Chương 81: Bí cảnh đóng cửa
Càng cận kề ngày Huyền Nguyệt bí cảnh đóng cửa, tính khí Ngô Ứng Ngạn càng thêm bạo ngược, nôn nóng. Cặp huynh đệ Văn – Võ kia bặt vô âm tín, cứ như đã chết mất xác từ đời nào.
Thế nhưng, hắn chẳng mảy may tin rằng hai người kia đã thật sự bỏ mạng. Hắn thiên về giả thuyết hai kẻ đó đang hèn nhát ẩn náu tại một nơi cực kỳ kín đáo, được tầng tầng lớp lớp trận pháp bảo hộ kiên cố.
Những kẻ khác cũng nản lòng thoái chí. Mọi người nhao nhao nghĩ tới tu giả tên Võ Hải kia, trình độ trận pháp quả thực kinh nhân, mang theo nhiều nguyên tinh như vậy trên người, lẽ nào lại không có chút ý thức phòng bị? Đổi lại là bọn họ, bọn họ cũng sẽ trốn vào nơi an toàn nhất.
Việc duy nhất họ có thể làm lúc này là kiên nhẫn chờ đến thời khắc thoát khỏi bí cảnh, sau đó chăm chú quan sát vị trí của hai người này trong đám đông, rồi lập tức truyền tin tức về cho thế lực của riêng mình.
Dẫu sao thì mấy ngàn vạn nguyên tinh cùng linh thảo lục phẩm cũng đủ để thế lực đứng sau bọn họ sẵn sàng ra tay cướp đoạt.
Hàn Xu vẫn bặt vô âm tín như trước. Không ít tu giả biết chuyện nàng gặp nạn bèn tụ tập một chỗ bàn tán, đa phần đều đoán nàng đã vẫn lạc, trong lòng không khỏi cảm thán một phen.
Một luyện dược sư có tiền đồ xán lạn như vậy, không ngờ lại phải chôn thây trong một bí cảnh.
“Có gì mà đáng tiếc chứ, trên đời này thứ không thiếu nhất chính là thiên tài. Bí cảnh lần trước đã khiến thiên tài Bạch Kiều Mặc phải ngã ngựa, lần này lại thêm một Hàn Xu, thiên tài chưa kịp trưởng thành mà đã sớm lụi tàn thực ra nhiều vô số kể.”
“Nói cũng phải, trước kia cứ ngưỡng mộ những thiên tài đó, giờ nghĩ lại mới thấy sống sót vẫn là tốt nhất. Ít nhất so với bọn họ, chúng ta vẫn còn giữ được cái mạng này. Chỉ cần còn sống thì chuyện gì cũng có thể xảy ra.”
—
Bên ngoài Huyền Nguyệt bí cảnh, các phương thế lực cũng đã tụ tập đông đủ tại các lối ra, sẵn sàng tiếp ứng người của mình thoát ra ngoài.
Huyền Nguyệt bí cảnh không chỉ có một lối ra vào, nơi gần Cao Dương quận thành này chỉ là một trong số đó.
Ngoài những kẻ đến tiếp ứng, còn có không ít thương nhân bày sẵn sạp hàng tại đây, muốn thu mua linh thảo và các loại tài nguyên khác từ tay các tu giả vừa rời bí cảnh ngay trong thời gian sớm nhất.
Mọi người cũng thi nhau suy đoán xem trong ba tháng mở cửa của Huyền Nguyệt bí cảnh lần này, tu giả nào sẽ trở thành kẻ thu hoạch được nhiều lợi lộc nhất. Lần này liệu có xuất hiện biến cố ngoài ý muốn nào không, hay là có cơ duyên ẩn giấu bao năm qua chưa từng được phát hiện nay lại hoành không xuất thế?
Bên cạnh đó, cũng có không ít người bàn luận về những chuyện mới mẻ trong Cao Dương quận thành. Nếu luận về chuyện có độ thảo luận cao nhất hiện tại, thì phải kể đến vị thân tử của Phong gia chủ – Phong Kim Lâm.
Ai mà ngờ được, giữa lúc thiên hạ đều đổ dồn sự chú ý vào Huyền Nguyệt bí cảnh, Phong Kim Lâm lại lặng lẽ đi thuê một động phủ để bế quan.
