Chương 769: Quá đà rồi
Tu hành không kể thời gian, chớp mắt đã nửa năm trôi qua.
Tốc độ tu luyện của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc chưa từng giảm sút chút nào. Thời gian trôi qua, các đệ tử Hư Không Điện tu tập ở khu vực nội vi biển lửa khó tránh khỏi chịu ảnh hưởng, trong lòng thầm giận không biết từ đâu tới hai kẻ “hũ không đáy” thế này.
Mấy đệ tử bay lên không trung, có thể thấy rõ ở trung tâm biển lửa xuất hiện hai quầng xoáy khổng lồ, điên cuồng nuốt chửng toàn bộ hỏa nguyên khí xung quanh vào trong.
Một vài đệ tử đành phải xuất quan sớm. Thôi vậy, không thèm tranh giành với hai gã “hũ không đáy” này nữa.
Thực ra có giành cũng chẳng lại, thà chọn lúc khác quay lại còn hơn.
Lại có đệ tử muốn cắn răng kiên trì, nghĩ bụng tốc độ tu luyện kinh hoảng đến mức này của hai kẻ kia tuyệt đối không thể kéo dài quá lâu.
Thế nhưng, đến cuối cùng những đệ tử ấy vẫn phải giương cờ đầu hàng, ngậm ngùi rút khỏi biển lửa.
Các đệ tử trấn giữ ở lối ra vào là kinh ngạc nhất. Ban đầu một hai người đi ra thì chớ, nhưng về sau làm sao lại hết người này đến người khác chạy ra thế này? Tần suất ra ngoài nhanh hơn trước kia rất nhiều.
Vào Hỏa Vực một chuyến đâu có dễ dàng, phàm là đệ tử đi vào ai mà chẳng muốn vớt vát lại chút vốn liếng đóng góp, bằng không thì thiệt đơn thiệt kép.
Thế mà lần này, có đệ tử chẳng phải mới vào được bao lâu sao? Vừa lượn một vòng bên trong đã lại mò ra rồi?
“Vị sư huynh này, trong Hỏa Vực xảy ra chuyện gì sao?”
Trước kia không phải chưa từng có tiền lệ. Đôi khi trong Hỏa Vực xảy ra biến động biển lửa, môi trường bên trong lập tức không còn thích hợp cho đệ tử tu hành nữa. Khi gặp tình trạng này, toàn bộ đệ tử ở bên trong bắt buộc phải rút lui.
Lần này huynh đệ canh cửa lại tưởng vơ phải chuyện biến động biển lửa kia.
Đệ tử vừa vào lượn một vòng ra bất lực thở dài: “Chẳng biết từ đâu chui ra hai kẻ khốn kiếp, bọn hắn tu luyện ở bên trong làm người khác không tài nào tu nổi nữa. Lượng hỏa nguyên lực hai kẻ khốn kiếp đó hấp thụ quá mức kinh người! Đừng để ta biết là ai, bằng không quyết không tha cho bọn hắn!”
“Mau giúp ta tra xem, rốt cuộc là hai kẻ khốn kiếp nào.”
Phàm là đệ tử tiến vào Hỏa Vực, lúc ở cửa đều phải dùng thân phận bài đệ tử để đăng ký, còn phải khấu trừ điểm cống hiến tích lũy bên trong.
Theo lẽ thường, hai kẻ khốn kiếp trong miệng bọn họ hoàn toàn có thể tra ra được.
Thế nhưng danh sách dầy đặc trên sổ đăng ký lại khiến đám đệ tử rơi vào trầm tư, hình như chẳng khớp với ai cả.
“Thôi bỏ đi, dù sao hai kẻ ra ngoài cuối cùng nhất định chính là hai gã khốn kiếp đó. Chúng ta qua một thời gian nữa lại tới xem sao.”
Mấy đệ tử này cũng chẳng còn tâm trí đâu làm việc khác, nhất quyết phải lôi bằng được hai kẻ khốn kiếp đã phá hỏng chuyện tu luyện của mình ra ánh sáng.
—
Trong lúc đó, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đang nhập định giữa biển lửa lại hoàn toàn không hay biết gì về những chuyện xảy ra bên ngoài.
Bản thân hai người tưởng rằng mình đã đủ cẩn trọng, còn cố ý chọn nơi cách xa chỗ các đệ tử khác bế quan để tu luyện.
Thế nhưng hai người họ vẫn tự đánh giá quá thấp tốc độ nuốt chửng hỏa nguyên lực của bản thân. Hơn nữa ngoài hai người họ ra, bên cạnh mỗi người còn có một ngọn hỏa diễm, tốc độ thôn phệ hỏa nguyên khí của hai ngọn lửa ấy cũng kinh thiên động địa không kém.
