← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 783: Cơ hội và sai lầm

21 min read 30.08.2026

 

Bạch Kiều Mặc và Từ Chân Vũ đắm chìm trong trận pháp, Phong Minh cùng hai huynh đệ Trần gia thì xem đến ngẩn ngơ.

Trần Nghiễn Nam kinh ngạc thốt lên: “Từ đại sư lại thực sự hoàn toàn tỉnh táo rồi, vừa tỉnh táo đã lại mê mẩn trong trận pháp, đổi lại là ta thì không làm nổi, Từ đại sư quả không hổ là Từ đại sư.”

Trần Nghiễn Thanh cũng lộ vẻ mặt đầy kính phục.

Người thường vừa thoát khỏi hiểm cảnh, tâm trạng rất khó bình tĩnh lại để dồn sức vào một việc khác.

Từ Chân Vũ, một thiên tài trận pháp sư như vậy, lại bị vây trong tòa sát trận kia, rõ ràng là do tiểu nhân ám toán.

Nếu không, với trình độ trận pháp của hắn, sao có thể suốt gần trăm năm không thoát ra được, còn phải cần người ngoài đến giải cứu.

Vậy mà trên người Từ Chân Vũ vừa thoát khốn, chẳng thấy chút lệ khí nào, đối với trận pháp chi thuật vẫn yêu say đắm như thế, điểm này có thể sánh ngang với Chúc Văn Viễn đại sư.

Phong Minh cũng kính phục hạng người như vậy, đây hoàn toàn chính là mẫu kỹ thuật viên đầy cố chấp: “Cho nên Từ đại sư mới là Từ đại sư, cái loại như Đoạn Ngôn Cơ, sao xứng nhắc chung một câu với Từ đại sư, chỉ bằng hắn cũng muốn giẫm lên danh tiếng Từ đại sư mà thượng vị sao?”

Lời này hai huynh đệ Trần gia đều hết sức tán đồng, chỉ vừa chạm mặt một cái, hai bên đã cao thấp phân minh.

Trên người Từ Chân Vũ và Chúc Văn Viễn, đều có một loại đặc chất tên là “thuần túy”.

Không ít luyện dược sư mà Phong Minh kết giao trên người cũng có loại đặc chất này, ví như sư phụ hắn, còn có Củng Khiên, vị độc dược sư kia.

Bên ngoài, trong Hoàng Sa Cốc tụ tập ngày càng nhiều trận pháp sư cùng tu giả, phảng phất như trận pháp sư cao giai đều đã đến nơi đây, dù sao Đoạn Ngôn Cơ và Chúc Văn Viễn, danh tiếng bên ngoài đều không nhỏ.

Không ít trận pháp sư có chút tiếc nuối, nếu trong số trận pháp sư đang luận bàn tại Hoàng Sa Cốc này được thêm vào một người nữa, thì càng thêm hoàn mỹ rồi.

Người thêm vào đó, khỏi phải nói chính là Bạch Kiều Mặc, kẻ danh tiếng vang xa nhưng rất khó gặp được bản nhân, ba người đều là bát phẩm trận pháp sư.

Không ít trận pháp sư cho rằng, phía dưới cửu phẩm trận pháp đại sư, cuộc so tài giữa ba người này có thể nói là cấp bậc cao nhất rồi.

Đoạn Ngôn Cơ đã sớm hoàn công, Chúc Văn Viễn vẫn đang trong lúc thi triển, bởi vậy lúc này Đoạn Ngôn Cơ đang đứng ngay trước đại trận chưa hoàn thành của Chúc Văn Viễn, hắn đã bắt đầu nghiên cứu trận pháp do Chúc Văn Viễn bày bố.

Sẽ có người nói Đoạn Ngôn Cơ thắng không vẻ vang sao? Nhưng hắn vốn hành sự trong phạm vi quy tắc.

Ai bảo hắn là kẻ đầu tiên hoàn thành trận pháp, hắn đã ở vào thế dẫn trước.

“Có ai biết Đoạn đại sư đã bố trí loại trận pháp gì không?”

“Ta thì có nghe được chút thuyết pháp truyền ra từ bên trong Thiên Cơ Đường, thời gian gần đây Đoạn Ngôn Cơ đối với thượng cổ tàn trận nghiên cứu khá sâu, có lẽ tòa đại trận hắn bố trí lần này, đã mượn ý dung hợp thượng cổ tàn trận.”

