Chương 68: Âm Dương Tuyền dưới lòng đất
Trong hai người này, rõ ràng là thiên phú thuật luyện dược của Lương Hàm vượt trội hơn một bậc, tuy xếp hàng sau nhưng rất được sư phụ bọn họ đẹp lòng, thế nên mới cho tiểu đệ tử mượn Dược Điêu để dùng, mang vào Huyền Nguyệt bí cảnh.
Ngụy Phàm chẳng những không có nửa điểm đố kỵ, ngược lại còn nơi nơi che chở cho Lương sư đệ, chính vì gã ái mộ sư đệ của mình.
Đối với những người quen biết bọn họ thì đây gần như là một bí mật công khai rồi.
Câu hỏi này đúng là chạm vào chỗ ngứa, vừa hỏi ra một cái là Lương Hàm suýt nữa thì tức nổ đom đóm mắt.
Lương Hàm nghiến răng nghiến lợi kể lại tình hình buổi sáng một lượt, nghe xong đám tu giả khác của Tứ Hồng thư viện trợn mắt há mốc mồm, nhìn nhau trân trối.
Chuyện này… Đúng là khiến bọn họ không biết phải nói gì cho phải, chẳng lẽ trùng hợp đến mức tà môn như vậy sao.
Một người trong đó cẩn thận nói: “Lương sư đệ, không phải là ai đó cố tình nhắm vào hai người chứ, nếu không sao lại khéo thế được? Huyền Nguyệt bí cảnh lớn như vậy, thế mà ba lần liên tiếp đều nẫng tay trên linh thảo từ tay hai người.”
Một người khác cũng phụ họa: “Phải đấy, biết đâu đối phương cố ý bám theo hai người, lần nào cũng nhanh hơn một bước trước khi Dược Điêu phát hiện ra linh thảo để hái đi mất.”
Ngụy Phàm giận dữ: “Chắc chắn là như vậy rồi, đừng để ta biết là kẻ nào, nếu không ta phi băm vằm hắn ra mới hả giận!”
Chuyện này còn khiến gã phẫn nộ hơn cả việc xúc phạm đến chính mình, gã xót sư đệ.
Có người thích bợ đỡ Lương Hàm, dĩ nhiên cũng có người không ưa, liếc mắt ra hiệu với nhau, chẳng hề nghĩ suy đoán của bọn họ có lý.
Tốc độ của Dược Điêu đâu có chậm, nghe ý của hai người thì số lượng linh thảo phát hiện được không hề ít, cho dù là tu giả đỉnh cao Tụ Khí cảnh thì cũng không cách nào hái sạch được linh thảo khi Dược Điêu lao tới.
Thế mà Dược Điêu cùng hai người Lương sư đệ đến cái đuôi của đối phương còn chẳng túm được, ba lần liên tiếp, đến giờ vẫn không biết đối phương là thần thánh phương nào.
Có điều bất kể là cố tình nhắm vào hay là sự trùng hợp quỷ dị, nhìn thấy Lương Hàm ăn quả đắng là trong lòng bọn họ đã vui sướng âm thầm rồi.
Có người khuyên Lương Hàm: “Lương sư đệ bớt giận đi, đợi nghỉ ngơi xong, chúng ta cùng huynh đệ đi tìm linh thảo, chúng ta đông người thế này, đối phương cho dù có giở mưu mô quỷ quyệt gì thì cũng không đời nào thành công được nữa.”
Lương Hàm nghĩ lại cũng thấy phải, cơn giận vơi đi chút ít, sốc lại tinh thần, chuẩn bị buổi chiều sẽ tóm bằng được tên trộm đã cướp linh thảo của mình.
Nếu Phong Minh mà nghe được cuộc trò chuyện và suy đoán của bọn họ thì chắc chắn sẽ kêu oan thấu trời.
Hắn và Bạch Kiều Mặc thực sự không hề cố ý nhắm vào hai vị này, nhưng ai bảo bát tự của bọn họ phạm xung nhau cơ chứ.
Buổi trưa hai người bổ sung chút lương khô rồi lại tiếp tục lên đường, lần này không cố ý tìm kiếm linh thảo nữa mà tiến về một nơi khá gần vị trí của bọn họ để xem thử.
Kiếp trước, Bạch Kiều Mặc cũng từng đến nơi đó nhưng không có duyên có được cơ duyên nơi ấy.
