Chương 694: Tề sư huynh
Bạch Kiều Mặc đã nhìn thấy, Phong Minh cũng phát hiện ra, hắn rất muốn dụi dụi mắt mình xem có nhìn lầm hay không, hay là trên đời này thực sự có người giống nhau đến mức độ này?
Ngay đúng lúc này, một người trong số hai ma tu lên tiếng gọi người kia: “Tề Tuấn ca, lần này chúng ta chuẩn bị nhiều vật tư một chút, có thể ở bên ngoài được lâu hơn.”
Bạch Kiều Mặc và Phong Minh đưa mắt nhìn nhau, người có dung mạo giống nhau thì thôi đi, nhưng tổng không thể đến cả cái tên cũng tương tự như vậy chứ, bọn họ quả thực đã đụng trúng chính chủ rồi, đây chính là Nhị sư huynh của Bạch Kiều Mặc, người từ trước đến nay chỉ nghe danh chứ chưa từng gặp mặt đời thực – Tề Tuấn Tề sư huynh.
Năm đó khi còn ở đại lục Phi Hồng, Bạch Kiều Mặc còn từng nhận được lễ vật do Nhị sư huynh nhờ người mang về.
Lúc rời khỏi đại lục Phi Hồng, sư phụ cũng dặn dò hắn ở bên ngoài hãy lưu ý nghe ngóng tung tích của Nhị sư huynh.
Chỉ là biển người mênh mông, ba ngàn thế giới biết bao nhiêu tu giả, muốn tìm được một người như vậy chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Thế mà họ lại có thể chạm mặt ngay trong Ma Vực, hơn nữa Nhị sư huynh lại còn mang theo một thân ma khí biến thành ma tu.
Sự dị thường lộ ra trên người hai người cũng bị hai ma tu kia phát giác.
Trong đó vị Tề Tuấn kia khẽ nhíu mày liếc nhìn một cái, rồi dẫn theo đồng bạn lách người đi qua hướng khác.
Phong Minh đang lúc tò mò về tình hình của Nhị sư huynh của Bạch đại ca, bản thân hắn cũng không hề có định kiến với ma tu, thế nên kéo kéo tay áo Bạch Kiều Mặc, lôi hắn bám theo.
Phong Minh bám đuôi một cách quang minh chính đại, chẳng có chút che giấu nào, Tề Tuấn và Du Lâm làm sao có thể không phát giác ra được, hai người họ liên tục đổi hướng vài lần, kết quả là hai kẻ phía sau vẫn cứ dai dẳng bám theo.
Lần này thì Tề Tuấn và Du Lâm cũng nổi cáu rồi, họ không muốn gây sự ở trong thành, nhưng điều đó không có nghĩa là họ sợ phiền phức.
Thế là Tề Tuấn dứt khoát kéo Du Lâm rẽ vào một con hẻm nhỏ vắng người.
Phong Minh đương nhiên cùng Bạch Kiều Mặc nghênh ngang đi vào theo, thấy hai người phía trước quay người lại đối mặt với mình, Phong Minh cũng khoanh tay mỉm cười nhìn họ.
Dáng vẻ này của hắn quá mức kỳ quặc, chính là cái điệu bộ đứng xem kịch hay, khiến Tề Tuấn và Du Lâm không tài nào hiểu nổi, nếu quả thực không quen biết hai người này thì còn tưởng là người quen cũ của mình cơ đấy.
Phải nói rằng họ vô tình đã đoán trúng chân tướng rồi, chẳng phải là người quen thì là gì, bằng không hai người Phong Minh đâu rảnh rỗi mà làm chuyện thừa thãi này.
Tề Tuấn theo nguyên tắc tiên lễ hậu binh, ôm quyền hỏi: “Không biết hai vị đạo hữu cớ sao lại đi theo chúng ta? Liệu chúng ta có chỗ nào đắc tội chăng?”
Bạch Kiều Mặc thực ra đã có chút lười lên tiếng rồi, thấy Phong Minh đang hứng thú bừng bừng nên để mặc cho một mình hắn biểu diễn.
Phong Minh khoanh tay cười hỏi: “Ngươi tên Tề Tuấn, sư phụ ngươi tên Bùi Trường Thanh? Còn có một Đại sư huynh tên Bùi Ứng Mẫn phải không?”
Tề Tuấn vừa rồi còn hơi bực dọc, giờ khắc này nghe xong thì kinh hãi đến mức suýt chút nữa là hồn phi phách tán, không kìm được mà hạ thấp giọng hỏi: “Các ngươi rốt cuộc là ai? Bùi Trường Thanh và Bùi Ứng Mẫn lại là ai chứ?”
