Chương 83: Minh bỏ trốn rồi
Vừa trở về nơi ở, Phong Kim Lâm đã mang vẻ mặt quả quyết mà nói: “Là do các ngươi làm đúng không.”
Khi đi tới Mê Vụ Lâm, hắn đã được chứng kiến thủ đoạn trận pháp của Bạch Kiều Mặc, nhưng nhìn từ chuyện xảy ra trong bí cảnh, dường như hắn vẫn còn đánh giá thấp hai người này.
Trong người Bạch Kiều Mặc ẩn giấu bí mật, Phong Kim Lâm đã sớm biết rõ, nếu không thì sao y biết được phương pháp khôi phục đan điền, lại còn biết trong Huyền Nguyệt Bí Cảnh sẽ có Huyết Nguyệt Liên xuất thế.
Thậm chí vào lúc tất cả mọi người đều chưa hay biết gì, y đã biết buổi đấu giá của Kim Nguyên Đường sẽ có Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy được đem ra đấu giá.
Lần này hoàn toàn không nghe thấy bất kỳ tin tức nào về Huyết Nguyệt Liên, thế nên, thứ này khẳng định cũng đã rơi vào tay song nhi của hắn và Bạch Kiều Mặc rồi.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều đã xóa bỏ thuật dịch dung trên người, khôi phục lại dung mạo vốn có.
Phong Minh sà đến bên cạnh cha mình, thân thiết ôm lấy cánh tay hắn rồi nói: “Cha quả nhiên lợi hại, ánh mắt thật lão luyện, chuyện gì cũng không qua được đôi mắt tinh tường như lửa của cha.”
Còn chưa vào chủ đề chính, Phong Kim Lâm đã vui vẻ trước, được song nhi nhà mình nịnh nọt như vậy khiến hắn vô cùng sảng khoái.
Bạch Kiều Mặc buồn cười nhìn cảnh này.
Phong Minh tiếp tục nói: “Cha vừa đoán đã trúng. Cha xem, con có phải rất lợi hại không? Bây giờ con cũng rất biết kiếm nguyên tinh rồi, cha không cần phải sầu não vì con nữa.”
Y hiểu rất rõ, cha y ở lại Khánh Vân Thành dốc sức gầy dựng gia nghiệp, tất cả đều là vì đứa con trai này, thế nên Phong Minh hy vọng sau này cha có thể nghĩ cho bản thân mình nhiều hơn một chút.
Dù cho sau này cha y có muốn tìm một người bầu bạn khác, tuy về mặt tình cảm có thể nhất thời Phong Minh chưa chấp nhận được, nhưng lý trí tuyệt đối sẽ không ngăn cản.
Phong Kim Lâm xoa xoa đầu song nhi của mình: “Cha tốt lắm, có sầu não vì Minh nhi bao giờ đâu.” Tiếp đó giọng điệu hắn lại xoay chuyển: “Chúng ta không thể ở lâu tại Cao Dương Quận nữa, cha sẽ đưa các ngươi vào Tứ Hồng Thư Viện càng sớm càng tốt.”
Miệng thì nói không sầu não, vậy mà giờ lại đang lo lắng cho sự an toàn của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đấy thôi.
Mang theo một số lượng nguyên tinh khổng lồ như vậy đi lung tung bên ngoài, Phong Kim Lâm chỉ cần nghĩ đến thôi đã cảm thấy đây là một thử thách cực hạn đối với trái tim của mình rồi.
Trước kia hắn để quản gia nghênh ngang mang theo tài vật đi đổi tài nguyên, cũng chưa từng lo âu đến mức này.
Bạch Kiều Mặc ở một bên lên tiếng: “Ta và Minh đệ cũng có ý này, đã làm phiền bá phụ phải nhọc lòng rồi.”
“Ta nhọc lòng vì Minh nhi là chuyện nên làm. Không nói nữa, mau thu dọn đồ đạc, thừa dịp ánh mắt của kẻ khác chưa chú ý đến chúng ta, lên đường càng sớm càng tốt.”
“Được.”
Hành lý được thu dọn rất nhanh, bởi vì mọi người đều biết, họ ở Cao Dương Quận chỉ là tạm trú, sắp tới sẽ di chuyển đến một địa điểm khác để phát triển thế lực của mình.
Gia chủ vừa hạ lệnh, toàn viên liền hành động, bao gồm cả Thịnh Đạc vốn luôn ở lại nơi này.
Khoảng thời gian qua hắn cô đơn đến phát sầu, đành phải cùng những người khác tu luyện, không dám tự ý một mình chạy ra ngoài chơi, chỉ sợ sẽ làm lộ tung tích của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, khiến người ngoài biết được họ đã tiến vào bí cảnh.
