← Dị Thế Trọng Sinh Chi Nghịch Tập Tu Tiên

Chương 133: Tử Linh Bí Cảnh

22 min read 01.09.2026

[133: Thiên Thịnh và Vô Nhai độ kiếp]

Tiêu Lăng Hàn không ngừng tìm lý do tự viện cớ cho mình, hẳn là hai ngày nay hắn ăn nhiều thịt nướng quá nên gan hỏa vượng, tiếp theo đổi sang ăn linh sơ là được. Bằng không nếu không ổn thì nhịn luôn, dù sao hiện tại hắn và Thượng Quan Huyền Ý đều đã tịch cốc rồi.

Hắn chật vật trốn ra khỏi lều bạt, nhảy bõm xuống một con sông gần đó. Dòng nước sông lạnh thấu xương rốt cuộc cũng giúp những suy nghĩ xốc nổi, tản mạn của Tiêu Lăng Hàn ngưng tụ lại đôi chút.

Hồi còn ở địa cầu, độc thân ròng rã hai mươi năm hắn còn chưa từng nảy sinh tà niệm hay động dục vọng với bất kỳ ai. Thế mà vừa rồi, chỉ bị đôi mắt đào hoa thon dài của Thượng Quan Huyền Ý liếc nhìn một cái, hắn đã có phản ứng sinh lý đầy hổ thẹn, tiểu đệ đệ không tự chủ được mà ngẩng đầu chào cờ. Tiêu Lăng Hàn nhắm chặt mắt, thầm niệm trong lòng: “Sắc tức thị không, không tức thị sắc, sắc tức thị không, không tức thị sắc…!”

Thượng Quan Huyền Ý còn chưa kịp lấy lại tinh thần từ thịnh thế mỹ nhan của Tiêu Lăng Hàn thì đã thấy hắn thần sắc vội vội vàng vàng chạy thục mạng ra ngoài. Đầu y đầy dấu chấm hỏi, đây là có chuyện gì xảy ra vậy?

Thần thức quét qua, y phát hiện Tiêu Lăng Hàn lúc này đang ở dưới một con sông gần đó, gấp gáp đi tắm đến thế sao?

Thu hồi thần thức, Thượng Quan Huyền Ý cũng không nghĩ ngợi nhiều, bởi vì Tiêu Lăng Hàn hở ra là lại tắm rửa, y đã sớm nhìn quen đến mức chẳng có gì lạ. Nghĩ đến việc bản thân sau khi độ kiếp vẫn chưa kiểm tra lại thân thể hiện tại, y lập tức khoanh chân nhắm mắt, nội thị đan điền. Một viên kim đan tròn trịa tỏa ra hào quang hoàng kim rực rỡ, đang tĩnh lặng lơ lửng trong đan điền. Kiếp trước phải năm hai mươi mốt tuổi y mới kết đan, không ngờ kiếp này chưa đầy mười sáu tuổi đã kết đan rồi.

Tu vi cô đọng hơn kiếp trước, thực lực tự nhiên cũng cao hơn rất nhiều. Không biết kiếp này khi trở về Địa Thâm đại lục, tu vi của mình sẽ đạt tới cảnh giới cỡ nào? Còn có gã đường ca tốt bụng của y – Thượng Quan Huyền Vũ, kiếp này y sẽ không để hắn ta có cơ hội nói ra bí mật của mình nữa.

Ngâm mình dưới sông nửa canh giờ, xác định thân thể không còn gì dị dạng, Tiêu Lăng Hàn mới bước lên bờ. Mỗi bước đi, thủy khí trên người hắn lại giảm bớt một phần, mới đi được mười bước thì y phục lẫn tóc tai đều đã khô ráo.

Vừa trở lại chỗ của Thượng Quan Huyền Ý, còn chưa kịp mở lời nói với y câu nào, phương xa bỗng nhiên truyền đến tiếng sấm nổ vang “ầm ầm”. Chợt lúc này Thượng Quan Huyền Ý cũng từ trong lều bạt bước ra, cả hai đồng thời nhìn về hướng có tiếng sấm truyền tới.

“Sư huynh, chúng ta có muốn đi xem thử không?”

“Không muốn đi.”

Nói xong, Tiêu Lăng Hàn đi vào trong chiếc lều bạt mà Thượng Quan Huyền Ý vừa ngủ lúc nãy, giờ đến lượt hắn nằm lên giường. Sau khi tấn cấp Nguyên Anh kỳ, hắn vẫn chưa được nghỉ ngơi tử tế. Chỉ là trên giường toàn là mùi hương trên người Thượng Quan Huyền Ý, khiến trong đầu hắn không tự chủ được mà hiện lên bóng dáng của tên kia.