Phong Minh đưa ngón tay ra lắc lắc trước mặt hắn: “Đừng phủ nhận nữa, phản ứng này của ngươi đã bán đứng tận gốc rễ lai lịch của ngươi rồi. Ta chỉ thấy lạ là, năm đó sau khi ngươi mất tích ở đại lục Phi Hồng, không ngờ lại chạy tới đại lục Thánh Tinh, rồi còn lọt vào trong Ma Vực này, chuyển biến thành một ma tu?”
Tề Tuấn lần này chấn động đến mức không thốt nên lời, hoàn toàn không ngờ sau khi tới nơi này lại có thể gặp được người đồng hương, hơn nữa còn quen thuộc với hắn như vậy, thế thì chắc chắn là người quen biết với thầy trò bọn họ rồi.
Nghĩ đến đây Tề Tuấn lại kích động hẳn lên, nhưng vẫn biết đường phải đè thấp giọng xuống: “Các ngươi rốt cuộc là ai? Tại sao lại biết những điều này? Chẳng lẽ các ngươi cũng từ đại lục Phi Hồng tới sao?”
Du Lâm kinh ngạc vô cùng, nhưng lúc này hắn vẫn còn rất bình tĩnh, ngó nghiêng trái phải thấy nơi này không phải chỗ để nói chuyện, liền vội vàng nói: “Hay là chúng ta đổi chỗ khác nói chuyện đi, Tề Tuấn ca, ngươi thấy có đúng không?”
Tề Tuấn cũng cuối cùng tỉnh ngộ lại, phải rồi, đây vẫn đang ở bên ngoài, ngay cả trong con hẻm này cũng có người ra vào.
Hắn vội vàng đè nén tâm tình đang nôn nóng xuống, gật đầu nói: “Phải, chúng ta đổi chỗ khác nói chuyện, hai vị xin mời.”
Phong Minh cũng làm một động tác tay ra hiệu để hắn dẫn đường phía trước.
Thế là tiếp theo đó, hai người Tề Tuấn đi trước dẫn đường, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc chắp tay thong thả đung đưa theo sau.
Tâm trạng Tề Tuấn vô cùng lo lắng, chốc chốc lại ngoảnh đầu nhìn lại phía sau một hai cái.
So với hắn, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc trông lại nhàn nhã hơn nhiều.
Tình hình này khiến người đứng xem như Du Lâm phần nào đã suy đoán được rằng, hai kẻ đột ngột xuất hiện và nhận ra Tề Tuấn này hẳn là cố tri của Tề Tuấn, hơn nữa lại không mang theo ác ý, bằng không chẳng việc gì phải diễn một màn này.
Chỉ là, bọn họ cũng là ma tu sao? Du Lâm quan sát kỹ lưỡng nhưng lại không phát hiện ra sơ hở gì, họ dường như chính là ma tu thực sự.
Khí tức kia lại có chút mâu thuẫn với những lời họ vừa thốt ra, cái gì gọi là Tề Tuấn ca “chuyển biến thành một ma tu”?
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cứ như vậy đường hoàng để mặc cho hai người họ quan sát.
Hai người họ đã chấn động xong rồi, giờ đến lượt hai người Tề Tuấn, dù sao người thì đã ở ngay trước mắt rồi, tổng không thể lại biến mất tăm biến mất tích được nữa đâu, cho nên hiện tại hai người vô cùng yên tâm.
Phong Minh còn nghĩ xa hơn, ở cái nơi là đại bản doanh của ma tu thế này, có một người quen làm vỏ bọc che chở sẽ giúp hành động của họ thuận lợi hơn rất nhiều.
Xem bộ dạng Tề Tuấn sống ở đây cũng đã không ít năm rồi, chắc hẳn phải khá quen thuộc với nơi này.
Nhị sư huynh tự mình đưa tới cửa, đương nhiên là tội gì mà không dùng, hơn nữa còn phải tận dụng triệt để.
Không hiểu sao Tề Tuấn bỗng nhiên cảm thấy sống lưng hơi lành lạnh, không nhịn được lại quay đầu nhìn hai người phía sau một cái.
Hắn nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào đoán ra nổi hai người này rốt cuộc có thân phận gì.
Tề Tuấn và Du Lâm có thuê một khoảng sân nhỏ trong thành, họ đưa hai người Phong Minh vào trong khoảng sân nhỏ này, sau đó đóng chặt cửa lại để nói chuyện.
Trận pháp vừa được khởi động, Tề Tuấn liền không thể chờ đợi thêm được nữa mà hỏi: “Các ngươi rốt cuộc là ai?”
Hai mắt hắn chăm chú nhìn chằm chằm vào Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, không muốn bỏ sót một tia thay đổi biểu cảm nào của họ.
Bạch Kiều Mặc thở dài một tiếng rồi hỏi: “Sau khi huynh rời khỏi đại lục Phi Hồng liền rơi vào trong Ma Vực này, rơi vào đường cùng mới buộc phải chuyển thành ma tu sao?”