Lần này, nhãn giới của hắn đã được nâng cao, trình độ trận pháp cũng cao hơn kiếp trước vào thời điểm này không ít, liền muốn biết rốt cuộc có thể mở được nơi đó ra hay không.
Còn về linh thảo, chỉ tiện tay hái trên đường đi qua thôi, không cố ý đi đường vòng nữa, bí cảnh lớn thế này, linh thảo hái không bao giờ hết được.
Hai người thúc Giác Mã tăng tốc độ lên một chút, hướng đi hoàn toàn ngược lại với nhóm người của Tứ Hồng thư viện.
Buổi chiều, người của Tứ Hồng thư viện cuối cùng cũng tìm được một nơi linh thảo sinh trưởng, khi bọn họ đi theo Dược Điêu đuổi tới thì phát hiện một cây linh thảo cũng không thiếu, hết thảy đều thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.
Lương Hàm vừa thở phào lại vừa có chút không vui, y còn đang muốn tóm cổ tên trộm kia ra, sao gã lại không xuất hiện nữa rồi?
Ngụy Phàm tự đắc cho là mình đã đoán ra nguyên nhân: “Tên trộm kia chắc chắn thấy chúng ta đông người nên sợ hãi, không dám cướp linh thảo của chúng ta nữa rồi.”
Có người khinh bỉ trong lòng, cái gì gọi là cướp?
Linh thảo trong bí cảnh vốn là vật vô chủ, ai hái được thì là của người đó, cho dù có giành được thì đó cũng là dựa vào thực lực bản lĩnh nhanh chân hơn một bước mà có được.
Hai cái gã này, linh thảo còn chưa tới tay đã xem linh thảo là của mình rồi, đúng là mặt dày mày dạn.
Buổi chiều thu hoạch của Lương Hàm và Ngụy Phàm tổng tính là đã tới, liên tiếp phát hiện vài nơi linh thảo.
Kết quả số linh thảo này hết thảy đều lọt vào túi bọn họ, ai bảo trong đội ngũ chỉ có hai vị này là luyện dược sư cơ chứ.
Chuyện này khiến những người khác không vui, bọn họ coi như làm không công sao? Tìm thấy linh thảo bọn họ không góp sức à? Đến một cây linh thảo cũng không được chia?
Đội ngũ tụ tập lại với nhau chưa đầy một ngày trời đã rạn nứt thành hai nhánh.
Một số người đi theo Lương Hàm và Ngụy Phàm, những người còn lại tự mình tổ chức thành đội, cho dù không có Dược Điêu gian lận thì bọn họ cũng không thể nào nửa điểm thu hoạch cũng không có được.
—
Sau khi Phong Minh và Bạch Kiều Mặc tiến vào rừng núi giữa đường thì buộc phải bỏ ngựa đi bộ, có điều vận dụng Khinh Thân Phù, lại có Bạch Kiều Mặc dẫn dắt, tốc độ lên đường của hai người không hề chậm.
Tiến vào trong rừng núi, số lượng linh thảo bọn họ phát hiện được dọc đường cũng đang tăng lên, cũng thường xuyên đụng phải hoang thú, vì phải vội vã đến địa điểm Bạch Kiều Mặc nói nên hai người đã tránh đi trước khi hoang thú phát hiện ra.
Phong Minh tự thấy mình có nhu cầu lấy hoang thú ra để luyện tay nghề, nhặt lại ý thức chiến đấu của kiếp trước, nhưng cũng không vội vã trong nhất thời.
Tuy nói kiếp trước khi Bạch Kiều Mặc phát hiện ra thì cơ duyên nơi đó hắn không có được, cũng không bị người khác lấy đi, nhưng ai biết được làm lại một đời thì có xảy ra biến hóa gì không, thế nên cứ lấy được vào tay trước là thượng sách.
Trên đường đi còn phát hiện ra tu giả của các thế lực khác, hai người cũng đều tránh mặt.
Khi mặt trời sắp lặn xuống núi, Bạch Kiều Mặc dẫn Phong Minh rốt cuộc cũng tới được mục đích địa.
Bạch Kiều Mặc vạch một bụi dây leo um tùm ra, dẫn Phong Minh chui vào trong.
