← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 84: Thủy thành

25 min read 28.08.2026

Thời gian một tháng có thể làm được những gì?

Phong Minh không biết người khác ra sao, chỉ biết y và Bạch Kiều Mặc, sau một tháng lặn lội đường trường, cuối cùng cũng đã tới được địa giới nơi Tứ Hồng Thư Viện tọa lạc, tiến vào một tòa thành trì có tên là Lan Thủy, tòa thành này được xây dựng ngay trên Lan Giang.

Chỉ nghe cái tên thôi đã thấy đây là một tòa thành trì cực kỳ mỹ lệ, thực tế cũng đúng như vậy, phong cảnh ven bờ Lan Giang là tú lệ nhất, đương nhiên muốn cư trú ở ven bờ Lan Giang cũng cực kỳ không dễ dàng, nơi này ngay cả giá phòng của khách điếm cũng cao đến mức dọa người.

Nhưng Phong Minh là ai chứ? Y là một thổ hào mang trong mình khối tài sản hơn hai ngàn vạn, thế nên không chút do dự dẫn theo cha mình cùng các đồng bọn, vào ở trong một tòa khách điếm lớn nhất nằm ngay ven bờ Lan Giang.

Trong phòng của họ, chỉ cần mở cửa sổ ra là có thể nhìn thấy phong cảnh Lan Giang bên ngoài, hít một hơi liền có thể ngửi thấy hơi nước mát lành của Lan Giang.

Những người khác trong đại đội ngũ đã được Phong Nguyệt đón đi rồi, cũng chỉ còn lại Phong Kim Lâm, hắn phải tận mắt nhìn thấy Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ổn định chỗ ở trong Tứ Hồng Thư Viện thì hắn mới có thể yên tâm rời đi.

Nếu như không thể, đương nhiên hắn vẫn phải mang hai người đi theo.

Toàn bộ khách điếm có mười tám tầng lầu, gian phòng của bọn người Phong Minh nằm ở tầng cao nhất, Phong Minh tì người lên bệ cửa sổ, phóng tầm mắt nhìn xuống phong cảnh trên sông.

“Số tiền này quả nhiên đáng giá, ở chỗ này, tâm trạng cũng trở nên sảng khoái vô cùng.”

Thịnh Đạc có chút xót nguyên tinh, sau khi ra ngoài hắn mới phát hiện ra, nguyên tinh đã không còn là nguyên tinh như trước nữa rồi, chi tiêu quá tốn kém.

Tuy rằng suốt chặng đường này không bắt hắn phải bỏ ra bao nhiêu nguyên tinh, nhưng nhìn thấy Phong đa và Phong Minh vung tay tiêu nguyên tinh như nước chảy, hắn xót thay cho họ.

“Ở một đêm trải nghiệm thử cho biết là được rồi chứ gì, ngày mai chúng ta đổi sang một khách điếm bình thường hơn chút đi, còn chưa biết có vào được Tứ Hồng Thư Viện hay không nữa kìa.”

Nhìn dáng vẻ loay hoay sầu não của Thịnh Đạc, Phong Minh bật cười, nhưng không cách nào nói cho hắn biết rằng, số nguyên tinh trên người mình và Bạch Kiều Mặc có tiêu cả đời cũng không hết.

“Yên tâm đi, tuy rằng Tứ Hồng Thư Viện mỗi năm đều có thời gian tuyển sinh cố định, nhưng đối với những nhân tài đặc biệt, họ cũng sẽ mở ra một lối đi riêng, có thể tiến vào bất cứ lúc nào.”

Thịnh Đạc ngớ người, chỉ chỉ vào chính mình: “Ta có thể xem là nhân tài đặc biệt để đi vào sao?”

Giống như Bạch Kiều Mặc, chỉ cần cấp cao của thư viện biết được đan điền của hắn đã khôi phục, lại là Tụ Khí Cảnh đỉnh phong, khẳng định đều không cần khảo hạch, trực tiếp đặc cách cho hắn tiến vào.

Phong Minh cũng đã là Đan sư nhị phẩm rồi, vấn đề chắc cũng không lớn.

