← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 770: Tên trộm năng lượng

21 min read 30.08.2026

 

Có hai đệ tử bước ra từ Hỏa Vực lại vừa tìm tới lối ra vào Thanh Nhân Bí Cảnh.

Cảm nhận được khí tức trên người bọn họ, đệ tử canh gác liền vỡ lẽ: “Hai vị sư huynh từ bên Hỏa Vực sang đúng không? Tới ngâm Thanh Nhân Linh Tuyền của chúng đệ là chuẩn bài rồi! Mà này, tình hình trong Hỏa Vực bí cảnh có thực sự giống như lời mọi người đồn đại bên ngoài không? Có phải do bên trong sinh ra hai con dị thú không?”

Hai đệ tử tới chuẩn bị ngâm linh tuyền nghe vậy thì hắc tuyến đầy đầu: “Ai bảo là dị thú chứ? Dù sao người bọn ta cũng chẳng thấy mà dị thú lại càng không! Chẳng biết Hỏa Vực gặp phải vấn đề gì mà hố mất của bọn ta bao nhiêu là điểm cống hiến!”

“Sư huynh bớt giận nào! Ngâm Thanh Nhân Linh Tuyền của chúng đệ một chuyến thì hỏa khí lớn đến mấy cũng tan biến hết thôi.”

“Đúng đúng, Thanh Nhân Linh Tuyền của bọn đệ bảo đảm uy tín trăm phần trăm, tuyệt đối không xuất hiện sự cố như bên Hỏa Vực đâu. Hai vị sư huynh cứ việc yên tâm vào ngâm, số điểm cống hiến bỏ ra đảm bảo đáng giá từng đồng!”

“Hi vọng là vậy. Không thèm tán dóc với các ngươi nữa, bọn ta vào ngâm linh tuyền đây.”

“Hai vị sư huynh đi thong thả!”

Linh tuyền trong Thanh Nhân Bí Cảnh còn được gọi là Thanh Nhân Linh Tuyền. Nói là phân ra thành vô số hồ linh tuyền, nhưng thực chất tất cả linh tuyền đều bắt nguồn từ cùng một nơi, chỉ là được con người phân chia thành các cấp độ khác nhau và giới hạn trong những hồ riêng biệt.

Tuy nhiên tình trạng này Thư lão không hề nhắc tới, nên Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng chẳng hề hay biết.

Cả hai đều nghĩ rằng lần này mình chọn được hồ Thanh Nhân Linh Tuyền tốt nhất rồi, chắc sẽ không xảy ra tình trạng như ở Hỏa Vực nữa đâu.

Vì thế hai người vô cùng yên tâm chìm đắm trong Thanh Nhân Linh Tuyền, dần dần lại đi vào trạng thái nhập định.

Luồng nguyên khí đậm đặc và thuần khiết đến cực điểm tràn vào cơ thể bọn họ, gần như không cần tốn công luyện hóa đã lập tức chuyển đổi thành nguyên lực trong đan điền.

Cùng lúc đó, hồn lực trong hồn hải cũng gia nhập vào vòng tuần hoàn trong cơ thể. Mỗi khi hoàn thành một vòng tuần hoàn, cả nguyên lực lẫn hồn lực đều lớn mạnh thêm một phần.

Hai người chìm sâu vào nhập định hoàn toàn gạt bỏ mọi thứ xung quanh.

Bởi vậy bọn họ không hề phát hiện ra, sau khi tu luyện được một thời gian, màu sắc của linh tuyền trong hồ đã nhạt đi đôi chút, đồng thời mực nước cũng sụt giảm hẳn.

Tuy nhiên từ đáy hồ lại có một luồng linh tuyền mới bổ sung vào. Chẳng bao lâu sau, mực nước lại dâng lên như cũ, màu sắc linh tuyền cũng khôi phục lại sắc trắng như sữa ban đầu.

Nguyên khí đậm đặc vẫn cuồn cuộn bao bọc lấy hai người đang tu luyện. Nhìn từ xa, bọn họ trông giống như hai kén tằm màu trắng đục.

Người chìm đắm hoàn toàn vào tu luyện rất dễ bỏ qua sự trôi qua của thời gian.

Cũng chẳng biết đã trôi qua bao lâu, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đồng thời cảm nhận được xiềng xích bình cảnh từ Niết Bàn cảnh sơ kỳ lên trung kỳ.

