Chương 768: Bắt đầu vặt lông cừu
Dù cho cái tên sách này đặt có chút quái dị, không mấy phù hợp với hình tượng Lâm Kỳ tiền bối trong tưởng tượng của mọi người, thế nhưng sau khi bấm vào xem thì ai nấy đều đọc đến là say sưa ngon lành.
Đọc xong vài quyển sách, hình tượng của Lâm Kỳ trong lòng các tu sĩ trở nên sống động hẳn lên.
Lâm Kỳ trước kia trong lòng mọi người chính là một cỗ máy thăng cấp vô tình, thăng cấp thần tốc, đem một đám thiên tài vô tình nghiền nát dưới chân.
Bây giờ đọc được những quyển sách này mới biết thì ra Lâm Kỳ tiền bối cũng là một con người bằng xương bằng thịt, cũng từng phạm phải những sai lầm giống như mọi người, cũng có những người theo đuổi cuồng nhiệt.
Mặc dù những người theo đuổi này đã hóa thành cát bụi biến mất trong tu hành giới, thế nhưng những hình ảnh được miêu tả trong sách lại khắc sâu vào trong trí não của các tu sĩ.
Càng ngày càng có nhiều tu sĩ chấp nhận từ ngữ “người hâm mộ” này, lần lượt tự gán cho mình cái danh hiệu người hâm mộ của Lâm Kỳ tiền bối.
Tốc độ tải sách lên của chủ phân khu quá nhanh, tốc độ đọc của các tu sĩ theo không kịp.
Trong mắt mọi người, vị chủ phân khu này không hổ là người hâm mộ số một của Lâm Kỳ tiền bối, vậy mà lại có nhiều sách vở về Lâm Kỳ tiền bối đến thế.
E rằng đây là tổ tiên mấy đời đều là người hâm mộ của Lâm Kỳ, tích góp mãi cho đến tận bây giờ mới có cơ hội công khai ra ngoài.
Thì ra Khung Lung Bí Cảnh lừng lẫy tiếng tăm của Thiên Huyễn đại thế giới lại là do Lâm Kỳ tiền bối cùng một đám bạn bè kéo ra từ trong dòng không gian loạn lưu.
Đồng thời cũng là do Lâm Kỳ dẫn người định ra quy củ, không để cho bí cảnh quan trọng này rơi vào tay các thế lực lớn chi phối, mà là tất cả các tu sĩ đủ điều kiện đều có thể vào trong rèn luyện.
Những sự kiện tương tự mang lại phúc lợi cho đại chúng tu sĩ là không ít. Rất nhiều tu sĩ đã từng hưởng thụ những tài nguyên hoặc môi trường này nhưng lại không hề hay biết đây là do Lâm Kỳ tiền bối giành giật về cho bọn họ.
Trong chốc lát, chủ đề liên quan đến Lâm Kỳ tiền bối trên nền tảng giao lưu một lần nữa bùng nổ dữ dội, có thời điểm còn vượt qua cả sự chú ý dành cho Ma Vực ở Thánh Tinh đại lục và việc lên án Huyền Dương Tông.
Độ hoả bạo như vậy cuối cùng cũng thu hút sự chú ý của cao tầng Hư Không Điện và Tiêu Dao Viện. Sơ hở một cái, nền tảng giao lưu của Vạn thị lại bắt đầu gây chuyện rồi.
Trước đó là đem chân tướng của Thánh Tinh đại lục chọc ngoáy ra ngoài, trong mắt cao tầng của các thế lực lớn như Tiêu Dao Viện thì đó chính là đang gây chuyện.
Lần gây chuyện thứ hai này cuối cùng cũng khiến bọn họ nhận ra rằng, chiều hướng dư luận trên cái nền tảng giao lưu này có chút vượt khỏi tầm kiểm soát của bọn họ.
Phải biết rằng độ hoả bạo của Lâm Kỳ càng lớn thì ấn tượng của đại chúng đối với Tiêu Dao Viện và Hư Không Điện lại càng kém.
