng dè.

“Lũ ngu xuẩn, đó là tiểu thư của Thi gia thuộc Thập đại gia tộc Vân Hoàng Thành, hạng người tầm thường nào có thể sánh bằng.” Người vừa lên tiếng là một nam tu Trúc Cơ sơ kỳ.

“Đạo hữu, ngươi có quen biết vị tiểu thư vừa vào trong sao?” Một nam tử mặc thanh y tiến đến hỏi.

Gã nam tu Trúc Cơ sơ kỳ vốn dĩ có chút khinh khỉnh kẻ vừa hỏi chuyện, không định trả lời. Song khi nhận ra tu vi của đối phương còn trên cả mình, đã đạt đến Trúc Cơ hậu kỳ, liền thu lại vẻ ngạo mạn.

Lại thấy người xung quanh đều dỏng tai lên chuẩn bị lắng nghe, gã lập tức ưỡn ngực, hắng giọng một cái thanh cổ họng rồi mới bắt đầu kể:

“Thiếu nữ của Thi gia này tên gọi Thi Nhược Tình, mười sáu tuổi đã đạt đến Luyện Khí tần bảy, hiện đang tu học tại Đan viện của học viện Hoàng Cực. Phó viện trưởng Đan viện chính là sư phụ của nàng, hơn nữa nàng đã là một Luyện đan sư nhất phẩm rồi.”

Nghe gã thuật lại, mọi người mới bừng tỉnh đại ngộ. Bối cảnh lớn, chỗ dựa lại vững chắc, thiên phú còn cực cao, nhân vật như vậy quả thực không một ai muốn đắc tội, càng không dám đắc tội.

“Tiêu ca ca, vậy có phải chúng ta cũng không vào được đúng không?” Thượng Quan Huyền Ý có chút ỉu xìu nói.

“Ngươi có thể đi vào ngay dưới mí mắt của tu sĩ Kim Đan kỳ sao?” Tiêu Lăng Hàn cười như không cười nhìn Thượng Quan Huyền Ý.

“Khụ, cái đó… ta chỉ tùy tiện hỏi vậy thôi, hỏi chơi thôi mà. Tiêu ca ca, ngươi cũng cứ nghe vậy đi, không cần để tâm đâu.” Thượng Quan Huyền Ý ngượng ngùng ho khan một tiếng.

“Người ta quý nhất là phải biết lượng sức mình! Trời sắp tối rồi, chúng ta tìm nơi nào đó nghỉ ngơi trước đã, cách xa cái lối vào kia một chút.” Nói đoạn, Tiêu Lăng Hàn liền dắt Thượng Quan Huyền Ý đi về hướng khác.

Hai người đi tới một khoảng đất trống phẳng lửng, nơi đây cây cối rậm rạp tươi tốt, có vài cây linh thảo nhất phẩm chưa trưởng thành, bên cạnh còn có một dòng suối nhỏ chảy qua.

Họ chọn một vị trí thích hợp dưới một gốc cây đại thụ. Tiêu Lăng Hàn lấy ra trận kỳ, bày một cái phòng ngự trận cùng một cái trận pháp cách tuyệt thần thức.

Thần thức hiện tại của hắn đã ngang ngửa Nguyên Anh kỳ, dù tu vi mới chỉ ở Trúc Cơ kỳ và trận pháp hắn bày là tam phẩm trận, nhưng lại được kích hoạt bằng thượng phẩm linh thạch. Những kẻ dưới Nguyên Anh kỳ, chỉ cần không chủ động công kích hay vô tình đi qua phạm vi bày trận, thì tuyệt đối không thể phát hiện ra bọn họ.

Từ sáng tới giờ mới ăn chút đồ lót dạ, lúc này cả hai đều đã đói bụng.

Họ liền săn một con dã hôi thố ở gần đó về nướng. Dã hôi thố thuộc loại yêu thú cấp thấp, tu vi cao nhất cũng chỉ tới Luyện Khí đỉnh phong, rất thích hợp để làm thức ăn, thịt của chúng lại vô cùng tươi ngon non mềm.

Dĩ nhiên là do linh khí ở nơi này mỏng manh, con dã hôi thố này chỉ có tu vi Luyện Khí tầng hai, vẻn vẹn chỉ có thể thi triển được một thuật thủy cầu nhỏ nhoi, đối đầu với bất kỳ ai trong hai người họ thì kết cục cũng chỉ có đại bại!

Chẳng mấy chốc, có ba bóng người từ xa đang tiến lại gần.

“Tiểu thiếu gia, trời đã tối rồi, ngày mai chúng ta hãy vào Thiên Huệ Thành. Giờ cứ tìm một chỗ nghỉ ngơi tử tế một đêm đã, tránh để đụng phải yêu thú cấp cao.” Một người nam tử trung niên trong số đó lên tiếng.

“Được, ta thấy chỗ này cũng ổn đấy, hay là đêm nay chúng ta đóng trại ở đây đi!” Tiêu niên đi ở giữa lên tiếng đáp lời.