“Được rồi, sư huynh huynh muốn ngủ sao?” Thượng Quan Huyền Ý đi theo Tiêu Lăng Hàn vào lều, nhìn thấy hắn ngã người trên giường, trong mắt thoáng qua một tia u ám.

Tiêu đại ma vương nằm như thế này trông lại càng đẹp mắt hơn, thật muốn đè lên người hắn quá đi mất.

Thượng Quan Huyền Ý nỗ lực siết chặt nắm tay, không để Tiêu Lăng Hàn nhận ra một tia khác lạ nào của mình.

Tiêu Lăng Hàn đè nén những suy nghĩ hỗn độn nơi đáy lòng, giống như thường ngày, tỏ ra vô sự hỏi: “Muốn ngủ một lát, ngươi có ngủ không? Nếu ngủ thì ta mở trận pháp lên.”

Đây là đang mời gọi mình ngủ chung sao? Tuy biết trong lời nói của Tiêu Lăng Hàn không có ý tứ gì khác, nhưng đối diện với một gương mặt anh tuấn bất phàm như vậy, trong lòng Thượng Quan Huyền Ý không khỏi nảy sinh những tâm tư kiều diễm, trên mặt tự giác thoáng hiện một vệt hồng rạn.

“Khụ khụ.” Thượng Quan Huyền Ý giả vờ ho khan một tiếng để che giấu suy nghĩ bẩn thỉu trong lòng mình, “Không đâu, ta vừa mới ngủ ba ngày liền rồi.”

Đúng lúc này, truyền âm ngọc giản của cả hai đồng thời sáng lên một cái.

Sau khi xem xong nội dung trong ngọc giản, hai người nhìn nhau một cái rồi lập tức bắt tay vào thu dọn đồ đạc. Thu xong lều bạt liền rời khỏi nơi đó.

Ân Thiên Duệ và Mạc Vô Nhai trước đó ở trong cung điện đã tốn thời gian hai tháng để ngộ đạo.

Sau đó Mạc Vô Nhai bị truyền tống đến một gian băng thất, bên trong có truyền thừa do một vị tiền bối băng linh căn lưu lại. Nội dung truyền thừa là cách vận dụng các loại băng hệ pháp thuật, cùng với việc tu sĩ băng linh căn nên chế tạo bản mệnh pháp bảo như thế nào là thích hợp nhất. Mạc Vô Nhai vẫn luôn muốn chế tạo một kiện bản mệnh pháp khí thuộc về chính mình nhưng mãi chưa có manh mối, hiện tại có tiền bối dẫn dắt, hắn rốt cuộc đã biết bản mệnh pháp khí mình muốn có dáng vẻ ra sao rồi.

Còn Ân Thiên Duệ thì bị truyền tống tới nơi có truyền thừa của một vị cửu cấp luyện đan sư, hắn ở nơi đó tiếp nhận toàn bộ truyền thừa của vị luyện đan sư kia. Hơn một năm nay hắn vẫn luôn mô phỏng luyện đan, hiện tại hắn cũng đã có thể luyện chế ra cực phẩm đan dược.

Mới một ngày trước, ba người Ân Thiên Duệ, Ân Thiên Thịnh và Mạc Vô Nhai đồng thời bị truyền tống ra khỏi cung điện. Sau khi ba người hội hợp, Ân Thiên Thịnh và Mạc Vô Nhai phát hiện đối phương đều đã chạm tới ranh giới tấn cấp. Ba người quyết định trước tiên tìm nơi độ kiếp, thế nhưng một khi độ kiếp thì sẽ dẫn dụ các tu sĩ khác tới.

Ân Thiên Duệ chính là miếng mồi ngon trong mắt tất cả mọi người, ba người đành phải tìm nơi giấu Ân Thiên Duệ đi trước.

Ân Thiên Thịnh và Mạc Vô Nhai lần lượt độ kiếp, như vậy có thể hộ pháp lẫn nhau.

Ân Thiên Duệ trốn trong trận pháp ở phía xa, nhìn thấy lôi kiếp cuồn cuộn giáng xuống. Hơn nữa lôi kiếp này còn mạnh hơn lôi kiếp của các tu sĩ tấn cấp Kim Đan kỳ khác quá nhiều, trong lòng hắn lo lắng khôn nguôi. Không còn cách nào, hắn đành phải phát tin tức cho Tiêu Lăng Hàn và Thượng Quan Huyền Ý, hy vọng hai người họ đang ở ngay gần đây.