Rốt cuộc, toàn bộ đệ tử Niết Bàn cảnh ở khu vực nội vi đều phải tháo chạy. Chỉ còn lại đám đệ tử ở ngoại vi, dù cũng bị ảnh hưởng đôi chút, nhưng dựa vào tu vi hiện tại vẫn cố cắn răng kiên trì tiếp tục.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhắm mắt tu luyện chuyến này, đến khi mở mắt ra đã là nửa năm sau.
Không phải vì hết trạng thái nhập định mới dừng lại, mà là cả hai đều hoang mang phát hiện ra tốc độ tu luyện của mình đã bị chững lại.
Cảm nhận kĩ lại một chút, nhiệt độ của biển lửa thậm chí còn sụt giảm, rốt cuộc là có chuyện gì?
Phong Minh bay ra khỏi thạch ốc bế quan của mình, Bạch Kiều Mặc cũng bước ra. Hai người lơ lửng giữa không trung trao đổi một hồi mới vỡ lẽ, hóa ra là do hai ngọn hỏa diễm của bọn họ nuốt chửng hỏa nguyên khí quá mức kinh hoàng, khiến Hỏa Vực tạm thời không kịp cung ứng nguồn năng lượng mới nữa.
Nhận ra sự thật này, Phong Minh lập tức giật mình gọi to: “Không xong rồi, mau rút thôi! Tình trạng bất thường ở đây mà bị phát hiện, chắc chắn sẽ có cấp cao vào điều tra nguyên do cho xem.”
Bạch Kiều Mặc gật đầu đồng tình: “Phải rồi, nên rút thôi. Với lại Hỏa Vực hiện giờ cũng không còn hợp cho chúng ta bế quan nữa, đi thôi.”
Hai người thu hồi hỏa diễm của mình, hỏa tốc rút khỏi Hỏa Vực, quay trở lại tầng mười chín của Tàng Thư Lâu.
Vừa hay hai người vừa rời đi, đúng như Phong Minh dự đoán, quả thực có nhân vật cấp cao của Hư Không Điện tìm tới để kiểm tra tình trạng bất thường ở Hỏa Vực, xem rốt cuộc nguyên nhân do đâu.
Bởi vì tới cuối cùng, ngay cả đệ tử ở ngoại vi cũng không thể tiếp tục tu hành, buộc phải tháo chạy ra ngoài.
Liên tiếp có đệ tử báo cáo tình hình bất thường của Hỏa Vực lên các vị thượng tầng Hư Không Điện. Việc này không chỉ ảnh hưởng đến việc tu luyện của bọn họ, mà còn liên quan trực tiếp đến số điểm cống hiến khổng lồ đã bỏ ra. Động chạm đến lợi ích bản thân, đám đệ tử làm sao chịu ngồi yên.
Vì vậy cấp cao bắt buộc phải phái người tới điều tra nguyên do. Đây dù sao cũng là một thánh địa tu luyện quan trọng của đệ tử Hư Không Điện, tuyệt đối không thể để tổn hại.
Tăng Tranh Huyền với tư cách là đệ tử của Điện chủ cũng nằm trong đoàn điều tra.
Hắn cũng từng tới Hỏa Vực bế quan, khi cùng mọi người bước chân vào đây, Tăng Tranh Huyền lập tức cảm nhận được sự khác lạ, kinh ngạc hỏi: “Nhiệt độ trong Hỏa Vực giảm xuống thấp thế này từ bao giờ?”
So với bên ngoài thì vẫn rất rực cháy, nhưng đây là Hỏa Vực cơ mà! Nhiệt độ phải càng cao mới đúng chứ.
“Tăng sư huynh cũng cảm nhận được rồi đúng không? Hỏa Vực quả thực đã xảy ra vấn đề. Ban đầu chúng ta nghi ngờ do hai đệ tử ‘hũ không đáy’ nào đó tu luyện ở đây gây ra, nhưng lại cảm thấy không thể nào đạt tới mức độ nghiêm trọng thế này được.”
“Hai đệ tử đó tu luyện ở đâu?”
Có đệ tử từng tận mắt chứng kiến hai quầng xoáy hỏa nguyên lực dẫn đường ở phía trước, đưa đoàn điều tra tới trung tâm của một trong hai quầng xoáy: “Ở đây là một chỗ, chắc hẳn lúc đó có vị sư huynh nào đang bế quan trong thạch ốc phía dưới.”
Cả nhóm hạ xuống, mở thạch ốc ra kiểm tra. Tuy nhiên trận pháp bố trí ở đây đã bị tháo bỏ, khí tức sót lại bên trong cũng chỉ là hỏa nguyên khí thông thường giống như bên ngoài, hoàn toàn không tra ra được là vị đệ tử nào từng tu luyện ở đây.
