Chương 69: Đột phá Tụ Khí Cảnh
Đoạn Âm Dương Tuyền này một nửa sắc trắng một nửa sắc đen, đồng thời bên nóng bên lạnh, chính là kỳ vật do thiên địa tự nhiên hóa thành.
Ngay cả Bạch Kiều Mặc trước nay cũng chỉ mới thấy nước Âm Dương Tuyền xuất hiện tại đấu giá hội, chứ còn nguyên một hồ nước Âm Dương Tuyền thế này, hắn cũng là lần đầu tiên được chứng kiến.
Phong Minh lại càng chỉ được đọc qua miêu tả trong sách, cũng bởi Âm Dương Tuyền này quá đỗi đặc thù nên mới dám cả gan suy đoán.
Phong Minh chậm rãi quay đầu nhìn sang Bạch Kiều Mặc, nói: “Bây giờ ta thực sự tin ngươi là nhân vật chính rồi, nhân vật chính lúc nào cũng tìm được cơ duyên tốt nhất.”
Dứt lời, hắn liền hoan hô lên: “Phát tài rồi, chúng ta phát tài rồi! Không ngờ lại phát hiện ra một nơi có nước Âm Dương Tuyền. Bạch đại ca, chúng ta mau xuống ngâm mình thôi, chuyến này chắc ta có thể tấn cấp Tụ Khí Cảnh rồi nhỉ?”
Bạch Kiều Mặc cũng rất đỗi vui mừng: “Đúng vậy, có thể tấn cấp rồi. Lợi dụng Âm Dương Tuyền để tấn cấp thì hiệu quả đặc biệt tốt, sau này khi đột phá Nguyên Đan Cảnh cũng sẽ thuận lợi hơn người khác.”
Trong lúc bước xuống, lòng Bạch Kiều Mặc bỗng dâng lên một nỗi bùi ngùi, hắn nghĩ về lý do tại sao kiếp trước mình lại vượt kiếp thất bại.
Có lẽ là do giai đoạn đầu quá mức gian nan, tuy đã tu bổ lại đan điền để tu luyện từ đầu, lại có Dưỡng Nguyên Kinh điều lý thân thể, nhưng rốt cuộc vẫn để lại ẩn họa cho con đường tiến cấp của bản thân.
Nhìn hồ nước tuyền nhãn trước mắt, hắn thầm nghĩ nếu kiếp trước mình phá trận thành công, lại có thể ngâm mình trong hồ nước này một phen thì có lẽ đã nhổ sạch tận gốc những ẩn họa lưu lại trong cơ thể, nào ngờ cuối cùng lại lỡ duyên với nước Âm Dương Tuyền.
Nghĩ đoạn, hắn khẽ mỉm cười, liếc nhìn Phong Minh ở bên cạnh đang nhảy nhót tưng bừng chẳng thèm che giấu chút phấn khích nào, ngay cả dáng đi cũng như muốn bay lên, Bạch Kiều Mặc liền chẳng còn chút hối hận nào về những tao ngộ đã qua.
Kiếp trước hắn chẳng thể tin tưởng một ai, cô độc đi hết một đời.
Trùng sinh trở lại, hắn lại có phúc phận gặp được Phong Minh, chặng đường tiền phương sau này có Phong Minh bạn lữ đồng hành, hắn tin rằng phong cảnh suốt dọc đường đi sẽ mỹ hảo hơn rất nhiều.
Thấy Bạch Kiều Mặc bước đi quá chậm, Phong Minh cuống cuồng kéo tay hắn sải bước chạy xuống, Bạch Kiều Mặc lại nở nụ cười, hiện tại quả thực rất tốt.
Đến bên bờ Âm Dương Tuyền, cảm nhận được hơi nóng cùng cái lạnh thấu xương từ lòng hồ tỏa ra, hai luồng khí giao hòa một chỗ khiến người ta vừa nóng lại vừa lạnh, quả là một phong vị khác biệt.