Hai đại thế lực do một tay Lâm Kỳ gầy dựng nên, trong mắt đại chúng chẳng khác nào kẻ vô ơn bạc nghĩa, hành sự cũng đi ngược lại với ý nguyện ban đầu khi Lâm Kỳ tiền bối sáng lập ra.
“Cái kẻ tự xưng là người hâm mộ số một của Lâm Kỳ này rốt cuộc là ai? Vì sao lại quen thuộc với Lâm Kỳ đến thế? Rõ ràng có một số sách vở…”
Những lời chưa nói ra thì mọi người đều hiểu. Rõ ràng nhiều sách vở đã bị tiêu hủy rồi, làm sao có thể lại xuất hiện trên nền tảng giao lưu được?
Cái kẻ tự xưng “Người hâm mộ số một của Lâm Kỳ” này vấn đề quá lớn, khiến người ta không thể không nghi ngờ thân phận của hắn.
“Chẳng lẽ là do hai tên hỗn đản Bạch Kiều Mặc và Phong Minh làm? Có lẽ Lâm Kỳ tại nơi truyền thừa của mình đã thu thập trọn bộ loại sách vở này.”
“Đúng vậy, ta thấy vô cùng có khả năng. Hai tên hỗn đản này chuyên môn đối đầu với Tiêu Dao Viện và Hư Không Điện chúng ta hay sao?”
“Ta thấy không thể tiếp tục dung túng cho bọn chúng như vậy nữa, nhất định phải nghĩ cách tóm bọn chúng ra. Cho dù không thể làm gì bọn chúng thì cũng phải đặt dưới mí mắt của chúng ta mà canh chừng.”
Kỳ lạ là cao tầng của cả hai bên Tiêu Dao Viện và Hư Không Điện vậy mà đều rút ra cùng một kết luận.
Nếu như Phong Minh mà biết được tình hình này chắc chắn sẽ gào lên kêu oan.
Sao lại thành cái nồi của hắn và Bạch đại ca rồi? Rõ ràng là do Thư Lão – tức một luồng thần hồn phân ra của Lâm Kỳ tiền bối làm chuyện tốt mà, có liên quan gì đến bọn họ đâu?
Phong Minh đang kêu oan cho bản thân đã quên mất rằng, lời gợi ý ban đầu rõ ràng là do chính hắn đề ra, cho nên cái nồi này gánh cũng không tính là quá oan uổng.
Mấy quyển sách này một khi đã tải lên nền tảng giao lưu thì kẻ có lòng muốn tiêu hủy cũng không kịp nữa rồi. Bởi vì Thư Lão còn mở ra chức năng tải về, tức là ai cũng có thể tải về, không hề có bất kỳ giới hạn nào.
Lượt đọc còn chưa tính, lượt tải về theo con số hiển thị trên nền tảng đã đạt tới hàng trăm triệu lần. Muốn bịt miệng hàng trăm triệu tu sĩ này thì khó hơn cả lên trời.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đã không còn thời gian để chú ý đến tình hình phát triển trên mạng nữa rồi. Hắn và Bạch Kiều Mặc thực sự đang lén lút làm chuyện xấu.
Việc Bạch Kiều Mặc thăm dò đại trận phòng hộ của Hư Không Điện vô cùng có thành hiệu, hơn nữa còn phát huy sử dụng tối đa công hiệu của cửa sau. Hắn có thể mở cửa sau tới những nơi tu hành cũng cần có quyền hạn mới có thể tiến vào.
Nơi đầu tiên mà Bạch Kiều Mặc đào ra chính là Hỏa Vực trong Hư Không Điện. Đây vốn là một bí cảnh dành cho đệ tử tu luyện của Hư Không Điện, đệ tử mỗi lần tiến vào đều cần phải nộp một khoản điểm cống hiến không nhỏ.
Thế nhưng Bạch Kiều Mặc lại di chuyển cửa sau tới ngay lối vào của Hỏa Vực này. Cửa sau vừa mở, hai người liền có thể không cần thông qua kênh chính thức mà tiến thẳng vào bên trong.
