Chương 784: Nghịch chuyển cục diện
Như đệ tử Thiên Cơ Đường dự liệu, thanh âm của hắn đem ánh mắt của trận pháp sư bốn phía đều hấp dẫn tới.
Đoạn đối thoại vừa rồi, trận pháp sư nào đứng gần cũng có nghe thấy, thế là thấp giọng kể lại lời đối thoại cho những người khác.
Rất nhanh, rất nhiều trận pháp sư đều biết nguyên nhân đệ tử Thiên Cơ Đường động khí như vậy.
Có trận pháp sư nhìn nhìn hình ảnh thủy kính phía trên, nghi hoặc nói: “Thực sự xuất sai rồi?”
Cũng có kẻ trước đó nhờ điểm bình mà thu hoạch được không ít nhân khí cười lạnh nói: “Bọn họ tưởng Đoạn đại sư và Chúc đại sư là ai? Há lại thứ hạng vô tri cuồng vọng có thể dễ dàng nhìn thấu được. Xuất sai? Bản đại sư chẳng nhìn ra là sai ở chỗ nào hết.”
Ngay đến hắn còn không nhìn ra, mấy kẻ diện mạo xa lạ ngồi bên kia, sao có thể nhìn ra được?
Hắn lại bổ sung: “Chẳng qua là chỉ trò hề mua vui lố bịch, muốn hấp dẫn ánh mắt của chư vị đạo hữu thôi.”
Từ Chân Vũ không muốn tranh cãi với đám đệ tử Thiên Cơ Đường này, Bạch Kiều Mặc thì mang theo thần sắc chờ xem kịch vui.
Có xuất sai hay không, đợi đến khi Đoạn Ngôn Cơ hết đường xoay xở, toàn bộ người trong Hoàng Sa Cốc đều sẽ từ hình ảnh thủy kính mà thấy được, cho nên tranh đua miệng lưỡi lúc này chẳng có tác dụng gì.
Nhưng Phong Minh thì không được, dám trào phúng Bạch đại ca của hắn? Còn có cái tên trận pháp sư tự mình mới muốn hấp dẫn ánh mắt kia, lại dám nói Bạch đại ca hắn mua vui lố bịch?
Đánh chết hắn!
Phong Minh cười khẩy ra tiếng: “Gấp gáp không chờ nổi như vậy làm gì? Có sai hay không, chờ xem tiếp là biết, còn Đoạn sư huynh của ngươi thiên tư gì chứ? Có thể sánh với Từ Chân Vũ đại sư trăm năm trước không?”
Bản thân Từ Chân Vũ ngượng ngùng gãi gãi mặt, vị đạo hữu này nói chuyện thẳng thắn quá.
Tên đệ tử Thiên Cơ Đường kia giận dữ: “Ngươi lại là ai?”
Phong Minh ưỡn ngực nói: “Đi không đổi danh, ngồi không đổi tính, Hư Không Điện Chu Hưng Kiệt là đây.”
Hai huynh đệ Trần gia suýt chút nữa bị sặc nước miếng, Phong Minh cứ thế trắng trợn báo ra cái tên mạo danh.
Không biết Chu Hưng Kiệt thực sự có ngày trở về hay không, nếu bọn họ có thể còn sống quay về Hư Không Điện, đối mặt với trường hợp như hôm nay thế nào đây?
Ánh mắt tu giả bốn phía lập tức biến đổi, thì ra lại là đệ tử của Hư Không Điện, vậy cũng không phải là hạng đệ tử Thiên Cơ Đường tầm thường có thể quát tháo được rồi.
Đã thấy tên đệ tử Thiên Cơ Đường vừa rồi chất vấn đầy giận dữ kia, sắc mặt cũng đỏ bừng lên, là do uất ức mà ra.
Thiên Cơ Đường tuy lấy trận pháp làm sở trường, thế nhưng luận về thực lực tổng hợp chân chính, thì đương nhiên không thể chống lại đại thế lực cấp cao nhất như Hư Không Điện.
Trận pháp lợi hại hơn nữa thì có ích gì? Hư Không Điện đó là có cường giả Tạo Hóa Cảnh đỉnh phong đó, chỉ cần một người xuất thủ, liền có thể đem toàn bộ Thiên Cơ Đường hủy diệt mất.