Mà ngay cách đây không lâu, tại khu vực động phủ cho thuê kia bỗng nhiên xuất hiện một lượng lớn nguyên khí tụ tập, ngưng kết thành từng đóa mây lành giữa không trung. Dị tượng bậc này lập tức thu hút mọi ánh nhìn của các tu giả.
Những tu giả có kinh nghiệm không khó để phán đoán, đây là điềm báo có người đang đột phá trong động phủ, hơn nữa còn là dị tượng sinh ra khi tấn thăng lên Nguyên Đan cảnh.
Tin tức vừa truyền ra liền gây chấn động toàn thành, các phương tranh nhau dò la xem động phủ phía dưới dị tượng kia là do vị tu giả nào thuê dùng.
Nếu tu giả đột phá kia không có bối cảnh hay lai lịch gì lớn, thì chắc chắn sẽ trở thành đối tượng mà các đại thế lực tranh nhau lôi kéo. Có thêm sự gia nhập của một vị cường giả Nguyên Đan cảnh, thực lực thế lực của bọn họ sẽ được tăng tiến lên một tầm cao mới.
Bởi vì các phương thế lực nghe ngóng quá nhiều, vị quản sự phụ trách khu vực này cũng không chịu nổi áp lực. Sau khi xin chỉ thị từ Thành chủ phủ, vị quản sự đã công khai thân phận của người bế quan.
Dù quản sự có lòng muốn che giấu thì đến khi người bế quan bước ra khỏi động phủ, chân tướng cũng sẽ phơi bày trước ánh sáng.
Bản thân quản sự cũng vô cùng kinh ngạc. Lúc Phong Kim Lâm đến thuê động phủ, gã chỉ lo thu nguyên tinh chứ không mấy bận tâm đến thân phận của người thuê. Ai mà ngờ được người đến thuê lại là Phong Kim Lâm, hơn nữa hắn lại có thể tấn thăng lên Nguyên Đan cảnh!
Sau khi quản sự công bố danh tính, toàn trường xôn xao. Người của Phong gia đến nghe ngóng tin tức thậm chí còn suýt chút nữa loạng choạng ngã nhào tại chỗ.
Tuy biết Phong Kim Lâm đấu giá được Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy là để chuẩn bị cho việc tấn thăng Nguyên Đan cảnh, nhưng họ cũng không ngờ tốc độ lại có thể thần tốc đến mức này.
Dẫu sao hắn cũng mới đột phá đến Nguyên Dịch cảnh đỉnh phong chưa được bao lâu, sao có thể nhanh chóng đột phá tiếp như vậy? Chuyện này khiến cho các tu giả khác đang kẹt ở Nguyên Dịch cảnh đỉnh phong phải chịu nổi đả kích lớn đến nhường nào?
Sau khi biết người tấn thăng là Phong Kim Lâm, một bộ phận người liền rời đi. Có Phong gia và Phong gia chủ ở đó, tuyệt đối không có chuyện hắn để thân tử của mình gia nhập thế lực khác, cho nên việc lôi kéo coi như vô vọng.
Nhưng cũng có kẻ lựa chọn ở lại. Chưa thử một lần thì sao biết được kết quả thế nào? Dựa theo những chuyện trước kia mà nhìn, vị công tử này của Phong gia chủ trời sinh có một thân nghịch cốt, biết đâu chừng vì muốn chọc tức Phong gia chủ mà hắn lại khăng khăng gia nhập vào thế lực đối địch với Phong gia thì sao?
Quản sự của Phong gia phi tốc truyền tin tức về tộc. Có thể tưởng tượng được tin tức này truyền về sẽ gây ra một trận chấn động lớn đến nhường nào trong nội bộ Phong gia.
Ngay cả Phong Tùng Hải cũng không thể ngờ tới. Lão biết đứa cháu trai Phong Kim Lâm này chắc chắn có cơ hội tấn thăng Nguyên Đan cảnh, nhưng không ngờ lại nhanh đến mức này! Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy thực sự có thần hiệu kinh người đến vậy sao? Lão một mực không tin.
Tâm tình của Thiếu gia chủ Phong Kim Thái thì phức tạp đến cực điểm. Trước đây hắn căn bản không hề để vị đệ đệ cùng cha khác mẹ này vào mắt. Kết quả bây giờ tu vi của đối phương lại vượt lên trước hắn, có thể tưởng tượng được sau khi bước ra ngoài, người đời sẽ nhìn hắn bằng ánh mắt như thế nào. Ngay cả nội bộ gia tộc e rằng cũng sẽ xuất hiện những tiếng xì xào bàn tán dị nghị.