“Bạch đại ca, phải ngâm bên hồ nào trước?” Phong Minh nhất thời không biết chọn thế nào, toan thò chân ra thăm dò thử lại rụt ngay về.
Bạch Kiều Mặc chỉ tay vào lằn ranh phân định giữa một âm một dương, nói: “Ngâm ở chính giữa, đường ranh giới ở giữa này là nơi giao hội giữa Âm Tuyền và Dương Tuyền, xuống rồi ngươi sẽ biết cảm giác thế nào. Đúng rồi, Minh đệ còn nhớ khẩu quyết tấn cấp Tụ Khí Cảnh chứ?”
Phong Minh gật đầu lia lịa, thứ đó hắn đã học thuộc lòng đến mức làu làu, cũng đã diễn luyện nhiều lần trong đầu, tuyệt đối không thể xảy ra sai sót: “Vậy ta xuống đây.”
“Được.”
Một tiếng “bùm” vang lên, Phong Minh liền nhảy tọt vào chính giữa hồ nước, nơi giao nhau giữa Âm Tuyền và Dương Tuyền.
Ban đầu hắn cứ ngỡ nơi này sẽ là cảnh tượng băng hỏa lưỡng trùng thiên, bản thân cũng đã chuẩn bị tâm lý để chịu khổ một phen, miễn sao kết quả tốt là được.
Nhưng nào có ngờ, nước ở đây lại ấm áp vô cùng, cái gì mà băng hỏa lưỡng trùng thiên, hoàn toàn là do hắn tự tưởng tượng ra mà thôi.
Nhìn bộ dạng ngớ người của Phong Minh, Bạch Kiều Mặc không nhịn được cười, hắn cúi người xuống vốc thử làn nước ở giữa, cười đáp: “Nhiệt độ ở chính giữa chính là như vậy đấy. Chờ sau khi Minh đệ tấn cấp Tụ Khí Cảnh là có thể phân biệt lợi dụng Âm Tuyền và Dương Tuyền để tôi luyện thân thể và kinh mạch, vô cùng có lợi.”
Vừa nhìn thấy nụ cười trên gương mặt Bạch Kiều Mặc, Phong Minh liền hiểu ra ngay: “Được lắm, Bạch đại ca ngươi cố tình xem trò cười của ta đúng không, hừ hừ, ta không thèm chấp ngươi nữa, ta tu luyện đây.”
Bạch Kiều Mặc mỉm cười nhìn Phong Minh ngồi xếp bằng ở vị trí chính giữa, nhắm nghiền hai mắt bắt đầu nhập định tu luyện.
Hắn không vội xuống hồ nước mà đứng bên cạnh hộ pháp cho Phong Minh, quan sát hắn đột phá.
Vào thời kỳ đỉnh cao hậu kỳ của Khai Mạch Cảnh, trong kinh mạch đã có nguyên khí tích tụ, có điều chưa thể điều động ra ngoài cơ thể mà thôi.
Muốn tiến hành đột phá thì chỉ cần đả thông nơi tiếp giáp giữa các kinh mạch này với đan điền, như vậy toàn bộ nguyên khí sẽ có nơi quy tụ.
Tu giả cũng nhờ đó mà có thể chủ động hấp thu nguyên khí từ thế giới bên ngoài để luyện hóa thành nguyên lực của chính mình, tích tụ bên trong đan điền.
Phong Minh nhắm mắt, hoàn toàn đắm chìm vào trong trạng thái tu luyện, hắn tuy không thể điều động nguyên khí trong kinh mạch ra ngoài để công kích nhưng lại có thể khống chế một cách dễ dàng ở trong cơ thể mình.
Chính vì vậy, lúc này hắn đang thao túng một phần nguyên khí để trùng kích vào tầng bình chướng giữa kinh mạch và đan điền.
“Ào ào”, “Ầm ầm”.
