Chương 695: Pháp môn nghịch chuyển
Bạch Kiều Mặc kể lại tình hình của sư phụ và đại sư huynh, cùng với cục diện hiện tại của thư viện và toàn bộ đại lục Phi Hồng.
Năm đại thế lực bị chặt đứt đường lui chắc chắn sẽ không ngừng suy giảm quy mô, không thể nào trở lại vị thế như ngày xưa được nữa.
Tề Tuấn nghe mà vô cùng chấn động. Đây cũng chính là nguyện vọng mà bấy lâu nay hắn hằng mong ước, nhưng hắn hiểu rõ chỉ dựa vào sức một người thì khó mà lay chuyển được cục diện của đại lục Phi Hồng đến nhường nào.
Vậy mà tiểu sư đệ và Phong sư đệ lại thực sự làm được, hơn nữa còn giải quyết triệt để không để lại hậu họa, lại còn mở ra một lối đi tốt nhất cho Tứ Hồng thư viện.
Có thể tưởng tượng được, có lẽ là bây giờ, hoặc trong tương lai không xa, Tứ Hồng thư viện sẽ trở thành một thế lực lớn mới, sánh ngang hàng với năm đại thế lực kia.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Tề Tuấn cũng lộ ra vẻ kính phục. Tiểu sư đệ và Phong sư đệ giỏi hơn hắn quá nhiều, và hắn hoàn toàn tâm phục khẩu phục.
Tề Tuấn phi thường thành khẩn hành lễ nói: “Đa tạ tiểu sư đệ và Phong sư đệ đã làm tất cả mọi chuyện vì sư phụ, các huynh trưởng và cả đại lục Phi Hồng.”
Phong Minh xua tay nói: “Không chỉ Tề sư huynh là một phần của thư viện và đại lục Phi Hồng, chúng ta cũng vậy.”
Cuộc trò chuyện này không hề né tránh Du Lâm, bởi vì ngay từ cái nhìn đầu tiên, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đã nhận ra mối quan hệ giữa y và Tề Tuấn, cũng là quan hệ bạn lữ giống như hai người họ.
Du Lâm ở bên cạnh nghe được đại khái, lại kết hợp với những gì Tề Tuấn từng kể về quê nhà, y có thể suy đoán ra hai vị này đã làm nên kỳ tích vĩ đại đến nhường nào, trong lòng không khỏi sinh ra niềm ngưỡng mộ và kính trọng.
Hơn nữa, sau khi biết y và Tề Tuấn là ma tu, trong mắt hai vị này chưa từng lộ ra vẻ khinh miệt hay chán ghét, điều này khiến y có thiện cảm rất lớn.
Rất nhiều người ở Ma Vực không phải tự mình lựa chọn trở thành ma tu, mà là vì sinh ra và lớn lên trong môi trường như vậy, họ chỉ có thể bước đi trên con đường này.
Biết sư phụ và đại sư huynh vẫn bình an, đại lục Phi Hồng cũng có lối thoát mới, tâm trạng Tề Tuấn vô cùng tốt, ánh mắt nhìn tiểu sư đệ càng thêm nhu hòa và thân thiết, tiểu sư đệ cùng Phong sư đệ thực sự rất tốt.
Trong thời gian tiếp theo, bốn người chia làm hai bên, ai ăn uống phần nấy, Phong Minh còn gọi mấy đứa nhỏ ra để giới thiệu cho bọn Tề Tuấn làm quen.
Nhìn từng sủng thú đều có thực lực Dung Hợp cảnh, Tề Tuấn càng thêm yên tâm.
“Cho nên nói, ba tên Hải Long Vương chính là bộ ba lột da đang nổi danh bên ngoài sao?”
“Đến cả Tề sư huynh cũng nghe nói đến danh hào của chúng sao?” Phong Minh kinh ngạc hỏi, nơi này cách vùng rìa Ma Vực rất xa cơ mà.
Tề Tuấn cười nói: “Ta nghe các ma tu khác nói chuyện phiếm có nhắc tới, còn có ma tu muốn qua đó diện kiến bộ ba lột da một phen, ta nghĩ bọn họ là nhìn trúng gia sản cướp ngược lại được trên người bọn Hải Long Vương đấy.”