Còn hắn lại là kẻ lót đáy trong ba người, hiện tại vẫn đang nỗ lực đả thông các kinh mạch trong cơ thể, không biết đến khi nào mới có thể đột phá lên Tụ Khí Cảnh.

Nghĩ thôi cũng biết tình huống của hắn thế này, căn bản không có một chút dây mơ rễ má nào tới bốn chữ “nhân tài đặc biệt” cả.

Phong Minh vui vẻ nói: “Thịnh tiểu đệ đương nhiên không cách nào dựa vào danh nghĩa nhân tài đặc biệt để vào rồi, nhưng ngươi có thể được hai nhân tài đặc biệt là bọn ta mang vào theo mà, cứ yên tâm đi, tuyệt đối không bỏ lại một mình ngươi đâu.”

Thịnh Đạc tỏ vẻ hoài nghi, tuy nhiên hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, đợi sau khi Phong Minh và Bạch Kiều Mặc tiến vào, hắn sẽ ở lại trong Lan Thủy Thành, vừa tu luyện vừa chờ đợi thời gian thư viện mở kỳ thi tuyển.

Nỗ lực một phen, chen chân được vào một suất vớt chắc là được thôi đúng không.

Khi đó Phong Minh bọn họ nếu rảnh rỗi thì cũng có thể từ trong thư viện ra ngoài thăm hắn.

Phong Minh không nói thêm nữa, đến lúc đó hắn tự khắc sẽ biết thôi.

Phong đa đã đi ra ngoài để thăm dò tin tức cho ba người, về phương diện này Phong đa có kinh nghiệm vô cùng phong phú.

Đến buổi trưa, Phong đa trở về, dẫn mọi người tới một tửu lâu trên nước ở phía dưới để dùng bữa.

Nơi đây đã dẫn nước Lan Giang vào bên trong, xây dựng nên một tòa tửu lâu trên nước vô cùng mỹ lệ, nhận được sự yêu thích nồng nhiệt của người bản địa và các tu giả từ nơi khác đến, thậm chí còn có không ít tu giả đặc biệt từ bên ngoài lặn lội chạy đến chỉ để trải nghiệm tòa tửu lâu trên nước này một lần.

Ngồi ở vị trí dùng bữa có bốn bề bao quanh là nước, Thịnh Đạc một lần nữa cảm thấy nơi này xa xỉ tột cùng, nhưng cũng phải thừa nhận rằng, đây quả thực là một sự tận hưởng mỹ diệu đến cực điểm.

Những món ăn họ gọi cũng đều là hải sản tươi ngon được đánh bắt từ Lan Giang, vừa thưởng thức giai hào, vừa ngắm nhìn mỹ cảnh, lại còn có thể nghe các thực khách khác tán dóc chuyện thiên hạ.

Thịnh Đạc than thở: “Họ lại đang bàn tán về Hàn Xu kìa. Mặc dù vị Hàn Xu này ở trong bí cảnh vận khí có chút tệ, nhưng kết cục rốt cuộc vẫn tốt, sống sót trở ra từ bí cảnh. Lúc mới nghe thấy tin này, ta còn tưởng nàng đã thực sự tạ thế trong bí cảnh rồi chứ.”

Phong Minh gật đầu phụ họa nói: “Chớ nói chi, nàng vừa lộ diện, kẻ hại nàng liền biết mình sắp gặp họa, muốn trốn cũng không kịp nữa, cuối cùng những kẻ đó phải tự ăn quả đắng, bị trục xuất khỏi Tứ Hồng Thư Viện. Chỉ dựa vào điểm này, ta thấy Tứ Hồng Thư Viện cũng được coi là một nơi khá tốt.”

Thịnh Đạc cũng đã hỏi thăm được không ít tin tức rồi, bản chất hắn vốn là một kẻ thích hóng hớt: “Cũng phải xem thân phận của nàng chứ, sư tổ của nàng chính là Tiền bối Dư Tiêu – Luyện dược sư ngũ phẩm đấy nha. Thật không hiểu nổi người đàn bà tên Hà Vi kia nghĩ cái gì trong đầu nữa, cớ sao lại luẩn quẩn trong lòng mà đi đối phó Hàn Xu, rõ ràng làm bạn với Hàn Xu thì nhận được nhiều lợi ích hơn nhiều.”