Lúc Tiêu Lăng Hàn và Thượng Quan Huyền Ý chạy tới nơi Mạc Vô Nhai độ kiếp, bên ngoài đã vây quanh không ít người. Mà Ân Thiên Thịnh đang cầm một thanh kiếm vấy máu đứng một bên hộ pháp cho hắn. Chỉ cần có người dám tiến gần khu vực độ kiếp một bước, thanh kiếm trong tay hắn nhất định sẽ đâm thủng cổ họng kẻ đó, bởi vì trên mặt đất đã nằm ba cái xác không hồn rồi.

Nhìn lôi kiếp của Mạc Vô Nhai, Thượng Quan Huyền Ý liền nghĩ ngay đến lôi kiếp của chính mình. Bản thân y là khí vận chi tử, tư chất tu luyện thượng thừa, lôi kiếp mạnh hơn người khác là điều hoàn toàn có thể giải thích được. Thế nhưng cái Kim Đan lôi kiếp này của Mạc Vô Nhai sao lại chẳng yếu hơn y một chút nào vậy? Hắn có phải là hạng đại gian đại ác đâu, lôi điện này sao cứ như là nhiều đến mức dùng không hết, ra sức nện xuống người hắn thế kia?

“Người đang độ kiếp bên trong là ai thế?”

“Không biết, ta vừa mới tới.”

“Ta biết, là đứa con bị ruồng bỏ của Mạc gia – Mạc Vô Nhai.”

“Lôi kiếp này còn mạnh hơn lôi kiếp mấy ngày trước.”

“Ta nghe nói kẻ đại gian đại ác khi độ kiếp thì lôi kiếp sẽ mạnh hơn bình thường.”

“Cái này ta cũng biết, nói chung là cứ nhắm vào chỗ chết mà bổ.”

“…”

Kẻ trà trộn trong đám đông nói xấu Mạc Vô Nhai cư nhiên đều là người của Mạc gia. Mạc gia này đã trục xuất Mạc Vô Nhai ra khỏi gia tộc rồi, giờ còn muốn bôi nhọ danh tiếng của hắn, đây là muốn biến hắn thành ma tu để người người tìm và giết sao? Tâm địa xấu xí của đám người này rõ ràng chính là ghen ăn tức ở với người ta. Lúc Mạc Vô Nhai rời khỏi Mạc gia mới chỉ có tu vi Trúc Cơ trung kỳ, thế mà chỉ trong vòng ba năm ngắn ngủi hắn đã tấn cấp Kim Đan kỳ rồi, hèn chi tâm lý của lũ người này không chịu nổi đả kích mà sụp đổ.

“Đại gian đại ác cái gì? Ta chỉ biết người có thiên phú dị bẩm khi độ kiếp thì lôi kiếp sẽ lớn hơn tu sĩ phổ thông rất nhiều. Tâm tính bọn họ kiên định, nghịch thiên cải mệnh, thường thường trên con đường tu tiên sau này sẽ đi được càng xa hơn.”

“Đúng vậy, Mạc gia các người là có ý gì đây? Đã trục xuất người ta ra khỏi gia tộc rồi, bây giờ còn muốn dồn người ta vào đường chết!”

Thượng Quan Huyền Ý và Tiêu Lăng Hàn trực tiếp vạch trần âm mưu của Mạc gia, làm cho người của Mạc gia tức tới mức thất khiếu sinh yên. Bọn chúng đang tính động thủ, nhưng Thượng Quan Huyền Ý vừa triển khai một cỗ uy áp ra, tụi nó liền chỉ có thể cờ im trống lặng, ngoan ngoãn kẹp chặt đuôi mà làm người.

“Hóa ra những kẻ vừa rồi nói xấu Mạc Vô Nhai là người Mạc gia.”

“Người Mạc gia này cũng quá không phúc hậu rồi, đã trục xuất người ta ra khỏi tộc mà còn muốn đuổi cùng giết tận.”

Đám người vây xem đều tản ra đứng cách xa mấy người Mạc gia một chút, điều này càng làm cho mấy tên Mạc gia tức tới suýt hộc máu. Những chuyện này nếu truyền ra ngoài bí cảnh đến tai gia chủ, vậy thì kết cục của bọn họ… Nghĩ đến đây, một hai tên đều như nhà có tang.

“Ầm ầm…” Từng đạo lôi điện nhắm chuẩn Mạc Vô Nhai mà bổ xuống, hoàn toàn không cho hắn một chút cơ hội giảm xóc nào. Hắn vung tay đánh ra từng đạo băng hệ pháp thuật nhằm thẳng vào lôi điện đang rơi xuống mà va chạm trực diện.