Thấy dáng vẻ uất ức này của hắn, Phong Minh cười ha hả, không ngờ có một ngày hắn còn có thể mượn danh Hư Không Điện để cậy thế làm càn một phen.
Tên đệ tử kia chỉ có thể uất ức thốt ra một câu: “Thì ra là sư huynh của Hư Không Điện ạ.”
Ngoài mặt phục mềm, trong lòng vẫn rất không phục, thì là đệ tử Hư Không Điện thì sao chứ.
Luận về trận pháp, đệ tử Hư Không Điện còn kém xa đệ tử Thiên Cơ Đường bọn họ.
Trong lòng hắn hung hăng chửi rủa, đợi Đoạn sư huynh phá trận xong đi ra, xem tên này sẽ lộ ra biểu tình gì.
Thế nhưng ngay lúc này, có trận pháp sư kinh hô ra tiếng: “Sao lại thế này? Hình ảnh thủy kính thay đổi rồi, Đoạn đại sư đây là rơi vào chỗ nào vậy?”
“Đây không phải là cảnh tượng trận pháp mà thủy kính vừa chiếu ra, rốt cuộc là sao? Trước đó rõ ràng hết sức thuận lợi.”
“A, chẳng lẽ thực sự bị hai người kia đoán trúng rồi? Đoạn đại sư trong quá trình giải trận đã xuất sai?”
“Không thể nào!” Đệ tử Thiên Cơ Đường lớn tiếng biện bác.
Phong Minh lúc này the thé giọng nói: “Sai chính là sai, chết không nhận thì tính là cái gì, không thấy bản thân Đoạn Ngôn Cơ cũng lộ vẻ mờ mịt rồi sao? Rõ ràng diễn biến này không nằm trong dự liệu của hắn chứ còn gì.”
Đệ tử Thiên Cơ Đường suýt chút nữa hộc máu.
Bạch Kiều Mặc mỉm cười.
Từ Chân Vũ… cảm thấy có chút sảng khoái.
Hai huynh đệ Trần gia đều đang nhịn cười, cái miệng này của Phong Minh ấy à, đúng là chọc tức người khác không đền mạng.
Vị trận pháp sư trước đó đứng về phía Đoạn Ngôn Cơ, cũng lộ ra vẻ mặt mờ mịt, rốt cuộc là thế nào? Bọn họ hận không thể theo Đoạn Ngôn Cơ cùng chui vào trong trận pháp xem cho rõ ngọn ngành.
Bất quá Đoạn Ngôn Cơ dù sao cũng là bát phẩm trận pháp đại sư, cũng đã trải qua không ít sóng to gió lớn, đối diện với biến đổi của cảnh tượng và sự thay đổi của trận pháp, hắn rất nhanh lại trấn định lại, vận dụng sở học của mình bắt đầu thăm dò trận pháp một lần nữa.
Có trận pháp sư rất hứng thú chạy tới bên này chỗ Bạch Kiều Mặc và Từ Chân Vũ, muốn cùng bọn họ giao lưu, vì sao hai người lại có thể sớm phát hiện Đoạn Ngôn Cơ xuất sai, bọn họ cũng không nhìn ra được.
“Nhị vị đạo hữu, xưng hô thế nào?”
Bạch Kiều Mặc: “Ta họ Thái.”
Từ Chân Vũ: “Ta họ Dư.”
“Thì ra là Thái đạo hữu và Dư đạo hữu, không biết nhị vị làm sao phát hiện ra Đoạn đại sư đã xuất sai vậy.”
Từ Chân Vũ không muốn nhanh chóng bại lộ thân phận của mình như vậy, bởi thế đổi cho mình một cái họ khác.
Kẻ thường xuyên khoác mã giáp như Phong Minh vừa nghe liền hiểu, hắn đây là lấy một nửa họ của mình ra dùng. (Từ-徐, Dư-余)
Bất quá khi cùng người khác giao lưu trận pháp, Từ Chân Vũ không hề mập mờ chút nào, cũng nhìn ra được đối phương là thành tâm đến giao lưu, bởi vậy liền cùng đối phương tham thảo lên.
Không bao lâu, bên cạnh Bạch Kiều Mặc và Từ Chân Vũ tụ tập một đám trận pháp sư, trong đó có một bộ phận, là những người trước đó cùng Chúc Văn Viễn đến Hoàng Sa Cốc.