—
Dị tượng tiêu tán, sau hồi náo nhiệt, Phong Kim Lâm vẫn ở trong động phủ củng cố tu vi, tạm thời chưa xuất quan.
Đám người vây xem lúc này mới hậu tri hậu giác nhận ra, một thịnh sự lớn như vậy mà cặp song nhi tử cùng song tế của Phong Kim Lâm lại không hề lộ diện.
“Ta đã nói hơn hai tháng qua Cao Dương quận thành thanh tịnh hơn hẳn. Ban đầu cứ ngỡ là do nhiều người tiến vào Huyền Nguyệt bí cảnh, giờ mới nhận ra còn có nguyên nhân là thiếu vắng cặp song nhi, song tế của Phong Kim Lâm nữa. Dạo gần đây hoàn toàn không thấy họ xuất đầu lộ diện nhỉ?”
“Đúng vậy, ngẫm lại thì đã một thời gian dài bọn họ không lộ mặt rồi. Chẳng lẽ bọn họ vẫn luôn ở trong nơi cư ngụ, nửa bước cũng không rời cửa? Sao bọn họ có thể ngồi yên một chỗ như vậy được?”
“Liệu có khả năng đã âm thầm rời đi rồi không? Giống như việc chẳng ai ngờ được Phong Kim Lâm lại bế quan ở đây vậy, biết đâu chừng hắn lo lắng cho an nguy của song nhi cùng tế tử nên đã lặng lẽ đưa người rời khỏi Cao Dương quận rồi, dù sao bọn họ cũng đã đắc tội với Ngô gia.”
Mọi người đoán già đoán non đủ điều, nhưng tuyệt nhiên không một ai gan to mật lớn dám đoán bọn họ đã tiến vào bí cảnh.
Đùa gì thế không biết, một phế tài cùng một phế nhân, nghĩ quẩn quá nên mới vào bí cảnh tìm đường chết sao? Hơn nữa lúc trước trong đội ngũ tiến vào bí cảnh cũng không hề thấy bóng dáng của hai người bọn họ, nếu không thì tin tức đã sớm truyền ra, trở thành một tin tức chấn động rồi.
—
Lúc này, trong số các tu giả đang chờ đợi ở lối ra của bí cảnh, vẫn còn không ít người bàn luận về Phong Kim Lâm cùng cặp song nhi tử song tế của hắn.
Đúng lúc đó, có người thình lình cười rộ lên: “Tạ đội trưởng của Phi Vũ dong binh đội sao giờ còn chưa tới đón người? Chẳng lẽ người của bọn họ đều đã gặp nạn ở bên trong rồi?”
Mọi người nhìn lại, ồ, hóa ra là kình địch của Tạ đội trưởng, người của một dong binh đoàn khác. Có người khuyên nhủ: “Vẫn còn chút thời gian, biết đâu đang trên đường tới rồi. Với tu vi Nguyên Đan cảnh của Tạ đội trưởng thì vẫn còn kịp.”
“Ha ha, nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến liền, Tạ đội trưởng tới rồi kìa. Các ngươi nhìn hai vị tu giả Nguyên Đan cảnh đang bay tới bên kia xem, một trong số đó chẳng phải chính là bản thân Tạ đội trưởng sao, còn vị kia là ai?”
Nguyên Đan cảnh đã có thể lăng không phi hành, đương nhiên nguyên lực cần tiêu hao sẽ lớn hơn so với việc mượn các công cụ di chuyển khác.
Ánh mắt của không ít người đổ dồn vào vị cường giả còn lại, có người kinh ngạc thốt lên: “Kia hình như chính là Phong Kim Lâm vừa mới tấn thăng ở Cao Dương quận!”
“Chính là hắn, ngày đó ta từng gặp hắn một lần trong hội trường đấu giá Kim Nguyên, khí độ hiên ngang khó mà quên được.”
“Nhưng mà, Phong Kim Lâm và Tạ đội trưởng cùng nhau đi tới đây làm gì?”
“Có lẽ là có mối quan hệ tốt với Tạ đội trưởng nên qua đây giúp Tạ đội trưởng một tay đón người chăng?”
Mọi người chỉ có thể đưa ra suy đoán như vậy, ngoài ra thực sự nghĩ không ra nguyên do nào khác.
