← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 781: Chốn Về Của Rác Rưởi

21 min read 30.08.2026

 

Trận Pháp Lâm chiếm diện tích vô cùng rộng lớn. Bộ liên hoàn trận do Từ Chân Vũ bố trí chỉ là một trong vô số đại trận nơi đây, tuyệt nhiên không phải con đường duy nhất mà các tu sĩ bắt buộc phải đi qua.

Danh tiếng của bộ liên hoàn trận ấy vô cùng vang dội. Tuy đều là thất phẩm đại trận, nhưng dẫu cho Bát phẩm Trận Pháp Đại Sư dấn thân vào, chưa chắc đã có thể thong dong lui ra.

Bởi vậy, một số trận pháp sư đi vào Trận Pháp Lâm lần này nhằm tranh thủ thời gian đã cố ý né tránh khu vực liên hoàn trận, chẳng hề muốn thâm nhập vào trong.

Hiện giờ thấy Chúc Văn Viễn thuận lợi phá trận bước ra, ai nấy đều lộ vẻ kính phục nhìn hắn.

Không hổ là đệ tử của Thường đại sư, tự mình cũng đã vang danh một phương, nền tảng trận pháp này quả nhiên thâm hậu.

Thấy hắn nhắc tới Từ Chân Vũ, đám đông cũng không khỏi hoài niệm về vị thiên tài trận pháp xán lạn khi xưa.

“Thật đáng tiếc! Chẳng biết Từ đại sư rốt cuộc đã đi đâu, bị mắc kẹt nơi nào. Dẫu nói trăm năm đối với tu sĩ chúng ta không tính là dài, nhưng ngần ấy năm trôi qua, vô số tu sĩ bên ngoài đã chẳng còn nhớ rõ vị thiên tài từng làm chấn động thế gian kia nữa. Giá như Từ đại sư vẫn còn ở Thiên Cơ Đường, thì Thiên Cơ Đường đâu đến mức…”

Vị trận pháp sư nọ ngập ngừng dừng lại, nhưng người nghe đều hiểu rõ ẩn ý trong lời nói đó — chẳng phải là Thiên Cơ Đường đang ngày một đi xuống hay sao?

Chẳng riêng gì số ít, mà rất nhiều người đều cảm thấy Đoạn Ngôn Cơ bây giờ so với Từ Chân Vũ của trăm năm trước quả thực kém xa một trời một vực.

“Phải đó, trước kia từng có người đến Thiên Cơ Đường thắc mắc, hỏi Từ đại sư bị kẹt ở đâu để mọi người cùng chung tay góp sức giúp ngài ấy thoát nạn. Thế nhưng phía Thiên Cơ Đường lại tuyên bố, Từ đại sư trước khi rời đi không hề để lại bất kỳ lời nào.”

Nghe thấy thế, trong lòng Chúc Văn Viễn bùng lên ngọn lửa giận. Sự mất tích của Từ đại sư tuyệt đối có liên quan đến nội bộ Thiên Cơ Đường!

Ngay trước cửa nhà mình, có thể nói Từ đại sư còn chưa từng đi xa, sao có thể để lại lời nhắn là đã đi đâu?

Chỉ có thể nói Thiên Cơ Đường quá thiếu sự quan tâm dành cho Từ đại sư. Bằng không, nếu thật sự để hắn trong lòng, làm sao có thể hoàn toàn không hay biết gì về tung tích của hắn?

Chúc Văn Viễn thật sự muốn vạch trần bộ mặt thật của đám người Thiên Cơ Đường.

Đến lúc này hắn mới hiểu vì sao mỗi khi nhắc tới Thiên Cơ Đường, sư phụ hắn lại tỏ ra khó chịu như vậy. Danh tiếng của Thiên Cơ Đường đều do chính tay bọn họ tự mình hoại tử.

Cho dù không có vị đại sư Bạch Kiều Mặc kia hoành không xuất thế, Thiên Cơ Đường sớm muộn cũng đi vào con đường suy vong.

Chúc Văn Viễn mượn chuyện bộ liên hoàn trận để cố ý dẫn dắt chủ đề về Từ đại sư. Hắn liền đề nghị: “Hay là chờ trận tỷ thí này kết thúc, nhân lúc các vị đạo hữu hội tụ đông đủ tại Thiên Cơ Thành, chúng ta cùng lên Thiên Cơ Đường hỏi cho rõ tung tích của Từ đại sư thì sao? Cho dù không hỏi ra được vị trí cụ thể, Thiên Cơ Đường ít nhất cũng phải cung cấp cho chúng ta vài manh mối đáng tin cậy.”

