Chương 132: Tử Linh Bí Cảnh
【132: Phanh nhiên tâm động】
Một tia chớp rạch ngang qua bầu trời tĩnh mịch, tiếng sấm rền vang chấn động cả không gian, đánh thức vạn vật muôn loài trên mặt đất. Những tu sĩ ở quanh đó, dù gần hay xa, đều đang ráo riết đổ xô về nơi lôi điện vừa giáng xuống. Ngược lại, đám yêu thú trong bí cảnh lại hoảng loạn dốc toàn lực chạy trốn theo hướng ngược lại với tốc độ kinh hoàng.
Chẳng mấy chốc, giữa không trung lại lóe lên một tia chớp, tiếp theo đó là tiếng nổ vang trời “ầm ầm” nhức óc.
“Đạo thứ hai rồi.” Đám người đứng xem thầm đếm trong lòng, không biết bên trong là vị nào đang đột phá Trúc Cơ kỳ hay Kim Đan kỳ đây? Mà thôi, cứ nhắm thẳng hướng có tiếng sấm mà chạy là đúng nhất, biết đâu tới nơi lại hôi được chút công lao, kiếm chác được tí lợi lộc.
Đột nhiên, một tiếng sét đánh ngang tai nổ tung như pháo tạ, vang lên ngay trên đỉnh đầu đám người đang đứng xem lôi kiếp ở vòng ngoài. Mọi người sợ hãi liền vội vàng lùi lại phía sau thêm cả trăm mét, chỉ sợ bản thân vô tình bị kéo vào trong phạm vi vây hãm của lôi kiếp thì mất mạng như chơi.
“Có ai biết đạo hữu nào đang độ kiếp ở bên trong không?”
“Chịu thôi, chúng ta cũng vừa mới tới nơi mà.”
“Trông thế này không giống lôi kiếp khi đột phá Trúc Cơ kỳ lắm, chẳng lẽ là Kim Đan lôi kiếp sao?”
“Kim Đan kỳ làm sao có lôi kiếp khủng khiếp đến mức này được? Ta thấy giống lôi kiếp của Nguyên Anh kỳ hơn ấy.”
“Xì, ngươi nghĩ nơi này là cái xó xỉnh nào mà đòi có Nguyên Anh kỳ? Trong này làm sao có khả năng có người đột phá tới cảnh giới đó chứ!”
“Ngươi đừng có không tin, hồi đại bá ta đột phá Nguyên Anh kỳ, uy lực của lôi kiếp cũng tầm tầm cỡ này chứ chẳng đùa đâu.”
“Ầm ầm ầm!” Lại thêm một tiếng sấm rền vang lên, mấy kẻ nhát gan không tự chủ được mà rụt cổ lại.
“Ối mẹ ơi, đáng sợ quá đi mất, kiểu này chắc về để lại bóng ma tâm lý luôn quá.”
“Này tiểu mập mạp, nếu sợ thế thì sau khi ra ngoài, ngươi đem toàn bộ tài nguyên tu luyện dâng hết cho ta đi, thấy sao?”
“Ngươi mặt mũi thì chẳng ra làm sao mà hoang tưởng thì giỏi đấy! Trời còn chưa tối mà đã nằm mơ giữa ban ngày rồi!”
“…”
—
Khi Tiêu Lăng Hàn chạy tới nơi Thượng Quan Huyền Ý độ kiếp thì lôi kiếp đã đánh tới đạo thứ mười ba rồi. Đúng lúc hắn nhìn thấy cậu dốc ngược cả bình đan dược, đổ sạch bách vào trong miệng, hiển nhiên là tình thế cấp bách chẳng còn thời gian để mà ung dung nuốt từng viên một nữa.
Lúc này, bộ pháp y trên người cậu đã rách bươm xơ xác, toàn thân đen thui một màu, hoàn toàn chẳng thể nhìn ra diện mạo ban đầu đâu nữa. Đừng nói là người ngoài, ngay cả Tiêu Lăng Hàn cũng suýt chút nữa là không nhận ra nổi Thượng Quan Huyền Ý. So với một năm trước, vóc dáng cậu đã cao lớn hơn hẳn, chỉ là bộ dạng lúc này trông vô cùng thảm hại, chật vật.
“Ầm ầm… Ầm ầm…” Tiếng sấm bên tai cứ liên hồi nổ oanh tạc.