Dù chưa kịp trò chuyện với Phong Minh câu nào, nhưng biết được sắp lên đường, Thịnh Đạc mừng rỡ hớn hở, rốt cuộc cũng không cần bị nhốt trong nhà nữa, mà có thể ra ngoài xông pha rồi.
Thế giới rộng lớn bao la kia, Thịnh Đạc hắn cuối cùng cũng đến đây!
Ngay lúc toàn bộ mọi người đều đang dồn sự chú ý vào những sự việc trong bí cảnh, Phong Kim Lâm đã dẫn theo tất cả mọi người, cực kỳ thấp điệu rời khỏi thành.
Đoàn người của họ tuy có hơn trăm mạng, trông quy mô không hề nhỏ, nhưng nếu so với toàn bộ Cao Dương Quận thì thực chất chẳng thấm tháp vào đâu.
Mỗi ngày đều có những đoàn người với quy mô như vậy ra vào thành trì, ngày thường xuất thành lại không cần kiểm tra, Phong Kim Lâm cùng bọn người Phong Minh đều ngồi trong xe ngựa không hề lộ diện, thế nên chẳng một ai hay biết Phong Kim Lâm đã rời đi.
Thời gian trôi qua, ngay cả bên ngoài nơi ở của họ cũng không còn ai rình rập nữa, các bên đều đang dốc sức mưu tính số nguyên tinh lên tới mấy ngàn vạn cùng với gốc linh thảo lục phẩm kia.
Khi xe ngựa đi ngang qua cổng thành, những tu giả đang xếp hàng chờ vào thành cũng đang bàn tán xôn xao về những nhân vật danh tiếng trong lần mở bí cảnh này.
Phong Minh nghe thấy có người kích động đến mức văng cả nước miếng, khoa tay múa chân nói: “Mấy ngàn vạn nguyên tinh đấy, mẹ kiếp, lão tử đến nhìn còn chưa từng được nhìn, vậy mà lại rơi vào tay hai đứa nhóc ranh, tốt nhất đừng để lão tử đụng phải…”
“Nhổ vào! Ngươi tưởng cho dù ngươi có đụng phải thì sẽ có cơ hội cướp được chắc? Không nghe người ta nói sao, hai đứa nhóc ranh trong miệng ngươi có tu vi Tụ Khí Cảnh đỉnh phong đấy, chỉ bằng thực lực của ngươi mà đòi giữ chân người ta lại sao? Chưa kể người ta còn là thiên tài trận pháp, không cần tự mình ra tay, chỉ dùng trận pháp thôi cũng đủ tiễn ngươi chầu ông vải rồi.”
“Dân chúng thấp cổ bé họng như chúng ta nghe góp vui là được rồi, đào đâu ra cái mạng mà tham gia tranh đoạt, lao vào đó chẳng qua là làm bia đỡ đạn nộp mạng mà thôi.”
“Ta có nghe nói về chuyện của hai huynh đệ kia, phải công nhận cái bản lĩnh vơ vét của cải này cao tay thật sự. Thay vào là ta có thủ đoạn lợi hại như vậy, e rằng cũng không nghĩ tới chuyện có thể dùng phương pháp này để kiếm nguyên tinh.”
“Cho nên người ta sinh ra đã có cái số kiếm nguyên tinh rồi.”
Gã tu giả bị chế giễu lúc trước tức giận nói: “Số với chả má, có mạng kiếm mà không có mạng hưởng. Không thấy hiện tại các phương thế lực đều đang ráo riết truy lùng hai tên nhóc đó sao, cứ chờ mà xem, hai tên nhóc ngông cuồng đó sớm muộn gì cũng sa vào tay các đại thế lực.”
“Chao ôi, ngươi đây là thấy người ta sống tốt nên không chịu nổi chứ gì, tâm địa kiểu gì vậy hả.”
Phong Minh ở trong xe ngựa nghe đến vui vẻ, đáng tiếc là trò vui thế này y lại không thể nhảy vào tham gia được.
Thịnh Đạc nghe thấy những lời nghị luận bên ngoài mới biết đã xảy ra chuyện gì, xin hãy thứ lỗi cho hắn vì thời gian qua bận làm một nam nhân ru rú trong nhà, lại không có kênh nào để tiếp nhận tin tức bên ngoài.
Hắn chấn động tột cùng: “Cái gì cơ? Thật sự kiếm được mấy ngàn vạn nguyên tinh sao? Phong Minh, ngươi có biết hai huynh đệ Văn Võ mà họ nói tới là ai không? Các ngươi ở trong bí cảnh không đụng độ họ sao? Có cơ hội nào giới thiệu cho ta quen biết một chút không? Ta không thèm nguyên tinh của họ đâu, chỉ cần cho ta ké chút vận khí tài lộc này là được rồi.”