Học được trong tay thì chính là bản sự của mình, mặc kệ là từ thượng cổ tới, hay là từ nơi khác tới.

Có thể đem thượng cổ tàn trận sửa chữa lại, đó càng là một loại năng lực.

“Chúc đại sư đáng tiếc rồi, nghe nói Chúc đại sư trên đường tới đây bị trì hoãn chút thời gian, Chúc đại sư vòng đường đi tới tòa liên hoàn trận pháp do Từ đại sư bố trí, bất quá Chúc đại sư không hổ là Chúc đại sư, xông qua tòa liên hoàn trận pháp đó, đến Hoàng Sa Cốc vẫn còn sớm hơn cả chúng ta.”

“Liên hoàn trận pháp của Từ đại sư? Từ Chân Vũ đại sư?”

“Phải, chính là vị Từ đại sư này, sư huynh của Đoạn Ngôn Cơ đại sư bên Thiên Cơ Đường, đáng tiếc đã mất tích gần trăm năm nay rồi, hiện giờ chỉ có thể từ tòa liên hoàn trận pháp kia mà nhìn ra một góc trận thuật cao siêu của Từ đại sư thôi.”

“Thiên Cơ Đường lại không một ai biết tung tích của Từ đại sư sao? Từ đại sư trước khi mất tích không phải là đệ tử có thiên phú nhất Thiên Cơ Đường ư? Tại sao lại không coi trọng như thế?”

Giờ ngoảnh đầu nghĩ lại, biểu hiện của Thiên Cơ Đường đúng là chẳng coi trọng chút nào.

Đổi lại tông môn thế lực khác, có đệ tử thiên phú như vậy, một khi mất tích không thấy, vậy khẳng định sẽ rầm rộ tìm kiếm.

Có kẻ lẩm bẩm: “Có lẽ là có đệ tử như Đoạn Ngôn Cơ rồi, tầm quan trọng của Từ đại sư cũng không còn lớn như trước nữa đi.”

“Hừ, đó là Thiên Cơ Đường nhân tài đông đúc mới không coi trọng như thế thôi, đổi lại thế lực khác, chỉ sợ phiền muộn đệ tử thiên tài quá ít, chỗ nào lại chê nhiều cho được?”

Những trận pháp sư này cứ thế trực tiếp đứng đó nghị luận ầm ĩ, thanh âm tự nhiên lọt vào tai đệ tử Thiên Cơ Đường.

Có chút đệ tử nghe mà khó chịu, hôm nay rõ ràng là cuộc luận bàn giữa Đoạn sư huynh bọn họ và Chúc Văn Viễn, đám gia hỏa này nhắc đi nhắc lại một kẻ đã sớm mất tích làm gì?

Còn có chút đệ tử đã sớm quên mất nhân vật này rồi: “Từ Chân Vũ Từ sư huynh? Hắn còn sống sao?”

“Suỵt, cao tầng nói qua rồi, hồn bài của Từ sư huynh vẫn còn tốt đó, ai biết Từ sư huynh tự mình chạy đi nơi hiểm địa nào, một lần vây khốn đã gần trăm năm, Từ sư huynh tự mình lại không để lại lời gì, bảo Thiên Cơ Đường cứu thế nào đây?”

Dù sao thì cũng là lỗi của bản thân Từ Chân Vũ, liên quan gì đến Thiên Cơ Đường bọn họ?

Còn cái liên hoàn trận pháp kia thì có gì ghê gớm, theo bọn họ biết, liên hoàn trận pháp đó sớm đã bị Đoạn sư huynh nghiên cứu thấu triệt rồi.

“Sao còn một bộ phận đệ tử đến giờ vẫn chưa xuất hiện? Người cũng không liên lạc được?”

Chuyện này lộ vẻ cổ quái, bọn họ lúc tiến vào trận pháp lâm đều đi đường quen thuộc, trận pháp trên con đường này sớm đã nắm rõ, sao lại xảy ra chuyện lạc đường mắc kẹt trong trận pháp?

Nhưng trước mắt cũng không lo nổi nữa, đợi luận bàn kết thúc rồi tìm kiếm sau vậy.

Trong lúc mọi người chờ đợi, trận pháp của Chúc Văn Viễn rốt cục bố thành, người từ trong trận bước ra.

Bản thân hắn rất thỏa mãn, có thể trên cơ sở vốn có mà có đề thăng, đối với hắn mà nói đã là một việc đáng mừng.