Các đạo lôi điện cứ thế nối đuôi nhau giáng xuống, cứ như thể chúng có mắt vậy, Thượng Quan Huyền Ý đứng ở chỗ nào là chúng nhắm thẳng đầu cậu mà bổ xuống chỗ đó. Nhìn thấy trên bầu trời lại tiếp tục ngưng tụ sấm sét, Thượng Quan Huyền Ý liền dứt khoát rút từ trong không gian giới chỉ ra các loại pháp khí, cứ thế điên cuồng ném thẳng vào những tia sét đang bổ xuống. Mấy đạo lôi điện cuối cùng này hung mãnh vô cùng, khiến cậu không dám cậy mạnh dùng nhục thân để đón đỡ như lúc đầu nữa, chỉ đành đem đống pháp khí tự tay mình luyện chế lúc trước ra làm bia đỡ đạn.
“Đúng là đồ phá của mà, cái tên này rốt cuộc có bao nhiêu pháp khí thế không biết?” Thấy Thượng Quan Huyền Ý cứ ném pháp khí nhị cấp ra như ném rác để cản lôi kiếp, có kẻ đứng ngoài nhìn mà ghen tị đỏ cả mắt, chua chát lên tiếng.
“Người ta giàu, ngươi quản được chắc?”
“Hừ, chẳng qua là đầu thai tốt, có cái gia thế hiển hách thôi chứ gì? Có gì mà đắc ý, tự thân mình có bản lĩnh thì mới gọi là giỏi thật sự kìa.”
“Đúng là ăn không được nho thì chê nho còn xanh, không thấy người ta đang độ lôi kiếp Kim Đan kỳ kia à?”
“Hừ!”
Tiêu Lăng Hàn lạnh lùng quay đầu liếc nhìn hai kẻ vừa lên tiếng. Cái gã có ánh mắt như tẩm kịch độc kia rõ ràng là đang bị lòng ghen tị che mờ mắt rồi. Loại người này sau này nếu có đột phá lên Nguyên Anh kỳ thì kiểu gì cũng tạch vì tâm ma kiếp cho xem. Nhìn cái tướng mạo đoản mệnh của gã, Tiêu Lăng Hàn thầm nghĩ chắc chắn gã này chẳng sống lâu được đâu.
Thượng Quan Huyền Ý âm thầm đếm ngược trong lòng, chỉ còn một đạo lôi kiếp cuối cùng nữa thôi. Cậu đưa mắt nhìn quanh đám người đang chực chờ vây xem, trong lòng thầm tự hỏi không biết Tiêu Lăng Hàn đã tới chưa. Đám người xung quanh kẻ nào kẻ nấy đều lộ rõ vẻ mặt tham lam, rục rịch muốn ra tay, cứ như thể giây tiếp theo là sẽ nhào vô ăn tươi nuốt sống cậu đến nơi vậy. Toàn thân cậu lúc này chỗ nào cũng là vết thương, đau đến chết đi sống lại. Đời trước khi độ kiếp Kim Đan, cậu có thể trực tiếp hấp thụ rồi hóa giải lôi kiếp để bản thân sử dụng, nhưng đời này thì chịu chết, không làm nổi nữa rồi.
Tiêu Lăng Hàn nhìn thấy Thượng Quan Huyền Ý cứ dáo dác nhìn quanh với ánh mắt vô vọng, lúng túng, trái tim hắn tự dưng thắt lại một cái, trong lòng bỗng dâng lên một khát khao muốn chở che, bảo vệ cho cậu trai này.
【Cứ tập trung độ kiếp cho tốt đi, mọi chuyện cứ để ta lo!】
Nghe thấy tiếng truyền âm của Tiêu Lăng Hàn, tảng đá đè nặng trong lòng Thượng Quan Huyền Ý rốt cuộc mới được buông xuống. Thế nhưng vừa nghĩ tới bộ dạng hiện tại của mình — quần áo thì rách rưới thảm hại, tóc tai bù xù như tổ quạ, mặt mũi thì lấm lem đầy bùn đất tro than, vậy mà lại bị Tiêu Lăng Hàn nhìn thấy sạch sành sanh, cậu thẹn thùng tới mức chỉ muốn tìm cái lỗ nào để chui tọt xuống cho xong chuyện. Nhưng ngặt nỗi lôi kiếp vẫn chưa chịu dứt, cậu chỉ đành tự nhủ lòng hễ sét đánh xong một cái là phải lập tức thay ngay bộ đồ mới, rồi tự niệm thêm mấy cái Thanh khiết thuật lên người cho đỡ nhục.