Lúc bọn họ giao lưu, những đệ tử Thiên Cơ Đường kia cũng vểnh tai lên muốn nghe cho rõ ràng, bọn họ cũng muốn biết vấn đề của Đoạn Ngôn Cơ nằm ở chỗ nào.
Một trận pháp sư kinh hô nói: “Cho nên quả nhiên là Đoạn đại sư đã đi sai một bước, dẫn đến cả tòa trận pháp biến động? Vậy chẳng phải Đoạn đại sư lại phải làm lại từ đầu rồi sao?”
Từ Chân Vũ gật đầu nói: “Chính là như thế, có lẽ tòa trận pháp này còn có công năng tự mình phục hồi.”
Lại có kẻ kêu lên: “Vậy chẳng phải nói công sức phân giải trước đó đều uổng phí hết rồi sao?”
Bạch Kiều Mặc nói: “Vậy thì không biết rồi, thủy kính cũng chưa thể đem toàn bộ cảnh tượng bên trong trận pháp hiển lộ ra hết.”
Đúng vậy, hình ảnh mà thủy kính chiếu ra, là lấy người trong trận pháp làm chủ, phóng xạ ra bốn phía hữu hạn xung quanh hắn, chứ không thể nhiếp thủ được hết thảy các cảnh tượng.
Chúng nhân nhìn xem hai mặt thủy kính phía trên, giờ cũng không tiện nói Đoạn Ngôn Cơ có chiếm được tiên cơ hay không nữa, hắn hiện tại cũng phải làm lại từ đầu để giải trận, vậy thì so với Chúc Văn Viễn có ưu thế gì nữa đâu?
Có trận pháp sư lộ vẻ kính phục với Chúc Văn Viễn, không hổ là đệ tử được Thường đại sư coi trọng nhất, trong tình thế trước đó ở vào hạ phong, vẫn có thể dựa vào thực lực của bản thân nghịch chuyển cục diện.
Chúc Văn Viễn đang ở trong trận cũng không biết tình hình bên ngoài, hắn lúc này cũng ném trận pháp mình bố trí ra sau đầu rồi, một lòng một dạ nghiên cứu trận pháp nơi mình đang ở.
Hắn cùng Đoạn Ngôn Cơ đi theo lộ tuyến hoàn toàn khác biệt, hắn muốn trước tiên tìm hiểu toàn thể trận pháp, rồi mới mưu đồ sách lược phá trận.
Bởi thế tốc độ ban đầu rất chậm, thỉnh thoảng đánh ra từng cái pháp quyết dò xét, còn vận dụng cả la bàn của mình.
Dần dần, càng ngày càng nhiều trận pháp ánh chiếu vào trong óc hắn.
Cuộc luận bàn của hai vị trận pháp đại sư tựa hồ tiến vào trạng thái giằng co, có tu giả rảnh rỗi nhàm chán, dứt khoát mở bàn đặt cược, cược xem ai trong hai vị này có thể từ trong trận ra trước.
Nếu không phải vì một phen biến cố trước đó, có lẽ tất cả mọi người đều sẽ đặt lên đầu Đoạn Ngôn Cơ, ưu thế dẫn trước của hắn quá mạnh, hắn không thắng thì ai thắng?
Nhưng hiện tại có một bộ phận tu giả đảo qua rồi, đem tiền đặt vào bên Chúc Văn Viễn.
Việc này khiến đệ tử Thiên Cơ Đường tức điên, bất quá bọn họ vẫn chống đỡ đến cùng: “Đoạn sư huynh chỉ là tạm thời gặp phải phiền toái thôi, không có trận pháp bát cấp nào có thể làm khó được Đoạn sư huynh.”
“Đúng vậy, Đoạn sư huynh chính là trận pháp sư có thiên phú nhất Thiên Cơ Đường chúng ta.”
Phong Minh ở bên cạnh bỗng nhiên chen vào một câu: “Thế Từ Chân Vũ đại sư thì sao? Đó cũng là Từ sư huynh của các ngươi đi.”
“Ngươi…” Đệ tử Thiên Cơ Đường trợn mắt giận dữ nhìn tên hỗn trướng này, nếu hắn không phải đệ tử Hư Không Điện, bọn họ đã sớm nhào qua đánh nhau với hắn rồi, “Từ sư huynh mất tích tung tích không rõ rồi.”
Ý tức là, chờ Từ sư huynh có vận khí trở về rồi nói sau đi.