Phong Minh như thể nghe thấy những âm thanh vang vọng trong cơ thể mình, đó là tiếng nguyên khí lưu chuyển trong kinh mạch và tiếng va đập vào tầng bình chướng.
Hắn thầm niệm khẩu quyết, tay bắt pháp quyết, điều này giúp hắn điều động được nhiều nguyên khí hơn, ngay cả luồng nguyên khí tinh thuần trong hồ nước cũng theo pháp quyết tràn vào cơ thể hắn, hội quân vào hàng ngũ nguyên khí đang trùng kích bình chướng đan điền.
Tiếng ào ào, ầm ầm vang lên càng dữ dội, cũng chẳng rõ đã qua bao lâu, Phong Minh đang chìm sâu trong tu luyện chỉ nghe thấy một tiếng “oanh” nổ vang, tầng bình chướng kia liền bị che lấp tơi bời.
Luồng nguyên khí vốn dĩ chen chúc làm kinh mạch có chút trướng đau rút cục cũng như tìm được lối thoát, ào ào đổ hết vào khoảng không gian đan điền rộng lớn hơn.
Phong Minh biết mình cuối cùng đã bước qua ngưỡng cửa của Tụ Khí Cảnh, hắn không dám lơi lỏng, dùng ý thức khống chế luồng nguyên khí vừa tiến vào đan điền không cho chạy loạn, mà dốc hết sức lực ngưng tụ nó thành một đoàn xoáy khí nguyên khí xoay tròn.
Lúc mới đầu, những nguyên khí này vô cùng bướng bỉnh, cứ luôn muốn thoát khỏi sự khống chế của Phong Minh để trốn ra ngoài.
Một lần không được thì hai lần, Phong Minh không tin mình lại không chế ngự được nó.
Nhìn xem, hắn cũng chỉ mới thử có vài lần mà ở chính giữa đan điền đã xuất hiện một đoàn xoáy khí nguyên khí, những nguyên khí tán dật ra ngoài cũng ngoan ngoãn nhập vào trong đoàn nguyên khí, cùng nhau xoay quanh tâm vòng xoáy.
Dần dần, luồng nguyên khí này được luyện hóa thành nguyên lực thực sự thuộc về chính hắn.
Khi Bạch Kiều Mặc nhìn thấy nguyên khí từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn ùa đến, đồng thời mặt nước tuyền quanh thân Phong Minh cũng sục sôi đảo lộn, hắn liền biết Phong Minh đã đột phá thành công.
Không ngờ tốc độ lại nhanh đến vậy, hắn cũng mới chỉ hộ pháp có một canh giờ, so với thời gian tiến cấp trước kia của hắn thì nhanh hơn nhiều.
Lúc trước hắn tiến cấp ở Côn Nguyên Tông phải mất tới nửa ngày trời, điều này trong mắt nhiều người đã là bậc thiên tài phương nào rồi, còn những kẻ chậm chạp thì phải bế quan đột phá mất vài ngày.
Bạch Kiều Mặc nghĩ, điều này có lẽ cũng liên quan đến tình trạng Phong Minh đã đả thông ba mươi sáu cái kinh mạch, kinh mạch đả thông càng nhiều thì lượng nguyên khí có thể điều động trong kinh mạch để va đập vào bình chướng đan điền càng lớn, như vậy cho dù bình chướng có kiên cố đến đâu cũng càng dễ bị phá hủy.
Điều này cũng giải thích tại sao những tu giả đả thông số lượng kinh mạch càng ít thì thời gian muốn tấn cấp Tụ Khí Cảnh lại càng dài, không ít tu giả còn phải phục dụng đan dược để hỗ trợ đột phá.
Phong Minh vốn cũng đã chuẩn bị sẵn đan dược, nhưng hiện tại xem ra đều không dùng tới.
Chuyện của Phong Minh nếu truyền ra ngoài, phỏng chừng còn ai dám bảo hắn là phế tài tu luyện nữa? Ai mà chẳng phải khen hắn một câu thiên tài?