Những nơi này cũng đều là do Thư Lão cung cấp. Lão tuy không thể đi lại tung tăng trong Hư Không Điện, nhưng Hư Không Điện vốn có những nơi tu luyện nào, sau này lại thêm vào những bãi tu luyện nào lão đều nắm rõ như lòng bàn tay.
Những đệ tử đến Tàng Thư Lâu đọc sách đều sẽ trò chuyện trao đổi, lão chính là rút ra thông tin từ những cuộc trò chuyện đó.
Bởi vậy khi bên ngoài bàn tán về Lâm Kỳ vô cùng sôi nổi thì hai người đã âm thầm tiến vào trong Hỏa Vực, bắt đầu cuộc tu luyện của mình.
Đối ngoại, bao gồm cả với hai anh em nhà họ Trần, cái cớ mà hai người dùng đều là đóng cửa tu luyện tại động phủ của mình.
Hai người ẩn nấp thân hình tiến vào Tàng Thư Lâu, do Thư Lão trực tiếp đưa thẳng lên tầng mười chín, rồi lại từ tầng mười chín thông qua đại trận phòng hộ truyền tiễn chính mình vào trong Hỏa Vực.
Trần Nghiễn Nam và Trần Nghiễn Thanh thực sự không hay biết gì. Hơn nữa hai anh em còn cảm thấy hai vị này đã thiên tài như thế mà lại còn siêng năng đến vậy, không đọc sách thì cũng là đóng cửa tu luyện.
Bị ảnh hưởng, Trần Nghiễn Nam cũng rất tự giác tìm một nơi đóng cửa tu luyện, không đề thăng thì quyết không xuất quan.
Mạng tuy chơi vui thật đấy nhưng vẫn không quan trọng bằng tu luyện.
Tầng mười chín, Thư Lão tiễn hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đi.
Gã khôi lỗi nhân vô cùng sống động đưa hai mắt nhìn về phía vị trí của Điện chủ, trên mặt lộ ra nụ cười xấu xa: “Để cho các ngươi hết thế hệ Điện chủ này đến thế hệ Điện chủ khác xóa bỏ dấu vết bản tôn để lại, ta liền để cho truyền nhân của bản tôn đào sạch gia tài của các ngươi!”
Lão lại liếc nhìn vị trí của Hư Không Đỉnh, trong mắt lộ ra vẻ có ý sâu xa. Tên nhóc Phong Minh kia thích bảo vật, cái Hư Không Đỉnh này cũng không phải là không được, chỉ xem bản thân hắn có bản lĩnh đến đoạt hay không thôi.
Vị Điện chủ đang đau đầu vì nền tảng giao lưu Vạn thị bỗng nhiên cau nhẹ lông mày, nhìn ra bên ngoài. Hắn có một cảm giác điềm báo không lành là mình đang bị người khác sau lưng tính kế.
Cảm giác của tu sĩ tuyệt đối không bao giờ là vô duyên vô cớ. Thế nhưng trong tình huống này, ai lại có thể sau lưng tính kế được hắn cơ chứ?
Chẳng lẽ lại là hai tên hỗn đản Phong Minh và Bạch Kiều Mặc? Hắn thực sự không muốn thừa nhận hai người này hoặc một trong hai người là truyền nhân của Lâm Kỳ.
Trong Hỏa Vực.
Vừa được truyền tiễn vào, Phong Minh đã suýt chút nữa “Oa” lên một tiếng. Hỏa nguyên khí ở đây thực sự quá mức nồng đậm!
Tinh Viêm Hỏa trong cơ thể đã sốt sắng muốn nhảy ra ngoài hút một hơi thật sâu rồi.
Ngũ Hành Diễm trong cơ thể Bạch Kiều Mặc cũng rục rịch muốn cựa quậy, nếu không phải bị Bạch Kiều Mặc đè nén xuống thì đã sớm chạy ra ngoài hoành hành khắp nơi rồi.
Hai người vẫn như cũ ẩn nấp thân hình, không muốn đệ tử ở đây biết bọn họ đã tiến vào, cho dù dựa vào thân phận của Chu Hưng Kiệt và Thái Vanh cũng không được.