Hải Long Vương đắc ý nói: “Bọn chúng dám đến thì chỉ có nước bị chúng ta cướp sạch, không một tên nào chạy thoát được đâu.”
Đến cả mấy đứa như Hải Long Vương còn tạo nên danh tiếng như vậy, Tề Tuấn biết mình càng không cần phải lo lắng cho tình cảnh của tiểu sư đệ, họ mạnh hơn hắn và Du Lâm rất nhiều.
“Đúng rồi, tiểu sư đệ, Phong sư đệ, hai người vẫn chưa nói đến Ma Vực rốt cuộc là có mục đích gì.”
Hắn vẫn cảm thấy hai người xông vào đại bản doanh của ma tu là một chuyện rất nguy hiểm, nếu có thể rời đi sớm thì vẫn nên rời đi thì hơn.
Bạch Kiều Mặc đặt chén trà trong tay xuống, nhìn về phía Tề Tuấn và Du Lâm, hỏi một câu: “Nhị sư huynh vẫn là Nhị sư huynh của ngày xưa đúng không?”
Vị Nhị sư huynh trong lời kể của sư phụ và đại sư huynh ngày trước là một người có tấm lòng hiệp nghĩa, hành sự lỗi lạc chính trực, ôm kiếm đi khắp thế gian, Bạch Kiều Mặc hy vọng Nhị sư huynh không hề thay đổi.
Dĩ nhiên, ánh mắt hắn nhìn Tề Tuấn lúc này vẫn thẳng thắn và chân thành, hắn sẵn sàng tin tưởng Tề Tuấn và Du Lâm, cho nên vừa mới gặp mặt không lâu đã nhận nhau.
Tề Tuấn không phải kẻ ngu muội, hắn hiểu được ý tứ trong lời nói của Bạch Kiều Mặc, nghiêm túc đáp: “Ta là đệ tử của sư phụ thì mãi mãi là đệ tử của sư phụ, quyết không làm trái lời dạy bảo của người.”
Bạch Kiều Mặc mỉm cười: “Ta tin Nhị sư huynh, có điều chuyện này hệ trọng vô cùng, sư đệ cũng không biết kéo Nhị sư huynh vào cuộc là tốt hay xấu.”
Tề Tuấn nói: “Chuyện này phải do ta tự phán đoán, hơn nữa ta hy vọng được cùng tiến cùng lui với các sư đệ.”
Du Lâm cũng bày tỏ thái độ: “Ta cũng vậy.”
Bạch Kiều Mặc gật đầu nói: “Chuyện này nói ra thì dài, các sư huynh có từng nghĩ tới việc sự xuất hiện của Ma Vực trên đại lục Thánh Tinh có thể là kết quả do con người tạo ra không?”
Tề Tuấn và Du Lâm nghe xong toàn thân chấn động, hai người nhìn nhau đầy kinh hãi. Kết quả do con người tạo ra? Vậy thì cần phải có nguồn năng lượng khổng lồ đến mức nào mới có thể tạo nên tất cả những điều như hiện tại?
Bạch Kiều Mặc nói: “Ta và Minh đệ căn cứ vào những manh mối tra được hiện tại, mạnh dạn suy đoán rằng kẻ đứng sau màn chính là Huyền Dương tông ngày nay, bao gồm phân tông ở đại lục Thánh Tinh và chủ tông ở đại lục Tinh Lan. Trước kia đại lục Thánh Tinh cũng là một đại thế giới, sau này xảy ra biến thiên, tông môn mới chuyển lực lượng chủ chốt sang đại lục Tinh Lan. Hơn nữa, ba loại ma đằng xuất hiện ở đại lục Thánh Tinh thì hiện tại trên đại lục Tinh Lan cũng có.”
Du Lâm là người bản địa mà còn không biết thế giới của mình từng có cuộc biến thiên như vậy, nghe xong kinh ngạc không thôi, mọi chuyện thật quá mức tưởng tượng.
Bạch Kiều Mặc lại nói: “Đứng sau năm đại thế lực của đại lục Phi Hồng chính là năm đại tông môn của đại lục U Minh, năm bên này lấy Huyền Diễn tông làm đầu. Mà cựu tông chủ của Huyền Diễn tông vốn là đệ tử xuất thân từ Huyền Dương tông, tông chủ đương nhiệm lại chính là con riêng của lão.”