Bạch Kiều Mặc cũng cảm thấy tự hào lây, hiện tại trong cơ thể hắn cũng mới chỉ đả thông hai mươi tư cái kinh mạch, tốc độ này hoàn toàn không thể sánh bằng Phong Minh.
Có điều hiện tại trước mắt có Âm Dương Tuyền thuỷ, có lẽ lần này hắn có thể đả thông toàn bộ số kinh mạch còn lại trong một hơi.
Tu luyện thêm nửa ngày trời, cho đến tận khi đoàn nguyên lực trong đan điền phình đại ra rất nhiều, cảm giác có chút căng trướng, Phong Minh mới dừng việc hấp thu nguyên khí lại.
Hắn mở mắt ra, trong ánh mắt ngập tràn tiếu ý, nhìn thấy Bạch Kiều Mặc vẫn luôn canh giữ bên bờ tuyền liền vui mừng nói: “Bạch đại ca, ta tấn cấp rồi.”
Dù cho đã biết trước là có thể tấn cấp, nhưng khi thực sự đặt chân vào Tụ Khí Cảnh, Phong Minh vẫn cứ vui mừng khôn xiết.
Bản thân hắn tự biết vấn đề của mình sớm muộn gì cũng sẽ được giải quyết, nhưng cứ luôn nghe người ta lén lút bàn tán sau lưng bảo hắn là phế tài tu luyện, trong lòng hắn cũng nghẹn một cục tức, phải để cho bọn họ mở to mắt ra nhìn xem hắn rốt cuộc có phải phế tài hay không.
Năm nay hắn mới mười sáu tuổi, tu giả Tụ Khí Cảnh mười sáu tuổi, thế gian này có loại phế tài như vậy sao? Hắn tuyệt đối là một thiên tài.
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Đúng vậy, Minh đệ đã tấn cấp Tụ Khí Cảnh rồi, hơn nữa cảnh giới vô cùng vững vàng, so với những tu giả mới vào Tụ Khí Cảnh khác thì chân thực kiên cố hơn nhiều.”
Phong Minh gật đầu lia lịa: “Đoàn nguyên lực trong đan điền của ta là một đoàn rất lớn, vả lại nguyên lực cực kỳ tinh thuần. Ha ha, Bạch đại ca, ngươi mau xuống ngâm đi, đừng chỉ lo trông chừng ta nữa.”
“Được.”
Bạch Kiều Mặc dứt lời liền nhảy tõm vào bên hồ nước sắc trắng, tức thì hơi nóng càng thêm bốc lên nghi ngút, bao phủ toàn thân Bạch Kiều Mặc vào trong làn sương mù mờ ảo.
Phong Minh lần này không vội vã tu luyện nữa, hắn trở lại trên bờ nghỉ ngơi một lát, vừa nhìn Bạch Kiều Mặc tu luyện vừa gặm linh quả, ăn chút thịt khô.
Ở nơi này không thể phân biệt được ngày đêm, hắn không biết đã trôi qua bao nhiêu thời gian rồi, chỉ cảm thấy tiêu hao có chút lớn.
Thấm thoát mười ngày đã trôi qua, nước Âm Dương Tuyền trong hồ đã vơi đi một nửa, Bạch Kiều Mặc rốt cuộc cũng kết thúc đợt tu luyện lần này, lợi dụng nguyên khí chí thuần của nước Âm Dương Tuyền đả thông toàn bộ số kinh mạch còn lại trong một hơi, giúp cho việc tu luyện của hắn tiết kiệm được rất nhiều thời gian.
Phong Minh còn kết thúc sớm hơn, hắn cứ ở bên bờ hồ vừa luyện đan nghiên cứu luyện dược thuật, vừa chờ đợi Bạch Kiều Mặc tu luyện.
Khoảng thời gian này, suốt mười ngày qua không hề có một ai xông vào đây quấy rầy bọn họ, chứng tỏ cách bố trí bên ngoài thực sự có thể che mắt được cảm tri của người khác.