Phong Minh suýt nữa thì cười đến sặc, Bạch Kiều Mặc bất lực đỡ trán, có cái tên này suốt dọc đường đấu khẩu với Phong Minh, khẳng định sẽ không sợ cô đơn buồn chán nữa.
Phong Minh lúc này đương nhiên không thể thừa nhận trước mặt Thịnh Đạc rằng hai huynh đệ Văn Võ chính là bọn họ, đối với câu hỏi này y chỉ đáp lại:
“Biết.”
“Không quen.”
Thịnh Đạc thất vọng khôn cùng, nhân vật bậc này sao có thể bỏ lỡ cơ hội bái kiến cơ chứ, đúng là một điều đáng tiếc lớn trong đời mà, hắn thậm chí hận không thể thay thế Phong Minh tiến vào bí cảnh.
Sau khi ra khỏi thành, những người khác trong đoàn cũng đang bàn tán xôn xao về chuyện này, gương mặt ai nấy đều mang theo vẻ kích động, từ trước đến nay chưa từng xảy ra chuyện nào chấn động đến thế.
Không thấy sao, ngay cả chuyện trong vòng một tháng liên tục có hai vị đột phá lên Nguyên Đan Cảnh cũng chẳng có mấy ai thảo luận, tất cả mọi người đều dồn mắt vào cặp huynh đệ Văn Võ kia.
Ngay đến việc Hàn Xu có khả năng đã bỏ mạng trong bí cảnh cũng rất ít người nhắc tới, nếu là bình thường, chuyện này tuyệt đối sẽ gây nên một trận sóng gió thăng trầm khắp thành.
Nhẫn nhịn suốt ba ngày, Cung Ngọc Minh rốt cuộc không nhịn nổi nữa, chạy ra ngoài tìm Phong Minh để trò chuyện.
Giữ một bí mật lớn như thế mà không thể nói với ai, thật sự là làm hắn nghẹn chết đi được.
Kết quả không tìm thấy bản tôn Phong Minh đâu, chỉ có một bức thư do Phong Minh để lại.
Phong Minh liệu trước tên này sẽ đến tìm mình, để tránh việc gã vồ hụt rồi lại trách y không nể tình nghĩa, cho nên đặc biệt lưu lại mấy chữ: “Tiểu gia đi đây.”🤣
May mà trên thư không chỉ có bốn chữ này, nếu không Cung Ngọc Minh nhất định sẽ tức đến mức nuốt chửng bốn chữ đó vào bụng.
Phong Minh nói, Cao Dương Quận quá nhỏ bé, y muốn cùng Bạch Kiều Mặc đi chu du thiên hạ, để dấu chân trải khắp toàn bộ Phi Hồng Đại Lục, tổng có một ngày, y sẽ khiến Cung Ngọc Minh dù ở tận Cao Dương Quận cũng có thể nghe thấy danh tiếng lẫy lừng mà họ gầy dựng được ở bên ngoài.
Y lại nói, nghe danh Tứ Hồng Thư Viện rất khá, họ định qua đó xem thử trước.
Cung Ngọc Minh giật giật khóe miệng, cái tên này, gây ra một đống chuyện lớn như vậy mà lại dám phủi mông bỏ trốn một cách hiên ngang.
Khắp thành, không, thế lực của mấy quận thành lân cận đều đang lùng sục huynh đệ Văn Võ, chính chủ đảo lại hay lắm, tiêu sái chuồn mất, quay các bên như quay dế.
Nếu để các phương thế lực biết được sự thật, không biết có bị hai tên này làm cho tức tới mức hộc máu hay không.
Hắn nghĩ chắc chắn là có.
Nếu như hắn không phải người biết rõ nội tình, căn bản cũng không cách nào nghĩ tới hai người này, ai bảo một kẻ là phế vật, một kẻ là phế nhân chứ, dù nhìn thế nào cũng không thể liên hệ họ với thiên tài trận pháp được.
Cung Ngọc Minh tuy bị ngữ khí vô sỉ trong thư của Phong Minh làm cho tức đến trắng mắt, nhưng sau khi đọc xong vẫn đem bức thư đi thiêu hủy để xóa sạch dấu vết.
“Tứ Hồng Thư Viện đúng không, hừ, ta chống mắt lên xem các ngươi lại bày ra trò trống gì.” Hắn đã nhìn thấu cái tên không chịu ngồi yên Phong Minh này rồi, mà cố tình Bạch Kiều Mặc lại còn dung túng cho y.
E rằng Phong Minh muốn phóng hỏa đốt Tứ Hồng Thư Viện thì Bạch Kiều Mặc cũng sẽ ở bên cạnh đưa bó đuốc mất thôi.