Ngay cả việc nhìn thấy Đoạn Ngôn Cơ đứng ngay trong trận pháp của mình, đối với hắn cũng không phải là chuyện khó tiếp nhận đến thế nữa.

Đoạn Ngôn Cơ nhếch khóe miệng: “Chúc đại sư đã hoàn công rồi sao?”

Chúc Văn Viễn: “May mắn hoàn thành, thua kém Đoạn đại sư nhiều lắm.”

Đoạn Ngôn Cơ: “Nào có, Chúc đại sư danh tiếng vang dội, không nên quá khiêm nhường.”

Chúc Văn Viễn trong lòng cười khẩy, đây nào phải là nâng hắn, rõ ràng là giẫm hắn để nâng cao bản thân mình.

Chúc Văn Viễn nói: “Vậy Chúc mỗ xin tới lĩnh giáo trận pháp của Đoạn đại sư.”

Đoạn Ngôn Cơ: “Mời.”

Chúc Văn Viễn sải bước đi về phía trận pháp do Đoạn Ngôn Cơ bày bố, trực tiếp tiến vào trong trận, thân ảnh biến mất.

Bất quá lúc này trên không Hoàng Sa Cốc xuất hiện một mặt thủy kính, chiếu thân ảnh vừa biến mất trong trận vào trong thủy kính, có thể thấy rõ ràng người trong thủy kính đang làm những gì.

Đoạn Ngôn Cơ ngẩng đầu liếc nhìn thân ảnh trong thủy kính kia, trong mắt tràn đầy ý cười, cũng nhấc chân bước ra khỏi trận pháp Chúc Văn Viễn vừa mới bố thành.

Không bao lâu, trên không Hoàng Sa Cốc lại thêm một mặt thủy kính, chiếu ra chính là tình hình của Đoạn Ngôn Cơ bên trong trận.

“Tới rồi, tới rồi, thủy kính tới rồi, lần này có thể đem tình hình phá trận của hai vị đại sư thấy rõ rành rành rồi.”

“Nhìn kìa, Đoạn đại sư đã động thủ rồi, thời gian vừa rồi ở ngoài quan sát trận pháp, đã đủ để Đoạn đại sư có chút hiểu biết về tòa trận pháp này đi.”

“Đúng vậy, Chúc đại sư còn chưa động thủ kìa, đối với trận pháp còn lạ lẫm lắm, trước tiên phải dò xét xem đó là trận pháp gì đã.”

Trong hình ảnh thủy kính, quả nhiên Chúc Văn Viễn đánh ra từng cái pháp quyết dò xét trận pháp, từ những biến hóa của trận pháp do pháp quyết dẫn động, để đưa ra phán đoán.

Tương phản, bên phía Đoạn Ngôn Cơ, thì đã nhanh chóng giải quyết xong một cái tử trận, bước dài tiến lên trước một bước, đang phân giải tử trận tiếp theo, bộ dạng thành thạo trong lòng, động tác không mang một tia đình trệ nào.

Mất tiên cơ thì điểm bất lợi chính là đây, trong mắt đám đông trận pháp sư, trình độ trận pháp của Chúc Văn Viễn chưa chắc đã thấp hơn Đoạn Ngôn Cơ, nhưng trong lần luận bàn này, Chúc Văn Viễn đã rơi vào thế hạ phong rồi.

Những trận pháp sư này cũng tụ lại một chỗ, không chớp mắt nhìn thủy kính phía trên, dựa vào biểu hiện của trận pháp sư trong trận, cùng hình ảnh mà thủy kính có thể phản hồi ra, suy đoán tình hình bản thân trận pháp, cùng thủ pháp phá giải trận.

Khi xem đến hứng khởi, đám trận pháp sư còn kịch liệt tranh luận với nhau.

Lúc Phong Minh, Bạch Kiều Mặc một đoàn người từ trong trận bước ra, thấy chính là cảnh tượng náo nhiệt như vậy.

Phong Minh ngẩng đầu nhìn: “Nha, còn có thủy kính chiếu hình ảnh ra nữa à, bất quá như vậy mới càng có ý tứ.”

Bằng không trận pháp sư ở trong trận phá trận, người bên ngoài cái gì cũng không thấy, chỉ có thể từ thời gian bọn họ xuất trận để phán đoán ai trình độ cao hơn.

Có thủy kính chiếu hình này, biểu hiện của trận pháp sư trong trận liền bị mọi người thu hết vào đáy mắt, ai cao ai thấp càng rành mạch hơn.