Sang kiểm tra trung tâm quầng xoáy còn lại, tình hình cũng y hệt như vậy.
“Kỳ lạ thật, chúng ta đã cử người canh chừng ở lối ra vào Hỏa Vực suốt, muốn tóm bằng được hai kẻ ‘hũ không đáy’ đã ảnh hưởng tới chuyện tu luyện của mọi người, nhưng những đệ tử ra ngoài trước sau đều không khớp chút nào.”
Cả nhóm lục soát khắp toàn bộ Hỏa Vực cũng không thể tìm ra hai kẻ “hũ không đáy” kia, thậm chí có người bắt đầu nghi ngờ hay là đám đệ tử nhìn nhầm. Có lẽ bản thân Hỏa Vực gặp trục trặc mới dẫn đến sự xuất hiện của hai quầng xoáy nọ.
Cuộc điều tra này cuối cùng đành phải khép lại trong vô vọng. Việc hỏa nguyên lực thất thoát vô kể rốt cuộc chỉ có thể quy kết vào lý do Hỏa Vực bị sử dụng quá mức thường xuyên.
Đoạn tuyệt hậu họa để Hỏa Vực hồi phục lại, Hư Không Điện đành phải phát ra thông báo tạm thời đóng cửa Hỏa Vực một thời gian.
Ngoài việc để Hỏa Vực tự mình hồi phục, Hư Không Điện cũng sẽ đổ vào lượng lớn tài nguyên nhằm giúp Hỏa Vực mau chóng khôi phục trạng thái ban đầu.
Thế nhưng giai thoại về hai gã “hũ không đáy” vẫn tiếp tục lan truyền rầm rộ trong giới đệ tử. Nếu hai gã đó không phải đệ tử Hư Không Điện, chẳng lẽ là hai con dị thú thuộc tính Hỏa?
Một vài đệ tử tự cho là mình đã nắm bắt được sự thật bắt đầu ma quyền sát chưởng, hồi hộp chờ đợi lần mở cửa Hỏa Vực tiếp theo. Bọn họ muốn là những người đầu tiên xông vào tìm kiếm hai con dị thú. Loại kỳ thú này nếu có thể thu phục thì tuyệt đối sẽ mang lại trợ lực vô cùng to lớn.
Chuyện lạ này cũng được đệ tử Hư Không Điện nhắc tới vài câu trên Bình đài giao lưu, nhưng không gây ra quá nhiều sự chú ý.
Trong mắt các tu sĩ khác, chẳng qua chỉ là Hỏa Vực của Hư Không Điện gặp sự cố thôi mà, có liên quan gì tới bọn họ đâu? Không phải đệ tử Hư Không Điện thì vốn dĩ cũng đâu được hưởng phúc lợi từ Hỏa Vực ấy.
—
Trở lại tầng mười chín Tàng Thư Lâu, Phong Minh không hề hay biết chuyện xảy ra bên Hỏa Vực, nhưng hắn cảm thấy sảng khoái vô cùng.
Nửa năm tu luyện đã giúp tu vi của hắn và Bạch Kiều Mặc tăng vọt, gần như đuổi kịp tốc độ tu luyện trong Thời Quang Sảnh. Tuy chưa thể bứt phá lên Niết Bàn cảnh trung kỳ, nhưng cũng chẳng còn xa nữa.
Điều then chốt và khiến hắn phấn khích nhất chính là: tu luyện với cường độ khủng khiếp như vậy mà hắn và Bạch Kiều Mặc lại chưa tốn mất một viên nguyên tinh nào!
Nên biết nếu ở trong Thời Quang Sảnh tu luyện nửa năm như thế này, số nguyên tinh hai người họ tiêu tốn sẽ là một con số khổng lồ.
Tiết kiệm được một khoản nguyên tinh lớn đến vậy, bảo sao hắn không phát điên vì sung sướng cho được?
Ngay cả Tinh Viêm Hỏa và Ngũ Hành Diễm cũng vô cùng hoan hỉ. Ngũ Hành Diễm còn truyền tới một niệm đầu cho chủ nhân, hy vọng chủ nhân mau kiếm thêm một nơi tương tự Hỏa Vực để tu luyện nữa.
Bạch Kiều Mặc không thèm chấp nó, tuy nhiên hắn và Phong Minh cũng đang tìm kiếm địa điểm tu luyện thứ hai. Được Thư lão giới thiệu, hai người dự định đi ngâm linh tuyền một chuyến. Nơi này vô cùng thích hợp cho tu sĩ vừa mới bước ra từ Hỏa Vực.