Chỗ tốt mà vị thiếu niên kia vừa nhắc tới lại vừa vặn nằm ngay đối diện với chỗ của bọn họ, khoảng cách chưa đầy năm mét.

Thượng Quan Huyền Ý nhìn thấy người vừa tới, nhìn chằm chằm một hồi lâu cuối cùng mới nhớ ra đối phương là ai. Đó chính là Ân Thiên Duệ thời niên thiếu. Kiếp trước khi còn ở học viện Hoàng Cực, chính mình từng mua đan dược từ chỗ hắn. Tên này tư chất tu luyện rất tốt, mang mộc hỏa song linh căn, bái dưới môn hạ của viện trưởng Đan viện, nhân phẩm cũng không tệ.

Thượng Quan Huyền Ý và ca ca của hắn là Ân Thiên Thịnh có thể coi là không đánh không quen nhau, về sau hai người trở thành hảo hữu. Thượng Quan Huyền Ý cũng theo đó mà tự nhiên quen biết vị tiểu thiếu gia đạt được vạn ngàn sủng ái này, không ngờ kiếp này lại gặp được hắn sớm như vậy.

Nếu nói Thượng Quan Huyền Ý là khí vận chi tử của cả phiến đại lục này, thì vị trước mặt đây chính là sủng nhi của ông trời.

Thời điểm Thượng Quan Huyền Ý gặp hắn, tu vi đại ca của hắn đã là Kim Đan kỳ, tu vi của hắn là Trúc Cơ hậu kỳ. Trong nhà có phụ mẫu yêu thương chiều chuộng, ở học viện lại có đại ca một mực che chở mở đường, chỗ dựa lớn nhất lại là viện trưởng Đan viện.

Nếu không có biến cố gì xảy ra, con đường tu luyện của hắn có thể nói là thuận buồm xuôi gió.

Năm đó Thượng Quan Huyền Ý gom đủ chi phí linh thạch cho truyền tống trận liền rời khỏi đại lục Hoàng Cực, từ đó về sau không còn gặp lại người này nữa.

Theo lý mà nói, tư chất của Ân Thiên Duệ tốt như vậy, thiên phú luyện đan cũng không tồi, khí vận lại tốt, sớm muộn gì cũng sẽ đến đại lục Thiên Lăng, không đến mức bặt vô âm tín, vô danh tiểu tốt mới phải. Huống hồ đại ca của hắn còn sở hữu đơn kim linh căn, thuộc về loại kiếm tu thực lực chiến đấu cực mạnh, có vị đại ca này bảo hộ hộ tống thì cũng không thể để hắn xảy ra chuyện gì được, chẳng biết về sau rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Tiêu Lăng Hàn nhận ra Thượng Quan Huyền Ý kể từ khi nhìn thấy ba người đối diện liền bắt đầu thất thần, giống như đang chìm đắm vào trong ký ức xa xăm nào đó.

Hắn như có điều suy nghĩ nhìn nhìn vị thiếu niên đối diện, rồi lại quay sang nhìn Thượng Quan Huyền Ý bên cạnh. Đến kẻ xuyên việt như hắn còn có thể tồn tại, thì người trọng sinh chắc chắn cũng không có gì quá kỳ lạ, hắn đoán Thượng Quan Huyền Ý chính là một kẻ trọng sinh.

Vả lại, lần đầu tiên Tiêu Lăng Hàn gặp Thượng Quan Huyền Ý, hắn đã không phát hiện ra linh hồn đối phương có gì dị thường. Sau khi thân thể được chữa trị xong mới nhận thấy linh hồn hắn đang có dấu hiệu tiêu tán, lúc đó linh hồn đã xuất hiện tàn ảnh, phải đợi đến khi hắn cho đối phương phục dụng Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan thì linh hồn mới hoàn toàn dung hợp lại làm một.

Bằng góc nhìn của hắn, nếu đối phương đã không nói thì hắn cũng lười hỏi.

Dẫu sao ai cũng có bí mật của riêng mình, nhìn bộ dạng của hắn thì kiếp trước có lẽ đã chết một cách vô cùng uất ức. Bằng không thì tại sao bây giờ trông vẫn cứ ngốc nghếch nghê ngô như vậy, nhìn một cái là biết ngay kiểu người rất dễ bị bắt nạt rồi.

Kẻ “rất dễ bị bắt nạt” Thượng Quan Huyền Ý đang ở bên cạnh thầm nghĩ: Ta đây một chút cũng không dễ bắt nạt nhé, chỉ có ngươi mới thấy thế thôi!

Vị thiếu niên đối diện định đi ngang qua chỗ bọn Tiêu Lăng Hàn, kết quả là đi vài lần đều bị vòng trở lại vị trí cũ.

“Dung thúc, sao ta cứ cảm giác đi mấy lần rồi mà vẫn không qua được thế nhỉ?” Thiếu niên có chút nghi hoặc hỏi vị nam tử trung niên đang tọa thiền phía sau mình.