Cũng chẳng trách Huyền Nguyệt Bí Cảnh sau nhiều lần thăm dò mà các phương vẫn rất mực coi trọng bí cảnh này, những cơ duyên như Âm Dương Tuyền thế này trước đây quả thực chưa từng bị ai phát hiện ra.
Phong Minh cũng từng dùng Dương Tuyền và Âm Tuyền để tôi luyện thân thể, nhưng thể chất ban đầu của hắn dù sao cũng kém hơn, sức chịu đựng xa xa không bằng Bạch Kiều Mặc.
Chính vì thế, hắn cứ vào tu luyện một lát rồi lại ra, cảm thấy chịu đựng được rồi lại vào ngâm một hồi, cứ lặp đi lặp lại như vậy vài lần, đạt tới cực hạn của đợt tu luyện này.
Hắn có thể cảm nhận rõ ràng thể chất của mình so với lúc mới vào bí cảnh đã nâng cao ít nhất hai phần.
Dĩ nhiên điều này cũng có liên quan đến việc tấn cấp Tụ Khí Cảnh, mỗi lần đột phá đều là một lần lột xác thăng hoa đối với cơ thể.
Nhìn Bạch Kiều Mặc từ dưới hồ nước bước lên, tuy có mặc y phục nhưng bộ y phục ướt sũng hoàn toàn đã phơi bày không sót một chút nào những đường nét cơ thể của hắn.
Trong lòng Phong Minh không khỏi ngưỡng mộ, vóc dáng này mạnh hơn hắn nhiều, đường nét cơ bắp cũng đẹp đẽ cực kỳ, hèn chi nam tử xuyên thư kia nói có không ít mỹ nữ ái mộ hắn.
Phong Minh hâm mộ liếc nhìn thêm một cái, quan tâm hỏi: “Bạch đại ca, ngươi tu luyện thế nào rồi?”
Bạch Kiều Mặc đem tất thảy thu vào tầm mắt, siết chặt nắm đấm đáp: “Cảm giác vô cùng tốt, tốt đến mức chưa từng có, sau khi ra ngoài ta hoàn toàn có thể tìm một con hoang thú Nguyên Dịch Cảnh để so tài một phen.”
“Tốt quá tốt quá, ta ra ngoài cũng phải tìm hoang thú Tụ Khí Cảnh để luyện tay chút mới được.” Phong Minh nhìn về phía hồ nước còn sót lại nói, “Chúng ta mang thêm ít nước Âm Dương Tuyền ra ngoài đi, đúng rồi, nơi này qua một thời gian nữa chắc lại tụ lại một hồ nước Âm Dương Tuyền nhỉ?”
Bạch Kiều Mặc dùng nhiệt làm ấm quần áo cho khô ráo, quay đầu nhìn thoáng qua hồ nước, gật đầu nói: “Phải, môi trường nơi này đặc thù, nước Âm Dương Tuyền chính là do nơi này uẩn dục sinh ra, phá hủy thì thật đáng tiếc, chờ nó tụ tích lại để dành cho người đến sau phát hiện vậy.”
Để vào bí cảnh, dĩ nhiên bọn họ đã chuẩn bị sẵn một đống khí cụ, Phong Minh tìm ra một chiếc bình để múc nước tuyền.
Hắn kinh dị phát hiện ra nước tuyền múc vào trong bình vẫn chia làm hai sắc, không hề hòa lẫn hoàn toàn vào nhau, thực sự vô cùng thần kỳ.
Phong Minh đong xong một bình lại đong thêm một bình nữa, đưa chiếc bình này cho Bạch Kiều Mặc, ánh mắt người sau khẽ lóe lên một cái rồi đón lấy.
Nhiều khi hắn hy vọng Phong Minh không cần phải quá mức khách khí với hắn, phân chia rạch ròi đến vậy, nhưng cứ từ từ, bọn họ còn có rất nhiều thời gian để ở bên nhau.
—