Phong Minh càng không buông tha bọn họ: “Chỉ là tung tích không rõ thôi, lại không có vẫn lạc, đây không phải là tin tức do chính Thiên Cơ Đường các ngươi thả ra sao, chỉ cần người còn sống, thì sẽ có ngày trở về thôi, các ngươi nói có phải không? Đều là sư huynh, không thể bên trọng bên khinh được.”
Đệ tử Thiên Cơ Đường âm thầm thổ huyết.
Phong Minh lại nhắc tới Từ Chân Vũ, ngay cả những tu giả được trận pháp sư dẫn vào cũng bàn luận về người này.
Qua phổ cập của các trận pháp sư khác, thế là bọn họ cũng biết Thiên Cơ Đường từng có qua một vị trận pháp đại sư thiên phú cực cao như vậy, chỉ là không may bị vây ở nơi nào đó không thể thoát thân, dẫn đến mất tích gần trăm năm thời gian rồi.
Cảnh tượng nghị luận về Từ Chân Vũ như vậy, cũng không phải là điều đám đệ tử Thiên Cơ Đường kia muốn thấy.
Đáng tiếc đệ tử Thiên Cơ Đường tiến vào lần này số lượng cũng không nhiều lắm, bọn họ không có ưu thế về số người, đối với cục diện này cũng không thể ngăn cản.
Chúng nhân chú ý tới, Đoạn Ngôn Cơ sau một hồi thăm dò lại đầu nhập vào quá trình giải trận, thế nhưng Từ Chân Vũ và Bạch Kiều Mặc vẫn khẳng định, hắn vẫn đang đi trên con đường sai lầm.
Đệ tử Thiên Cơ Đường rất muốn phản bác, nhưng lại lo lắng sẽ như lần trước nói sai lời, bị Phong Minh cười nhạo.
Thế nhưng tình huống quả thực bị hai người Từ, Bạch nói trúng, cảnh tượng xung quanh người Đoạn Ngôn Cơ lại lần nữa biến đổi, trên mặt Đoạn Ngôn Cơ lộ ra vẻ mờ mịt trong chốc lát, sau đó biểu tình liền có chút không ổn, trên trán cũng có chút mồ hôi mỏng rịn ra.
Hắn cũng là trận pháp sư, đến lúc này còn không biết vấn đề nằm ở chỗ nào nữa sao.
Hắn đã quá coi thường tòa trận pháp này, dẫn đến bây giờ chịu thiệt, vội vàng bên trong xuất sai, sai chồng thêm sai, dẫn đến tòa đại trận này dấy lên liên tỏa biến hóa, đã cùng với đại trận lúc hắn mới vào không quá giống nhau nữa.
Hắn nỗ lực bình phục tâm cảnh của mình, cho dù trận pháp này có thêm biến hóa đi nữa, hắn cũng có thể giải khai.
Hắn chính là trận pháp sư xuất sắc nhất Thiên Cơ Đường, tương lai sẽ trở thành cửu phẩm trận pháp đại sư.
Sau một phen động viên như vậy, Đoạn Ngôn Cơ lại lần nữa đầu nhập vào thăm dò và phân tích trận pháp.
Các trận pháp sư trong Hoàng Sa Cốc nhìn nhau, ai cũng không ngờ, Đoạn Ngôn Cơ lại liên tiếp hai lần xuất sai.
Bọn họ lại nhìn về phía Từ Chân Vũ và Bạch Kiều Mặc với ánh mắt càng thêm kính phục, hai vị này mới là trận pháp sư thâm tàng bất lộ, Đoạn Ngôn Cơ còn chưa đi tới bước cuối cùng, bọn họ đã sớm nhìn ra được rồi.
“Nhìn kìa, Chúc đại sư hình như tăng tốc độ rồi, có phải đã phát hiện ra mấu chốt phá trận rồi không?”
“Dư đại sư, Thái đại sư, nhị vị thấy sao về con đường phá trận của Chúc đại sư?”
Từ Chân Vũ nói: “Chúc đại sư xưa nay rất trầm ổn, hắn lúc này động thủ, nghĩ đến là đã nắm chắc lắm rồi đi.”
Bạch Kiều Mặc trực tiếp nói: “Chúc đại sư rất nhanh sẽ có thể phá trận mà ra.”
“Điều này không thể nào!” Lại là đệ tử Thiên Cơ Đường kêu lên tiếng.
—