Tề Tuấn gật đầu đáp: “Phải, chính là như thế, khi đó nếu không được A Lâm cứu mạng thì ta có lẽ đã hóa thành chất dinh dưỡng cho ma thực trong Ma Vực này từ lâu rồi.”
Trong điều kiện lúc bấy giờ, hắn muốn sống sót thì con đường duy nhất là chuyển thành ma tu, mà hắn thì lại không cam lòng cứ như vậy mà chết đi.
Sau khi làm rõ tình hình, hắn đã không chút do dự mà đưa ra lựa chọn, sau này càng hiểu biết nhiều về thế giới này thì càng biết lựa chọn khi đó của mình là không sai.
Chỉ là hắn cũng không có cách nào quay trở về đại lục Phi Hồng được nữa, trong lòng không khỏi hối hận vì năm đó ở bên ngoài chơi bời hơi quá đà một chút, nếu sớm biết sẽ rơi vào cảnh ngộ như thế này, hắn đã trở về bầu bạn với sư phụ nhiều hơn trước khi rời đi rồi.
Bạch Kiều Mặc và Phong Minh nhìn nhau một cái, sau đó hai người liền ăn ý cùng nhau gỡ bỏ lớp ngụy trang trên dung mạo của mình.
Khắc tiếp theo, xuất hiện trước mặt hai người Tề Tuấn chính là hai tu giả tu luyện nguyên lực, hơn nữa dung mạo cực kỳ xuất chúng.
Du Lâm suýt chút nữa là kinh hô thành tiếng, hai tu giả mà dám dấn thân sâu vào tận địa bàn của ma tu, phải nói là lá gan quá lớn rồi.
Một khi thân phận của họ bị bại lộ thì khó mà bước chân ra ngoài được.
Tề Tuấn cũng kinh ngạc khôn xiết, điều khiến hắn kinh ngạc hơn cả chính là dung mạo của Bạch Kiều Mặc.
Hắn từ sớm khi còn ở đại lục Phi Hồng đã biết sư phụ lại thu nhận thêm một đệ tử, xếp sau hắn và Đại sư huynh, chính là Tiểu sư đệ của họ.
Về các loại tình hình của Tiểu sư đệ hắn cũng có nghe loáng thoáng qua, trải qua có phần trắc trở, nhưng sau khi trỗi dậy một lần nữa liền một bước lên mây.
Hắn khi đó nghe được những tin tức này cũng cảm thấy nở mày nở mặt theo, cảm thấy nhãn quang của sư phụ cực kỳ tốt.
Mặc dù cặp sư huynh đệ này chưa từng chính thức gặp mặt nhau nhưng đều đã từng xem qua hình ảnh của đối phương.
Bùi Trường Thanh và Bùi Ứng Mẫn lo lắng hai người Bạch Kiều Mặc đi lại bên ngoài có gặp Tề Tuấn cũng không nhận ra, cho nên từ sớm đã đưa hình ảnh của hắn cho Bạch Kiều Mặc xem rồi.
Tề Tuấn ở bên ngoài cũng đặc biệt tìm kiếm các lưu ảnh thạch liên quan để xem, lúc đó còn vô cùng kiêu hãnh đi khoe với người khác rằng đây chính là Tiểu sư đệ của hắn.
Nhưng hai người chưa từng chính thức chạm mặt bao giờ, lần đầu tiên gặp nhau ở ngoài đời thực lại là trong hoàn cảnh như thế này.
Tề Tuấn từng tưởng rằng rơi vào Ma Vực của đại lục Thánh Tinh thì kiếp này khó lòng gặp lại sư phụ và mọi người được nữa, lần này Tiểu sư đệ bằng xương bằng thịt xuất hiện ngay trước mặt hắn, khiến cõi lòng hắn dâng trào cuộn sóng.
Giọng nói của Tề Tuấn mang theo một tia nghẹn ngào: “Tiểu sư đệ, đệ là Tiểu sư đệ Bạch Kiều Mặc đúng không?”
Bạch Kiều Mặc gật đầu, chính thức hành một lễ với Tề Tuấn: “Sư đệ bái kiến Nhị sư huynh.”
Tề Tuấn lại nhìn sang Phong Minh: “Đệ chắc là bạn lữ của Tiểu sư đệ ta, Phong Minh Phong luyện dược sư rồi.”
Phong Minh cũng cười: “Phải, ta chính là Phong Minh, bái kiến Nhị sư huynh, vừa rồi có đùa giỡn với Nhị sư huynh một chút, xin Nhị sư huynh lượng thứ.”
Tề Tuấn làm sao có thể trách tội được, hơn nữa Phong Minh không chỉ là bạn lữ của Tiểu sư đệ hắn, mà còn là tiểu đệ tử của Dư Tiêu đại sư, nghĩ đến những năm qua hai người họ chắc hẳn đã gầy dựng được danh tiếng vang dội hơn trước rồi.