“Đi thôi, chúng ta tuy không quá sợ hỏa độc, nhưng cũng cần cân bằng lại chút đỉnh. Hơn nữa nghe ý của Thư lão thì linh tuyền ở nơi đó chứa lượng nguyên khí cực kỳ dồi dào.”
“Được!”
Hai người trở về chưa ở lại tầng mười chín được bao lâu đã lại thông qua cửa sau trên phòng hộ đại trận, tự truyền tống bản thân tới Thanh Nhân Bí Cảnh của Hư Không Điện.
Trong Thanh Nhân Bí Cảnh có vô số hồ linh tuyền lớn nhỏ. Đệ tử tiến vào cần cầm theo lệnh bài đặc định mới có thể mở ra không gian hồ linh tuyền tương ứng để chui vào trong ngâm mình.
Vừa bước chân vào bí cảnh này, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lập tức cảm nhận được luồng nguyên khí tươi mát ập thẳng vào mặt, khiến hai người vừa trải qua thử thách ở biển lửa cảm thấy toàn thân như được gột rửa và nuôi dưỡng lại một lượt.
Quả nhiên tới đây ngâm linh tuyền là một lựa chọn hoàn toàn đúng đắn.
Hai người từ từ di chuyển trên không trung, quan sát tình hình các hồ linh tuyền bên dưới.
“Nghe ý Thư lão thì nơi này tốn điểm cống hiến còn nhiều hơn cả vào Hỏa Vực. Đệ tử bình thường không biết phải tích góp bao lâu mới đủ điểm cống hiến để vào đây một chuyến nữa.”
Chỉ dựa vào điểm này thôi, Phong Minh cũng thấy bọn họ vô cùng cần thiết phải vào ngâm một trận cho đã. Không ra sức vắt chút lông cừu của Hư Không Điện thì cõi lòng hắn làm sao mà dễ chịu cho nổi!
Bạch Kiều Mặc dĩ nhiên nghe ra ẩn ý của Phong Minh, bật cười nhẹ rồi chỉ tay về phía sau: “Càng về phía sau, nguyên khí trong linh tuyền lại càng thêm đậm đặc.”
Phong Minh hăm hở: “Thế thì chúng ta ra phía sau đi!”
Dù có rào chắn không gian, hai người vẫn ngang nhiên tung hoành trong Thanh Nhân Bí Cảnh như chốn không người, bay thẳng ra phía sau. Càng về sau, số lượng hồ linh tuyền lại càng thưa thớt dần.
Bọn họ không có lệnh bài? Chẳng sao cả! Bạch Kiều Mặc phát huy tối đa trình độ trận pháp của mình, trước tiên giúp Phong Minh mở trận pháp bên ngoài một hồ nước ra, đợi hắn chui vào rồi bản thân mới đi mở trận pháp của hồ khác.
Sau khi vào trong, Phong Minh phát hiện trước mắt mình là một hồ tuyền thuỷ màu trắng như sữa. Năng lượng đậm đặc cuồng cuộn tranh nhau chui rúc vào cơ thể hắn. Cảm giác này khiến Phong Minh ngất ngây mê đắm, vội vã nhảy tót xuống hồ.
Lần này Tinh Viêm Hỏa không còn giành giật đòi chui ra ngoài nữa. Nó và Ngũ Hành Diễm đều ngoan ngoãn nằm yên trong cơ thể chủ nhân. Vì việc này mà Ngũ Hành Diễm còn oán thán với chủ nhân vài câu, ý bảo chỗ này chẳng thể nào bằng Hỏa Vực được.
—
Cùng lúc đó, tại lối ra vào Thanh Nhân Bí Cảnh, đệ tử canh giữ ở đây đang bàn tán xôn xao về tình hình bên Hỏa Vực.
“Vẫn là gác ở chỗ chúng ta thích thật. Mấy sư huynh sư muội bên Hỏa Vực đến cái bổng lộc tử tế cũng mất tiêu rồi. Hỏa Vực vừa đóng cửa thế này, chẳng biết đến bao giờ mới mở lại được.”
“Đúng thế, ai mà biết được chứ! Chậm nhất thì cũng phải vài trăm năm mới khôi phục lại, tình hình tốt thì ước chừng cũng phải mất mấy chục năm đến cả trăm năm mới trở lại như cũ đấy.”
“Chẳng lẽ lại đúng như lời đồn của một số đệ tử, sự bất thường của Hỏa Vực là do biển lửa bên trong đã thai nghén ra hai con dị thú thuộc tính Hỏa sao?”
“Có ai nhìn thấy đâu, ai biết thực hư thế nào! Dù sao đi nữa cũng chẳng ảnh hưởng tới Thanh Nhân Bí Cảnh của chúng ta.”
—