Phong Minh bĩu môi: “Còn có thể vì cái gì nữa? Chẳng phải là vì đố kỵ, trong lòng không phục đấy sao. Ả cảm thấy sự tốt bụng của Hàn Xu đối với mình giống như một sự ban ơn bố thí, chẳng phải là uất ức đến chết sao, thế là liền lợi dụng lòng tin này để ra tay với Hàn Xu. May mà thủ đoạn bảo mạng của Hàn Xu cũng không tồi, lại thông minh biết trốn đi, không ló mặt ra ngoài nữa, nhờ vậy mới giữ được tính mạng.”

Thịnh Đạc càng hóng hớt càng hăng hái: “Ta còn nghe nói, ả Hà Vi này, cùng với một Luyện dược sư nhị phẩm khác cùng vào bí cảnh với Hàn Xu là Lương Hàm, đều đồng thời đem lòng ái mộ một vị sư huynh trong thư viện tên là Đoạn Tử Việt. Không chỉ có thế đâu, nghe nói nữ đệ tử cùng với đệ tử song nhi ái mộ vị Đoạn Tử Việt sư huynh này nhiều không đếm xuể, vậy mà vị Đoạn sư huynh này lại đối xử với Hàn Xu vô cùng đặc biệt. Ta nghi ngờ chuyện ám toán Hàn Xu kia, biết đâu chừng ả Lương Hàm kia cũng có nhúng tay vào một chân.”

Phong Kim Lâm và Bạch Kiều Mặc ở một bên nghe thấy đều nhịn không được cười, thực ra những suy đoán như vậy không chỉ một mình Thịnh Đạc có, họ càng đến gần Lan Thủy Thành thì nghe được các loại tin đồn thất thiệt càng nhiều.

Có điều ở kiếp trước, sau khi Bạch Kiều Mặc rời khỏi Cao Dương Quận thì không hề đi về hướng Lan Thủy Thành, cho nên hoàn toàn không biết Lan Thủy Thành và Tứ Hồng Thư Viện lại náo nhiệt đến mức này.

Phong Minh thì lại cảm thấy việc Hàn Xu được vị sư huynh tên Đoạn Tử Việt kia thích chẳng phải là chuyện tốt lành gì.

Trong những lời đồn thổi bên ngoài không hề nói Hàn Xu có biểu lộ chút cảm tình nào với Đoạn Tử Việt, hình như đều là sự đơn phương tình nguyện từ phía Đoạn Tử Việt mà thôi.

Kết quả Hàn Xu chẳng có được lợi lộc gì không nói, ngược lại còn bị cái thứ gọi là tình cảm thích thú này làm cho liên lụy, suýt chút nữa ngay cả cái mạng cũng không còn.

Nếu đổi lại y là Hàn Xu, loại tình cảm thích thú này thà không có còn hơn, một mình tự tại tỏa sáng chẳng phải tốt hơn sao?

Ngày hôm đó sau khi dùng bữa xong ở tửu lâu trên nước trở về, Bạch Kiều Mặc liền chuẩn bị đi thuê một động phủ để bế quan đột phá.

Khi ở Huyền Nguyệt Bí Cảnh, tu vi của hắn đã đạt tới điểm tới hạn của việc đột phá, sau khi ra khỏi bí cảnh, suốt chặng đường này hắn cũng luôn không ngừng củng cố tu vi của mình.

Hiện tại, vạn sự đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ còn thiếu một bước quyết định nữa mà thôi.

Phong Kim Lâm cũng cảm thấy nên đột phá trước thì tốt hơn, sau khi Bạch Kiều Mặc tấn cấp lên Nguyên Dịch Cảnh, cùng Phong Minh ở lại nơi này, ông cũng có thể yên tâm hơn về sự an toàn của Minh nhi nhà mình.

Hơn nữa ông cũng không vội vã rời đi, vừa vặn có thể lợi dụng khoảng thời gian này để vững vàng tích lũy tu vi Nguyên Đan Cảnh mà ông vừa mới đột phá.