Đột nhiên, “ầm ầm” một tiếng, một tia sét vừa to vừa dày đánh thẳng xuống, bổ cho Thượng Quan Huyền Ý đang đứng thẳng đơ liền ngất lịm đi, ngã rầm xuống đất.
Đám người vây xem thấy lôi kiếp đã tan, mây đen bắt đầu tản ra, linh vũ chuẩn bị trút xuống. Những tu sĩ vốn không có ý định giết người đoạt bảo thì vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, còn mấy kẻ nuôi ý đồ bất chính, hăm hở lao lên định hôi của thì đã có năm sáu mạng bỏ mạng dưới lưỡi kiếm của Tiêu Lăng Hàn rồi.
Đám người định xông lên bao vây lập tức khựng lại, tất thảy đều cảnh giác nhìn Tiêu Lăng Hàn chăm chằm. Trong số những kẻ vừa bị Tiêu Lăng Hàn tiễn vong, có cả gã đoản mệnh mà hắn vừa chấm tướng lúc nãy.
Biến cố diễn ra quá nhanh chưa đầy năm giây ngắn ngủi, mấy kẻ kia còn chưa kịp định thần xem chuyện gì đang xảy ra thì đã biến thành hồn ma dưới kiếm của Tiêu Lăng Hàn rồi. Mọi người ở đây cũng chẳng ai ngu, kẻ có thể ra tay chớp nhoáng tiễn sáu người bay màu cùng một lúc như vậy thì thực lực ít nhất cũng phải cỡ Kim Đan kỳ trở lên.
Mấy kẻ nhát gan trong đám đứng xem thấy tình hình không ổn liền vội vã rút lui khỏi chiến cuộc. Gặp phải gốc rạ cứng thế này thì thôi, giữ cái mạng nhỏ vẫn là quan trọng nhất.
“Đạo hữu làm vậy là có ý gì?”
“Đạo hữu? Ha ha ha… Ngươi không nghĩ là ngươi nên gọi ta một tiếng tiền bối à?”
Gã nam tử vừa lên tiếng hỏi bị Tiêu Lăng Hàn vặn lại cho một câu liền đỏ bừng cả mặt. Nhìn một kẻ rõ ràng có tuổi đời còn nhỏ hơn mình mà bản thân lại phải cúi đầu gọi bằng tiền bối, trong lòng gã tràn ngập sự ấm ức và không cam tâm. Gã nghiến răng nghiến lợi, gằn giọng gọi một tiếng đầy gượng ép: “Tiền bối!”
Tiêu Lăng Hàn cũng chẳng buồn chấp nhặt với hạng người này, loại hề nhảy ngược nhảy xuôi này không đáng để hắn bận tâm. Hắn lớn tiếng dõng dạc tuyên bố với đám đông: “Tất cả lui lại phía sau năm trăm mét! Trong vòng bán kính một ngàn mét đều có thể tận hưởng được linh vũ. Nếu ta đếm tới ba mà vẫn còn kẻ nào dám lảng vảng trong phạm vi năm trăm mét thì đừng trách ta độc ác.”
Tiêu Lăng Hàn đưa mắt quét qua một vòng, thong thả cất lời: “Một… Hai…”
Hầu hết mọi người đã biết điều mà lui ra ngoài khoảng cách năm trăm mét, chỉ còn lại tầm hơn hai mươi kẻ vẫn lì lợm đứng trơ trơ ra đó, làm ra vẻ mặt hiên ngang không sợ chết.
Chẳng thèm để mắt tới hơn hai mươi kẻ đó nữa, Tiêu Lăng Hàn tra kiếm vào bao, ung dung khoanh chân ngồi xuống ngay bên cạnh Thượng Quan Huyền Ý, lúc này những giọt linh vũ cũng bắt đầu lác đác rơi xuống.
Hơn hai mươi kẻ kia nhìn nhau ngơ ngác, chẳng hiểu Tiêu Lăng Hàn đang giở cái trò trống gì, nhưng điều đó cũng không ngăn được dã tâm muốn giết người cướp của của tụi nó.
