← Dị Thế Trọng Sinh Chi Nghịch Tập Tu Tiên

Chương 13: Thế nào là Song nhi

15 min read 01.09.2026

“Nhìn cái gì vậy?” Tiêu Lăng Hàn nương theo ánh mắt của Thượng Quan Huyền Ý nhìn về phía chiếc bàn ở góc khuất, nơi đó đang có ba người ngồi, trong đó có một thiếu niên áo đỏ mà hắn đã gặp ở cửa hàng pháp y ngày hôm qua.

“Kẻ mặc y phục màu đỏ kia trông hơi quen mắt, cảm giác như đã từng gặp ở đâu đó rồi, nhưng nhất thời không tài nào nhớ nổi.” Thượng Quan Huyền Ý khẽ chau mày.

Có lẽ là đã gặp ở kiếp trước, rốt cuộc là gặp ở đâu nhỉ? Ấn tượng không sâu sắc, chắc hẳn cũng chỉ là hạng người vô thưởng vô phạt.

“Trên người hắn có điểm kỳ quái.” Nói đoạn, Tiêu Lăng Hàn liền vận dụng thần thức để dò xét xem rốt cuộc hắn ta có chỗ nào bất thường, bỗng phát hiện trong thức hải của người nọ có vật gì đó, khi thần thức của hắn quét qua liền mang tới một loại dao động khí tức vô cùng quen thuộc.

Tiêu Lăng Hàn bất động thanh sắc thu hồi thần thức, suy ngẫm một lát, đó chính là khí tức của Long Ngọc không gian, chẳng lẽ trong thức hải của kẻ này lại chứa một phần mảnh vỡ của Long Ngọc không gian sao?

Tiêu Lăng Hàn vừa mới dùng thần thức dò thám người nọ.

Thượng Quan Huyền Ý cũng thả thần thức ra để tra xét đối phương, có điều thái độ của Thượng Quan Huyền Ý lại chẳng hề ôn hòa được như Tiêu Lăng Hàn, đợi đến khi Thượng Quan Huyền Ý thu hồi thần thức thì chỉ thấy thiếu niên kia đã vã mồ hôi hột đầy đầu.

“Không biết là vị tiền bối nào vừa mới ra tay? Vãn bối có điểm nào đắc tội với tiền bối chăng?” Thiếu niên kia đứng bật dậy, chắp tay hành lễ với đám người xung quanh, lời nói ra không kiêu ngạo không tự ti.

“Ngươi có quen biết kẻ kia không?”

“Không quen.”

“Cũng có ai công kích hắn đâu, hắn đứng đó lảm nhảm cái gì vậy?”

“Ước chừng là đầu óc có vấn đề rồi.”

“Hôm qua ta thấy hắn đi cùng Tôn thiếu đấy.”

“Chắc là bằng hữu của Tôn thiếu rồi!”

“Nói khéo mồm chút đi, nếu để Tôn thiếu biết được thì ngươi gánh không nổi đâu.”

“…”

Người xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao với âm lượng nhỏ, hoàn toàn xem y như một kẻ điên.

Tiêu Lăng Hàn: “…” Thần thức của ta vốn rất ôn hòa, không lý nào lại đánh động đến hắn mới phải!

Thượng Quan Huyền Ý: “…” Chẳng phải chỉ là dùng thần thức dò xét một chút thôi sao? Thật là chuyện bé xé ra to!

Thấy không một ai thèm mảy may đoái hoài đến mình, gương mặt thiếu niên kia đỏ bừng lên vì uất nghẹn, hốc mắt ầng ậng nước, bộ dạng giống như thể tất cả các vị khách trong khách điếm này đều đang xúm lại bắt nạt y vậy.

Hai người ngồi cùng bàn với Ân Tuyên đều có chút lúng túng, cuối cùng vẫn là thiếu niên trông có vẻ lớn tuổi hơn mở lời phá vỡ bầu không khí gượng gạo này.

“Ân thiếu gia, làm gì có ai đâu chứ? Ngươi cảm thấy có người đang công kích mình sao?” Một kẻ trong số đó lên tiếng hỏi.