Hừ hừ.
Trò vui như vậy sao có thể thiếu Cung Ngọc Minh hắn được? Thay vì ở lại Cao Dương Quận chờ đợi không biết đến ngày tháng nào tin tức mới truyền về, chẳng thà tự mình tới Tứ Hồng Thư Viện để trực tiếp xem hiện trường cho xong.
Cung Ngọc Minh còn rất có lòng tốt tìm một cơ hội, đem tin tức này chia sẻ với một người cũng biết rõ nội tình là Phong Cảnh Hoài.
Khi biết Cung Ngọc Minh cũng muốn tới Tứ Hồng Thư Viện, Phong Cảnh Hoài cảm thấy đau đầu khôn xiết.
Hắn nghĩ, cấp cao của Tứ Hồng Thư Viện không lâu nữa cũng sẽ phải đau đầu thôi.
Trò vui này hắn sẽ không đi góp vui đâu.
Bảo trọng, đi thong thả không tiễn.
Cuộc hành động rầm rộ tìm kiếm huynh đệ Văn Võ kéo dài suốt một thời gian không hề ngắn, mỗi ngày đều có các tầng lớp tu giả lập đội xuất thành, gia nhập vào đội ngũ tìm kiếm.
Từ bách tính tầm thường cho đến tử đệ thế gia, từ Thối Thể Cảnh cho đến Nguyên Đan Cảnh, chuyện này đã làm chao đảo biết bao con tim của thế nhân.
Không chỉ riêng Cao Dương Quận như thế, phàm là những quận thành khác nhận được tin tức cũng đều sục sôi tương tự.
Trong khoảng thời gian này thỉnh thoảng cũng truyền ra tin tức huynh đệ Văn Võ lộ diện, lần nào cũng thu hút vô số tu giả kéo nhau kéo đàn chạy tới.
Tuy nhiên kết quả không cần nói cũng biết, đều không phải bản thân huynh đệ Văn Võ, nếu không phải có kẻ mượn danh huynh đệ Văn Võ để mưu cầu danh tiếng, thì cũng là muốn kiếm chác lợi lộc khác.
Kẻ nào thực lực yếu một chút thì bị các tu giả kéo tới phẫn nộ tẩn cho một trận ra trò, vận khí tệ hơn thì ngay cả cái mạng nhỏ cũng không giữ nổi.
Sau vài lần liên tiếp như vậy, không một tin tức nào được chứng thực là thật, một tháng sau, độ nóng của chuyện này cuối cùng cũng hơi hạ nhiệt xuống một chút.
Một vài tu giả ra ngoài tham gia hành động tìm kiếm đã trở lại Cao Dương Quận, ngồi trong các tửu lâu trà quán tán dóc.
“Tin tức như cái búa ấy, đến giờ chẳng có cái nào chính xác cả. Đã một tháng rồi, cặp huynh đệ Văn Võ kia đến cái bóng cũng chẳng thấy đâu, ta nghi ngờ họ đã triệt để bốc hơi khỏi thế gian rồi, tìm tiếp cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa.”
“Đúng vậy, thời gian một tháng rồi, nếu không phải đã sớm bị một thế lực nào đó khống chế, không để lộ ra một chút dấu vết nào, thì chính là cặp huynh đệ kia đã cao chạy xa bay từ lâu, khiến chúng ta đến một sợi lông cũng không bắt được.”
“Thật ra còn có một khả năng nữa, đây là kết quả mà không ít người bên ta sau khi thảo luận đã đúc kết ra được.”
“Là gì thế?”
“Chính là huynh đệ Văn Võ không phải thân phận thật của họ, mà là do dịch dung mà thành, cái tên cũng là giả. Nên tiến hành điều tra từ những tu giả còn sống sót rời khỏi bí cảnh, nói không chừng có thể tìm được manh mối hữu dụng.”
“Chao ôi, đến ngươi còn biết rõ thì e là các phương thế lực, đặc biệt là những thế gia kia cũng đã phản ứng lại rồi, tiếp theo chắc chắn sẽ tiến hành rà soát những tu giả đó.”
“Hắc hắc, thật mong chờ ngày thân phận thực sự của cặp huynh đệ này được công khai, một tháng qua đúng là đã xoay các bên như chong chóng, ha ha.”
“Đúng rồi, còn một chuyện nữa, các ngươi biết rồi đúng không? Vị tiểu thư Hàn Xu vốn được nói là có khả năng đã bỏ mạng trong bí cảnh kia, hóa ra đã sớm sống sót trở về rồi. Thì ra nàng bị chính người bên mình hãm hại, kết quả kẻ hại người còn đi rêu rao khắp nơi là nàng tự mình gặp bất trắc.”
—