Hắn nói với Phong Minh: “Khi đó là để trốn tránh hoang thú, hoảng hốt chọn bừa đường chạy tới đây, trong lúc vô tình mới phát hiện phía sau này có một lối đi, thế là chui vào.”
Vạch lớp thực vật rậm rạp ra, quả nhiên nhìn thấy phía sau có một lối đi vừa vặn cho một người bò qua được.
Bạch Kiều Mặc đi trước, Phong Minh theo sau, hắn còn cẩn thận khôi phục lại lớp thực vật phía sau về nguyên trạng, có thể không bị người ta phát hiện thì tốt nhất.
Đi được mười mấy mét, lối đi liền trở nên rộng hơn, cao hơn, bọn họ có thể đứng thẳng người mà đi, trong tay Bạch Kiều Mặc cầm một viên dạ minh châu dùng để chiếu sáng.
Lại đi thêm mấy chục mét, không gian trong lòng núi nơi bọn họ đứng lại càng lớn hơn, hiện ra trước mắt bọn họ hẳn là một thạch thất được đục đẽo bằng nhân công.
Thạch thất trống trơn không có một vật gì, nhưng lại không có bao nhiêu bụi bặm, điều này vốn dĩ đã không bình thường rồi.
Bạch Kiều Mặc khảm viên dạ minh châu lên tường, nói với Phong Minh: “Minh đệ có nhìn ra vấn đề gì không?”
“Nơi này có trận pháp.”
“Đúng vậy, Minh đệ thật tinh mắt.”
Phong Minh ha ha cười hai tiếng: “Đệ có nhìn ra dấu vết trận pháp nào đâu, đệ vốn chẳng có nghiên cứu gì về trận pháp cả, chẳng qua là thấy nơi này ngay cả bụi bặm cũng ít đến tội nghiệp, muốn duy trì được tình trạng như vậy thì chắc chắn không thể thiếu công hiệu vận hành của trận pháp.”
Bạch Kiều Mặc vẫn khen một câu: “Minh đệ quan sát tỉ mỉ lắm.”
Phong Minh dày mặt nhận lấy lời khen, tò mò ghé sát vào: “Trận pháp ở đâu vậy? Để đệ sờ thử xem.”
“Ở đây.” Bạch Kiều Mặc chỉ vào một bức tường chính diện trước mặt bọn họ nói, “Trước kia đến nơi này liền phát hiện bức tường này thực thực hư hư, nhưng khi đó tốn mấy ngày trời cũng không cách nào giải được trận pháp nơi này, đành phải ôm hận rời đi.”
“Khi đó trình độ trận pháp chưa cao như sau này, sau này phải là sau khi rời khỏi Phi Hồng đại lục, có nghiên cứu sâu hơn về trận pháp mới tiến bộ, trình độ trận pháp lúc ấy đại khái chỉ ở tầng thứ nhị cấp trận pháp sư mà thôi, nhưng theo ta suy đoán, trận pháp nơi này thuộc về tứ phẩm trận pháp.”
Phong Minh hít vào một hơi khí lạnh: “Khá khen cho tứ phẩm trận pháp, tu giả tiến vào có tên nào đạt tới trình độ này không chứ?”
Bạch Kiều Mặc bấm một cái pháp quyết ném qua, thế là Phong Minh liền nhìn thấy bức tường này dấy lên một tầng linh quang, quả nhiên, thực sự có trận pháp.
Phong Minh đưa tay ra sờ, nhưng thứ sờ trúng vẫn là vách tường lạnh ngắt, thật sự là kỳ diệu.
Có điều hắn lại không dấy lên hứng thú đi nghiên cứu trận pháp, cứ ăn sâu hiểu thấu thuật luyện dược trước đã, hắn đã nói là sẽ chịu trách nhiệm phần đan dược của Bạch Kiều Mặc rồi, trình độ hiện tại mà cung cấp đan dược cho Bạch Kiều Mặc thì còn kém một chút.
Bạch Kiều Mặc bấm đủ loại pháp quyết dò xét ném qua, Phong Minh liền ngắm nhìn các loại linh quang đủ màu sắc dấy lên từ trận pháp một lúc.
Xem một lát liền cảm thấy không có vị gì nữa, nghĩ ngợi rồi nói: “Đệ luyện đan vậy, vừa vặn có Địa Cẩm Thảo, có thể luyện chế Thông Mạch Đan.”