Thịnh Đạc đối với việc này thì còn có thể nói cái gì được nữa, chỉ cảm thấy sau này cần phải ngước nhìn Bạch Kiều Mặc với sự sùng bái cao hơn nữa rồi, hắn so với trước khi bị phế bỏ lại càng thêm phần thiên tài hơn.

Nghĩ tới đám người Bạch gia hoàn toàn bị bịt mắt trong trống, không có một chút mảy may quan tâm tới hướng đi của Bạch Kiều Mặc, Thịnh Đạc liền cảm thấy vô cùng vui sướng trong lòng.

Phong Minh tiễn Bạch Kiều Mặc tới động phủ bế quan, có nhắc tới một chuyện: “Hiện tại tạm thời vẫn không nên làm lộ ra trình độ trận pháp thực sự của ngươi thì tốt hơn.”

Bạch Kiều Mặc gật đầu, ánh mắt vô cùng nhu hòa: “Ta biết, Minh đệ cứ yên tâm.”

Mặc dù chủ đề thảo luận về huynh đệ Văn Võ tại Lan Thủy Thành không nóng sốt bằng những nơi như Cao Dương Quận, nhưng cũng có không ít người ngoài sáng trong tối đang truy tìm tung tích của hai người này.

Trên con đường họ tiến tới Lan Thủy Thành, đã từng đụng phải mấy đợt đội ngũ tìm kiếm huynh đệ Văn Võ rồi.

Nếu như không có một vị cao thủ Nguyên Đan Cảnh như Phong Kim Lâm trấn giữ, hành vi của những tu giả tìm kiếm kia sẽ còn càn rỡ bạo ngược hơn nữa.

Cho nên trước khi có thể che chở tốt hơn cho chính bản thân mình, họ quả thực cần phải cẩn trọng hơn một chút.

Đương nhiên Bạch Kiều Mặc không hề hối hận về chuyện đã cùng phối hợp với Phong Minh để kiếm tiền, ngược lại còn cảm thấy vô cùng thống khoái.

Phong đa từ bên ngoài còn mang về một tin tức, đây cũng là nguyên nhân khiến Bạch Kiều Mặc muốn đẩy thời gian đột phá lên sớm hơn, đó chính là có thế lực đã bắt đầu tiến hành rà soát những nhân sự tiến vào bí cảnh.

Một khi tiến hành rà soát thế này, tình huống của hắn và Phong Minh sẽ rất khó để giữ bí mật đến cùng, bởi vì nếu như tra xét tới trên đầu của Phi Vũ dong binh đội, Tạ đội trưởng không cách nào giao ra được hai người khác cùng tiến vào bí cảnh, chuyện đó sẽ vô cùng khả nghi.

Dĩ nhiên những người bên ngoài kia vẫn chưa thể nhanh chóng nghi ngờ tới trên đầu của hắn và Phong Minh được.

Phong Minh cuối cùng vỗ vỗ vai Bạch Kiều Mặc, hào sảng nói: “Ta có niềm tin nhất vào ngươi đấy, hảo hảo bế quan, đợi sau khi ngươi xuất quan, sẽ tổ chức chúc mừng ngươi tấn cấp lên Nguyên Dịch Cảnh.”

“Được.” Bạch Kiều Mặc mỉm cười, sau đó nhìn Phong Minh vẫy vẫy tay, xoay người sải bước đi ra ngoài, chẳng mấy chốc đã nhảy nhót chạy về phía cha y rồi.

Bạch Kiều Mặc phong bế động phủ của mình lại.

Động phủ kiểu này, trừ phi tự mình mở ra từ bên trong, bằng không bên ngoài rất khó phá vỡ tiến vào, ở một mức độ rất lớn đã bảo đảm được sự an toàn cho người bế quan.

Buổi tối, Thịnh Đạc trở về phòng của mình nghỉ ngơi, Phong Minh trò chuyện cùng cha y.

Phong đa vẫn luôn thu thập tư liệu về Hàn Xu và Dư Tiêu, dựa theo sự phân tích phán đoán của ông, đối với hai vị Luyện dược sư ngũ phẩm, ông cũng thiên vị vị Luyện dược sư Dư Tiêu này hơn.