Bởi vì dựa vào điểm cống hiến của hai người này đối với Hư Không Điện thì không thể ở lại trong Hỏa Vực được bao lâu.
Hơn nữa tốc độ tu luyện của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc làm sao mà Chu Hưng Kiệt và Thái Vanh thật có thể so sánh được?
Hai người bọn họ chính là muốn lén lút làm chuyện xấu.
Nghĩ đến việc không tốn một viên nguyên tinh nào mà lại liều mạng vặt lông cừu tài nguyên của Hư Không Điện, Phong Minh liền kích động không thôi.
Tích lũy của thế lực hàng đầu tuyệt đối không thể coi thường được đâu.
Bạch Kiều Mặc dùng một cái lồng không gian cách ly bọn họ lại, khiến cho các đệ tử khác tiến vào không thể nhìn thấy thân ảnh của bọn họ, nhưng lại không cản trở tầm nhìn của hai người.
Phong Minh nói: “Đệ tử tới đây cũng khá đông đấy nhỉ.”
Bạch Kiều Mặc đáp: “Dạo này đã bớt đi một chút rồi, nền tảng giao lưu làm cho không ít đệ tử không còn tâm trí đâu mà đóng cửa tu luyện nữa.”
Phong Minh cười một cách không tử tế. Đệ tử tiến vào ít đi thì bọn họ mới có thể ra sức vặt thêm nhiều lông cừu chứ!
Toàn bộ Hỏa Vực thực chất là một biển lửa lớn, nhưng cũng chia thành khu vực bên trong và khu vực bên ngoài.
Khu vực bên ngoài thích hợp cho đệ tử Dung Hợp Cảnh trở xuống tu luyện, khu vực bên trong thì thích hợp cho đệ tử Niết Bàn Cảnh tu luyện. Đương nhiên giới hạn trên cũng chỉ là đệ tử Niết Bàn Cảnh thôi, nơi này không thích hợp cho tu sĩ Tạo Hóa Cảnh tu luyện.
Bởi vậy sau khi nhìn một vòng, Phong Minh liền nói: “Chúng ta đi vào khu vực bên trong.”
Không cần thiết phải lãng phí thời gian ở khu vực bên ngoài này, bọn họ đến là để tu luyện mà.
Bạch Kiều Mặc cũng đồng ý kiến, thế là dẫn Phong Minh đi sâu vào trong.
Phong Minh có chút hối hận vì không mang Kim Tử vào cùng, nhưng ngẫm lại thì bên phía Long tộc chắc chắn cũng có nơi thích hợp cho Kim Tử và Hỏa Linh tu luyện.
Bay trên không trung của biển lửa có thể nhìn thấy đệ tử đang đóng cửa tu luyện ở phía dưới. Đều là những đệ tử tu luyện công pháp thuộc tính Hỏa, đi qua một đoạn đường, có một hai khuôn mặt đệ tử là quen biết.
Ở đây có những nơi đóng cửa tu luyện do các đệ tử vào tu luyện trước đó để lại, chính là dùng loại đá đặc hữu ở đây để dựng thành những ngôi nhà thô sơ.
Nếu đặt trận pháp bên ngoài ngôi nhà thì có nghĩa là ngôi nhà này đã có chủ, đệ tử khác nhìn thấy sẽ đi vòng qua, thậm chí còn cố tình chọn một nơi xa hơn một chút.
Bởi vì một khi đệ tử tu luyện ở đây phát lực, dốc sức hấp thu hỏa nguyên khí thì đệ tử ở gần đó tu luyện rất có thể sẽ bị ảnh hưởng.
Hai người Phong Minh đi thẳng tới khu vực bên trong của Hỏa Vực, nhiệt độ ở đây quả nhiên cao hơn hẳn, có thể nướng chảy cả những đệ tử có tu vi kém cỏi.
Hai người cố tình đi sâu thêm một chút, tìm hai nhà đá cách nhau một khoảng cự ly. Bạch Kiều Mặc bố trí trận pháp cho Phong Minh trong nhà đá trước, an đốn hắn xong xuôi rồi mới đi làm việc của mình.