Mấy tin tức nội bộ này khiến Tề Tuấn kinh ngạc đến mức không nói nên lời, nhưng hắn không nghĩ Bạch Kiều Mặc đang bịa chuyện, nếu không điều tra ra được những bí mật này thì hắn không thể nào nói như vậy.
Tề Tuấn tiêu hóa những tin tức này một lát rồi nói: “Cho nên nói, Huyền Diễn tông mượn tay năm đại thế lực để khống chế đại lục Phi Hồng của chúng ta, mà tất cả những điều này lại là âm mưu của Huyền Dương tông? Bọn họ muốn mưu đồ cái gì?”
Bạch Kiều Mặc và Phong Minh lắc đầu, rốt cuộc mưu đồ cái gì thì cũng chỉ là suy đoán của họ: “Khống chế một phương thế giới, mưu đồ nhất định vô cùng lớn. Chúng ta đến tìm Huyền Âm tông là vì Huyền Âm tông đã phái đệ tử đến tàn hại một tiểu thế giới khác, chúng ta là lần theo dấu vết này mà đến.”
Bạch Kiều Mặc dùng nguyên lực phác họa ra hình ảnh chiếc vương miện gai do ba loại ma đằng đan xen tạo thành. Người ngoài nhìn vào sẽ thấy xa lạ, nhưng đối với ma tu trong Ma Vực thì chỉ cần nhìn một cái là biết ký hiệu này đại diện cho điều gì.
“Đây là ký hiệu của Huyền Âm tông.”
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Đúng vậy, chúng ta chính vì biết được manh mối này nên mới tới địa bàn của Huyền Âm tông. Tiểu thế giới đó rất quan trọng đối với ta và Minh đệ, chúng ta không muốn để Huyền Âm tông hủy hoại nó hoàn toàn.”
Tề Tuấn lập tức nói: “Chúng ta giúp đệ, ở đây chúng ta quen thuộc hơn các đệ.”
Hắn thực lòng nghĩ như vậy, tính cách của hắn vốn dĩ đã thế, cho dù không có mối quan hệ với Bạch Kiều Mặc thì khi biết Huyền Âm tông làm ra chuyện độc ác như vậy, hắn cũng sẽ nghĩ cách ngăn chặn phá hoại.
Bạch Kiều Mặc không từ chối, dùng trà thay rượu kính sư huynh: “Đa tạ Nhị sư huynh và Du sư huynh.”
Du Lâm ngại ngùng đáp lễ: “Bạch sư đệ và Phong sư đệ khách khí rồi.”
Bạch Kiều Mặc nói ra đối tượng bọn họ định ra tay lần này, người này Tề Tuấn và Du Lâm dĩ nhiên biết, dù sao vị này ở trong thành cũng là một nhân vật có tiếng tăm.
Tề Tuấn không nói hai lời liền đi ra ngoài nghe ngóng hành tung gần đây của người đó, nhằm tìm kiếm thời cơ ra tay thích hợp nhất.
Dù sao cũng không thể trực tiếp xông vào phủ thành chủ để bắt người, làm vậy sẽ kinh động đến toàn bộ Huyền Âm tông.
Tề Tuấn ra ngoài thám thính tin tức, Du Lâm ở lại trò chuyện cùng hai người Phong Minh, cũng giới thiệu qua tình hình của bản thân.
Dùng lời của Phong Minh mà nói thì mối quan hệ giữa y và Tề Tuấn thuộc kiểu “ơn cứu mạng, lấy thân báo đáp”. Du Lâm bị trêu chọc đến mức đỏ cả mặt.
Du Lâm cũng là một song nhi giống như Phong Minh, có điều dù là ma tu nhưng da mặt y cũng không dày bằng Phong Minh.
Du Lâm là con em của một gia tộc nhỏ họ Du trong Ma Vực, thế nhưng song thân của Du Lâm đều đã qua đời, y không được coi trọng ở Du gia nên đã sớm ra ngoài bôn ba. Nhờ cơ duyên xảo hợp mà y cứu được Tề Tuấn vừa mới vượt qua vết nứt không gian rơi xuống Ma Vực.
Khi đó Tề Tuấn bị thương nặng, lại vừa vặn rơi vào tay một gốc ma thực, nếu Du Lâm phát hiện muộn một chút thì Tề Tuấn thật sự đã trở thành chất dinh dưỡng cho gốc ma thực kia rồi.