Trong chớp mắt, hai người trên không trung đã phi thân tới nơi. Không ít tu giả vừa mới kháo nhau bàn tán liền lên tiếng chào hỏi Tạ đội trưởng và Phong Kim Lâm.
Cũng có người thẳng thắn hỏi Phong Kim Lâm vì cớ gì mà tới đây, Phong Kim Lâm cười đáp: “Ta đối với Huyền Nguyệt bí cảnh có vài phần hiếu kỳ, qua đây xem thử có thể thu mua được chút tài nguyên nào không, đúng lúc Tạ đội trưởng cũng muốn tới nên ta bèn đi cùng xem cho biết.”
Lý do này xem ra cũng vô cùng hợp tình hợp lý, chỉ có điều biểu cảm của bản thân Tạ đội trưởng lại có chút vi diệu. Hắn biết rõ Phong Kim Lâm vì không yên tâm về song nhi cùng song tế của mình nên mới dứt khoát đi cùng hắn.
Vạn nhất Phong Minh và Bạch Kiều Mặc bị bại lộ thân phận trong bí cảnh, vừa mới thoát ra ngoài chắc chắn sẽ bị người ta nhận ra ngay. Đến lúc đó nếu chỉ có một mình hắn thì muốn đón người an toàn trở về Cao Dương quận thành thực sự không phải chuyện dễ dàng.
Hiện tại vẫn chưa thấy người, tình hình thế nào còn chưa rõ ràng nên không thể nói cho mọi người biết chân tướng được.
—
Hai người tới đây mới được chừng hai khắc đồng hồ, phía trước liền xuất hiện một vòng xoáy năng lượng khổng lồ. Kế đó, từ trong vòng xoáy liên tục phun ra từng tu giả một, giống như bí cảnh đang bài trừ những vật ký sinh ra khỏi cơ thể vậy.
Mắt Phong Kim Lâm nhìn chằm chằm không chớp, sợ bỏ lỡ bóng dáng của song nhi cùng song tế nhà mình. Tạ đội trưởng cũng có chút căng thẳng, âm thầm chuẩn bị sẵn sàng cùng Phong Kim Lâm cướp người.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thì vô cùng bình thản chờ đợi khoảnh khắc bị tống ra khỏi bí cảnh. Bạch Kiều Mặc vẫn nắm chặt lấy cánh tay Phong Minh như trước, không để y rời khỏi tầm mắt của mình.
Hơn nữa ngay trước khoảnh khắc rời khỏi bí cảnh, hai người đã điều chỉnh lại diện mạo của mình, biến trở lại hình dáng lúc tiến vào bí cảnh để tránh xảy ra sai sót khi hội hợp với Tạ đội trưởng.
Giống hệt như tình cảnh lúc tiến vào bí cảnh, sau một hồi trời đất quay cuồng, Phong Minh lại rơi vào trạng thái rơi tự do. Y có chút hoảng hốt nhưng tình hình đã tốt hơn lúc vào rất nhiều, ít nhất là không còn thét chói tai lên nữa.
Bạch Kiều Mặc thì đảo mắt tìm kiếm bóng dáng của Tạ đội trưởng. Ánh mắt quét qua một lượt liền nhìn thấy có hai thân ảnh đang cùng nhau phi thân lao về phía bọn họ. Điều khiến hắn kinh hỷ là Phong bá phụ vậy mà cũng tới! Nhìn thấy ông ngự không phi hành tới đây, Bạch Kiều Mặc lập tức hiểu ra Phong bá phụ vừa mới tấn thăng Nguyên Đan cảnh.
“Nhìn xem ai tới kìa?” Bạch Kiều Mặc lên tiếng nhắc nhở Phong Minh nhìn qua.
Phong Minh định thần lại, ngước mắt nhìn lên, cái nhìn này khiến y suýt chút nữa thì reo hò thành tiếng.
Là cha y! May mà y còn nhớ rõ thân phận hiện tại của mình là một thành viên của Phi Vũ dong binh đội, không cần thiết phải bộc lộ thân phận vào lúc này, nếu không e rằng sẽ không thể yên ổn lên đường tới Tứ Hồng thư viện được.
Thế nhưng ý cười vui sướng trong ánh mắt y thì không cách nào che giấu được. Thật là tốt quá, cha y đã là Nguyên Đan cảnh rồi, chỗ dựa của y lại càng thêm vững chắc.