“Ta thấy được đấy!”

“Được, chúng ta ủng hộ Chúc đại sư!”

“Chúc mỗ đa tạ các vị đồng đạo.”

“Chúc đại sư khách khí rồi, chúng ta đâu chỉ vì Chúc đại sư, chúng ta cũng vô cùng quan tâm đến tung tích của Từ đại sư.”

Về sau, mỗi khi đụng độ các trận pháp sư khác, Chúc Văn Viễn đều dốc hết sức kéo họ vào đội ngũ của mình. Đồng thời, hắn cũng tung tin bộ liên hoàn trận nổi tiếng hóc húa kia chính là do Từ Chân Vũ tự tay bố trí.

Tản bộ theo phía sau, nhìn thấy Chúc Văn Viễn tận tụy làm việc như vậy, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng chẳng biết nói gì hơn.

Tánh khí của Chúc Văn Viễn tuy dễ khiến hắn mắc bẫy kẻ khác, nhưng cũng chính tính cách ấy giúp hắn kết giao được không ít bạn bè chân thành.

Bởi hắn xử thế bằng tấm lòng thành thực, sở hữu một tấm lòng son hiếm có trên đời.

Nhờ có thêm nhiều trận pháp sư đồng hành, mọi người cùng nhau hợp lực phá giải các tầng quan ải, tốc độ tiến bước chẳng hề giảm sút chút nào.

Dù cho đệ tử Thiên Cơ Đường cố tình đặt ra vô số chướng ngại ngáng đường phía trước, cũng bị mọi người đồng lòng tháo gỡ từng cái một, bỏ mặc đám đệ tử Thiên Cơ Đường lại phía sau.

Có vị trận pháp sư bất bình lên tiếng: “Ta cứ tưởng đệ tử Thiên Cơ Đường sẽ đường đường chính chính so tài một trận với Chúc đại sư, không ngờ lại dùng thủ đoạn hèn hạ này để trì hoãn thời gian Chúc đại sư đến Hoàng Sa Cốc.”

“Đệ tử Thiên Cơ Đường tự ti đến mức đó sao? Trận Pháp Lâm nằm ngay trước cổng nhà bọn họ, luận về độ thông thuộc Trận Pháp Lâm thì chẳng có trận pháp sư nào vượt qua nổi bọn họ, thế mà vẫn phải dùng trăm phương ngàn kế để ngáng chân Chúc đại sư.”

“Các người quên rồi sao? Thiên Cơ Đường từng đưa ra quy định: Kẻ không phải đệ tử Thiên Cơ Đường cấm không được bước chân vào Trận Pháp Lâm, muốn biến Trận Pháp Lâm thành tài sản riêng của bọn họ.

Khi đó, đã có không ít Trận Pháp Đại Sư kéo đến Thiên Cơ Thành kháng nghị Thiên Cơ Đường. Phải biết rằng Trận Pháp Lâm không chỉ là tâm huyết của riêng trận pháp sư Thiên Cơ Đường, mà còn là công sức của vô số trận pháp sư ngoài giáo phái. Bậc tiền bối Thiên Cơ Đường – người đầu tiên gầy dựng nên Trận Pháp Lâm – từng phán một câu: Trận Pháp Lâm là của tất cả các trận pháp sư trên thế gian, tuyệt đối không thuộc về riêng một nhà nào.”

“Đúng vậy, chính nhờ sự hợp lực kháng nghị của chư vị đại sư mà Thiên Cơ Đường mới buộc phải thu hồi lời đã thốt ra. Dù sao đó cũng là di huấn của tiền bối Thiên Cơ Đường để lại, hậu nhân làm sao dám trái lời?”

“Dù hiện giờ Thiên Cơ Đường đang ngày một tuột dốc, nhưng các vị tiền bối khi xưa của bọn họ vẫn luôn là tấm gương sáng cho giới trận pháp sư chúng ta.”

Mỗi khi nhắc tới các bậc tiền bối thuở trước của Thiên Cơ Đường, không ai là không kính trọng và hướng về.

Có lẽ cũng chính vì lẽ đó, các trận pháp sư trong giới hiện nay mới dành cho Thiên Cơ Đường nhiều sự bao dung đến vậy.

Thế nhưng, một khi sự bao dung ấy vượt quá giới hạn, ngọn lửa bùng phát sẽ càng thêm dữ dội.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cứ thế thong dong bám theo. Đoạn đối thoại của các trận pháp sư đều lọt trọn vào tai hai người.