Còn chờ gì nữa? Dĩ nhiên là thừa thắng xông lên, đập tan bình cảnh để bứt phá lên Niết Bàn cảnh trung kỳ!

Cả hai đều cảm nhận được hồ linh tuyền mình đang ngâm vẫn tràn trề năng lượng. Điều kiện thế này quá đỗi thích hợp cho việc công kích bình cảnh, vì thế chẳng cần suy nghĩ nhiều, cả hai lập tức dốc toàn lực vào cuộc đột phá.

Trong đầu Phong Minh vang lên những tiếng ầm đùng dữ dội. Đó là nguồn năng lượng bên ngoài kết hợp với nguyên lực và hồn lực trong cơ thể biến thành những con cự long, hết lần này đến lần khác đâm sầm vào gã cản đường trước mắt.

Kẻ cản đường dù có mạnh mẽ đến đâu cũng chẳng thể chống đỡ nổi sự va đập điên cuồng của cự long. Cuối cùng nghe “răng rắc” một tiếng, kẻ cản đường sụp đổ hoàn toàn, toàn bộ năng lượng ào ạt xông lên, không ngừng tiến về phía trước.

Năng lượng bên ngoài liên tục bổ sung vào, thế là trong hồ linh tuyền của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng hình thành nên một quầng xoáy năng lượng. Nguồn năng lượng bổ sung vào quầng xoáy đến từ độ sâu lòng đất thông nhau, không ngừng rót thêm Thanh Nhân Linh Tuyền mới vào hồ của hai người.

Lúc này, hai đệ tử đang ngâm mình trong hồ linh tuyền cấp Thiên bỗng cảm thấy có gì đó bất thường, giật mình tỉnh lại từ trạng thái tu luyện.

Cả hai bàng hoàng nhận ra mực nước trong hồ của mình đang sụt giảm liên tục, hơn nữa màu sắc của nước hồ cũng trở nên vô cùng nhàn nhạt.

Rõ ràng lúc mới vào vẫn hoàn toàn bình thường, bọn họ cũng đã ngâm mình tu luyện được một khoảng thời gian rồi, sao tình trạng bất thường lại lây lan sang cả Thanh Nhân Bí Cảnh thế này?

Hai người vội vàng nhảy chổm ra khỏi hồ, vận công làm khô quần áo rồi lập tức mở trận pháp tháo chạy ra ngoài.

Cùng một lúc, cả hai quay sang nhìn đối phương, đồng thanh thốt lên: “Chỗ ngươi cũng xảy ra chuyện à?”

Rồi lại tiếp tục đồng thanh: “Xem ra ai cũng như ai cả thôi!”

Hai người nhìn nhau trố mắt ngơ ngác.

Người bị ảnh hưởng trong Thanh Nhân Bí Cảnh đâu chỉ có hai người bọn họ! Tất cả đệ tử đang ngâm mình trong các hồ linh tuyền ở đây đều chịu tác động, lần lượt tháo chạy ra khỏi hồ của mình.

“Rốt cuộc là có chuyện gì thế? Đang yên đang lành ngâm linh tuyền, không chỉ màu sắc nhạt đi mà mực nước cũng sụt giảm thế này?”

“Các ngươi cũng bị à? Chẳng lẽ toàn bộ Thanh Nhân Bí Cảnh đều bị trục trặc rồi?”

“Mau báo cho đệ tử canh gác bên ngoài đi! Điểm cống hiến của chúng ta đâu thể bỏ phí thế này được, ngâm một chuyến linh tuyền tốn bao nhiêu điểm cống hiến cơ chứ!”

Đám đệ tử chạy ra ngoài tụ tập lại nháo nhào cả lên. Mấy đệ tử vừa trải qua sự cố ở Hỏa Vực là thảm hại nhất.

Tuy rằng đệ tử có thể vừa rời Hỏa Vực lại sang ngay Thanh Nhân Bí Cảnh đều là những kẻ giàu nứt đổ đổ vách, nhưng điểm cống hiến có nhiều đến mấy cũng đâu thể lãng phí vô lý như vậy được!

Trong đó, hai đệ tử Niết Bàn cảnh lúc trước ngâm ở hồ cấp Thiên tức đến mức nghiến răng ken két:

“Lần này bắt buộc phải cho chúng ta một lời giải thích! Nếu không giải quyết được vấn đề thì phải bồi thường lại số điểm cống hiến bị tổn thất cho bọn ta!”

“Đúng thế! Bắt buộc phải phản đối lên cấp cao! Mẹ kiếp, phải cho chúng ta một lời giải thích!”