Trần Nghiễn Nam chỉ vào thủy kính bên Đoạn Ngôn Cơ nói: “Xem ra tên này cũng không phải chỉ toàn hư danh, tốc độ thôi tiến này nhanh thật đấy.”

Đúng là vậy, từ hình ảnh thủy kính mà xem, Đoạn Ngôn Cơ có thể nói là một đường như chẻ tre, so với hắn, tốc độ của Chúc Văn Viễn thì chậm hơn nhiều.

Mấy người tìm một khoảng đất trống, lấy bồ đoàn ra ngồi xếp bằng tại chỗ quan khán.

Từ Chân Vũ mang một khuôn mặt bình thường, cũng xem rất chăm chú.

Bất quá khi nhìn thấy thân ảnh của Đoạn Ngôn Cơ trong thủy kính chiếu ra, trong mắt Từ Chân Vũ xẹt qua một tia ám sắc, nhưng rất nhanh liền đem sự chuyên chú đặt lên trận pháp.

Trong số trận pháp sư đang xem, cũng có người thỉnh thoảng lớn tiếng điểm bình một phen, những lời điểm bình như vậy cũng giành được không ít tiếng vỗ tay.

Có thể nhìn ra thứ mà trận pháp sư khác không nhìn ra, đó chính là chỗ lợi hại của người này rồi, có thể thu hoạch được chút danh tiếng.

Từ Chân Vũ quan tâm đến cả hai mặt thủy kính, lúc này bỗng nhiên lên tiếng: “Sai rồi, bước này đi sai rồi, tòa trận pháp mà Chúc đại sư bày bố này có chút quen mắt.”

Trần Nghiễn Nam kinh ngạc hỏi: “Ai sai?”

Bạch Kiều Mặc thản nhiên đáp: “Đoạn đại sư xuất sai.”

Phong Minh và Trần Nghiễn Thanh nghe vậy đều nhướng mày, cái tên ngạo khí mười phần này lại xuất sai ư?

Phải biết rằng khi phá trận, một bước sai, khả năng dẫn đến từng bước đều sai.

Cho nên tốc độ phía trước nhanh thì có ích gì, phá trận chuyện này xét về mặt tổng thể.

Nếu trong thời gian ngắn có thể nắm giữ toàn bộ chỉnh thể trận pháp, vậy phá trận cũng chỉ là vấn đề trong chốc lát mà thôi.

Phong Minh kỳ thực cũng nhìn ra rồi, tên Đoạn Ngôn Cơ này cầu chính là tốc độ, vào trận liền nóng lòng không chờ nổi phá giải trận pháp, nhưng hắn ra tay chỉ là cục bộ và điểm, mà chưa thể thấy hết toàn bộ và diện.

Trái lại, Chúc Văn Viễn bên kia thì cẩn thận hơn nhiều, theo Phong Minh thấy, Chúc Văn Viễn là muốn nắm vững tình hình tổng thể của đại trận trước, rồi mới tìm kiếm phương pháp phá trận.

Phong Minh hỏi Từ Chân Vũ: “Trận pháp của Chúc đại sư sao lại quen mắt thế?”

Từ Chân Vũ mím môi, ngại không tiện nói ra, nếu không sẽ có hiềm nghi tự khoe.

Bạch Kiều Mặc thì không có cố kỵ này, cười nói: “Trong trận pháp của Chúc đại sư, đã vận dụng một vài linh cảm thu được từ tòa liên hoàn sáo trận của Từ đại sư, tuy lần này bố trí không phải là liên hoàn sáo trận, nhưng trong trận cũng là một vòng khóa một vòng, một khi chỗ nào xuất sai lầm, ảnh hưởng sẽ là đến toàn bộ chỉnh thể.”

Lúc này bên cạnh lại có tên đệ tử Thiên Cơ Đường quát lớn: “Lũ nhãi ranh không biết trời cao đất rộng từ đâu tới, dám nói Đoạn sư huynh ta xuất sai? Đoạn sư huynh ta thiên tư như thế, sao có thể xuất sai?”

Thanh âm này rất vang, bởi vì tên đệ tử Thiên Cơ Đường kia rất phẫn nộ, lại dám nói Đoạn sư huynh của Thiên Cơ Đường bọn họ xuất sai, há có thể dung thứ, chính là muốn đem hai kẻ ngôn cuồng này công khai ra trước mọi người, chịu quần chúng phê phán.