Không ngờ Thiên Cơ Đường từng có dã tâm như thế, cũng may đã bị chặn lại, bằng không Bạch Kiều Mặc cũng chẳng có cơ duyên tiến vào Trận Pháp Lâm.

Dĩ nhiên, nếu không thể quang minh chính đại đi vào, hắn và Phong Minh hẳn cũng sẽ lén lút lẻn vào thưởng ngoạn một chuyến.

Nhóm người Chúc Văn Viễn không trừng phạt quá nặng đám đệ tử Thiên Cơ Đường ngáng đường, chỉ việc ném bọn chúng lại phía sau rồi đi tiếp.

Tuy nhiên Phong Minh lại nảy ra ý kiến: Đám gia hoả này ỷ vào thân phận đệ tử Thiên Cơ Đường mà làm ra những trò vô liêm sỉ thế này, chẳng phải bọn chúng rất thích dùng trận pháp để nhốt người sao? Chi bằng để bọn chúng tự mình nếm thử cảm giác bị trận pháp giam hãm xem sao.

Bạch Kiều Mặc gật đầu, cho rằng ý kiến của Minh đệ vô cùng thỏa đáng.

Thế là, mấy người bọn họ lẳng lặng theo sau nhóm trận pháp sư của Chúc Văn Viễn, hệt như đi nhặt rác. Gom từng “cục rác” bị ném lại phía sau, tìm một góc thích hợp rồi quây tụ lại một chỗ.

Rác rưởi mà, tất nhiên phải có chốn về của rác rưởi. Nhốt ở nơi chuyên chứa rác để tránh xả ra ngoài làm bẩn mắt người khác.

Trong họng Phong Minh lúc nào cũng có sẵn một bụng lý lẽ lệch lạc, nhưng nghe qua lại khiến người ta thấy vô cùng có lý.

Tiếp tục tống thêm vài cục rác vào trong huyễn trận vừa được Bạch Kiều Mặc nâng cấp, Phong Minh phủi phủi tay, híp mắt cười hì hì: “Bọn chúng nhất định sẽ thích huyễn trận này cho xem. Muốn cái gì trong huyễn trận đều có đủ, bảo đảm bọn chúng sẽ chìm đắm trong đó mà chẳng muốn chui ra đâu.”

Trần Nghiễn Nam và Trần Nghiễn Thanh cũng ôm tâm thái xát muối lên vết thương người khác.

Trần Nghiễn Thanh nghĩ, chỉ với tâm tính của đám đệ tử này, e rằng muốn thoát khỏi huyễn cảnh do Bạch Kiều Mặc bố trí là điều khó hơn lên trời.

Tất nhiên, trận pháp Bạch Kiều Mặc để lại tuyệt đối không phải tử cục. Chỉ cần đạt được mục đích rèn luyện tâm tính của bọn họ, đại trận tự khắc sẽ giải tỏa.

Tu sĩ khác có lẽ sẽ rất hoan nghênh một huyễn trận như thế này, nhưng đối với đám đệ tử Thiên Cơ Đường thì sao?

Dù cho đám đệ tử đó có chìm đắm trong đó không thể thoát ra, Trần Nghiễn Thanh cũng tuyệt đối không mảy may thương hại.

Tại Hoàng Sa Cốc — trung tâm của Trận Pháp Lâm, Đoạn Ngôn Cơ cùng một bộ phận đệ tử Thiên Cơ Đường bám đuôi hắn đã tới đây từ sớm.

Như đã nói ở trước, Trận Pháp Lâm nằm ngay trước cửa nhà Thiên Cơ Đường, chẳng ai thông thuộc Trận Pháp Lâm hơn đệ tử của bọn họ. Việc bọn họ muốn tới Hoàng Sa Cốc — điểm đến của cuộc so tài — trong thời gian ngắn nhất là chuyện dễ như trở bàn tay.

Sau khi tới đây, Đoạn Ngôn Cơ dĩ nhiên không rảnh rỗi ngồi chờ Chúc Văn Viễn tới mới ra tay. Hắn đã bắt đầu bày trận, một tòa Bát phẩm đại trận được suy diễn từ một cỗ thượng cổ tàn trận.

Đây là tác phẩm đắc ý nhất của hắn, lại còn được sư phụ tận tình chỉ điểm. Hắn tin chắc tòa đại trận này nhất định có thể làm khó Chúc Văn Viễn.

Mấy đệ tử khác thì đứng túm tụm một bên tán phét.