“Sao số ta nó lại xui xẻo thế này không biết! Vừa trải qua cái Hỏa Vực dở dở ương ương, giờ lại đụng ngay cái Thanh Nhân Bí Cảnh dở hơi!” Có người tức quá văng tục: “Đéo tu luyện nữa! Nhận được bồi thường xong ta sẽ sang Hư Không Thành ở một thời gian. Diễn đàn trên nền tảng giao lưu Vạn Thị không hay sao, hay là trò chơi trên đó không thú vị?”

Rõ ràng một lòng muốn tu luyện, thế mà ông trời cứ thích trêu ngươi, thà nằm phè ra cho xong, khỏi phải giãy giụa nữa!

Có hai đệ tử Niết Bàn cảnh dẫn đầu, thế là mọi người kéo nhau rời khỏi bí cảnh, quay lại lối ra vào đòi hỏi đệ tử canh gác phải bồi thường.

Đám đệ tử canh gác nghe thấy sự cố trong bí cảnh thì suýt nữa rớt cả hàm. Bọn họ vội vàng xông vào bí cảnh, tiện tay mở một trận pháp ra kiểm tra tình hình hồ nước. Kết quả đúng như lời đám đệ tử vừa chạy ra nói: mực nước sụt giảm, màu nước nhạt đi.

Thôi xong rồi! Thanh Nhân Bí Cảnh cũng dính chưởng rồi!

Đám canh gác không dám chậm trễ, vội vã báo cáo tình hình lên cấp trên. Bọn họ chỉ chịu trách nhiệm coi giữ ở đây, làm sao gánh nổi trách nhiệm to lớn như thế này.

Trong lúc bên ngoài đang náo loạn dữ dội nhất, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cuối cùng cũng thuận lợi thăng cấp. Tu vi êm đềm tiến thẳng lên Niết Bàn cảnh trung kỳ.

Hai người nhìn nước linh tuyền trong hồ có vẻ đã kiệt quệ năng lượng liền không ngâm tiếp nữa, lần lượt ra khỏi hồ của mình để hội họp.

Nhìn quanh Thanh Nhân Bí Cảnh, Phong Minh có cảm giác chẳng lành: “Sao cảm thấy có gì đó sai sai thế nhỉ? Mọi người đâu hết rồi? Lúc trước rõ ràng vẫn có mấy đệ tử bế quan tu luyện ở đây cơ mà.”

Bạch Kiều Mặc nhớ lại quá trình bế quan đột phá vừa rồi. Năng lượng mà hắn và Phong Minh cần để thăng cấp là quá đỗi khổng lồ, thế nhưng giữa chừng lại không hề bị đứt quãng một lần nào. Nguồn năng lượng này từ đâu mà ra?

Bạch Kiều Mặc không khỏi nhìn xuyên qua hồ nước, hướng ánh mắt xuống tận sâu dưới lòng đất.

Không thể suy nghĩ sâu thêm nữa! Bạch Kiều Mặc vội giục: “Chúng ta mau rời khỏi đây trước đã.”

“Được, ta cũng thấy nên rút lẹ. Không đi nhanh e là sắp có chuyện chẳng lành xảy ra đâu.”

Dù sao cứ chuồn là thượng sách! Hai người lập tức tháo chạy. Trước khi đi, Bạch Kiều Mặc vẫn không quên khôi phục lại trận pháp ở hai hồ nước về trạng thái ban đầu.

Vừa nghe tin Thanh Nhân Bí Cảnh lại gặp sự cố, Tăng Tranh Huyền lập tức tức tốc tìm tới, cùng các vị thượng tầng khác tiến vào bí cảnh kiểm tra tình hình linh tuyền.

Mục tiêu bọn họ kiểm tra không phải là nước trong các hồ, mà là mở trận pháp, đi thẳng xuống tầng sâu hơn dưới lòng đất.

Linh tuyền trong tất cả các hồ đều được dẫn lên từ đầm nước sâu dưới lòng đất. Có trận pháp duy trì sự vận hành của toàn bộ bí cảnh, một khi nước trong hồ nào tiêu hao đến mức độ nhất định, nước đầm sâu sẽ kịp thời bổ sung lên.

Thế nhưng cảnh tượng đập vào mắt bọn họ lúc này là mực nước linh tuyền trong đầm sâu dưới lòng đất đã sụt giảm một đoạn lớn, hơn nữa sắc nước cũng nhạt đi rõ rệt. Sắc mặt các vị thượng tầng lập tức đen như đít nồi.