Phong Kim Lâm ra tay phóng ra một cây roi dài trực tiếp quấn lấy eo của hai người kéo về. Tạ đội trưởng ở giữa chừng chuyển hướng, đi đón người của mình vừa ra chậm một nhịp.
Nhìn thấy bốn người của Phi Vũ dong binh đội thế mà ai nấy đều bình an vô sự, gã tu giả vốn đối địch với Tạ đội trưởng ghen tị đến đỏ cả mắt. Hai người mà dong binh đoàn của bọn họ đưa vào, đến tận bây giờ mới chỉ có một người ra được. Hai người bọn họ vì ngoài ý muốn mà bị thất tán, một kẻ khác đến giờ vẫn bặt vô âm tín, e là lành ít dữ nhiều.
Kết cục quả thực đúng như vậy.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc vững vàng đáp xuống lưng con phi cầm do Tạ đội trưởng thả ra. Hắn đứng trên đầu phi cầm, chắp tay hướng mọi người cáo biệt: “Tạ mỗ xin phép đi trước một bước, các vị, ngày khác lại bàn chuyện tiếp.”
“Phong mỗ cáo từ.”
Tạ đội trưởng và Phong Kim Lâm một trước một sau, hộ tống bốn tu giả vừa bước ra khỏi bí cảnh trở về Cao Dương quận.
Các tu giả khác tổng thể đều cảm thấy có điều gì đó không đúng lắm. Mối quan hệ giữa hai vị này thực sự tốt đến mức Phong Kim Lâm phải ra sức che chở cho người của Phi Vũ dong binh đội như vậy sao? Không đúng, Phong Kim Lâm chẳng phải đã nói là muốn tới thu mua tài nguyên sao? Sao giờ lại phủi mông đi thẳng thế kia?
—
Phong Minh ngoảnh đầu nhìn lại một cái, vừa vặn chạm phải ánh mắt đang nhìn sang của Cung Ngọc Minh.
Người sau ném cho Phong Minh một cái nhìn đầy ẩn ý tỏ vẻ đã hiểu rõ ngọn ngành. Phong Minh vội vàng quay đầu đi, chỉ sợ bản thân sẽ bật cười thành tiếng.
Phong Cảnh Hoài cũng nhìn thấy cảnh này, tảng đá đè nặng trong lòng hoàn toàn được buông xuống.
Người của Cung gia và Phong gia đến đón bọn họ đều đang rôm rả kể cùng một chuyện, đó chính là việc Phong Kim Lâm tấn thăng.
“Thấy chưa, Phong Kim Lâm đã tấn thăng Nguyên Đan cảnh rồi, chẳng ai ngờ được tốc độ lại thần tốc đến vậy. Phong Kim Thái phen này chắc muối mặt rồi. Cơ mà Phong Kim Lâm và Tạ đội trưởng quan hệ tốt thật đấy nhỉ.”
Nghe thấy tiếng cảm thán của bọn họ, Cung Ngọc Minh và Phong Cảnh Hoài đều khẽ giật giật khóe miệng.
Quan hệ tốt thì đúng là tốt thật, tốt đến mức Tạ đội trưởng sẵn sàng ra mặt làm bình phong che mắt cho cặp song nhi song tế của Phong Kim Lâm. Thế nhưng Phong Kim Lâm có mặt ở đây tuyệt đối không phải vì mối quan hệ hữu hảo với Tạ đội trưởng, mà là chuyên trình tới đón song nhi cùng song tế của hắn.
Sau khi kinh ngạc qua sự xuất hiện của Phong Kim Lâm, các tu giả rời khỏi bí cảnh liền vội vàng đem tình hình bên trong mật cảnh kể lại cho gia tộc, mà chuyện trọng đại nhất chính là về một cặp huynh đệ Văn – Võ.
Tạ đội trưởng và Phong Kim Lâm vừa mới đi trước một bước liền nghe thấy những tiếng kinh hô thất thanh truyền đến từ phía sau.
Tạ đội trưởng ngoảnh đầu nhìn lại: “Phía sau có chuyện gì xảy ra trong bí cảnh sao?”
“Đội trưởng! Đội trưởng! Trong bí cảnh xảy ra đại sự rồi! Xuất hiện một cặp huynh đệ Văn – Võ, vơ vét được hàng ngàn vạn nguyên tinh, còn mang ra được một cây linh thảo lục phẩm nữa!”
—