Ngay khi bọn chúng định nhấc chân tiến lên, thì bỗng nhiên đứa nào đứa nấy bủn rủn chân tay rồi lăn quay ra đất. Nhìn thấy cảnh tượng này, ai nấy đều thừa hiểu lũ này đã dính phải độc dược của Tiêu Lăng Hàn từ lúc nào không hay rồi.
Linh vũ gột rửa lên người Thượng Quan Huyền Ý, khiến cho những vết thương trên cơ thể cậu phục hồi một cách thần tốc mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được. Những kẻ đứng ở vòng ngoài đứng ké mưa cũng ít nhiều đạt được lợi ích, chí ít thì tu vi cũng tiến thêm được một bước gần hơn với cảnh giới tiếp theo. Hiện tại, phần lớn thiên tài địa bảo trong bí cảnh đều đã bị người ta vét sạch rồi, gần như ai nấy cũng bận rộn với việc đi cướp bóc lẫn nhau. Những người không muốn bị cướp thì đều chọn cách trốn biệt tăm biệt tích, ngay cả khi có người độ kiếp lớn như thế này cũng không dám thò mặt ra xem náo nhiệt, tất cả chỉ mong ngóng đợi đến ngày bí cảnh mở cửa để đi ra ngoài mà thôi.
—
Ba ngày sau, Thượng Quan Huyền Ý mới từ từ tỉnh lại. Cậu chậm rãi mở mắt ra, đầu óc mơ màng chẳng rõ hôm nay là ngày tháng năm nào.
Vừa mới nhớ lại chuyện cũ, Thượng Quan Huyền Ý liền hốt hoảng thất sắc: Chẳng phải mình đang độ lôi kiếp sao? Thôi xong, tiêu đời nhà ma rồi! Cái bộ dạng thảm hại thê lương đó của mình chắc chắn đã bị Tiêu Lăng Hàn nhìn thấy hết sạch rồi, nhục nhã chết mất thôi! Rõ ràng là cậu muốn để lại ấn tượng thật tốt đẹp trong lòng hắn mờ. Cậu còn thiếu ba tháng nữa mới tròn mười sáu tuổi, chiều cao thì đã chạm mốc một mét bảy, đường nét trên khuôn mặt cũng bắt đầu trổ mã rõ ràng rồi.
Dựa theo ký ức từ kiếp trước, Thượng Quan Huyền Ý tự biết mình sở hữu một dung mạo vô cùng phong tư trác tuyệt, mặt đẹp như ngọc, tuấn mỹ phi phàm. Biết đâu chừng khi Tiêu đại ma vương nhìn thấy đôi mắt sáng như sao trời, đẹp trai không góc chết này của cậu thì sẽ đổi tính đổi nết, chuyển sang thích nam nhân chứ không màng tới nữ nhân nữa thì sao? Cơ hội ngàn năm có một tuyệt vời như thế mà cậu lại tự tay đập nát, không tạo được ấn tượng tốt đẹp gì cả, đúng là lỗ vốn nặng nề, lỗ tới tận mạng rồi! Cậu tức tối nắm chặt hai tay lại rồi đấm thùm thụp xuống giường để xả giận.
Tiêu Lăng Hàn nghe thấy có tiếng động phát ra từ bên trong lều bèn rảo bước đi vào xem thử, quả nhiên thấy Thượng Quan Huyền Ý đã tỉnh lại.
Ba ngày trước, sau khi độ kiếp xong, Thượng Quan Huyền Ý liền lăn ra ngủ một mạch như chết, thậm chí lúc Tiêu Lăng Hàn giúp cậu thay quần áo mới cậu cũng chẳng hề hay biết gì.
Thấy cậu cứ ngơ ngẩn thẫn thờ ra đó chẳng biết đang thả hồn nơi nao, Tiêu Lăng Hàn bèn lên tiếng hỏi han: “Tỉnh rồi à? Trong người có chỗ nào thấy không thoải mái không?”