“Rốt cuộc là có chuyện gì? Kẻ nào lại tàn phá linh tuyền trong Thanh Nhân Bí Cảnh đến mức độ này?”

“Lục soát! Nhất định phải điều tra tới cùng, xem xem rốt cuộc là tên trộm nhỏ nào đã lén ăn trộm linh tuyền ở đây!”

Tình trạng ở đây hệt như bên Hỏa Vực! Nếu một nơi xảy ra sự cố còn coi là tai nạn ngoài ý muốn, thì hai nơi đều dính tình trạng tương tự, liệu có thể là vô tình được nữa không?

Cấp cao bắt buộc phải thận trọng xử lý việc này, nhất định phải lôi bằng được tên trộm ra ánh sáng, bằng không liệu hắn có tiếp tục đi tàn phá các thánh địa tu luyện khác nữa hay không?

Muốn khôi phục linh tuyền trong Thanh Nhân Bí Cảnh về trạng thái ban đầu, Hư Không Điện sẽ phải đổ vào không ít tài nguyên, hơn nữa bí cảnh cũng bắt buộc phải đóng cửa một thời gian mới có thể khôi phục.

Một nhóm người cẩn thận lục soát bên trong bí cảnh, không bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào.

Một nhóm khác, bao gồm cả Tăng Tranh Huyền, thì đứng bên ngoài đối chiếu sổ đăng ký đệ tử, tra hỏi từng đệ tử tiến vào bí cảnh xem bản thân bọn họ có vấn đề gì không, trong quá trình tu luyện có phát hiện ra điểm gì bất thường hay không.

Mấy đệ tử này bản thân cũng ngơ ngác như gà mắc tóc. Hỏi tới thì chỉ bảo là đột nhiên giật mình tỉnh lại từ trạng thái nhập định, thấy nước hồ gặp sự cố, ra ngoài hỏi nhau mới biết là toàn bộ bí cảnh đều dính chưởng.

Không tra ra được bất kỳ điểm khả nghi nào trên người đám đệ tử. Tăng Tranh Huyền nhìn danh sách đệ tử trên sổ đăng ký, chân mày nhíu chặt lại thành một chòm. Rốt cuộc là xẩy ra sự cố ở đâu?

Chẳng vì lý do gì, trong đầu Tăng Tranh Huyền chợt lóe lên tên của hai con người: Phong Minh và Bạch Kiều Mặc! Liệu hai sự cố liên tiếp này có liên quan tới hai người họ không?

Kể từ sau khi hai kẻ đó rời khỏi Tiêu Dao Thành thì hoàn toàn bặt vô âm tín.

Chẳng lẽ bọn họ đã lẻn vào Hư Không Điện, mò tới Hỏa Vực và Thanh Nhân Bí Cảnh để ăn trộm lượng lớn năng lượng sao?

Nhưng điều đó có thể xảy ra được ư? Trận pháp và hàng rào phòng thủ ở đây nghiêm ngặt đến mức nào, người khác không rõ chứ Tăng Tranh Huyền hắn làm sao lại không biết? E rằng ngay cả đại năng Tạo Hóa cảnh muốn làm được đến mức này cũng là điều không tưởng.

Các vị thượng tầng khác vẫn đang tiếp tục lục soát, Tăng Tranh Huyền đành mang theo một bụng nghi hoặc trở về trước để báo cáo tình hình với sư phụ hắn – tức Điện chủ Hư Không Điện. Liên tiếp phải đóng cửa hai thánh địa tu luyện quan trọng là chuyện vô cùng trọng đại, không thể không thượng báo lên Điện chủ.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc không hề hay biết những diễn biến về sau. Hai người sau khi trở về tầng mười chín Tàng Thư Lâu liền vội vã tiến vào Thời Quang Sảnh tiếp tục bế quan.

Bọn họ cần phải củng cố lại tu vi mới bứt phá, bằng không mang theo một thân khí tức chưa thể thu liễm hoàn toàn mà bước ra ngoài thì rất dễ khiến người khác nảy sinh nghi ngờ.

Dù sao Chu Hưng Kiệt và Thái Vanh đều là đệ tử Dung Hợp cảnh, còn hai người bọn họ lại rành rành khí tức Niết Bàn cảnh trung kỳ – đây chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này, tự tố cáo bản thân có vấn đề hay sao!