“Cũng tốt, trận pháp trong nhất thời không thể phá giải ngay được, đỡ cho Minh đệ buồn chán.”
Thế là tiếp theo hai người ai bận việc nấy, Bạch Kiều Mặc nỗ lực nghiên cứu trận pháp trước mắt, làm sao dùng biện pháp đỡ tốn sức nhất để phá giải ra.
Phong Minh thì lấy đan lô chạy ra một bên luyện đan, không lâu sau, trong thạch thất này liền lan tỏa mùi hương đan dược nồng đượm.
Vì không gian có hạn nên mùi hương này lại càng có vẻ nồng nàn hơn.
Phong Minh luyện đan cũng là để nâng cao thuật luyện dược, thế nên không hề cảm thấy nán lại nơi này là lãng phí thời gian.
Một lò luyện xong lại bắt đầu lò thứ hai, mệt mỏi thì tại chỗ điều tức khôi phục, đợi đến khi luyện tới lò thứ mười thì hắn đã cho ra một lò mãn đan đan dược cực phẩm.
Phong Minh tùy ý lấy một viên Thông Mạch Đan cực phẩm ném vào miệng, nhai tóp tép rồi nuốt xuống, tự mình cảm nhận dược lực của viên Thông Mạch Đan cực phẩm này.
Dưới sự trợ giúp của hồn lực, dược lực của Thông Mạch Đan nhanh chóng được tiêu hóa hấp thu, Phong Minh phát hiện Thông Mạch Đan này có công hiệu mở rộng kinh mạch.
Không đúng, đáng lý ra phải là Thông Mạch Đan cực phẩm mới có công hiệu này, tuy rằng một viên mang lại hiệu quả rất nhỏ nhưng uống nhiều thêm một chút, tích lũy lại thì hiệu quả sẽ rất kinh người đây.
Đối với người khác mà nói thì đó là chuyện không tưởng, không có thế lực nào có thể để cho tu giả đem đan dược cực phẩm ra làm kẹo đường mà tùy ý cắn như vậy.
Nhưng Phong Minh thì không thành vấn đề nha, hắn liên tục cắn liền mấy viên, cắn vô cùng thỏa mãn, hồn lực của hắn dùng để giúp luyện hóa dược lực đan dược mang lại hiệu quả cực kỳ tốt, hấp thu cũng vô cùng nhanh chóng.
Cắn đan dược xong Phong Minh tinh thần no đủ, lại liên tục mở lò luyện chế Thông Mạch Đan, cơ bản đều là những lò mãn đan đan dược cực phẩm xuất lò.
Cũng chẳng biết qua bao lâu, Phong Minh liền nghe trong thạch thất có một tiếng “bùm” nhẹ vang lên, ngẩng đầu nhìn lại.
Phong Minh vội vàng nhảy dựng lên, chạy về phía Bạch Kiều Mặc, thứ hiện ra trước mắt hắn không còn là một bức tường nữa mà là thêm một lối đi nữa, mũi hắn ngửi ngửi: “Đệ hình như ngửi thấy mùi của đồ tốt rồi.”
Bạch Kiều Mặc bị cách nói này của hắn chọc cười: “Cái mũi của ngươi nhạy bén thế cơ à?”
Phong Minh vui mừng nói: “Thật đấy, đệ không gạt huynh đâu, sâu trong lối đi này thật sự có bảo bối tốt, chúng ta mau vào xem đi, đệ thu đan lô lại đã.”
Quay đầu thu đan lô lại, Bạch Kiều Mặc lại bố trí ở nơi này một tầng phòng ngự trận, nếu có người xông vào hắn sẽ biết được, sau đó lại lấy viên dạ minh châu, cùng Phong Minh bước vào trong thêm một lối đi này.
Lối đi là hướng xuống dưới, càng đi tới trước càng mở rộng, cho đến khi bọn họ tới một không gian dưới lòng đất rộng rãi, khi nhìn rõ tình hình của không gian dưới lòng đất này, Phong Minh kinh ngạc thốt lên thành tiếng.
“Bạch đại ca, đây là Âm Dương Tuyền trong truyền thuyết sao? Dưới lòng đất này ẩn giấu một đầm nước Âm Dương Tuyền?”
Bạch Kiều Mặc tuy đoán được bên trong có thể có cơ duyên nhưng cũng không ngờ sẽ là Âm Dương Tuyền này.
—