Du Lâm rất tò mò về thế giới bên ngoài, Phong Minh liền kể cho y nghe về những thế giới họ từng đi qua và những tình huống gặp phải, Du Lâm nghe mà vô cùng hướng vọng.
“Tiếc thật, nghe các đệ nói như vậy, chỉ có đại lục Thánh Tinh mới có một vùng Ma Vực thế này. Xem ra chúng ta rời khỏi Ma Vực thì ở thế giới bên ngoài cũng không cách nào sinh tồn, không thể chiêm ngưỡng thiên địa rộng lớn hơn bên ngoài rồi.”
Phong Minh sờ cằm nói: “Cũng chưa biết chừng, năm đó Tề sư huynh có thể từ tu giả chuyển hóa thành ma tu, thì tương lai từ ma tu chuyển hóa ngược lại thành tu giả cũng là chuyện có khả năng.”
Phong Minh quay đầu nhìn sang Bạch Kiều Mặc, nói: “Bạch đại ca, huynh nói xem nếu để Củng Khiên huynh đến đây thì huynh ấy có thích môi trường ở đây không?”
Bạch Kiều Mặc bật cười: “Có lẽ sẽ thích đấy, đợi lần tới Minh đệ gặp hắn thì có thể hỏi thử.”
Phạm vi bao hàm của độc vật vô cùng rộng lớn, ba loại ma đằng cùng với năng lượng chúng giải phóng ra thật ra đối với tu giả cũng là một loại độc.
Theo cái nhìn của Bạch Kiều Mặc, Phong Minh và Củng Khiên hợp lực với nhau biết đâu lại thực sự nghiên cứu ra được pháp môn nghịch chuyển.
Du Lâm không biết rõ về bản lĩnh luyện dược của Phong Minh, chỉ biết Phong Minh là luyện dược sư trong lời kể của Tề Tuấn.
Cách nói như vậy đối với y chỉ là một nguyện vọng tốt đẹp, mà nguyện vọng thì thường không thể thực hiện được.
Du Lâm cũng không thất vọng, đối với ma tu sống trong Ma Vực, đặc biệt là ma tu tầng lớp đáy như y, sống sót và tồn tại mới là nhiệm vụ hàng đầu.
Phong Minh lại cảm thấy thực sự có lý do để đi một chuyến hỏi thử Củng Khiên huynh.
Bởi vì chuyện này không chỉ liên quan đến Nhị sư huynh của Bạch đại ca, mà còn quan hệ tới toàn bộ thế giới kiếp trước của cậu, cậu và Bạch đại ca đều không thể buông tay mặc kệ.
Tề Tuấn tuy không đến mức bằng hữu khắp thiên hạ nhưng với tính cách của mình, hắn cũng kết giao được không ít bạn bè ma tu. Do đó hắn ra ngoài tìm người hỏi thăm một chút, ngay trong ngày đã có kết quả, sau khi trở về liền nói cho Phong Minh và Bạch Kiều Mặc biết.
“Trịnh Nghiêu hiện tại có tu vi Dung Hợp cảnh, khá được Huyền Âm tông coi trọng. Hắn rất ít khi ra ngoài đi lại mà thường ở trong phủ thành chủ. Thế nhưng một người bạn của ta nói, gần đây có các đệ tử khác của Huyền Âm tông thỉnh cầu Trịnh sư huynh của bọn họ giúp đỡ giải quyết một gốc ma thực, Trịnh Nghiêu đã đồng ý rồi. Có lẽ chúng ta có thể đợi sau khi bọn họ chiến đấu với ma thực đến kiệt sức rồi mới động thủ.”
Theo Tề Tuấn thấy, đây là cơ hội động thủ tốt nhất. Bốn người bọn họ hợp lực nhất định có thể bắt sống Trịnh Nghiêu, ngoài việc này ra mà muốn tìm cơ hội khác thì không được trùng hợp như vậy nữa, có khi phải đợi một thời gian rất dài.
Nhưng hắn nhìn ra được Bạch Kiều Mặc và Phong Minh không muốn chờ đợi quá lâu.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhìn nhau, Phong Minh nói: “Được, vậy cứ theo thời gian xuất thành của bọn họ.”
—