“Mấy vị sư huynh đệ kia tốc độ chậm quá nhỉ, giờ này còn chưa tới Hoàng Sa Cốc sao?”

“Haha! Chắc chắn là giữa đường nghĩ cách hành hạ tên Chúc Văn Viễn kia rồi. Khi nãy ta nhận được tin, Hoàng sư huynh đã tìm cách dụ họ Chúc kia tới khu vực liên hoàn trận rồi. Nhất huynh nói xem, Chúc Văn Viễn có thể bình an vô sự đi ra không? Mất bao lâu mới chui ra được?”

“Hề hề, dụ hay lắm! Nơi đó hiện giờ uy lực đã tăng lên trông thấy, không hổ là Đoạn sư huynh của chúng ta. Đoạn sư huynh mới chính là nhân vật lĩnh quân trong giới trận pháp sư thế hệ trẻ!”

“Đúng vậy! Chờ đánh bại Chúc Văn Viễn xong, lại tìm cách kích động gã họ Bạch kia lộ diện, biến gã họ Bạch thành bại tướng dưới tay Đoạn sư huynh. Khi đó còn ai xứng làm đối thủ của Đoạn sư huynh nữa?”

“Tên họ Bạch kia giấu mình kỹ quá. Cái Tiêu Dao Viện đó đúng là vô dụng, người đã mò tới tận mí mắt rồi mà còn để vuột mất, ngần ấy thời gian chẳng dò ra nổi một mống tin tức.”

“Tiêu Dao Viện thì tính là cái đinh gì? Muốn tìm người nhốt người, còn phải xem thủ đoạn của Thiên Cơ Đường chúng ta!”

“Đúng thế! Tên họ Bạch kia mà dám mò tới Thiên Cơ Thành, bảo đảm có đến mà không có về!”

Nếu Phong Minh nghe được đoạn đối thoại này của bọn chúng, nhất định sẽ phun một bãi nước bọt thẳng vào mặt bọn nó.

Còn “có đến mà không có về”? Dựa vào cái mặt bự hơn người khác, hay dựa vào cái da mặt dày hơn người ta?

Trong lúc đám đệ tử kia mải mê hạ thấp Bạch Kiều Mặc, thì Phong Minh và hai anh em nhà họ Trần đang bận rộn dọn rác — à không, là khiêng người.

Phong Minh dùng thủ đoạn đánh lén, gõ xỉu từng tên đệ tử Thiên Cơ Đường rồi ném thẳng vào trong đại trận do Bạch Kiều Mặc đã dàn xếp sẵn.

Đi theo sau bọn họ, Từ Chân Vũ — kẻ thỉnh thoảng lại lẩm nhẩm hai chữ “Đào Hoa Trận” — chẳng hiểu sao cũng lon ton chạy lại phụ giúp Phong Minh khiêng người.

Mỗi khi ném được một tên vào trận, trên mặt Từ Chân Vũ lại hiện rõ vẻ hớn hở.

Thấy vẻ mặt ấy của hắn, Phong Minh không kiềm được bèn lên tiếng: “Từ đại sư có biết mấy tên bị ném đi này chính là đám sư huynh đệ trong Thiên Cơ Đường của ngươi không đấy?”

Trần Nghiễn Nam cũng khoái chí hùa theo: “Ước chừng có biết thì hắn cũng ném thôi, tại đám sư huynh đệ này làm mất mặt quá mà.”

Từ Chân Vũ vậy mà lại thực sự lặp đi lặp lại hai chữ “mất mặt”, làm Phong Minh bật cười ha hả.

Người khác vào Trận Pháp Lâm là để vất vả tháo gỡ trận pháp, còn bọn họ vào Trận Pháp Lâm thì thuần túy là tới thưởng ngoạn du sơn ngoạn thủy, lại còn chơi đến quên cả trời đất.

Phía trước đã sắp tới Hoàng Sa Cốc, Chúc Văn Viễn không nén nổi tò mò ngoái đầu nhìn lại vài lần. Trận pháp sư bên cạnh hỏi: “Chúc đại sư đang nhìn gì thế?”

Chúc Văn Viễn đáp: “Có thấy phía sau có chút bất thường không? Sao đám đệ tử Thiên Cơ Đường lại bặt âm vô tín thế kia?”

Một vị trận pháp sư hừ lạnh: “Bặt âm vô tín mới tốt, toàn một đám chỉ biết làm trò hề mất mặt.”

Trong lòng Chúc Văn Viễn lại thầm nghĩ: Chuyện này liệu có liên quan tới nhóm người Bạch đại sư không nhỉ?