“Ngươi là quý khách của Thiên Tường ca ca, ở cái Thiên Huệ Thành này chẳng có kẻ nào không có mắt mà dám ra tay với ngươi đâu.” Kẻ còn lại cũng mở miệng, ngữ khí tràn ngập vẻ khinh miệt. Trong lòng thầm nghĩ: Tên song nhi này đúng là vô duyên vô cớ kiếm chuyện, lại muốn thu hút sự chú ý của ai đây? Chỉ giỏi bày ra cái bộ dạng điệu bộ đáng thương, Tôn Thiên Tường mới quen biết hắn hai ngày đã bị hắn mê hoặc đến mức thần hồn điên đảo rồi.

Người vừa nói chuyện tên là Trương Vân Phi, là một song nhi, từ nhỏ đã ái mộ Tôn Thiên Tường, còn người ngồi cùng bàn chính là ca ca của y – Trương Vân Phong.

“Trương thiếu gia cho rằng ta đang nói dối sao?” Ân Tuyên dùng ánh mắt vô tội nhìn Trương Vân Phi mà chất vấn.

Dứt lời, y liền quay sang nhìn Trương Vân Phong bằng ánh mắt đầy ủy khuất: “Trương đại ca cũng nghĩ là ta đang nói dối sao?”

Trương Vân Phi: Tiện nhân, đã có Thiên Tường ca ca rồi mà còn muốn câu dẫn ca ca ta sao.

Trương Vân Phi thấy Ân Tuyên nhìn chằm chằm vào ca ca mình thì tức tới mức ngứa răng, nhưng lại không dám vạch mặt ngay tại chỗ.

Trương Vân Phong ngượng ngùng cười trừ, gã thật sự không hề cảm nhận được có vị tiền bối nào dùng thần thức quét qua khách điếm cả! Điều này bắt gã phải trả lời thế nào đây?

“Hay là chúng ta đến Thiên Tinh Các dạo xem sao? Nghe nói hôm nay nơi đó vừa nhập về một đợt nhị phẩm linh quả mới, tu sĩ Luyện Khí Kỳ ăn vào có thể gia tăng tu vi, lại không có bất kỳ tác dụng phụ nào.” Trương Vân Phong đánh trống lảng sang chuyện khác, đồng thời nhìn về phía đệ đệ mình, ném cho y một ánh mắt cầu cứu.

“Được đấy, vừa vặn tu vi của ta cũng mới đột phá Luyện Khí tầng ba, ăn linh quả vào có thể củng cố vững chắc cảnh giới, đến lúc tiến vào Hoàng Cực học viện cũng không chịu thiệt thòi.” Trương Vân Phi lập tức hưởng ứng lời ca ca mình, biểu thị trăm phần trăm ủng hộ.

Ba người bàn bạc xong xuôi liền rời khỏi khách điếm.

Thượng Quan Huyền Ý: “Tiêu ca ca, bọn họ cũng muốn tiến vào Hoàng Cực học viện kìa, sau này thiếu gì cơ hội để điều tra điểm kỳ quái trên người kẻ đó.”

Tiêu Lăng Hàn: “Ngươi thấy con mắt nào của ta biểu thị là bây giờ muốn giữ người ta lại để kiểm tra một phen hả?”

Thượng Quan Huyền Ý: “Ta thấy ngươi cứ nhìn chằm chằm vào người ta không chớp mắt, ngươi dám chắc là mình không nảy sinh tâm tư khác với kẻ đó chứ?”

Tiêu Lăng Hàn: “…” Chẳng lẽ ta lại bảo trong thức hải của hắn có thứ mà ta đang thèm khát sao?

Hắn lườm Thượng Quan Huyền Ý một cái, ngữ khí kiên định nói: “Ta thích là nữ nhân, không thích đám nam nhân thô kệch cứng nhắc.”

Thượng Quan Huyền Ý nhìn Tiêu Lăng Hàn, muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn là mở miệng: “Hắn cũng đâu phải nam nhân! Hắn là một song nhi mà!”

Tiêu Lăng Hàn lục tìm lại trong trí nhớ của nguyên chủ một lượt, song trong ký ức hoàn toàn không có chủng loại sinh vật nào gọi là song nhi cả? Thừa dịp nhớ lại, người sinh ra nguyên chủ hình như chính là một nam tử, lẽ nào đó chính là song nhi?

“Nam nhân có thể sinh con? Song nhi sao?”

Thượng Quan Huyền Ý gật đầu, khẳng định chắc nịch: “Đúng vậy, kẻ có thể sinh con chính là song nhi, ngoại hình thì giống hệt nam nhân, chỉ là khi sinh ra trên cổ tay sẽ có một nốt nốt chu sa, trên thân thể còn tỏa ra hương thơm thoang thoảng.”