Không phải là không muốn cùng nhau đóng cửa tu luyện, mà đây là để tránh ảnh hưởng lẫn nhau. Cả hai người trong việc tu luyện đều là những kẻ “dạ dày đại vương”.
Thế là hai người mỗi người chiếm giữ một nơi, bắt đầu cuộc tu luyện nhập định của mình trong Hỏa Vực.
Quy Nguyên công pháp vừa vận chuyển, hỏa nguyên khí cuồn cuộn từ bốn phương tám hướng tràn tới.
Năng lượng quá mức nồng đậm ban đầu suýt chút nữa đã làm Phong Minh nổ tung, nhưng thực sự vô cùng sướng. Tu luyện ở đây một ngày bằng công phu tu luyện bên ngoài mấy chục ngày.
Dần dần, cả hai đều thích ứng với nguồn năng lượng cuồn cuộn cuồng trào này, chỉ chuyên chú vào việc vận chuyển công pháp, điều động năng lượng, biến nó thành thực lực của bản thân.
Cho dù có thực sự bị nổ tung thì cũng có Tinh Viêm Hỏa và Ngũ Hành Diễm san sẻ giúp bọn họ. Hai ngọn lửa này cũng vô cùng say đắm đung đưa bên cạnh hai vị chủ nhân, không ngừng hấp thu năng lượng tụ lại xung quanh vào trong ngọn lửa của chúng.
Hai người này vốn dĩ đã là những kẻ “dạ dày đại vương”, lại cộng thêm hai đóa hỏa diễm vô cùng đặc biệt, khiến cho việc hấp thu năng lượng của biển lửa trở nên vô cùng khủng khiếp.
Hai người khi chọn địa điểm đã rất chú ý rồi, cách xa nơi đóng cửa tu luyện của các đệ tử khác một chút, cố gắng không làm kinh động đến bọn họ. Bởi vì bọn họ là vượt biên trái phép tiến vào, không thể tiết lộ thân phận.
Thế nhưng dẫu là như vậy, các đệ tử cùng tu luyện trong khu vực này vẫn chịu ảnh hưởng. Nhiệt độ vốn dĩ sắp khiến bọn họ chịu không nổi bỗng nhiên hạ xuống không ít.
Có hai đệ tử Niết Bàn Cảnh vốn dĩ định nghỉ ngơi một chút, cảm nhận được tình trạng dị thường liền bước ra khỏi động phủ tu luyện tạm thời của mình, ra ngoài nghỉ ngơi trao đổi một chút.
“Ngươi cũng cảm nhận được rồi sao? Nhiệt độ của biển lửa quả nhiên thực sự có hạ xuống thật này, không phải là ảo giác của một mình ta rồi.”
“Ngươi cảm ứng kỹ lại xem, hỏa nguyên khí này đều cuồn cuộn chảy về hai hướng rồi. Xem ra lại mới có hai đệ tử tiến vào, cũng không biết là vị nào nữa.”
“Có khả năng là vị sư huynh hoặc sư tỷ nào đó ở Niết Bàn Cảnh trung kỳ, cũng có khả năng là Niết Bàn Cảnh hậu kỳ. Tuy nhiên tình trạng như thế này chắc chắn không duy trì được lâu đâu, cứ duy trì tốc độ tu luyện như thế này mãi thì khó tránh khỏi việc phải chịu nỗi khổ của hỏa độc.”
Cho dù là người tu luyện công pháp thuộc tính Hỏa, nếu tu luyện thời gian dài trong môi trường như thế này cũng không thể tránh khỏi việc phải chịu nỗi khổ do hỏa độc mang lại.
Cho nên đệ tử chọn tiến vào Hỏa Vực đóng cửa tu luyện đều tự mình chuẩn bị sẵn đan dược để xoa dịu sự đau đớn do hỏa độc mang lại.
Cũng vì lẽ đó, đệ tử chọn tiến vào Hỏa Vực đóng cửa tu luyện thì thời gian đều sẽ không quá dài, phải để cho cơ thể mình nghỉ ngơi một chút.
—