Nếu như chỉ có vị còn lại, ông thà mang Phong Minh rời đi chứ không muốn y bái dưới danh nghĩa của vị Luyện dược sư như thế, phải mạo hiểm một rủi ro không hề nhỏ.

Vào lúc Phong Minh đem gốc linh thảo lục phẩm kia ra, Phong Kim Lâm cũng vô cùng kinh ngạc, không ngờ lại là Ngưng Hồn Thảo lục phẩm.

Trước kia khi ông bôn ba xông pha bên ngoài, cũng đã từng nghe qua đại danh của Ngưng Hồn Thảo và Ngưng Hồn Đan, đó là thứ có thể khiến cho những cường giả Nguyên Đan Cảnh đỉnh phong cũng phải điên cuồng vì nó.

Thứ như vậy giữ ở trên tay quả thực không an toàn, chi bằng ra tay càng sớm càng tốt, dùng gốc linh thảo này để đổi lấy một khoảng thời gian được che chở.

Chỉ cần một khoảng thời gian là đủ rồi, ông tin tưởng Minh nhi nhà mình cùng với Bạch Kiều Mặc đều sẽ nhanh chóng trưởng thành mạnh mẽ lên thôi.

“Dựa theo tin tức của ta, mối quan hệ giữa hai vị Luyện dược sư ngũ phẩm không được hòa mục cho lắm, đồ tử đồ tôn dưới tay họ có sự cạnh tranh khá là kịch liệt với nhau. Tuy nhiên nói một cách tổng thể, vị Luyện dược sư ngũ phẩm tên Thái Kình Thu còn lại nhận được nhiều sự hoan nghênh hơn, dưới tay thu nhận không ít người có xuất thân từ thế gia và bối cảnh khá thâm sâu làm đệ tử.”

“Dư Tiêu có xuất thân không bằng vị còn lại, có lẽ có liên quan tới xuất thân, Dư Tiêu thu nhận đồ đệ không hề coi trọng xuất thân, mà thiên về nhân phẩm cùng thiên phú hơn.”

“Thái Kình Thu thu nhận mười tám vị đồ đệ, mười tám vị đồ đệ này có mười hai người đến từ thế gia của các quận thành, sáu người còn lại không phải đến từ hoàng thành thì cũng có mối liên hệ mật thiết với thế lực hoàng thành.”

“Số lượng đồ đệ của Dư Tiêu thì lại không nhiều bằng Thái Kình Thu, hiện tại mới chỉ thu nhận sáu vị đồ đệ, trong sáu người chỉ có một người có xuất thân thế gia, là nhắm vào luyện dược thuật của Dư Tiêu mà bái sư thành công, một người nghe nói là đến từ hoàng thành, thân phận có chút thần bí, bốn vị còn lại thì xuất thân cũng tương đương với Dư Tiêu.”

“Đồ đệ của riêng họ lại thừa hưởng tính cách của sư phụ, thiên hướng lựa chọn thân phận khi nhận đồ đệ cũng giống nhau như đúc, điều này dẫn tới một kết quả…”

Nghe đến sự phân tích đúc kết của cha mình, Phong Minh đã hiểu ra: “Nhìn từ bề ngoài, phía bên Thái Kình Thu tỏ ra hiển hách hưng thịnh hơn nhiều, một phe phát triển mạnh mẽ, so với Dư Tiêu thì thế lực lớn hơn nhiều.”

Phong Kim Lâm gật đầu: “Lần này Hàn Xu gặp nạn trong bí cảnh, theo phán đoán của ta, có mối liên hệ không nhỏ tới phe cánh của Thái Kình Thu, nhưng phía thư viện chỉ xử lý những kẻ trực tiếp ra tay, kẻ đứng sau lưng hoàn toàn không hề bị động chạm tới, cũng có thể là do không có chứng cứ trực tiếp. Tuy nhiên cũng không thể nói địa vị của Dư Tiêu ở thư viện không cao, ngược lại, ta thấy quyền lên tiếng của Dư Tiêu ở thư viện và hệ luyện dược thực chất không hề yếu một chút nào.”