“Ngươi nắm rõ như lòng bàn tay vậy, ngươi không phải cũng là…” Song nhi đấy chứ.

“Ta đây chính là nam nhân chân chính! Nam nhân đấy!” Thượng Quan Huyền Ý thẹn quá hóa giận hét lên.

“Chuyện về song nhi chẳng phải là thường thức mà ai ai cũng biết sao?” Thượng Quan Huyền Ý nói một cách đầy hiển nhiên, sau đó còn dùng ánh mắt có chút hồ nghi nhìn chằm chằm Tiêu Lăng Hàn.

Tiêu Lăng Hàn: Cái gọi là “ai ai cũng biết” này rõ ràng không bao gồm nguyên chủ, bằng không ta cũng chẳng đến mức không biết gì, lại còn bị ngươi nghi ngờ ngược lại!

Tiêu Lăng Hàn cưỡng ép đổi chủ đề: “Cỡ như ngươi? Mà là nam nhân á? Lông còn chưa mọc đủ nữa, gọi là nhóc ranh thì còn nghe được!”

“Ngươi…” Thượng Quan Huyền Ý vừa mới chìa ra một ngón tay chỉ thẳng vào Tiêu Lăng Hàn, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, lập tức rụt tay về.

“Chó chê mèo lắm lông, chúng ta cũng chẳng ai hơn ai đâu!” Thượng Quan Huyền Ý vừa nói vừa đánh mắt lượng quanh người Tiêu Lăng Hàn một lượt, đặc biệt còn dừng lại ở vị trí nửa thân dưới của hắn một chốc.

“Ấu trĩ!”

Bỏ lại hai chữ lạnh lùng, Tiêu Lăng Hàn đã sải bước ra khỏi khách điếm.

“Tiêu ca ca, ngươi đi đâu đấy?” Thượng Quan Huyền Ý vừa hỏi vừa chạy đuổi theo bước chân của Tiêu Lăng Hàn.

“Xuất thành.”

“Xuất thành? Đi đâu? Chúng ta có thể đi ngồi truyền tống trận mà.”

“Truyền tống trận của Thiên Huệ Thành hỏng rồi.”

Thượng Quan Huyền Ý: “…” Coi như ta chưa nói gì!

Trong lúc nói chuyện, bọn họ đã ra khỏi Thiên Huệ Thành, tốp năm tốp ba hành nhân đang nhanh chóng lao về cùng một hướng.

“Đạo hữu, phía trước đã xảy ra chuyện gì vậy?” Thượng Quan Huyền Ý kéo một tu sĩ Luyện Khí tầng bốn lại hỏi thăm.

Kẻ này vừa định nổi trận lôi đình, kết quả lại không nhìn thấu nổi tu vi của Thượng Quan Huyền Ý, chỉ đành thành thật đáp: “Có người phát hiện một đóa dị hỏa ở trong Lục U sâm lâm, hiện tại mọi người đều đang đổ xô về phía đó, xem xem bản thân có vận khí được dị hỏa chọn trúng hay không.”

“Đa tạ.” Thượng Quan Huyền Ý buông lỏng tay ra.

“Tiêu ca ca, chúng ta có qua đó xem thử không?” Trong lúc nói chuyện, Thượng Quan Huyền Ý rõ ràng đã nóng lòng muốn thử.

Tiêu Lăng Hàn cười như không cười nhìn y một cái: “Ngươi thiếu dị hỏa lắm sao? Ngươi có cần đến dị hỏa không?”

“Đồ tốt thì chẳng ai chê nhiều bao giờ, tự nhiên là càng nhiều càng tốt rồi!” Thượng Quan Huyền Ý mặt dày nói một cách vô lý đương nhiên.

Tiêu Lăng Hàn: “Lòng tham không đáy, rắn muốn nuốt voi!”

Thượng Quan Huyền Ý: “Tiêu ca ca, lời này không thể nói như vậy được, cho dù chúng ta không dùng tới thì sau khi đoạt được cũng có thể đem đi bán đấu giá mà, có ai chê nhiều linh thạch bao giờ đâu! Huống hồ bảo vật trên đời đều là người có duyên mới có được, hiện tại chúng ta đã biết chuyện, vậy chẳng phải chúng ta chính là người có duyên rồi sao?”