Tiêu Lăng Hàn nheo mắt, lôi kiếp này quá mức bất thường, còn mạnh hơn cả lôi kiếp của Thượng Quan Huyền Ý. Thượng Quan Huyền Ý tuy là khí vận chi tử, nhưng y dù sao cũng là người trọng sinh, vì sao lôi kiếp của Mạc Vô Nhai này lại có thể mạnh hơn y được?

Một ngày sau, linh vũ giáng xuống, Mạc Vô Nhai thành công vượt qua lôi kiếp. Có điều, bản thân hắn trạng thái không được tốt lắm, dù ngoại thương đã phục hồi nhưng chính hắn vẫn chưa thoát ra khỏi cái bóng tâm lý của trận lôi kiếp vừa rồi. Hắn suýt chút nữa là đi tong cái mạng nhỏ, thật sự là hù chết hắn rồi.

Mọi người đều tưởng rằng được dầm một trận linh vũ đã là vận may lớn lắm rồi, ai ngờ đâu chúng nhân còn chưa đi được bao xa, tại ngay vị trí độ kiếp vừa nãy, trên bầu trời ô vân lại một lần nữa tụ tập.

“Oài, đây là lại có người muốn độ kiếp à!”

“Đây đã là cái thứ sáu trong mấy ngày nay rồi, tại sao trong số những người độ kiếp lại không có ta?”

“Tỉnh lại đi, ngươi mới Trúc Cơ trung kỳ đã muốn độ kiếp, ngươi là muốn bị sét đánh chết phơi xác thì có!”

“Hắc hắc… Ta chỉ nói tùy tiện thôi mà, biết đâu người độ kiếp tiếp theo chính là đạo hữu đấy.”

“Mượn cát ngôn của ngươi, ngươi còn quay lại không?”

“Được dầm linh vũ miễn phí, không đi thì phí, đi đi đi, đạo hữu chúng ta cùng đi.”

Cảnh tượng tương tự đồng thời diễn ra ở cách đó không xa, Tiêu Lăng Hàn, Thượng Quan Huyền Ý và Mạc Vô Nhai liền nhìn thấy đám người vừa mới rời đi lúc nãy giờ lại lục tục kéo nhau trở về.

Nghe tiếng “ầm ầm” không ngớt bên tai, Tiêu Lăng Hàn cảm giác màng nhĩ sắp bị chấn rách tới nơi. Bí cảnh mấy ngày gần đây ngày nào cũng có người độ kiếp, xem ra người đạt được cơ duyên không hề ít!

Lôi kiếp của Ân Thiên Thịnh cũng giống hệt như của Mạc Vô Nhai, hung mãnh lại mạnh mẽ, phảng phất như không bổ chết hắn thì không chịu thôi. May mắn là trước khi độ kiếp hắn đã mua nợ của Tiêu Lăng Hàn mấy kiện pháp khí, bằng không hắn thực sự chẳng có lòng tin vượt qua trận lôi kiếp này.

Một ngày sau, thương thế trên người Ân Thiên Thịnh đã được linh vũ chữa lành, thế nhưng hắn vẫn như cũ chưa hoàn hồn lại được. Hắn suýt chút nữa đã táng mạng dưới cái Kim Đan lôi kiếp kia, lôi kiếp này quá hung tàn, xem ra sau này phải hảo hảo luyện thể mới được.

Mạc Vô Nhai nhìn thấy biểu cảm vẫn còn sợ hãi của đại cữu tử, trong lòng tổng toán cũng thấy dễ chịu hơn hẳn. Có người lôi kiếp giống mình, cũng bị bổ cho thảm hại như nhau, nội tâm hắn cân bằng rồi.

Sau khi đợi Ân Thiên Thịnh tấn cấp thành công, Tiêu Lăng Hàn, Thượng Quan Huyền Ý, Mạc Vô Nhai và Ân Thiên Thịnh bốn người liền đi tìm Ân Thiên Duệ, năm người hội hợp đông đủ.

Ân Thiên Duệ nói cho bốn người biết một tin tức tồi tệ, đó chính là ba ngày sau bí cảnh sẽ sụp đổ.

“Vậy chúng ta có bị truyền tống ra ngoài không?” Tiêu Lăng Hàn hỏi, nếu như không thể truyền tống ra ngoài thì bọn họ khẳng định là phải chết không nghi ngờ, hư không tuyệt đối không phải là thứ mà tu vi hiện tại của bọn họ có thể thừa thụ được.

“Trước khi bí cảnh sụp đổ, tất cả mọi người đều sẽ được truyền tống ra ngoài.”

Nhìn thấy bốn người đều thở phào nhẹ nhõm, Ân Thiên Duệ không hiểu bèn hỏi: “Sao các người không hỏi ta vì sao lại biết chứ?”