Tề Tuấn xua tay nói: “Đâu có, trách ta năm đó không lời từ biệt, đều chẳng thể trở về thư viện để gặp mặt các đệ một lần tử tế, khi đó cứ ngỡ sẽ luôn có cơ hội, không ngờ một lần xa cách lại…”
Lại suýt chút nữa thành vĩnh biệt, hiện tại một lần nữa được gặp lại cặp đôi Tiểu sư đệ, Tề Tuấn thực sự vô cùng vui mừng.
Du Lâm đối với sự xuất hiện của hai người này cũng có một bụng câu hỏi, nhưng hiện tại không phải lúc để hỏi những chuyện đó.
Hắn giữ im lặng đứng một bên pha trà cho mọi người, nhưng sau khi pha xong trà lại phát hiện ra một vấn đề đầy ngại ngùng, cái sự ngại ngùng này Phong Minh cũng đã từng gặp phải rồi.
Đó chính là trà do Du Lâm pha ra thì Bạch Kiều Mặc và Phong Minh không có cách nào uống được, lục lọi nhẫn trữ vật một hồi hắn cũng chẳng thể lấy ra được thứ gì có thể dùng để thiết đãi hai vị này.
Phong Minh thấy vậy khẽ mỉm cười, hắn lấy trà và nước của mình ra, tự pha cho mình và Bạch Kiều Mặc uống, cười nói với Du Lâm: “Chúng ta việc ai nấy làm, mỗi người một sở thích riêng.”
Du Lâm liên tục gật đầu.
Tề Tuấn thấy thế lộ ra nụ cười khổ, tuy nhiên hắn còn có vấn đề đáng quan tâm hơn: “Các đệ tại sao lại tới đây? Không biết tu giả chạy đến chỗ này là vô cùng nguy hiểm sao? Hay là nghỉ ngơi một đêm đi, ngày mai ta và A Lâm sẽ tiễn các đệ rời khỏi đây.”
Bạch Kiều Mặc ngăn cản: “Nhị sư huynh, chúng ta qua đây là có việc cần làm, chứ không phải ngẫu nhiên đi lạc tới đây đâu.”
Muốn hỏi quá nhiều điều, nhắc tới chủ đề này Tề Tuấn không nhịn được hỏi: “Các đệ làm sao mà tìm được tới tận đây?”
Theo hắn được biết, sự vãng lai giữa đại lục Thánh Tinh với bên ngoài là không nhiều, các kênh đi lại đều nằm trong tay các thế lực lớn, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lại đi ra từ tiểu thế giới, muốn đi tới bước này quả thực khó mà tưởng tượng nổi.
Bạch Kiều Mặc không hề giấu diếm, nói: “Chúng ta vốn dĩ vì Huyền Dương Tông của đại lục Thánh Tinh mà đến, biết được Huyền Dương Tông của đại lục Tinh Lan mới là chủ tông, cho nên đã nghĩ cách mượn truyền tống trận của chủ tông để tới đây.”
Nói như vậy thì Tề Tuấn và Du Lâm đã đoán ra được rồi, Tề Tuấn nói: “Các đệ chính là hai trong số hai mươi vị đệ tử được Huyền Dương Tông chủ tông phái xuống đóng trú lần này sao?”
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Đúng vậy, chúng ta nhờ vả quan hệ để tiến vào Huyền Dương Tông chủ tông làm linh thực phu, vừa vặn Huyền Dương Tông phái đệ tử xuống dưới, chúng ta liền thay thế vào hai suất đó để qua đây rồi, có điều chúng ta đã dùng hóa danh và dịch dung, sau này tìm một cơ hội là có thể khiến hai thân phận đó biến mất hoàn toàn.”
Tề Tuấn và Du Lâm vẫn vô cùng kinh ngạc, tất cả những điều này nói ra thì nghe có vẻ đơn giản, dường như chỉ vài câu là khái quát xong xuôi, nhưng nghĩ thôi cũng biết, trà trộn vào được tông môn đỉnh cấp của đại thế giới thì làm sao có thể là chuyện dễ dàng cho được?
Càng miễn bàn tới việc sau khi hai người họ lẻn vào Ma Vực còn lần mò tới tận bên này của Huyền Âm Tông.
Tề Tuấn cho rằng, vị Tiểu sư đệ này của hắn gan còn to hơn cả gã Nhị sư huynh này nhiều.
May mà sư phụ đã nhận Đại sư huynh làm đồ đệ trước, bằng không ba đứa đồ đệ này thực sự sẽ khiến sư phụ phải lo bạc cả đầu.
“Sư phụ và Đại sư huynh đều vẫn khỏe cả chứ?” Đây chính là điều hắn không buông bỏ được nhất.
—