Chất giọng trầm ấm quen thuộc đột ngột vang lên ngay trên đỉnh đầu, Thượng Quan Huyền Ý ngước mắt lên nhìn thì thấy Tiêu Lăng Hàn đang diện một bộ pháp y trắng muốt như tuyết, thanh khiết không một gợn bẩn. Mái tóc dài đen mượt như mặc ngọc được cột gọn gàng bằng một dải lụa trắng, một nửa buông xõa nhẹ nhàng trên vai, một nửa được búi cao, trông vừa tao nhã vừa toát lên vẻ cao quý vô ngần. Dáng người hắn cao ráo, thẳng tắp như cây tùng, chiều cao ước chừng phải đến một mét chín, đường nét khuôn mặt góc cạnh phân minh, đôi mắt đen láy sâu thẳm tỏa ra thứ ánh sáng mê người, như muốn hút hồn người đối diện vào trong đó. Cậu dời tầm mắt nhìn xuống dưới, sống mũi cao thẳng cùng khuôn môi tuyệt mỹ hiện ra, không biết khi nếm thử thì sẽ có hương vị ngọt ngào ra sao nhỉ? Thượng Quan Huyền Ý bất giác khẽ liếm bờ môi đang khô khốc của mình.
Tiêu Lăng Hàn ban đầu chỉ nhìn thấy một cái đầu tròn vo, nhưng đến khi Thượng Quan Huyền Ý ngẩng mặt lên, hắn lập tức bị chìm đắm vào đôi mắt đào hoa thon dài kia, đã vậy đôi mắt ấy lại còn phảng phất nét quyến rũ, câu hồn đoạt phách.
Bởi vì trước đó Thượng Quan Huyền Ý bị trúng độc, dù một năm trước hắn đã luyện chế xong xuôi giải độc đan cho cậu nhưng ngặt nỗi lúc đó cậu lại chưa chịu uống. Tiêu Lăng Hàn nhớ rõ một năm trước lúc gặp Thượng Quan Huyền Ý, mặt mũi cậu vẫn còn lồi lõm rỗ chằng rỗ chịt, lại còn lấm chấm đầy những đốm đen sì.
Lúc thay quần áo cho cậu lúc trước, hắn cũng không chú ý thấy tên nhóc này bây giờ đã bắt đầu trổ mã lộ rõ dung nhan thế này. Cậu thiếu niên thanh tú ngày nào giờ đây đã biến thành một chàng trai tuấn tú, tiêu sái ngời ngời, không còn chút nét trẻ con, ngây ngô nào trong ký ức nữa.
Đúng là sở hữu một gương mặt sinh ra để sát gái lẫn sát trai mà, kiểu này chẳng biết sau này sẽ rước về bao nhiêu ong bướm vây quanh nữa đây. Vừa nghĩ tới chuyện đó, trong lòng Tiêu Lăng Hàn tự dưng thấy khó chịu, bứt rứt vô cùng. Nhìn thấy hành động liếm môi của cậu, Tiêu Lăng Hàn chỉ thấy bờ môi đỏ mọng kia sao mà quyến rũ, gợi đòn thế không biết, trong lòng hắn bỗng dâng lên một luồng xung động muốn đè cậu ra mà hôn một cái cho bõ ghét. Nhớ tới việc lúc cậu đang ngủ say mình đã từng lén lút hôn trộm cậu, cổ họng hắn bất giác khẽ chuyển động, cảm thấy cổ họng khô khốc hết cả lại.
Hắn nheo mắt nhìn Thượng Quan Huyền Ý, bên tai dường như nghe thấy rõ mồn một tiếng con tim mình đang đập loạn nhịp liên hồi. Trong đầu Tiêu Lăng Hàn lập tức lóe lên một cụm từ — phanh nhiên tâm động (tim loạn nhịp).
Bỗng nhiên, mặt Tiêu Lăng Hàn chợt trắng bệch đi. Hắn vừa rồi vậy mà lại nảy sinh ý nghĩ muốn bất chấp tất cả để đè Thượng Quan Huyền Ý xuống dưới thân, rồi làm mấy chuyện không thể miêu tả nổi với tên nhóc này. Nhưng mà, Thượng Quan Huyền Ý bây giờ vẫn là một cậu nhóc chưa đầy mười sáu tuổi cơ mà, đầu óc hắn rốt cuộc là đang nghĩ cái quái gì thế này? Định phạm tội với trẻ vị thành niên hay sao?
A Di Đà Phật, tội lỗi, tội lỗi quá đi mất!
Tiêu Lăng Hàn không khỏi bắt đầu tự hoài nghi nhân sinh, chẳng lẽ gu của mình thực ra là nam nhân, chứ không phải nữ nhân sao?
—